truyện tiểu thuyết - ánh hồng hạnh phúc - VietCaDao.com

Truyện tiểu thuyết

Ánh Hồng Hạnh Phúc - Khánh Vân

Reng….reng….reng…..

Cái đồng hồ báo thức đặt ngay đầu giường reo um tỏi làm Hoa Phượng giật mình nhỏm dậy. Theo phản xạ tự nhiên, cô thò tay nhấn cái nút làm nó im bặt.

Mắt mở không lên, cô lại nằm vật xuống định ngủ tiếp, nhưng thằng Hoàng đã thò đầu vào phòng la lên:

-Chị Phượng! Dậy đi làm. chị mà ngủ nướng là trể ráng chịu nhạ Tới giờ em đi học rồi, không kêu chị nữa đâu.

Hoa Phượng hoảng hốt ngồi bật dậy, nhìn đồng hồ một lần nữa. Đúng bảy giờ. Cô vội vàng tung chân nhảy xuống khỏi giường, chạy một mạch vào toa-lét đánh răng rửa mặt, xong lại ào vào ngồi phòng trang điểm qua loa.

Vừa thay đồ, cô vừa rủa cái đồng hồ. Tối hôm qua, trước khi đi ngủ, cô đã vặn chuông báo thức lúc sáu giờ ba mươi, vậy mà không biết sao mãi đến bảy giờ nó mới ì ạch cất tiếng. Cái đồ phản chủ! (trùi, cô này mắc cừ quá)

Khi áo quần đã chỉnh tề, Hoa Phượng đứng trước gương ngắm nghía lần nữa. Quái. Sao hôm nay cô thấy mình có vẻ gì là lạ! Cô quay tới quay lui, săm soi một hồi mới phát giác ra đôi mắt mình hơi sưng, trông mệt mỏi một cách kỳ cục.

-Thôi chết! – Cô lẩm bẩm – Làm sao bây giờ? Thấy mặt mình là con nhỏ Thanh Trà cười chọc quê cho coi.

Ngẫm nghĩ, cô thấy mình quá ư lãng nhách, đọc tiểu thuyết thôi mà cũng khóc ti tỉ, làm như nhân vật khốn khổ trong đó là mình vậy, để bây giờ nhìn cái mặt phờ phạc trông chán chết.

Vừa dắt xe ra khỏi cổng, cô vừa ngoái vào nhà, gọi to:

-Chị Châu ơi! Ra đóng cửa giùm em.

-Ờ, để đó cho chị.

Một người phụ nữa trung niên từ dưới nhà sau vội vàng đi ra. Sau khi chị gài cánh cổng xong, dợm quay vộ Bỗng chị nghe tiếng la “oái”. Nhìn ra ngoài, chị thấy Hoa Phượng đang trợn mắt, mím môi, nhìn dáo dác chung quanh.

Thì ra, chưa kịp đội cái nón, Hoa Phượng đã bị một trái cầu từ đâu bay đến rớt trúng vào đầu.

Ngay lập tức, cánh cổng nhà đối diện bật mở, một gã thanh niên chạy ra, theo sau là một thằng nhóc, mỗi người cầm một cây vợt trên taỵ Vừa chạy ra khỏi cửa, nhìn thấy cảnh cô gái đang ngồi trên xe tay cầm trái cầu, tay sờ đầu với vẻ giận dữ, cả hai hoảng hồn khựng lại. Thằng nhóc kéo tay gã.

-Chết cha ! Trúng chị ấy rồi. Chuồn đi anh Hai, coi chừng bị chửi đó.

Gã thanh niên quay sang thằng em:

-Bộ cô ấy dữ lắm hả?

-Em không biết, nhưng thấy điệu bộ của chỉ, em ngán.

Gã chép miệng:

Đù sao cũng phải xin lỗi người tạ Nếu cô ta có chửi thì mình…nghe. (có chí khí…hihi)

Nói xong, hắn lững thững đi đến gần Hoa Phượng. Thằng em líu ríu theo sau.

