truyện quỳnh dao - tình khúc chiều thu - VietCaDao.com

truyện Quỳnh Dao

Tình khúc chiều thu - Quỳnh Dao



Năm giờ chiều tan sở, Đồng Chi Quyên vội vã rời khỏi văn phòng làm việc ở cao ốc Giao Tân. Nàng đi thẳng sang cửa hàng thực phẩm tận bên kia đường. Buổi sáng khi đi làm, bước ngang qua đây, Chi Quyên đã thấy nó được đựng trong những chiếc hộp xinh xắn. Vy mà thấy được hẳn vui lắm. Chi Quyên nghĩ điều đó chợt thấy lâng lâng niềm vuị Cách đây không lâu, Vy còn nói với nàng.
- Chị ơi, hôm nào mình đi đào củ năng nhé?
Hôm nàỏ Chi Quyên không thể nói cho Vy biết là không bao giờ có cái ngày đó nữạ đào củ năng? đó là chuyện xảy ra đã lâu ... Lâu lắm rồị đến độ Chi Quyên cũng quên bẵng đị Vậy mà Vy vẫn nhớ. Lúc đó, gia đình của Chi Quyên ở ngoại ô thành phố Đài Bắc. Chung quanh nhà toàn là những cánh đồng cỏ laụ Mỗi sáng, cha mẹ, Chi Quyên và Vy đều ra ngoài, chạy nhảy trên đồng cỏ, hái hoa, đào củ năng ... Lúc đó Chi Quyên và Vy thường đua nhau xem ai đào được củ tọ
Bấy giờ Chi Quyên 17 và Vy mới 16 tuổi, cha mẹ còn đầy đủ. Thế còn bây giờ, cha mẹ ở đâủ Lúc đó ngoại ô Đài Bắc chỉ có cỏ dại, ruộng vườn. Còn bây giờ, ở những nơi đấy đã mọc đầy những ngôi nhà cao tầng. Thời gian trôi nhanh, mọi vật dời đổi ... Vy có biết những điều đó không? Có cần cho nó biết không?
Đến trước cửa hàng thực phẩm, Chi Quyên thấy rõ ràng hàng củ năng mới dược chào hàng. Từng hộp từng hộp xinh xắn bọc trong giấy nhựa, có cả băng vải cột bên ngoài trông thật dễ thương.
Chi Quyên cầm một hộp lên rồi xem giá tiền, 40 đồng! Chi Quyên giật mình. Số tiền to quá, phải 40 đồng mới mua được hộp củ năng nhỏ. Với 40 đồng đó. Chi Quyên có thể làm được biết bao việc. Có thể mua áo mới cho Vỵ à, đôi giày cũng đã thủng đế ... Mà Chi Quyên cũng không biết tại sao Vy lại mặc áo hao như vậy, giày cũng mau mòn như vậỷ Nhưng mà ... Chi Quyên lại phân vân với hộp củ năng trên taỵ 40 đồng, mắc quá. Lương tháng cả tháng của Chi Quyên lại chỉ có 4000 đồng ... Thế này ... Chi Quyên lại lưỡng lự. ông Chủ tiệm bước rạ
- Cô muốn mua mấy hộp hở cổ
Mấy hộp à? Chi Quyên mở to mắt. một hộp còn không có tiền mua ở đó mà mấy hộp. Chi Quyên lắc đầu vừa định rời khỏi tiệm, thì sau lưng có tiếng kèn xẹ Chi Quyên quay người lại chiếc Datsun quen thuộc đang ngừng trước cửa tiệm. Một người đàn ông trung niên bước xuống xẹ
- Mua trái cây hở Chi Quyên?
Chi Quyên giật mình, đó là ông Phùng Tính Lân và là ông chủ của nàng. Không hiểu sao mỗi lần đứng trước ông Lân là Chi Quyên bối rốị Cái thái độ từ tốn, chậm rãi mà chỉ có những người đàn ông từng trải mới có, dễ làm cho người đối diện lúng túng. Mỗi lần ông Lân nhìn Chi Quyên như vậy là nàng bối rốị Ngay trong tiềm thức, nàng đã thấy sợ ông Lân. Tại sao lại sợ? Dư luận ử Không biết. Chỉ biết một điều là ... Công việc làm đối với nàng rất quan trọng. Sự quan trọng đó làm nàng rụt rè. Vâng, Chi Quyên sợ những lời đàm tiếu không đâu, có thể khiến nàng bị mất việc.. Nàng sợ cấp trên không hài lòng ... Mà cũng sợ cấp trên "quá hài lòng" nữạ Tóm lại nàng sợ đủ thứ. Làm người quả khó khăn.
