Truyện tiểu thuyết

Bên Thềm Hoa Nắng Rơi - Hoàng Thu Dung

chương: 9
Bé Thụy Anh ngồi bên chiếc dương cầm, bàn tay mảnh mai của nó chật vật bấm từng phím đàn, nét mặt cau lại chăm chú nhìn vào từng nốt nhạc, tôi đứng dậy sửa lại dáng ngồi cho nó :

- Em phải thẳng lưng lên, đừng có rụt vai như thế không hay .

Cô bé ngừng đàn, ngước lên nhìn tôi, đôi mắt to đen và nụ cười rụt rè thật đáng yêu :

- Em đàn thế này có được không cô ?

- Có khá hơn rồi đó, nhưng em đừng cứng ngón tay như vậy và phải tập bấm đàn cho thoải mái hơn, bây giờ em tập lại đi .

- Dạ .

Thụy Anh lại chăm chú vào những nốt nhạc, tôi ngồi yên nhìn cô bé . Bỗng thấy nhớ bé Mi Mi . So với Mi Mi, Thụy Anh hiền lành nhút nhát và ngoan hơn rất nhiều . Dạy đàn cho cô bé tôi đỡ vất vả hơn dạy ngoại ngữ cho bé Mi Mi . Tôi mến cô bé bằng tình cảm đằm thắm chứ không sôi nổi như bé Mi Mi .

Tôi kèm bé Anh đến sáu giờ, khi tôi ra về, trời đã bắt đầu nhá nhem, những ngọn đèn đường cũng được cháy sáng . Tôi đạp xe nhanh về ký túc xá .

Tôi gặp Thế Phi đứng ở đầu cầu thang . Có lẽ anh đợi tôi từ lâu . Anh hỏi cụt ngủn :

- Đi đâu về vậy ?

- Em ... em đi chơi .

- Đi chơi gì mà cứ đều đặn một tuần ba buổi thế . Nói đi , em đi đâu ?

Tôi lúng túng cúi mặt đứng im . Thế Phi nâng mặt tôi lên :

- Nhìn anh nè .

Tôi miễn cưỡng ngước lên, mặt Thế Phi có vẻ giận, đôi lông mày cau lại . Tự nhiên tôi thấy sợ anh . Bình thường, tôi rất sợ những lúc anh nổi giận .

- Bây giờ nói thật đi, lúc nãy em đi đâu ?

Tôi liếm môi :

- Em đi dạy thêm, dạy đàn .

- Đàn gì ?

- Dương cầm .

Thế Phi nhướng mắt :

- Gì, em cũng dạy đàn dương cầm được à ? Em đa năng quá nhỉ !

Tôi đứng im, anh chợt kéo mạnh tay tôi .

Thế Phi lôi tôi về phía cuối hành lang, ở đây tối mờ mờ và không một bóng người, anh dằn tôi đứng sát tường, gằn giọng :

- Tại sao em làm chuyện đó, tại sao đi dạy mà không nói với anh ?

- ...

- Trả lời anh đi .

- Em ... anh muốn nói gì bây giờ ?

- Em dạy thế này bao lâu rồi ?

Tôi rụt rè :

- Gần hai tháng .

- Ai giới thiệu cho em vậy ?

- Em tự đi tìm .

- Hay lắm .

Tôi im lặng, không biết phải giải thích thế nào bây giờ . Tôi hiểu Thế Phi rất tự ái, nhưng không ngờ anh giận dữ như vậy . Có chuyện gì vậy nhỉ ?

- Anh theo dõi em hơn một tuần nay rồi và anh đoán không sai mà .

Thế Phi chợt quát lên :

- Em coi thường anh quá lắm .

- Đừng là lớn anh Phi, người ta nghe được bây giờ .

Anh như không quan tâm đến những gì tôi nói, vẫn giận dữ :

- Có khi nào anh giấu em chuyện gì không ? Còn em thì sao, em muốn làm gì thì làm bất kể Đến anh, em xem anh như anh không liên quan gì đến em, anh là con số không đối với em phải không, nói đi .

