truyện tiểu thuyết - ánh mắt đa tình - VietCaDao.com

Truyện tiểu thuyết

Ánh Mắt Đa Tình - Hồng Kim

Vũ Trần Như Thủy

- Đang đắm mắt nhìn đám mây trắng treo lơ lững giữa vòm trời xanh ngăn ngắt, để so sánh xem cuộc sống hiện tại của mình có đơn độc như đám mây trắng ấy.. Như Thủy giật mình, bởi tiếng gọi của thầy Hùng vang lên. Cô cầm cuốn tập, ngần ngừ, rên nhỏ:

- Chúa ơi ! Chết con

- Thanh Trà lo lắng:

- Mày không thuộc bài sao ?

- Hôm qua tao.. ngủ quên

- Nhỏ này hôm nay thật lạ. Cứ dàu dàu buồn bã từ khi vào lớp đến giờ. Khác hẳng tính quậy phá nhộn nhạo thường ngày của nó. Chắc chắn, điều gì đã xảy ra với nó rồi ?

- Thanh Trà nhìn theo bạn, nghĩ thầm:

- Trên bảng, Như Thủy lễ phép đặt cuốn tập trước mặt thầy, ngập ngừng:

- Thưa thầy ! Em xin lỗi

- Thầy Hùng ngạc nhiên:

Về chuyện gì ?

- Dạ, thưa thầy, em chưa học bài

- Thầy Hùng gờ cặp kiếng khỏi mắt, nhìn cô như ngạc nhiên. Cả lớp bốn mươi ba đứa đều chung cảm giác ngỡ ngàng như thầy. Chữ không ư ? Lần đầu tiên trong suốt ba năm học, Như Thủy cất lời nói chưa học bài. Khác gì sự kiện lạ ? Như Thủy vốn học giỏi, nhiều khi không cần học, nó vẫn trả lời được bài, bởi nó rất nghiêm túc khi thầy giảng bài

- Vậy mà ?...

- Như Thủy cúi đầu, biết lỗi:

- Tối qua, em bị đau đầu nên ngủ sớm. Em hứa không để có lần sau, thưa thầy

- Thầy Hùng thở dài:

- Thôi được, em về chỗ. Bài này vốn khó và năm nào thì tốt nghiệp, Bộ cũng cho một bài tập ở định lý bài học theo mỗi cách giải khác nhau. Năm học khÔng còn bao nhiêu ngày, bỏ quên một bài, rủi ngày thi trúng nhằm bài đó, chúng ta sẽ ân hận

- Suốt giờ học, Như Thủy chẳng hề tiếp thu được chữ nào. Những công thức, cách giải hình cứ như múa trước mặt cô

- Thanh Trà lo lắng:

- Mày đau nhiều không ? Để tao xin phép đưa mày về

- Như Thủy lắc đầu:

- Tao bớt rồi. Chỉ còn hai tiết nữa

- Thanh Trà cắn môi:

- Hình như, mày có chuyện buồn, chứ không phải đau như mày nói với thầy ? "đúng là không chuyện gì lọt qua khỏi cặp mắt "viễn thông" đen nháy của Thanh Trà!"

- Như thủy nghĩ thầm, giả vờ chót chét:

- Không những đau đầu, tao còn đang đau răng và bao tử nữa

Tưởng thật, Thanh Trà kêu hoảng:

- Ôi Trời ! Bệnh tật gì mà tùm lum thế. Mà đã đi khám bác sĩ chưa ?

- Như thủy tỉnh bơ:

- Rồi

- Họ nói sao ? Sưng mọng răng hay loét bao tử ? Khổ nữa, thi cử sắp đến, lỡ phải nằm viện thì sao ?