- Dạ, không ... Tôi chỉ mua một hộp củ năng thôị
Chi Quyên trả lời lí nhí rồi vội vã móc 40 đồng ra trả. ông Lân hỏị
- Mua có một hộp thôi à? Thế có đủ ăn không?
Chi Quyên lúng túng. nàng không biết phải giải thích làm sao, chỉ cúi đầu nóị
- Dạ, không phải để ăn! Tại tôi thích củ năng.
ông Tính Lân nhìn Chi Quyên cười, không hỏi tiếp. con gái thường hay vậỵ Mua một hộp củ năng, không phải để ăn, để làm gì? Thích thôi à? ông nhìn xuống những hộp năng đang trưng bầỵ Những chiếc hộp nhỏ thắt nơ xinh xắn trông thật mộng mợ ông Lân chăm chú nhìn Chi Quyên. Hàng lông mi dài cong vút, cái khuôn mặt sáng sủa, cái miệng nhỏ xinh xinh và cái cằm nhọn. Nhưng mà không hiểu sao tuổi thanh xuân kia lại như lúc nào cũng có nét buồn u uẩn nào đó ... ông Lân lắc đầụ Nguyên tắc làm việc bấy lâu nay của ông là không dính dáng gì đến chuyện riêng tư của nữ nhân viên. Duy chỉ có Chi Quyên là ngoại lệ cái cô bé mới vào làm có một năm, với thái độ rụt rè cố hữu, lúc nào cũng chăm chỉ với công việc. Không có nụ cườị Khoảng cách chủ tớ khá rõ ràng ... Chi Quyên là một cái dấu hỏị Nhưng dấu hỏi kia lại làm cho ông tò mò để ý. Cái đó ông Lân cũng không biết tại sao, ông chỉ cảm thấy nhiều lúc mình hay thắc mắc một cách kỳ cục. Tại sao vậỷ
- Nhà cô ở đâu Chi Quyên? Tôi lái xe đưa cô về nhé?
Chi Quyên vội vã đáp với một chút ngại ngùng.
- Dạ khỏi tôi thích đáp xe buýt hơn.
Nói xong, nàng ôm hộp củ năng bỏ đi như chạy trốn.
Mãi đến lúc tiếng xe của ông Lân xa dần, nàng mới thở phào, nàng đi chậm lạị Hướng về phía trạm xe buýt. ôm chiếc hộp giấy trước ngực, Chi Quyên chợt bâng khuâng. Không biết ban nãy mình có làm gì cho ông Lân buồn không? chuyện đó có ảnh hưởng gì đến công việc làm của mình không? Tất cả những bứt rứt đó chỉ ngừng lại khi chiếc xe buýt trờ tóị Người sao đông thế? giành giật chen lấn lên xe, Chi Quyên bước lên mà lo lắng. Không biết hộp củ năng rồi có bị bẹp đi không? Nàng căng thẳng. 40 đồng đấy! mà chỉ có 20 củ. Bị đè nhẹp là đau vô cùng. Chi Quyên ôm cứng chiếc hộp trước ngực, cẩn thận bước lên xẹ
Xe chạy chậm quá. Thật lâu mới đến được trạm gần nhà, Chi Quyên xuống xe, mình đẫm ướt mồ hôị Nhìn chiếc hộp đựng củ năng còn nguyên vẹn, nàng thở phào nhẹ nhõm. Hoàng hôn của mùa hè. Mặt trời đỏ chóị Một buổi hoàng hôn đẹp. Có niềm vui thoảng nhẹ khi nàng nghĩ đến chuyện Vy sẽ mừng ra sao khi trông thấy chiếc hộp củ năng nàỵ
Chi Quyên bước nhanh hơn, đi về phía con hẻm dẫn vào nhà. Nhưng vừa đến đầu hẻm, nàng đã chựng lại nhìn chiếc hộp củ năng trên tay suy nghĩ. Thế này không được, ta không thể đưa cho Vy thế nàỵ Những củ năng nhặt ở ngoài đồng không nằm trong hộp đẹp, Chi Quyên nhớ lại ngày trước, khi cùng gia đình đi đào xớị Nhiều khi còn có cả rễ ... Nàng ngẫm nghĩ, rồi cắn răng xé bọc giấy kiếng bên ngoài ra, tháo cả băng vải và hộp carton ném vào sọt rác. Nàng dùng tay bụm lấy 20 củ năng, bước nhanh về hướng nhà.
