truyện Quỳnh Dao

Vết mộng tàn - Quỳnh Dao

chương: 5


Kiều đội nón mây rộng vành của người nông dân, buộc quai kéo nón xuống, thật thấp cho khuất mặt mũi và ánh mắt. Chàng ngồi tựa lưng vào một gốc cây to, tay cầm cành trúc đưa ra giữa lòng rạch nhỏ. Chiếc phao nổi lên mặt nước, đông nhẹ phập phềụ
Hôm nay là một buổi chiều đẹp vô cùng. Ánh mặt trời vào đầu đông âm ấm, toàn trời một sắc mây trong sáng, yên tịnh và xanh Hoạ hoằn mới có đôi vờn mây trắng lớt phớt bay chậm.
Kiều không ngủ mà chỉ có him híp mắt, sẻ lén nhìn hai người bạn: Thiệu Tuyền và Chuyên Tiểu Ðường đang đứng bên con lạch, đưa mắt nhìn nước. Tuyền mấp máy đang nói gì đó với Tiểu Ðường.
Tiểu Ðường mặc quần Tây, mặt hàng nylon, áo lông trắng, buộc tóc thả xoã bằng băng vải xanh. Tóc nàng tha hồ bay phất phơ theo gió. Một tay vịn cành liễu rũ, người nàng bỗng ngả đầu ra sau, Kiều nghe được tiếng nàng trong sáng cất cao:
- Nếu hẹn ảnh đến đây câu cá thì dám phải đợi đến lúc trăng nằm núi!
Kiều biết cả hai đang nói về mình. Chàng lật đật kéo nón sụp xuống nữa, che cho khuất hẳn mặt, giả như ngủ thật. Rồi chẳng bao lâu, ánh mặt trời mùa đông gây thứ ấm áp say sưa, chàng thật sự đi vào đê mê đò.
Trong mơ mơ màng màng, Kiều cảm thất mũi mình ngứa ngáy, nhột nhột. Chàng đưa tay chà mũi, nhắm mắt, tiếp tục cơn ngủ gật ngắn. Nhưng, cảm giác nhồn nhột ấy lại bò lên mi mắt chàng, lên trán chàng, bò đi bò lại rồi lại bò xuống cổ chàng.
Cũng trong mơ mơ màng màng, Kiều có giật mình, đưa tay chụp vật bò nhột ở cổ, đoạn mở mắt ra mới hay tay mình nắm được một đầu cỏ. Cò một đầu như nắm trong tay mềm như không xương của Chuyên Tiểu Ðường. Kiều lột nón, ngồi ngay lại, cau mày hỏi:
- Anh Tuyền đi đâu rồỉ
- Em sai ảnh đi mua nước trái câỵ
- Cô sai ảnh à?
- Hừm! Bộ sai không được hả?
Kiều cắn môi dưới, trầm ngâm nhìn. Trước mắt chàng là một khuôn mẵt đẹp với đôi mắt to, đôi tròng ngươi đen đầy cố chấp và nóng hổi nhìn rót vào chàng.
Tiểu Ðường đang nửa quỳ nửa ngồi bên mình chàng. Chàng có thể nghe được hơi thở của nàng hâm hấp nóng. Chàng lặng lẽ không nói gì nhưng nàng lại nói:
- Anh định là Khương Thái Công đến bao giờ?
- Mong được làm hoài nếu không có người quấy rầỵ
- Bực mình em quấy rầy anh hả?
- Ờ.
- Nghe thì rất dễ, em đi thôị
- Thật mà, cô cứ đi, tôi cần ngủ một chút.
Kiều đáp cách vô tình và bướng bỉnh rồi lấy nón che mặt như định ngủ lạị Nhưng liền đó, chiếc nón bị hất bay, đôi mắt Tiểu Ðường như tóe lửa nhìn thẳng vào Kiềụ Nàng gấp rút hỏi:
- Tông Kiều, tại sao anh cứ nhứt định muốn trốn tránh em?
Kiều chụp nắm tay nàng cũng gấp rút đáp:
- Ðừng có làm xấu vậy mà! Tiểu Ðường, đôi mắt to của cô trông thấy rất rõ: Thiệu Tuyền nho nhã, thật thà, tài hoa rất mực, cô để mất ảnh thì có hoạ là ngu…
- Em không màng! Em không thém!
Nàng cất giọng với ngực phập phồng:
- Tại sao em phải màn tới ảnh chớ? Tài hoa của ảnh thì có ăn nhằm gì tới em đâu! Anh đừng có nói với em như vậy! Tông Kiều, đừng lừa gạt chính mình! Anh gạt được anh chớ không gạt được em, mắt anh đã nói với em quá rõ rồi! Em thất rất rõ, anh Kiều, em không ngu, mà kẻ đó chính là anh!
- Cô không biết cô đang nói gì? Cô nhức đầu hả?
- Anh Kiều, anh có phải là bậc tu mi nam tử không?