- Anh Phi, chẳng lẽ em không thể có cuộc sống riêng của em sao, chẳng lẽ anh muốn quản lý em tất cả sao, trong khi em có đòi hỏi anh chuyện đó đâu .

- Em không đòi hỏi, mà anh tự Nguyện như vậy . Và anh muốn em cũng phải như vậy .

Tôi vùng vằng :

- Anh độc tài lắm .

- Cái gì ? Anh độc tài à ? Em là người đầu tiên nói với anh như vậy . Anh muốn đây là lần cuối cùng em nói tiếng đó, nghe chưa, và không được có ý nghĩ như vậy nữa .

- ...

- Nếu em giấu được chuyện này thì em sẽ còn tiếp tục giấu giếm anh chuyện gì nữa . Anh không chấp nhận được yêu mà còn giấu giếm nhau, còn có cuộc sống riêng tư, em nghe chưa ?

Tôi mở lớn mắt nhìn Thế Phi . Trời ơi, anh độc tài kinh khủng .

Tôi bặm môi :

- Và em cũng không chấp nhận anh xem em như con búp bê, để Anh muốn làm gì thì làm, chảng lẽ em không có quyền tự do của em sao ?

- Em còn muốn quyền tự do nào nữa . Em không thấy là anh đã tự nguyện tước bỏ hết ý thích của mình vì em sao, và anh muốn em cũng vậy . Anh không muốn em làm gì mà không có sự tham gia của anh, em phải hiểu điều đó .

- Nhưng em có làm gì đâu, em đi dạy thì có gì xấu chứ . Và em cũng không chịu nổi cách nói độc đoán ra lệnh của anh . Này nhé, anh có thể dùng tiền để sai khiến mấy cô người yêu cũ của anh, nhưng với em thì không đâu - Tôi tức tối gào lên nho nhỏ .

- Im đi !

Thật là không ngờ, lần đầu tiên Thế Phi nạt tôi như vậy . Tôi đã quen nghe anh năn nỉ, dịu dàng, thế mà ... Tôi phát tức lên :

- Đừng có nạt tôi . Thế còn người yêu trước kia của anh, anh có nạt không, và anh cũng không có quyền xen vào đời tư của tôi bất cứ chuyện gì cả . Tôi thích làm gì thì mặc tôi, không liên hệ gì đến anh .

Thế Phi nhìn tôi, đôi mắt như tóe lửa . Anh chợt quay phắt đi . Tôi tự ái nói với theo :

- Anh về luôn đi, mai mốt đừng đến đây nữa, tôi không thèm tiếp anh đâu .

Anh quay lại, đi đến trước mặt tôi, tay thọc vào túi, dáng điêụ thật ngang ngược . Chúng tôi cứ im lặng quắc mắt nhìn nhau, rồi Thế Phi cười gằn :

- Khỏi cần đuổi . Tôi sẽ không đến tìm cô nữa đâu, đừng lo . Thế Phi này chưa bao giờ hạ mình với con gái đâu nhé . Chào !

Và anh bỏ đi thật, tôi đứng dựa vào tường nhìn dáng anh mất hút ở cửa . Tức run cả người . Vừa tức vừa tự Ái . Gía mà anh ở lại và năn nỉ, tôi sẽ giải thích và sẽ xin lỗi anh dù tôi biết tôi chẳng có lỗi gì cả . Tôi ghét nhất lúc đang cãi nhau lại bỏ Đi . Được rồi, vậy thì “xù” luôn, cắt đứt luôn, không việc gì tôi phải quan tâm đến một người khó ưa như vậy .

Tôi dậm chân bình bịch trên hành lang, vậy mà cũng không đỡ tức . Tự Nhiên nước mắt ứa ra, rồi chảy ròng ròng trên mặt . Tôi đứng khóc một mình thật lâu rồi bỏ Về phòng . Tôi nhảy ào lên giường, lôi kỳ hết mấy món quà anh tặng tôi nhét vào túi ni-lông . Ngày mai sẽ nhờ nhỏ Vân Hà đem trả anh . Cũng chưa hết tức, tôi cố hình dung trong đầu thái độ Thích hợp khi gặp anh trong sân trường . Tôi sẽ hất mặt nhìn lên cây me, để Thế Phi hiểu rằng thà tôi mỏi cổ nhìn trời còn hơn nhìn khuôn mặt đáng ghét của anh .