Chưa lách qua cái ngõ hẻm hẹp hơn, Chi Quyên đã nghe thấy tiếng ồn àọ Không cần nghĩ, nàng đã hiểu chuyện gì đang xảy rạ Nàng buồn bực bước nhanh hơn. Trước mắt nàng là Vỵ Dáng dấp cao lớn của Vy đứng giữa lòng hẻm. Mặt mày lem luốc. áo tả tơi với cây chổi trên taỵ Vy đứng chống nạnh như một vị thần giữ cửa, đám trẻ con thì vây quanh vừa cười vừa hét. Chi Quyên thấy cảnh đó, vừa giận vừa buồn. Nàng gọi lớn.
- Vy!
Vy nghe tiếng chị kêụ Nhưng vẫn đứng bất động, nhìn nàng cườị
- Ồ, chị! Chị xem này, em là Trương Phi, em bận giữ thành, không thể đi đâu được hết.
Chi Quyên giận dữ.
- Vy! Em đã hứa với chị là không ra ngoàị em lại để rách hết áo thế nàỷ Em đã làm sai, em biết không.
Vy tròn mắt nóị
- Đâu có chị? Em là Trương Phi mà? Em mới đánh thắng một trận. Chị biết em đánh với ai không? Tào ... Tào ...
Thằng nhỏ đứng bên cạnh lên tiếng.
- Tào Tháo!
Vy kiêu hãnh nóị
- Đúng rồi, Tào Tháo! Em đã đánh thắng trận.
Chi Quyên đau khổ nóị
- Túy Vy Em về nhà ngay cho chị.
Vy lắc dầụ
- Không được. Em là Trương Phi mà.
Chi Quyên nói và bước tớị
- Em tầm bậy quá, em nào phải là Trương Phi, em là Đồng Túy Vy!
Túy Vy thấy chị định ngăn nên quay lưng bỏ chạy, vừa chạy vừa nóị
- Chị bắt không được em đâu, chị sẽ không bắt được em đâụ
Chi Quyên giậm chân.
- Túy Vỵ
Nàng biết là sẽ gặp rắc rốị Nhưng nhớ sực lại những củ năng, nàng đưa lên:
- Túy vy, em lại đâỵ Chị vừa mới hái củ năng về cho em nè.
Quả nhiên vừa nghe nàng nói, Túy Vy đã dừng chân lại, nhưng nó có vẻ nghi ngờ.
- Củ năng à?
- Ờ. Đây nè.
Túy Vy nghiêng nghiêng đầụ
- Chị không gạt em chứ?
- Em nhìn thử xem cái này là cái gì?
Chi Quyên xoè tay rạ Mắt Túy Vy chợt sáng. Đúng rồi củ năng. Vy hét lên mừng rỡ. Rồi chạy vù về phía Chi Quyên.
- Củ năng, ồ củ năng. Chị mới đi đào đấy à? Chúng ta cùng đi đị
Ngay lúc đó một chiếc xe gắn máy chạy vụt đến, Chi Quyên sợ quá hét lên.
- Túy Vy, cẩn thận!
Nhưng không còn kịp. Diễn biến xảy ra quá nhanh. đầu tiên cây chổi trên tay của Vy đã quơ về phía xẹ Làm chiếc xe lách nhanh, đâm sầm vào người Túy Vỵ Chi Quyên sợ hãi, buông hết những củ năng trên taỵ Bổ nhào về phía Túy Vỵ Chiếc xe cũng vừa kịp thắng gấp, đầu xe bị quay đị Túy Vy và Chi Quyên thì không sao, nhưng chiếc xe đã đổ kềnh. Người lái xe bị té văng mấy vòng. Hình như đã bị thương. Chi Quyên vội chạy đến, tái mặt hỏi:
- Trời ơi, anh có sao không? Có bị thương chỗ nào không?