Tiểu Ðường nheo nheo mắt, hạ gằn giọng hỏị Mặt nàng kê sát mặt chàng làm sao, hơi thở của cả hai làm cho không khí như phát nóng bừng bừng.
- Tông Kiều, tại sao anh lại đi chạy trốn? Tại sao anh không dám thừa nhận? Anh yêu em mà, bộ không phải vậy saỏ Lần thứ nhứt gặp em là anh đã yêu em rồị Bộ không phải vậy saỏ Anh không dối gạt được em đâu! Mắt anh đã nói với em tất cả! Tông Kiều, tại sao anh lại đi tự dầy vò anh cho khổ? Trước mặt em, anh dám nói là anh có yêu em không?
- Tiểu Ðường, nghe anh nói…
Giọng Kiều có phần nghèn nghẹn. Nhưng Tiểu Ðường lắc đầu, cướp lời:
- Ðừng nói gì hết Tông Kiềụ Công việc anh làm cho Tuyền như thế là quá đủ rồị Tông Kiều! Ðừng…
Nàng quật tóc vào mắt chàng, liền đó, mặt nàng kê gần tới, tay này siết chặt cổ chàng rồi đôi môi nóng bỏng của nàng áp lên môi chàng.
Kiều cũng run run choàng ôm lấy nàng. Càng lúc càng siết chặt, Môi chàng như đói khát từ bao giờ, chủ động hôn lạị Tóc dài của nàng trùm phủ đầu cả haị
Chàng bỗng đẩy nàng ra, từ nền cỏ đứng vụt dậy, mặt trở xanh xanh nghiêm nghị. Chàng nói qua hơi thở hổn hển:
- Tiểu Ðường, rời xa anh, anh van em!
- Em, không!
Nàng đáp gọn, cố chấp và kiên định.
- Tiểu Ðường nói cho em biết em không có quyền lợi gì trong việc buộc anh làm một người bội bạc.
- Anh muốn nói anh phản bội anh Tuyền ư? Chưa bao giờ em yêu anh Tuyền! Tông Kiềụ Anh quá trung thành với bạn!
- Không phải chỉ có với một mình Tuyền đâu! Tiểu Ðường, tại Thành Ðô, có một người con gái đang chờ anh ghỉ đông nầy về làm lễ cưới nàng.
Tiểu Ðường cụt đứng dậy, ngưỡng mặt nhìn Kiềụ Mắt nàng ngời sáng như con con beo nhỏ phát giận. Nàng hỏi:
- Anh yêu người tả
- Phảị
Nàng tiếp tục hỏi:
- Bây giờ vẫn còn yêu người tả
Kiều đưa lưỡi liếm môi khô, khá lâu sau vẫn không nói gì. Song rồi, rốt cuộc chàng cũng cố gắng nói:
- Anh nghĩ…
- Không gì hết, anh đa không yêu nàng nữa rồi…
Tiểu Ðường nói giọng chắc nịch, nhìn chàng nóng bỏng;
- Anh không yêu nàng. Từ sau khi gặp em anh không cò yêu nàng. Phải không? Ðúng không? Anh nói thật đi, lời em nói có đúng không?
- Tiểu Ðường, đừng có bắt buộc anh! Kiều đỏ mặt, toàn thân run run.
- Tông Kiều, cũng xin anh đừng có chạy trốn em! - Nàng lại ngã tới gần chàng, cuồng nhiệp tiếp- Em chưa từng yêu aị Ngay lần thứ nhứt gặp anh, em biết là em yêu rồị Tông Kiều, anh không biết em đã yêu anh đến thế nào saỏ ...Anh cũng yêu lắm mà, phải không? Anh nói đi, có phải không?
- Nhưng đó là tình yêu tội lỗị Kiều nóị
- Yêu em có tội à?
Nàng cương nghị hất mặt hỏi, hất hết mái tóc dài xoã về sau, nói to:
- Có tội em cũng không màng! Việc gì em cũng không màn hết. Em…em chỉ cần anh! Cần anh! Không màng đến tất cả những gì trên thế gian nầy, không màng đến trới đến đất! Em chỉ cần anh!
Nước mắt nàng vã ra ướt má. Nàng nghẹn ngào, thối lui, rồi vụt chạỵ Kiều cũng như mọc rễ tại chỗ, toàn thân không nhích động.
Tiểu Ðường vừa khóc vừa chạy, chạm phải người Tuyền đang cầm đưa tới một ly nước trái cây tọ Nàng hất mạnh ly ra, nước trái cây rải tung đầy đất!
Nàng vẫn như một mũi tên lao đi thẳng Tuyền sững sờ:
- Thế…thế..thế nầy là thế nàỏ
Kiều vẫn đứng như trời trồng. Tuyền mong men tới hỏi:
- Làm sao rồi anh Kiềủ Chuyện gì đã xảy rả
- Ðừng có chọc tôi!
Kiều nói như thét, đồng thời ngồi xà bệt xuống hai tay bó gối, đầu chôn trong hai taỵ
Tuyền đứng chết trân!