~ * ~



chương: 9



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | 31 |

truyện Bên Thềm Hoa Nắng Rơi được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Ben Them Hoa Nang Roi. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Thuở Tình Yêu Bình Yên

Như Hạnh dắt xe ra cổng trường. Giờ này ngoài đường đông nghẹt xe. Muốn đi nhanh thì phải luồn lách, nhưng cô lại thích như vậy. Cô khoái không khí ồn ào, vội vã và những tiếng động cơ inh
4818 lượt đọc

Có Một Ngày Biển Tím

Cô ngồi bên cạnh Huệ Linh mà có cảm giác như mình là con nha đầu bên cạnh vị tiểu thư lá ngọc cành vàng. Dĩ nhiên cảm giác đó rất khó chịu. Nhưng không thể trốn tránh, vì cô còn nợ Huệ Linh
4960 lượt đọc

Một thời ta đuổi bóng

Cuối cùng thì cô kỹ sư quý tộc cũng đến nhận việc . Ngồi trong văn phòng , Hạ Lan đã thấy cô ta . Cũng như mấy lần đến nộp hồ sơ và phổng vấn , cô ta cũng lái chiếc xe và phong cách cũng quý
17061 lượt đọc

Điệu Buồn Tình Yêu

Hoàng Thúy bước vào phòng máy vi tính. Cô chọn một máy vừa ý và ngồi vào thực tập. Hơn một tuần nay cô hay đến phòng máy này học, vì nó nằm trên con đường có hàng cây vắng vẻ, dù từ đó
12237 lượt đọc

Bên Thềm Hoa Nắng Rơi

Tôi buông quyển sách xuống, giơ tay nhìn đồng hồ . Gần bốn giờ . Vậy là tôi đã thức suốt cả đêm rồi .

Tôi nhắm mắt lại nhưng không tài nào ngủ được, đầu tôi lơ mơ mới những hình
15356 lượt đọc

Chuyến đi bão táp

Mỹ Linh quăng giỏ lên giường , cười hớn hở một mình . Rồi cô ngó qua giường của Phương Mai , Phương Mai đang tẩn mẩm thêu tấm khăn trắng tinh . Không biết nó thêu cho ai . Mỹ Linh tò mò :

- Mi
2771 lượt đọc

Hoa Hồng Mùa Xuân

- Vậy thì em cứ nghĩ rằng, nếu không có chỗ này em cũng tìm chỗ khác

Hải Vân kêu lên:

- Làm sao em nghĩ như vậy được. Em lo đến nhói tim luôn. Anh biết rồi, nếu không bị vướng lý lịch
5091 lượt đọc

Xa Rồi Thuở Mộng Mơ

Ngày khai trương công ty, văn phòng vẫn bình thường , chỉ khác là hoa được gởi đến đến tới tấp. Hầu như cả buổi sáng, Uyển Thư chỉ có mỗi việc duy nhất , là ký tên nhận quà.

Đa số
9510 lượt đọc

Những Mảnh Đời Vụng Dại

Đêm nay, ngôi biệt thự vốn tĩnh lặng của bà Khả Nhu rực sáng ánh đèn . Phòng khách hôm nay cũng được trang hoàng lộng lẫy, bắt mắt . Mọi người trong nhà ai cũng ăn mặt đẹp, nhất là Tâm Đan .
8971 lượt đọc

Em Là Tình Yêu

Chiếc đồng hồ trên tay kêu tít tít liên tục làm giám đốc Trần choàng tỉnh sau một giấc ngủ trưa dài. Giơ đồng hồ lên coi anh khẽ nhíu mày.
- Nhanh thật. Mới đây đã ba gờ chiều. Anh lững
6423 lượt đọc

xem thêm