Người lái xe nằm dài trên đường. Chiếc nón an toàn ụp xuống mặt. Anh ta chậm rãi ngồi dậy kéo chiếc mũ rạ Một khuôn mặt rất trẻ, rám nắng. Một đôi mắt đầy nghị lực đang trừng trừng nhìn Chi Quyên.
- Mấy người làm gì thế? đang diễn kịch "đánh cướp" ngoài đường ử
Còn nói chuyện được! Thế này hẳn vết thương không nặng lắm. Chi Quyên thở ra nhưng vẫn lo lắng.
- Anh bị thương ở đâu vậỷ
Gã Thanh niên đứng dậy dựng xe lên, lấy tay gõ gõ lên đầu gối nóị
- Chưa biết. Chân và người còn dính liền nhau, tay chưa gãy vậy chắc không sao đâụ
Chi Quyên bứt rứt.
- Nhưng mà ... Tay anh đang chảy máu kìạ
Đúng rồi, tay bị lát một miếng da khá lớn, đang chảy máụ Ngoài vết thương đó hình như không còn vết thương nào khác. Chi Quyên còn đang phân vân chợt thấy đám đông bu lạị Túy Vy lại chen vào, nắm lấy tay anh chàng thanh niên khóc.
- Không biết đâu, anh làm vỡ hết những củ năng của tôi, anh phải đền đị Đền đi!
Chi Quyên vừa giật mình vừa tức. Nàng chụp lấy em tức giận la lên ...
- Túy Vy ... Em đã gây chuyện thế này còn quậy gì nữa chứ? Em muốn chị phải làm sao đâỷ
Túy Vy buông tay thanh niên ra, quay lại nhìn thấy chị khóc, nó có vẻ sợ hãi, lúng túng.
- Chị Quyên, chị đừng khóc, em biết em sai rồi, em sẽ không dám nữa đâụ
Chi Quyên ra lệnh.
- Vậy thì em về nhà tắm rửa cho sạch sẽ đị
Túy Vy vội bỏ đi, vừa đi vừa nóị
- Vâng em đi, em đi ngay đâỵ
Chi Quyên nhìn theo bóng Túy Vy đi khuất mới quay lạị Anh chàng lái xe mục kích sự việc xảy ra, anh có vẻ ngạc nhiên nhìn đám đông, rồi nhìn Chi Quyên đang khóc, anh ta có vẻ thương hạị
- Không sao đâu, tôi không sao đâụ Nhưng mà sao cô lại khóc?
Chi Quyên không đáp chỉ nóị
- Anh đến nhà tôi nhé? Nhà tôi có thuốc, tôi sẽ giúp anh rửa vết thương.
Chợt có một thằng bé nóị
- Đừng có đi, em của chị ấy là thằng điên đấỵ
Gã thanh niên nghe nói hơi do dự, nhưng Chi Quyên lắc dầụ
- Anh đừng nghe lời chúng nó, em tôi không có điên đâụ
ánh mắt của nàng đen nháy, đôi mắt hơi buồn nhưng thành thật. Gã thanh niên nhìn Chi Quyên rồi quyết định: mặc, điên hay không thì chẳng phải vấn đề. Không lẽ chỉ nghe dọa là rút luỉ Thế là vừa đẩy xe anh vừa nói với Chi Quyên.
- Được rồi, tôi sẽ theo cộ
Đám đông đứng qua một bên. Chi Quyên dẫn đường về nhà. Gọi là “nhà” chứ đấy giống như một chòi nhỏ không sân, mặt hướng ra hẻm, đa số những ngôi nhà ở khu này đều như nhau, những ngôi nhà gỗ cũ kỹ không lầu, chật hẹp. Có lẽ chẳng bao lâu nữa, một hoặc hai năm. Rồi tất cả sẽ bị thay bằng những nhà cao tầng. Lúc đó số người sống ở đây sẽ dọn đi đâủ Anh thanh niên trẻ nghĩ ngợi và nhìn quanh một cách hiếu kỳ.
Dựng xe ngoài cửa, anh theo chân Chi Quyên bước vào nhà, vừa vào trong đã thấy Vy ngồi đàng hoàng trên ghế. Người đã được lau chùi sạch sẽ. Anh ta đang cắn móng tay, thái độ của kẻ phạm tội đang hối lỗị
Thấy chị và khách bước vào, Vy có vẻ sợ sệt. Quyên nhìn thấy em như vậy, không nỡ giận nữa, nàng thở ra bảọ
- Đi tắm rồi thay áo quần đi, xong hãy vào phòng, bao giờ tới giờ cơm chị kêu thì mới được ra nhé.