- Như Thủy tủm tỉm:

- Bác sĩ biểu: Tại sáng tao mới uống môt. hộp sửa tươi, chưa đủ năng lượng cung cấp cho cơ thể trong 5 giờ học. Muốn hết đau, phải ăn thêm một tô phở gà, một chầu lem Bạch Đằng

- Thanh Trà chưng hửng:

- Con khỉ, làm tao hết cả hồn. Ăn gì như heo vậy, coi chừng hết mộng thi người mẫu, lại nhè

- Như Thủy cong môi:

- Tao nhớ, chưa hề nói sẽ thi người mẫu bao giờ. Mày tài lanh ghê nơi

- Thanh Trà cười cười:

- Dáng đẹp nứt mắt người ta của mày không thi người mẫu uổng lắm. Mai Huệ lớp A3 chưa đủ gang tấc, còn dám nộp đơn dự thi đấy

- Như Thủy bĩu môi:

- Tao không ham đâu. Cái chuyện mặc hết đồ nọ đồ kia, lấp lửng nữa kín nử hở, õng a, õng ẹo trước mắt thiên hạ tao chịu, không làm được

- Thanh Trà bât. cười:

- Khiếp, con gái khắp bàn dân thiên hạ, ai cũng mơ được chói sáng. Chỉ một mình mày, nói toàn những từ kinh dị. Mà thôi, mày vui trở lại, tao mừng rồi

- Như Thủy hất mặt:

- Xời ơi ! Chớ bộ sáng giờ, tao ủ rũ như mèo mắc mưa hả ?

- Còn phải hỏi. Nguyên việc mày không học bài, đã khiến cả lớp hoang mang

- Đừng đưa tao lên mây qúa, tao te không có người đỡ tội lắm

- Thanh Trà nheo mắt:

- Tao té mới sợ đau. Chớ mày, tên Huy o bế trọn vẹn. Hôm nay mày làm hắn học bài không vô đấy

Như Thủy ré lên:

- Con khỉ, ăn nói bậy bạ không à. Mẹ Huy khó tính kinh khủng. Là bạn của hắn, tới nhà còn hòng bà ấy cho ly trà đá. Léng phéng đầu mày cuối mắt, sẽ bị bà ấy lấy chổi lông gà xua thẳng tay đấy. Tao cóc thích bị người ta băm xẻ bằng mắt đâu

- Vừa dứt câu, cô dạy Anh Văn bước vào lớp. Cả hai im re. Cô NGuyệt luôn nổi tiếng nghiêm khắc trong giờ học. Như Thủy được cô cưng nhất lớp. Nhưng không vì thế Thủy dám lơ mơ các giờ của cô

- Cuối cùng, hai tiết học cũng hết. Học sinh đổ xuống cầu thang ồn ào, huyên náo

- Như Thủy ôm cặp, bâng quơ nhìn xuống sân trường. Mặt cô lại buồn xo

- Thanh Trà kéo tay Thủy:

- Về Thủy, hôm nay tao bao mày ăn bún thịt nướng

- Như Thủy châm rãi:

Tự nhiên tao không đói nữa

- Thanh Trà gắt khẽ:

- Mày lạ ghê Thủy. Đừng để tao thắc thỏm tính nết bất thường khác hẳn mọi ngày của mày

- Như Thủy giả lả:

- Khác đâu nào. Tại tao mệt trong người nên không muốn ăn thôi. Mọi ngày, mày cũng biết, tao kết nhất món bún thịt nướng mà

- Thanh Trà cương quyết:

- Chỉ môt. tô thôi. Ăn xong, tao hộ tống mày về tận nhà. Vậy nghen

- Biết không thể từ chối. Như Thủy đành lững thững ôm cặp đi sau Thanh Trà

- "Nhỏ này đúng là có vấn đề rồi. Mà chuyện gì nhỉ ? Ba mẹ nó luôn lo lắng đủ đầy cho nó. Bà nội ở tận ngoài Hà Nội cũng một tháng đôi lần, gởi vô cho nó hàng hục phong bánh đậu xanh, bánh cốm. Mùa nhãn, vải, nó được ăn toàn loại ngon nhất, hệt ở vườn. Cuộc sống của nó, có gì để phải buồn chán đâu ? Chả lẽ, qủi nhỏ có vấn đề khác ? Tim nó bị đau hay sao ? Đau tim thường dẫn đến đau đầu nữa

- Ôi trời ! Tên con trai nào nhỉ, làm đau tim vốn hồn nhiên nhạy cảm của Như Thủy ? Huy chắc không phải rồi. Bởi mẹ Huy khinh người như rác, ấy là tụi Thanh Trà, Như Thủy cũng thuộc dạng có ăn có để, bà Uyên còn khỉnh khảng. Nếu nghèo nnhư Hương An, chắc khó đến ngõ nhà Huy lần thứ hai.