-Xin lỗi cộ Tụi tui không cố ý.

Từ nãy giờ, Hoa Phượng quan sát gã thanh niên. Trông hắn lạ quá, cô chưa từng thấy hắn bao giờ. Cái nhà đối diện dọn về đây ở cũng đã mấy tháng rồi, nên cô biết số nhân khẩu trong đó.

Họ chỉ có bốn người thôi: hai vợ chồng chủ nhà, một đứa con trai khoảng mười hai, mười ba tuổi – chính là thằng nhóc lấp ló sau lưng hắn – và một bà người làm. Sao sáng nay lại xuất hiện một nhân vật lạ hoắc này?

Hắn lại cất giọng:

-Thành thật xin lỗi cô, tôi biết….

-Biết, biết cái gì? – Hoa Phượng quắc mắt.

Hắn hơi sững người:

-Tôi nghĩ…Cô không sao chứ?

-Không, rồi sao? – Hoa Phượng vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh.

Hắn ngập ngừng:

-Vậy…cô…có thể cho tôi…xin lại trái cầu được không?

-À! HÔm nay anh chơi đánh cầu nên tôi mới còn ngồi nguyên vẹn trên xe. Nếu giả sử anh chơi banh thì sao nhỉ? – Cô lý sự - Có phải khi bị một trái banh vô đầu thì tôi đã lăn đùng xuống đường rồi không? Chẳng những là bị trầy trụa tay chân, rồi quần áo dơ dáy, đầu cổ rũ rượi. Lúc đó, anh cũng đi ra xin lỗi thôi phải không?

-Trời ơi ! - Hắn nhăn mặt – Sao cô tưởng tượng gì ghê thế? Chuyện đâu có gì mà cô….

-Anh muốn nói là tôi quá đáng phải không?

-Không….nhưng tôi có chơi banh đâu.

Ừ nhỉ. Nhìn trái cầu đang cầm trên taỵ Hoa Phượng phân vân, suy gẩm tìm cách bắt bẻ, thì nghe tiếng gọi:

-Phượng ơi ! - Chị Châu nãy giớ đứng đó chứng kiến, kêu lên nhắc nhở - Coi chừng trể giờ làm rồi đó.

Sực nhớ đến việc đi làm chậm trể của mình, Hoa Phượng quay lại, đưa trái cầu cho hắn:

-Nè, lần sau tôi tịch thu luôn ráng chịu.

-Cám ơn cô.

Hắn đứng nhìn theo Hoa Phượng chạy xe khuất dạng mới quay lại. Thấy chị Châu vẫn còn đứng nơi cổng nhà, hắn bước lại gần, mỉm cười thản nhiên:

-Chào chị. Cô ấy là em của chị hả?

-Không. Cổ là “ cô chủ nhỏ” - Chị Châu cười – Coi vậy chứ cổ hiền lắm. Chắc trông thấy cậu lạ nên cổ chọc phá chơi thôi.

-À! Ra thế.

Chị Châu tò mò:

-Cậu ở bên nhà ông bà Kiên hả?

Đạ, ông Kiên là ba tôi.

Thằng nhóc nãy giờ đứng im, bỗng lên tiếng:

-Ảnh là anh Hai của em, ở Canada mới về đó.

Thì ra là một chàng Việt Kiều. Chị Châu liếc nhìn người thanh niên, trong bụng nghĩ thầm. Hèn gì trông hắn trắng trẻo còn hơn con gái nữa. Đúng là ở nước ngoài về có khác. Áo quần lịch sự, bảnh bao ghê! Tin đặc biệt này nhớ phải kể cho Hoa Phượng nghe mới được.

Chị vừa quay vào nhà vừa nghĩ. Khỏi cần kể, thế nào cô nhỏ nhà này cũng lò mò tìm hỏi cho coi.