Chi Quyên nói với cậu ta như nói với một đứa bé mới lớn. Túy Vy cũng ngoan ngoãn đứng dậy làm theo, đến cửa, Vy quay lại nhìn chị với ánh mắt rụt rè.
- Nhưng mà ... Chị không giận em chứ?
- Nếu em nghe lời chị, thì chị không giận.
Túy Vy cười rạng rỡ.
- Vâng, em sẽ vâng lờị mai chị sẽ đưa em đi nhặt củ năng nhé?
Củ năng? Thàng bé không quên chuyện củ năng. Chi Quyên bứt rứt nhìn em gịuc.
- Ờ, chuyện ngày mai để mai tính. Bây giờ em vào đị
Túy Vy vẫn rạng rỡ nụ cười, bước nhanh vào trong. Đợi Vy đi khuất, Quyên mới quay lạị Gã thanh niên xa lạ vẫn nhìn Quyên với ánh mắt tò mò. Anh chàng có vẻ không hiểụ Quyên thấy tức cười và nhìn kỹ. Anh ta cao lớn. Chiếc nón an toàn đã được cởi xuống cho thấy mái tóc đen dàị Một khuôn mặt có góc cạnh. Trán cao, mũi cao, mắt to đen, cằm nhọn. Cái "đẹp" của đàn ông hình như có nhiều loạị Chi Quyên thấy Túy Vy đẹp trai, nhưng cái đẹp của Vy là cái đẹp “sữa”. Còn anh chàng này đây đẹp trai như một thanh niên thực thụ.
Chi Quyên chỉ chiếc ghế mây rồi do dự hỏị
- Mời anh ngồị Anh có thể cho biết quý danh không?
Gã thanh niên trẻ nóị
Tôi họ âụ Tên Dương Phẩm. Còn cổ
- Dạ. Tôi là Đồng Chi Quyên!
Chi Quyên nói rồi bước tới xem xét vết thương trên tay Phẩm. Nàng giật mình, vết thương nặng hơn nàng tưởng. Ngoài một mảng da bị mất, còn có một vết toét dài và sâụ Vậy mà không hiểu sao anh chàng lại có vẻ bình thản, không trách móc, cự nự gì cả. Có lẽ chưa kịp chăng? Chi Quyên nói nhanh:
- Anh ngồi đây nhé, để tôi đi lấy thuốc.
Bước vào phòng ngủ, Chi Quyên mang thùng thuốc rạ Ở nhà này, thuốc men gần như không thể thiếu vắng. bởi vì cứ cách mấy hôm là Vy bị thương ... Băng bó vết thương là một việc làm thường xuyên của Chi Quyên.
Mở thùng thuốc, Chi Quyên lấy bông băng, nước oxy già. Đỡ lấy cánh tay của Phẩm lên, nàng tỉ mỉ chùi lấy vết thương.
- Có đau một chút thì ... ráng chịu nhé.
Dương Phẩm có vẻ lạ lùng, chàng nhìn thùng thuốc, trong đó có đủ tất cả. Bông băng, kéo, thuốc rửa, thuốc sát trùng ...
Phẩm buộc miệng.
- Thì ra cô là một y tá?
Chi Quyên thành thật nóị
- Không phải, tôi tốt nghiệp ở cao đẳng thương nghiệp. Biết đánh máy và kế toán. Hiện đang làm việc ở một công ty trong thành phố. Còn cái thùng thuốc này đây ... được chuẩn bị là vì cậụ em của tôi ... nó cứ bị thương thường xuyên.
Lợi dụng lúc Phẩm phân tâm, Chi Quyên lấy bông nhúng vào oxy già, quét mạnh lên vết thương. Phẩm rát quá nhảy nhỏm lên. Chi Quyên ngưng lại một chút, rồi tiếp tục xức thuốc, vừa xức vừa nói để Phẩm quên đau, Giọng Chi Quyên như nghẹn lạị
- Anh biết không, đám trẻ con ở đây chúng cứ ức hiếp em trai tôị Có một lần chúng đốt lửa, suýt tí đã thiêu sống thằng bé ... Thật là tàn nhẫn ... Cái số của mỗi người hình như đều có sướng có khổ, nhưng người ta chỉ biết cái khổ của mình, lại bình thản với cái khổ của người khác.