chương: 5



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 |

truyện Vết mộng tàn được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Vet mong tan. Để có thể đăng và đọc thêm truyện Quỳnh Dao cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Người vợ câm



Vào khoảng năm Dân Quốc thứ 20, trong thành Bắc Bình.
Đó là một tòa gia trạch lớn có sân vườn xung quanh rất rộng, rất sâu, gồm có ba dãy nhà và ba vườn hoa, ngoài cổng có
3289 lượt đọc

Rượu Mừng Pha Nước Mắt




Phùng Vinh ngồi một mình trong thư phòng. Tì đôi cánh khủy lên bàn viết, hai bàn tay nâng lấy cằm, chàng hướng nhìn ra vườn, qua khung cửa sổ. Ngoài kia nắng đang hồng, liễu đang
1172 lượt đọc

Chim Mỏi Cánh



Bà Lâm đạo diễn một màn kịch thành công trọn vẹn. Bà làm trung gian một cuộc hôn nhơn giữa lão tài xế họ Vương và bà vú rất đẹp. Không ai có thể tin được, nhưng là sự
12224 lượt đọc

Giọt Lệ Trong Mưa



Tôi đứng trước cửa fòng Như Bình nhìn vàọ Nàng nä m mô.t nửa người trên giường, mô.t nửa người dưới đâ t, mình mä.c áo the màu lục, chân mang giày trä ng, mä.t trang điê?m
885 lượt đọc

Thủy Vân Giang ( Dấu Ấn Tình Yêu)



Và như thế Tiên Tiên cùng với nhóm Túy Mã Họa Hội trở nên thân thiết, nàng chính thức trở thành một phần tử của họa hội này.
Nhà họ Đỗ ở Hàng Châu thuộc vào hàng thế
6007 lượt đọc

Một Giấc Mơ Xuân




Hoài Bảo đứng bên cửa sổ hướng ra ngoài, với đôi mắt buồn nhìn ra bầu trời xanh lơ đãng. Hoài Bảo cảm thấy làm người thật khó, chàng nào muốn trở thành một người
5118 lượt đọc

Bức tranh hoa mai



Bấy giờ là tiết hoa mai nở rộ.
Chưa đến Tết, khí hậu ở biên giới phía Bắc đã lạnh và rất hanh heo nhưng hoa mai thì bất chấp tất cả cứ đến kỳ là nở. Mai trắng như
926 lượt đọc

Mỏi mắt ngóng trông




Từ đó Uyển Quân bước vào một cuộc sống hoàn toàn mới mẻ. Mấy hôm đầu, cô phải thử làm quen với điều kiện sống và những người nhà mới lạ, ban đên cô rúc vào trong
2268 lượt đọc

Vườn Hồng Vắng Bóng



Ðêm tối mịt mùng! Thật khuya mưa vẫn còn nặng hạt. Tiếng ếch nhái và côn trùng kêu vang ngoài đồng. La Tịnh Trần đứng hứng mưa trong vườn hoa của một căn nhà nhỏ. Chàng
1269 lượt đọc

Điệp khúc màu xanh



Thu Trân còn nhớ...
Một đêm phong vũ loạn cuồng. Ngoài trời gió thét mưa gào, chớp giăng, sấm nổ liên hồi; tưởng chừng như cả không gian chực sập đổ tan tành. Trong nhà mọi
4079 lượt đọc

xem thêm