Mặc dù đi làm trể, nhưng Hoa Phượng không thấy sợ chút nào. Trái lại, cô còn thấy vui, khoái trí vì đã hoạch hoẹ được một tên gà mờ lạ hoắc.

Không hiểu hắn là ai nhỉ? – Cô thắc mắc - Chiều nay về phải hỏi chị Châu mới được. Bà này thì chuyện gì cũng biết.

Trong công ty, mọi người đang tất bật làm việc, chẳng ai buồn chú ý khi Hoa Phượng đẩy cửa bước vào. Vả lại, chuyện cô đi làm trễ cũng đã xảy ra nhiều lần rồi, nên không ai thèm thắc mắc làm gì.

Vừa đi về bàn làm việc của mình, cô vừa cười toe toét:

-Xin chào các anh chị.

-Ở đó mà cười – Anh Quốc ngồi trong góc phòng lên tiếng - Chuẩn bị tinh thẩn đi cô nương.

-Chuyện gì vậy? – Hoa Phượng bỏ nhỏ, chân bước về phía Quốc.

Anh Quốc xua tay:

-Em về bàn ngồi đi, chút nữa biết.

Hoa Phượng quay lại bàn làm việc của mình. Vừa ngồi xuống thì Thanh Trà từ trong phòng đi ra, thấy cô, bèn trợn mắt tiến lại:

-Chết rồi! Sao giờ này mới tới?

-Tao ngủ quên – Cô đáp gọn lỏn.

Thanh Trà nhìn sát mặt cô rồi đóan:

-Thức khuya đọc truyện phải không?

-Sao biết?

-Sao lại không biết – Thanh Trà cười hì hì – Nhìn mặt mày là tao biết rồi. Cuốn đó đọc cảm động ghê hén.

Hoa Phượng gật đầu đồng tình:

-Ừ. Hay thậ.

Thanh Trà đi về chỗ của mình, đột nhiên sực nhớ ra, quay lại hỏi:

-Nhưng mày có đem theo không? Chút nữa tao cho bà Mai mượn.

Ừa. Có nè.

Hoa Phượng rút quyển truyện trong túi xách đưa cho Thanh Trà.

Cửa phòng giám đốc bật mở. Ông Thịnh xuất hiện. Ông đảo mắt nhìn khắp một lượt rồi lên tiếng:

-Cô Phượng! Tập hồ sơ hôm qua tôi nhờ cô đánh máy xong chưa?

Đạ, xong rồi ạ.

-Cô đem vào đây cho tôi.

Đạ.

Hoa Phượng sốt sắng ôm tập hồ sơ đi vào phòng giám đốc. Ngoài ông Thịnh ra, trong phòng còn một người đàn ông nữa. Hoa Phượng gật đầu chào, ông ta cũng chào đáp lại.

Khi tới gần, cô thấy ông ta trông không già lắm, chắc khoảng ba mưoi hay hơn chút ít.

-Này cô Phượng! – Ông Thịnh nhắc nhở - Cô phải tập đi làm đúng giờ nhé. Đừng để mọi người nhìn vào mà phân bì là tôi dễ dãi với cô.

Đạ, tại cái đồng hồ của cháu, nó….

-Chặc! – Ông Thịnh chép miệng – Cô thì lúc nào cũng có sẳn cả trăm lý do để biện bạch, mà chẳng cái nào giống cái nào.

Hoa Phượng đỏ mặt, ấp úng:

Đạ. Cháu xin lỗi…

-Thôi được rồi – Ông Thịnh gật đầu - Để đây cho tôi rồi cô ra ngoài làm việc đi.

Đạ.

Cô líu ríu bước tới đặt tập hồ sơ lên bàn. Lúc quay đi, cô liếc thấy gã đàn ông che miệng cười, làm cô tự nhiên nóng bừng cả mặt. - Người gì mà vô duyên – Cô nghĩ thầm.