Chi Quyên nói và bắt đầu băng lại vết thương cho Phẩm. Phẩm ngập ngừng rồi nóị
- Nêú cô không cho là tò mò ... Thì cô có thể cho tôi biết ...
Chi Quyên nhìn lên, chớp chớp mắt. ánh mắt của nàng buồn buồn. Quyên nóị
- Không có gì đâụ Anh cũng xui thật, anh đi ngang qua, rồi tay bay họa gởị à anh thấy đấy Vy nó đâu có điên đâủ Có điều ... trí óc của nó hơi kém phát triển một chút. bác sĩ nói chỉ số thông minh của nó chỉ ngang với một đứa bé năm tuổị Và anh biết không, khi ba mẹ tôi còn ... Có bao nhiêu tiền người đổ hết tìm thuốc men chữa chạỵ Nhưng tất cả đều vô nghĩạ
Dương Phẩm nhìn ánh mắt trước mặt.
- Cậu ấy bị thế sau một con kích động hay một bệnh nặng?
- Không phảị Bác sĩ nói nó bị bẩm sinh ... Mà cái chứng này thì như anh biết, có thể có nhiều nguyên dọ Chẳng hạn như lúc mang thai, mẹ tôi đã uống lầm một thứ thuốc nào đó làm ảnh hưởng đến bộ não nó ... Hoặc cũng có thể do di truyền ... Tóm lại dù bất cứ nguyên nhân gì, bịnh của nó cũng thuộc loại bất trị.
Chi Quyên vẫn tiếp tục công việc.
- Anh biết không, đám trẻ ở đây cứ ức hiếp, cứ mang nó ra làm trò cườị chế giễu, nhưng mà anh thấy đấy ... Vy nó chỉ hơi khờ khạo, chứ tính nó khá lành. Nó không hề có ác ý với một aị Thỉnh thoảng sự khờ khạo của nó gây ra chuyện không hay như hôm nay ... thì cũng không phải là một sự cố ý. Chúng ta làm sao đòi hỏi một đứa có trí khôn 4, 5 tuổi làm như người lớn được phải không anh?
- Năm nay cậu ấy bao nhiêu tuổỉ
Chi Quyên thu xếp cồn lọ bông băng vào thùng thuốc, rồi đứng dậy nóị
- 18 tuổị Anh Phẩm này, tôi thấy để cẩn thận hơn, anh nên đến bệnh viện xem lại ... cái vết thương này hơi sâu, tôi chỉ có khả năng tẩy trùng nhẹ thôi ... sợ thế này ... có thể gây biến chứng.
Dương Phẩm không quan tâm lắm đến cái vết thương. Chàng ngắm cô gái trước mặt, cái nét mặt hiền hòa, chịu đựng kia như thu hút lấy chàng.
- Thế bây giờ cha mẹ cô đâu rồỉ
Chi Quyên lặng lẽ nóị
- Đều qua đời, định mệnh dường như lúc nào cũng cay nghiệt với những kẻ bất hạnh. Mẹ tôi qua đời khi tôi lên 12, Còn cha tôi thì mới cách đây ba năm. Người đã vì Túy Vy mà khá mệt mỏị
Nàng nói tới đó, chợt như nhớ ra nên ngưng lại, nàng đẩy mái tóc ra sau, rồi cười nóị
- Xin lỗi nhé, anh Phẩm. Khi không rồi đem những chuyện đâu đâu ra kể cho anh nghe ... ồ mà áo quần anh cũng lấm lem rồi kià.
Chiếc áo màu xanh, quần jean trắng của Phẩm gìơ lấm lem cả. Bùn có, mà máu cũng có. Nơi lại bị rách. Chi Quyên xuýt xoạ
- Thật là có lỗi với anh.
Phẩm không quan tâm lắm đến quần áọ Chàng mải bận quan sát ngôi nhà. Những dụng cụ gia đình thật đơn giản. Mấy chiếc ghế, một bàn học, một bàn dùng cơm, một bóng đèn tròn. Trên vách một bức tranh thủy mạc cho thấy chủ nhân cũng thuộc hạng người biết chữ nghĩạ Ngôi nhà khá nhỏ có lẽ chỉ có hai phòng sinh họat và một nhà vệ sinh. Một ngôi nhà với hai chị em nương tựạ Chợt nhiên Phẩm thấy có cảm tình. Xưa đến giờ Phẩm chưa hề tưởng tượng ra có một gia đình như thế ...