- Thanh Trà vừa ăn vừa suy nghĩ về Như Thủy mãi. Rốt cuộc cũng không thể hiểu được lý do vui buồn thoắt đến thoắt đi của Như Thủy

- Chia Tay Thanh Trà đầu ngã tư, Như Thủy không chạy xe về nhà như cô vừa nói. Quay đầu xe, Thủy chạy lòng vòng ra bến sông

- Mệt và buồn ngủ kinh khủng. Nhưng cô không muốn về nhà chút nào

- Cứ nghĩ đến sự thật tàn nhẫn ghê tởm mà sáng qua cô vô tình chứng kiến. Như Thủy lại muốn kho;c, muốn đập phá..

- Hụt hẩng và đau xót ! Cô không thể tin nổi ? Dù tận mắt, cô vô tình chứng kiến. Mẹ cô đang ngả ngớn trong vòng tay người đàn ông khác. Kinh tởm qúa. Cô đã đập vào cửa rầm rầm và bỏ lên phòng

- Tại sao cô không đi lang thang như mọi lần trống tiết ? Huy năn nỉ cả chục lần cô vẫn chạy xe về nhà. Để rồi phải nhìn cảnh mẹ cô phản bội cha ?

- Phải chăng ông trời muốn cho cô nhìn thấy sự thật về mẹ ! Mé khéo che giấu qúa, ngay cả cô và nhóc Thạch mỗi ngày cận kề bên mẹ, còn không biết. Thì ba đi làm liên miên, ba làm sao biết mẹ đang lừa dối ba ?

- Một lần ? Hay đã hàng trăm lần như thế ? Mẹ thât. khéo chọn giờ, để thoa? mãnh dục vọng của mình

Tội cho ba cô. Suốt đời cứ lo vợ con khổ, tiền bao nhiêu mang về, ba cũng nghĩ chưa đủ !

- Két ! két...

Vừa chạy xe, Như Thủy vừa suy nghĩ miên man. Cô quên mất mình đã chạy xe giữa lòng đường

- Tiếng thắng xe rít mạnh xuống mặt đường, khiến cho Như Thủy giật mình, đạp thắng theo phản xạ. Chưa kịp nhìn lên, cô đã bị mắng té tát:

- Đồ con gái chết tiệt, muốn tự tử gì đó thì đến bến sông mà nhảy xuống. Hoặc giả dùng dầy mà treo cổ trong nhà. Chứ đừng kéo thêm mạng sống của người khac''

- Như Thủy tức điên người, vì giọng nói của gã đàn ông thật độc ác. Nhưng, cô không có cách nào để biện minh, khi xe cô chỉ còn vài tất là lao gọn vào đầu xe hắn ta. Ác nỗi, hắn đi đúng đường. Còn cô thì... y như kẻ muốn chết. Nên đường của mình không chạy, lại đâm sang đầu xe người ta. Còn chưa biết nói sao, bởi đám người hiếu kỳ bắt đầu bu tới

- Như Thủy lại nghe hắn ra lệnh:

- Còn chưa chịu dắt xe lên lề. Muốn cảnh sát phạt nữa à ?

- Thật qúa quắt. Dù đang buồn nẫu ruột, đang chán đời. Cô cũng đâu.. điên đến mức tự tử chư. Nhất là lao đầu vào xe, đau đớn lắm. Lỡ không chết được, chỉ què cụt thôi, còn khốn khổ tệ hại hơn cả chết

- Như Thủy cáu lên:

- Ông độc miệng vừa thôi. Mặt mũi không đến nổi, mở miệng ra là chửi người ta. Tôi có lỗi đã khiến ông sợ. Chỉ do vừa rồi tôi chóng mặt, chệch tay lái. Nếu không may rủi ro xảy ra. Tôi hay ông thiêt. mạng ?