*!!!*

Vừa ngồi xuống ghế, Hoa Phượng đã bị Thanh Trà nhào đến khều:

-Sao? Ổng có “giảng mo-cau” gì không?

-Không.

-Vậy đâu có gì. Sao mặt mày chù ụ vậy?

-Tại “quê”.

-Sao lại “quê”?

Hoa Phượng im lặng một hồi rồi quay sang hỏi nhỏ:

-Nè, nãy giờ mày có vô trong đó không?

-Có.

-Mày có thấy người đàn ông đang ngồi nói chuyện với Giám đốc ở trổng không?

-Thấy. Sao?

Hoa Phượng hậm hực:

-Thằng cha thấy ghét! May là ông Thịnh chỉ nói sơ sơ mấy câu với tao thôi, vậy mà hắn cũng ráng nhe ba mươi sáu cái răng ra để cười chọc quê tao.

-Mày đếm được răng của hắn à? (hahaha…đọc tới đây thấy mắc cười quá)

-Không, hắn lấy tay che rồi.

-Vậy sao mày nói hắn nhe răng? (oh my, cô này làm tui cừ chết được)

Thanh Trà bắt bẻ khiến Hoa Phượng tức tối:

-Thôi đi công nương, chướng vừa vừa thôi. Hôm nay mày đi trể, rồi sờ sờ ra đó, mà còn làm như có người ức hiếp mày không bằng.

Hoa Phượng sực nhớ, la lên:

- Đúng rồi.

- Đúng gì? – Thanh Trà ngạc nhiên.

Hoa Phượng mím môi:

-Trăm sự cũng tại thằng cha đánh trái cầu.

-Trời đất! Lại còn thằng cha nào nữa đây? – Thanh Trà kêu lên.

Hoa Phượng vội kéo tay Thanh Trà lại gần mình:

-Mày ngồi xuống đây, tao kể cho nghe. Hồi sáng, lúc tao mới dắt xe ra đi làm thì có một thằng cha đánh trái cầu…

Thanh Trà nhăn mặt rồi ngắt lời:

-Mày làm ơn nói năng lịch sự một chút đi. Ai, mày cũng “thằng cha” hết, nghe kỳ quá.

-Vậy chứ kêu bằng gì?

-Ờ…thì…nếu lớn tuổi thì là “một người đàn ông”, nếu còn trẻ thì “một chàng thanh niên”.

-Ối trời ơi! - Hoa Phượng ré lên cười – Mày học cải lương hồi nào vậy?

-Không thèm nói chuyện với mày nữa – Thanh Trà giận dỗi.

-Thôi mà – Hoa Phượng vội vàng nói - Để tao kể tiếp cho nghe.

-Ừ. Sao?

-A…- Hoa Phượng nhíu mày – Tao kể đến đâu rồi nhỉ?

-THì….có một người đánh trái cầu – Thanh Trà bực dọc nhắc.

-Ừ. Nhớ rồi.

Thanh Trà giơ tay ngắt lời:

-Khoan đã.

-Chuyện gì?

-Người này lớn tuôi? hay nhỏ tuổi?

-KHông lớn, không nhỏ, mà là trẻ. Nói chính xác là một gã thanh niên.

-Rồi, tiếp đi.

-Hắn chơi ba xí ba tú sao không biết, mà trái cầu bay ra khỏi sân, rơi vào đầu tao.

-THiệt không?

-Ai xạo làm chi.

-Rồi mày làm sao? – Thanh Trà tròn mắt.

-“Chửi” chứ sao.

-Rồi hắn có…chửi lại không?

Hoa Phượng nghênh mặt:

-Làm sao dám. Hắn đứng im chịu trận. Tại trể giờ quá rồi nên tao mới thạ Ai dè vô đây lại gặp thêm một gã khó ưa nữa. Nói tóm lại, ngày hôm nay có hai gã đàn ông làm tao bực mình.

