truyện Quỳnh Dao

Vết mộng tàn - Quỳnh Dao

chương: 2


Mái tóc trước trán dợn quăn, bính tóc thả dài trước ngực rẻ một đường dài trắng trên đầu có phần dụ cam lạ lùng. Hai hàng mi dài tạo thành một thứ bóng râm phớt, chỉ còn cho thấy chót mũi nhọn cao caọ Nàng ngồi trên ghế nhỏ trước cây đàn xưa, tay thon trắng ngần sính động. Một dọc âm thanh loáng thoáng khêu lòng, những âm thanh đâu đâu đánh thốc vào tận đáỵ
Bỗng nhiên, gương mặt ấy ngẩng lên, đôi mắt sáng như minh châu nhìn thẳng vào Kiềụ Chàng giật mình, tay chân có phần luống cuống.
Tuyền đang ngồi kề bên nghe nhạc, buột miệng khen:
- Ồ, đẹp quá!
Kiều tỉnh hẳn, nhìn Kỳ đang nhìn thẳng chàng. Mắt chàng hơi mở to, miệng nhếch cười có phần trào lộng:
- Anh Kiều, chắc anh cảm thấy phiền nghe…Theo em thì anh sắp ngủ bây giờ!
- Bậy nà, anh đang bị tiếng đàn của em làm cho anh mê mẩn đó.
Kỳ cố ý hỏi:
- Vừa rồi, em đờn bài gì?
- Cái đó…- Kiều châu mày- Anh không thuộc bài bản lắm!
- Ðó là bản Thanh Bình điệu anh đã nghe cả trăm lần.
Kỳ trề môi tiếp:
- Theo em thấy thì anh đâu có để ý nghe!
- Ðừng có trách anh mà! Anh có cái tật duy nhất là mắt thấy sắc đẹp thì tai không làm sao nghe nhạc được.
- Anh - Kỳ trừng mắt- Anh chỉ có ham ăn ham nói mà không có sở trường gì khác.
Tuyền chen lời:
- Ảnh có một sở trường.
- Sở trường gì? Kỳ mỉm cười quay nhìn Thiệu Tuyền.
- Anh của cô đây còn là một cây săn người đẹp. Khá nhiều cô bạn học đã gởi thơ tình cho ảnh. Nghe nói, các cô cho ảnh cái biệt danh là….
- Thiệu Tuyền!
Kiều nôn nóng gắt luôn:
- Anh dám…?
Kỳ lấy làm thú vị can thiệp:
- Nói đi, ảnh có biệt hiệu gì?
- Họ bảo ảnh…
- Thiệu Tuyền!
Kiều lại kêu ngăn nhưng Kỳ lại giục:
- Thây kệ ảnh, anh cứ việc nói đi!
Tuyền liếc Kiều, ném cho cái nhìn hàm sức rồi cao giọng:
- Các cô gọi ảnh là “bay bướm”, “lả lướt”!
- Thiệu Tuyền! - Kiều nhăn tít mắt- Cái anh quỷ này không đánh không được. Ăn nói gì tầm bậy tầm bạ, bộ nhớ Chuyên Tiểu Ðường đến phát điên hả?
Tuyền đứng dậy, bước ra cửa ngoàị Kiều lật đật chạy theo chụptay Tuyền:
- Mình nói chơi mà xin anh đừng giận.
Tuyền đẩy Kiều trở lại phòng:
- Mình không giận nhưng cảm thấy chóng mặt, muốn đi dạo đồng một lúc - Tuyền kê sát tay Kiều nói nhỏ- Ðừng để phụ biệt hiệu của anh.
Nói xong, Tuyển đẩy Kiều vào, riêng chàng thoăn thoắt bước đi, Kiều quay vào, xao xao tay nói với Kỳ:
- Không làm sao được, cứ nghe nói đến Chuyên Tiểu Ðường thì ảnhlại giận!
Chuyên Tiểu Ðường là aỉ
- Diễn viên thoại kịch, dân Trùng Khánh mê cô ta không ít. Tuyền chạy theo cô mất nữa năm.
Kỳ liếc xéo Kiều:
- Còn anh?
- Anh à? Anh chỉ xem cô ta đóng kịch.
- Chắc cũng một tay trồng cây si, bằng không thì làm sao anh có biệt danh”lả lướt” chớ?
- Em đừng có nghe Tuyền nói bậy bạ!
- Bậy bạ hả? Hổng thấy cũng biết!
Kỳ cắn môi, mày hơi nhướng lên, mỉm cườị Kiều nhìn nàng, lồng ngực bỗng đập thình thịch. Chàng bước gần hơn một bước song nhứt thời không biết nói gì.
Kỳ bảo:
- Nói cho nghe chuyện bạn gái của anh đị
- Bạn gáỉ bạn gái nào đâủ
- Thì những bồ bịch của anh ở Trùng Khánh.
- Anh không có.
- Em không tin. Ðừng có dối gạt em.
- Quỷ mà gạt em.
- Vậy sao họ cho anh là anh bay bướm, lả lướt?
- Bởi vì gặp cô nào anh cũng đừạ
- Thiệt hả?
Kiều đứng sững, nhìn Kỳ đăm đăm. Gương mặt trắng nõn lần lần pha hồng.
- Khiết Kỳ! Kiều gọi nhỏ.
Kỳ như giựt mình hỏi lại:
- Gì?
- Anh nói…
- Anh nói saỏ
- Anh nói…
Kiều vẫn nhìn dán vào nàng. Mặt nàng càng đỏ, quầng đỏ càng lớn. Kiều ấp úng:
- Anh nói…
- Thì nói đi…Nàng nói giọng dịu dàng khuyến khích.
- Khiết Kỳ, anh nói ra hổng biết có xúc phạm đến em không?
Kiều hỏi nhỏ rí, chậm rãi đưa tay đỡ bính tóc trước ngực nàng, mắt không dám nhìn lên. Chỉ nhìn vào lọn tóc đen, Kiều tiếp:
- Em đã chiếm một chỗ ngồi tôn kính trong lòng anh từ hôm nào đến giờ, chỗ ngồi cao quá đến anh không dám chạm vào, không dám nhìn lên. Mấy năm rồi em không biết hình ảnh của em đã làm anh khốn khổ. Mỗi năm, nghỉ hè hay nghỉ mùa đông, anh đều tới nghỉ ở đâỵ Lần nào, trước khi đi, anh cũng thề là sẽ nóị Nhưng cứ vừa thấy em là anh mất hết can đảm. Nếu em cảm thấy lời anh là xúc phạm đến em thì anh sẽ rơi vào nơi vạn kiếp không đầu thai được. Thế nên, trước sau anh vẫn không dám nóị
Khiết Kỳ, anh tự biết, đối với em thì anh quá nhỏ, quá thấp, cho dầu trước mặt người khác thì anh cảm thấy hơn ngườị Nhưng vừa thấy em thì anh không sao tránh khỏi tự tỵ Không cách nào giải thích được, nhưng Khiết Kỳ, anh không thể không nóị Anh không thể vĩnh viễn ấp a ấp úng để che giấu tình cảm mình chân thật. Mấy hôm rồi, ngày ngày gần gũi bên em, anh thấy rằng nếu anh không nói được thì người anh sẽ nổ tung. Giờ, anh nói đây, nếu em không coi lời nói của anh vào đâu thì anh sẽ gấp rút thu dọn đồ đạc trở lại Trùng Khánh. Giờ, xin nói cho anh biết, lòng em như thế nàỏ
Nói một dọc tràng giang đại hải, Kiều vẫn không có ngẩng lên, vẫn không dám nhìn ngay mặt Kỳ. Chàng nói xong, Kỳ vẫn không một chút động đậy, không lên tiếng, cũng không di động. Bây giờ, Kiều không thể không ngẩng lên nhìn nàng.
Nhưng vừa thấy mặt nàng, Kiều bỗng giật bắn. Thì ra nét ửng đỏ đã biến đi đâu mất nhường lại cho một màu trắng xanh. Mắt nàng thẫn thờ nhìn thẳng về trước, không một chớp động.
Kiều hoảng quá, chụp tay nàng, những ngón tay thon băng giá. Kiều lắc mạnh tay nàng:
- Khiết Kỳ! Khiết Kỳ! Em sao thế nàỷ
Nàng vẫn như gỗ đá bất động. Kiều lắc mạnh nàng hơn:
- Anh nói sai phải không? Khiết Kỳ, hay là lẽ ra anh không nên nóỉ Em giận anh phải không?
Nàng vẫn không lên tiếng đáp. Nhưng hai hạt châu đã trào đóng khóe mắt nàng. Rồi như một viên đá nặng, nước mắt lăn dài xuống mặt nàng, rớt xuống, rớt xuống! ...
Kiều càng hoang mang hơn nữa, tự trách:
- Lẽ ra thì anh không nên nói với em những lời vừa rồị Khiết Kỳ! Anh đã lầm, theo lẽ anh không nên nói! Theo lẽ anh không nên nói những lời xúc phạm đến em, anh phải chết!
Nàng chưa nhích động thì hạt châu nầy rơi hạt châu khác trào rạ Kiều sững sờ nhìn nàng lúc lâu, bỗng dậm chân:
- Anh về Trùng Khánh!
Nói xong, chàng bước ra cửa nhưng chàng vừa mới đến cửa thì Kỳ bỗng lên tiếng gọị Kiều quay đầu lại thì Kỳ bỗng nhanh như chớp chạy bay lại, ngã gọn vào lòng chàng, đập tay lên ngực chàng bình bịnh, khóc nói:
- Trời ơi, anh Kiều, anh hư lắm, anh tệ lắm, anh tệ thật là tệ! Anh đã khinh em! Anh biết rõ lòng em mà anh đã bắt em chờ đợi biết bao lâu! Em cho là anh ở trùng Khánh đã có bạn rồi! Anh hư lắm! Anh đáng ghét quá! Bây giờ anh mới nói trong khi tuổi vừa mười hai thì em đã yêu anh. Bây giờ anh mới nói làm chi em nghĩ rằng vĩnh viễn anh sẽ không nóị Anh khinh em…
Kiều nhắm híp mắt, hít một hơi dàị Sau đó Kiều ôm siết lấy nàng, cúi đầu xuống, áp đặt môi chàng lên làn môi mỏng của nàng. Cảm thấy vũ trụ đang quay cuồng, quay cuồng, quay cuồng…
Sau đó là một đoạn vắng lặng như kéo dài hằng cữụ
Ngoài song, có một bóng người sẽ lén rút luị Người ấy là Thiệu Tuyền. Chàng đi ra cửa sau nhà sau, dừng chân bên gốc dừạ
Bấy giờ là lúc trời ửng sắc chiều, áng mây từ trên trời ửng ánh hồng. Bỗng chàng bị mặt trời nghiêng xô cho ngã dài ra đất. Chàng đứng như trời trồng, lẩm bẩm:
- Chỉ có ta vĩnh viễn thuộc về người bồi hồi đứng ở ngoài song.
Chàng nhếch cười khổ với mặt trời nghiêng. Cười rồi lại cười!
Hai giọt nước mắt lăn dài xuống, chàng ngồi sụp xuống bóng dừa, chôn đầu trong hai taỵ