- Tự nhiên Thủy nói láo như thật

- Hắn thoáng ngẩn người, giọng dịu một chút:

- Chuyện xe cộ, không thể lơ mơ được. Nếu thấy choáng, cô phải dừng xe lại. May đường cũng vắng, tôi kịp thắng xe. Chớ gặp giờ cao điểm, liệu cô còn đứng đây để ân hận không ?

- Như Thủy chớp mắt:

- Tôi xin lỗi

- Dứt lời, Như Thủy trở lại xe đạp máy

- Lại trở chứng nữa. Như Thủy lầm bầm loại xe Trung Quốc này, nhóc Thạch cứ thích chạy, chớ cô chúa ghét. Bởi nó hay chết máy, hỏng bất tử cô bị ít nhất dăn lần rồi. Nên đã đổi chiếc future này cho Thạch. Chạy Dream cho nhẹ nỗi lo hơn. Sáng nay, chẳng hiểu vô tình hay cố ý Nhóc Thạch lượm chìa khóa xe cô , Và bỏ xe nó lại. Đẻ bây giờ, vừa bị mắng trước bao nhiêu cặp mắt. Chiếc xe lại cứ ì ra không chịu nổi Thiệt bực

- Mặt xụ xuông mt "đống" nặng trịch không biết tức ai, Như Thủy khom người dắt xe

- Hắn lại ra lệnh. Giọng đã hoàn toàn dễ chịu hơn

- Đẻ tôi coi dùm cho

- Như Thủy ngần ngừ:

- Cám ơn ông. Tôi tự lo được, đứng đây mãi tôi không co tiền np phạt

- Hắn tỉnh bơ, như không nghe câu "móc họng' của Thủy, giữ chiếc xe lại bằng đng tác nhanh và đút khoát

- Như Thủy vẫn chông chênh bên cạnh hắn thản nhiên cúi xuống ngó nghiêng mt hồi rồi đúng lên đạp số xe

- Như Thủy cuống lên, buông chi đông xe, không phải vì tiếng máy nổ giòn giả của xe, ma vì... hơi thở của hắn sát mt bên tai cô

- Hắn tươi cười:

- Cô chưa trả hết số đã đạp, nên xe không nổ máy thôi. Lần sau nhớ bình tĩnh, cẩn trọng hơn. Chào nhen !

- Chết tiệt cái lần sau của hắn. Cùng nụ cười rất ư quyến rũ của hắn, mà tới tận lúc này cô mới nhận ra

- Như Thủy chưa kịp nói câu "cám ơn" xã giao. Hắn đã lên xe. Nụ cười làm đau tim con gái va cái nháy mắt tinh quái, thoáng chốc đã mất hút cuối con đường

- Như Thủy chép miệng. Nếu còn lần sau, không biết cô nên nói lại lời cám ơn với hắn không nhỉ ? Bây giờ định thần lại. Cô biết hắn nói đúng trăm phần trăm

- Vừa rồi, không là xe hắn ? mà xe của mt tên nhóc cỡ "Như Thạch", lên xe là rú ga bạt mạng. Chắc gì cô sống để mà chán đời !...


[Edited on 10/15/03 by admin]





Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 |

truyện Ánh Mắt Đa Tình được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Anh Mat Da Tinh. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Hát Mãi Bài Tình Ca

Bây giờ người ngồi trước mặt Hà Chương là gương mặt giống hết sứcYên Sa nhưng lại không phải Yên Sạ Tại sao? Hà Chương không thể nào hiểu nổi. Người giống ngưòi đến thế ư? Anh đâu có
3434 lượt đọc

Ánh Mắt Đa Tình

- Thạch vẻ biết lỗi:
Chi Hai à, em xin lỗi . Hồi sáng, em đi Vũng Tàu với nhỏ bạn . Đi xa bằng chiếc Future em sợ nó trở chứng, tốn tiền đã đành, e quê mặt với bạn . Nên đã mạo muội đổi xe
8850 lượt đọc

Nắng Chiều Chưa Tắt

Khép cửa lại, Hương Duyên bước nhanh vào nhà . Tại phòng khách, ba nàng đang tiếp khách cũng không khỏi cau mày.

Hương Duyên làm vội động tác cúi chào rồi vào trong ngay . Đang lo vì sợ bị la cái
9671 lượt đọc

xem thêm