Từ bàn bên kia, Anh Quốc lên tiếng:

-Bàn tính xong chưa hai cô nương? Bây giờ, ai lãnh phần thu tiền mua quà đi chứ.

Hoa Phượng ngạc nhiên nhìn Thanh Trà:

-Ông nói cái gì vậy?

-TRời đất? – AQ la lên - Vậy chứ nãy giờ hai cô rù rì cả tiếng đồng hồ về chuyện gì?

Tụi em tâm sự chứ bộ.

Thanh Trà cười, đánh vào vai Hoa Phượng:

-Tại lo nghe mày kể chuyện nên tao quên. Tính qua đây bàn với mày về vụ sinh nhật.

Hoa Phượng nhướng mắt hỏi:

-Sinh nhật ai vậy?

-Giám đốc.

-Thật không?

-Ai mà dám đem ông ấy ra đùa với mày. kỳ này ổng đãi tiệc lớn lắm à nghen, mừng họ sáu mươi tuổi mà.

-Ở đâu?

-Ở nhà ổng.

Hoa Phượng ngập ngừng:

-Nhưng mà…ông ấy đâu có mời tao.

-Xời ơi! Mỗi người một cái thiệp nè bà chằn.

Thanh Trà vừa nói, vừa gõ gõ xuống bàn. Lúc đó, Hoa Phượng mới nhìn thấy tấm thiệp mời nằm sờ sờ ngay trước mặt mình. Từ nảy giờ mãi lo nói chuyện, không chịu để ý nên cô không biết.

Cô nhìn xung quanh, hỏi ý kiến:

-Vậy bây giờ mọi người tính sao?

Có tiếng chị Mai nói vào:

- Định lá tất cả cùng góp tiền lại để mua món quà có giá trị một chút, Phượng thấy sao?

-Anh xin nói thêm cho rõ – AQ lên tiếng – Thanh Trà với Hoa Phượng ngoài việc góp tiền, còn phải góp thêm công sức đi mua quà nữa nhé. Bởi vì tụi anh là đàn ông, không rành việc mua sắm. Còn chị Mai thì bận bịu con cái, không rảnh bằng hai cô, nên cả phòng nhất trí giao cho hai cô muốn mua gì thì muạ OK?

Hoa Phượng nhìn Thanh Trà:

-Vậy chừng nào mình đi chợ?

-Chiều nay tan sở, mình đi luôn – Thanh Trà trả lời.

-Ê, nhưng tao không biết nhà ông Giám Đốc.

-Ủa! Mày chưa tới đó lần nào hả?

-Chưa. – Hoa Phượng lắc đầu.

Thanh Trà thở dài:

-Thôi được rồi. Vậy chiều chủ nhật, tao tới nhà chở mày. Nhớ thay đồ sẳn nghen, tao ngán cái tính chậm chạp của mày lắm.

-Ừa, cũng được – Hoa Phượng cười hí hửng.

Ăn cơm tối xong, Hoa Phượng đi ra sân ngồi một mình trên chiếc ghế xích đụ Tối nào cũng vậy, cô hay ra đây ngồi một chút cho mát. Thằng Hoàng dắt chiếc xe đạp, vừa đi vừa nói:

-Chị Phượng ơi! Em lại nhà thằng bạn mốt chút nha.

-Ừ - Hoa Phượng trả lời - Nhớ về sớm đó.

Đạ.

Nói xong, nó thót lên xe, cắm cúi đạp một mạch. Có tiếng anh Huy – anh trai cô – thò đầu ra cửa sổ gọi:

-Phượng ơi! Anh đi ngủ sớm để mai về quệ Em coi khóa cửa rồi mới đi ngủ nghe.

Đạ, để đó cho em.

Ngồi im một hồi lâu, Hoa Phượng ngước nhìn lên lầu, phòng của anh Hai cô đã tắt đèn tối thui. Ngày mai anh ấy phải dậy sớm để về quê thăm ba mẹ.