chương: 2



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 |

truyện Vết mộng tàn được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Vet mong tan. Để có thể đăng và đọc thêm truyện Quỳnh Dao cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Cánh hoa cô lẻ




Phương Trọng Vĩ vừa la thất thanh vừa chạy đến xe bước lên ngồi bên cạnh Ngọc Thanh hối thúc:
- Em Thanh, hãy chạy mau đến bịnh viện để chúng ta thăm anh hai, mau đi em!
- Anh
7588 lượt đọc

Khói lam cuộc tình




Trên bãi biển một hạt cát chạm phải hạt cát khác.
- Mong rằng chúng ta sẽ kết hợp nhau.
- Không thể được, nòi cát chúng ta không bao giờ kết hợp nhau được.
- Anh sẽ tự
9382 lượt đọc

Bích Vân Thiên



Khi Bích Hàn tỉnh lại, thấy mình nằm trên giường, trán đắp khăn lạnh. Nàng bắt đầu nghe tiếng người xì xào rồi phân biệt được giọng trách móc của bà Cao:
- ...Nửa
9818 lượt đọc

Người vợ câm



Vào khoảng năm Dân Quốc thứ 20, trong thành Bắc Bình.
Đó là một tòa gia trạch lớn có sân vườn xung quanh rất rộng, rất sâu, gồm có ba dãy nhà và ba vườn hoa, ngoài cổng có
3713 lượt đọc

Cánh Chim Bạt Gió



Không rõ tôi đã lọt được vào cái thế giới ma quái này bằng cách nào? Ngồi thu mình trong chiếc ghế nệm bọc da đỏ chói, tôi tì tay vào cằm ngó khuôn mặt gã con trai đối
8022 lượt đọc

Một chút hương tình yêu



Nghiêu quê một cục đứng sờ cái đầu:
- Ai mà hiểu nổi lòng đạ của con gái hỡi trời!
Hôm ấy nhà trường tổ chức văn nghệ Họ chọn vở kịch bằng anh ngữ của Shakespear
2447 lượt đọc

Vội Vã



Năm học đại học năm thứ tư của Hàn Thanh, nên nói là những ngày hạnh phúc nhất trong đời chàng.
Học kỳ ấy, chàng tổng cộng có chín học phần. Vì muốn ở bên cạnh
7875 lượt đọc

Hoàng Hôn Cuối Cùng



T hời tiết đột nhiên nóng hẳn lên. Mặt trời như quả cầu lửa đang ra sức thị uy, đốt cháy vạn vật. Ngày đã tàn mà không
8124 lượt đọc

Chuyện Đời Tôi



Ngày 9 tháng 4 năm 1988, tôi bay từ Đài Loan đến Bắc Kinh, mở đầu chuyến thăm cố quốc đầu tiên của tôi, sau ba mươi chín năm trời xa cách.
 Qua chuyến đi này, tôi đã viết
10304 lượt đọc

BẤT CHỢT MỘT CHIỀU MƯA



Giưã khuya, tôi lại bị cơn ác mộng hành hạ. Lúc nào thì cũng giống như lúc nào, cơn ác mộng cũng bắt đầu bằng gương mặt của mẹ. Một khuôn mặt hốc hác xanh xao, có đôi
2860 lượt đọc

xem thêm