Ông bà thích cuộc sống yên tĩnh của thôn quê, nên để căn nhà này lại cho ba anh em cô ở, rồi về Vĩnh Long mua một căn nhà có miếng vườn nhỏ và lấy việc trồng cây làm thú vui. Thỉnh thoảng, anh em cô thay phiên nhau về thăm.

Ngồi ngoài sân, gió thổi làm lá cây cọ vào nhau nghe rì rào thật vui tai. Không khí mát mẻ buổi tối làm Hoa Phượng cảm thấy thật dễ chịu.

Hai tay nắm lấy hai sợi xích, chân đẩy nhẹ cho chiếc ghế đung đưa, ngước mắt nhìn bầu trời đầy sao, Hoa Phượng mơ màng tưởng tượng mình đang bay trong vũ trụ bao la.

Bỗng cô có cảm giác là lạ. Cô ngưng đung đưa xích đu, đưa mắt tìm kiếm xung quanh, và cô phát giác ra một bóng đen đang đứng im lìm trên ban công căn nhà đối diện.

Ráng nheo mắt để nhìn, nhưng vì xa và chỗ hắn đứng thì hơi tối, nên Hoa Phượng không thấy rõ. Chỉ có điều chắc chắn trăm phần trăm là hắn đang nhìn cô.

Hoa Phượng ngồi thêm một chút rồi đứng dậy đi vào nhà. Đang ngồi hóng mát, nhưng khi biết có người quan sát mình, tự nhiên cô thấy mất hứng. Trước khi cánh cửa khép lại, cô vẫn còn thấy bóng hắn đứng y nguyên, không nhúc nhích.

Cô đi thẳng một mạch xuống bếp tìm chị Châu:

-Ủa! Chưa ngủ hả Phượng?

-Chưa, em chờ thằng Hoàng về. Chị cứ ngủ trước đi, để em khóa cửa cho.

Sực nhớ ra, Hoa Phượng gọi giật giọng:

-Ờ quên, chị Châu ơi!

-Hả, gì vậy Phượng?

-Quên hỏi chị cái gã hồi sáng là ai vậy?

-À! Con trai lớn của ông Kiên với bà vợ trước, còn bà hiện giờ là vợ sau. Cậu ấy tên Tú, sống ở Canada với mẹ hơn mười năm rồi, mới về thăm cha đó.

Chị Châu hay thật, chỉ cần một chút buổi sáng thôi là đã nắm được cặn kẽ lý lịch của một người lạ.

Hắn là con riêng của ông Kiên à? Hèn gì trông hắn và thằng con chênh lệch nhau tới mười mấy tuổi ấy chứ. Không biết thằng nhỏ mai mốt lớn lên mặt mũi trông ra sao, chứ hắn thì…ừm, cũng khá đẹp trai.

Hoa Phượng ngồi duỗi chân trên ghế sa-lông. Ngẫm nghĩ về hắn và chuyện xảy ra hồi sáng, tự nhiên cô khúc khích cười một mình.

[Edited on 10/15/03 by admin]





Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 |

truyện Ánh Hồng Hạnh Phúc được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Anh Hong Hanh Phuc. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Ánh Hồng Hạnh Phúc

Thanh Trà chạy xe ẩu thấy mà ghệ Ngồi đằng sau, tay ôm hộp quà, tay giữ chặt eo bạn, vậy mà Hoa Phượng không ngớt kêu trời. Khi Thanh Trà thắng xe lại trước cửa nhà ông Thịnh, cô lật đật
7350 lượt đọc

Mơ Yêu

Hạ mở mắt nhìn lên trần nhà, im ắng và trống vắng quá, căn phòng thuê nhỏ xíu đã trở nên quen thuộc với cô hơn hai năm nay . Cô nằm dài như đuối sức trên giường . Ngày hôm qua, khi thiếp đi
12155 lượt đọc

xem thêm