Bóng tối từ bên ngoài đang lùa vàọ trời sắp tối, Phẩm yên lặng và Chi Quyên cũng yên lặng.
Cửa phòng trong chợt mở. Túy Vy Y thò đầu rạ
- Chi ơi chị, em đói rồị
Đói à? Chi Quyên chợt nhớ ra, chưa nấu cơm, nàng lúng túng nhìn Phẩm.
- Xin lỗi anh Phẩm. Tôi phải vào trong nấu cơm. Tôi xin phép và mong là vết thương của anh mau lành, cũng như xe anh không hư nhiều lắm.
Dương Phẩm chợt đưa tay ngăn lại, chàng cũng không hiểu tại sao mới quen mà chàng lại tự nhiên thế.
- Khoan đã nàỏ Ban nãy cô đã giúp tôi băng bó vết thương, tôi không biết lấy gì cảm ơn ... Hay là thế này ... Tôi xin phép được mời chị em cô đi ăn ngoài một bữa, được chứ?
Chi Quyên tròn mắt nhìn Phẩm.
- Ồ không được, không được. Chính chị em tôi làm anh ngã xẹ Chuyện đó đã làm tôi áy náy lắm rồi ... Làm sao, làm sao lại có thể ... bắt anh mời cơm nữa chứ?
Dương Phẩm cắt ngang.
- Có gì phải quan trọng vậỷ Cũng bởi vì ... Tôi cũng thấy đói ... Tôi cũng định đi ăn cơm. Mà tánh tôi lại không thích ăn cơm một mình. Nếu mời được hai chị em cô là ... tôi vui lắm.
Từ xưa đến giờ chàng chưa hề bị ai từ chối, nên chàng nói mà hơi phân vân. Ngay lúc đó Phẩm quay lại bắt gặp ánh mắt trẻ thơ của Vy, chàng nói ngaỵ
- Túy Vy, đói rồi phải không? Thích ăn gì nàỏ Bánh xép nước? Há cảo, mì bò khỏ hay là thức ăn ngọt?
Túy Vy nghe sáng hẳn mắt, quay sang chị.
- Mình có bánh xép nước ăn nữa hả chị?
Dương Phẩm chợt nhớ đến những củ năng, bồi thêm.
- Còn có củ năng nữạ
- Củ năng nữa à?
Vy reo lên, Chi Quyên thở dàị
- Anh thắng rồi đấỵ Chúng tôi thật phiền anh.
Thế là cả ba ra khỏi nhà. Đèn đường đã bật sáng. Bầu trời chỉ có vài ánh saọ Chi Quyên quay sang Phẩm. Chợt thấy ngày tháng như không còn đơn điệu nữạ
Gió đem mát lạnh mùa thu đã đến.





Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 |

truyện Tình khúc chiều thu được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tinh khuc chieu thu. Để có thể đăng và đọc thêm truyện Quỳnh Dao cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Dưới Gốc Liễu



Gốc liễu mọc bên khe suối kia, thân to cả ôm, mành buông dài. Mùa hạ, cây tợ tán dù màu lục, dưới tán, khoảng đất nhỏ được che rợp bóng. Mùa đông, lá vàng rơi rụng phủ
409 lượt đọc

Bên Giòng Nước



Mùa đông đến, bác sĩ cho biết là tôi bị thiếu máu, và dưới sự khuyên nhủ của Nội và anh Vũ Nông, tôi xin tạm nghỉ việc ở Ngân hàng. Cuộc sống rảnh rỗi hơn. Anh Vũ Nông
3580 lượt đọc

Cỏ xanh bên hồ



Và trong lúc Thiệu Khiêm đi tìm Thế Vỹ để "cầu được tham mưu", thì Thanh Thanh cũng đã đến với Thạch Lựu để "thổ lộ tâm tình".
Trước mặt "Quan âm Bồ Tát" Thanh Thanh có
1788 lượt đọc

Cánh Chim Bạt Gió



Không rõ tôi đã lọt được vào cái thế giới ma quái này bằng cách nào? Ngồi thu mình trong chiếc ghế nệm bọc da đỏ chói, tôi tì tay vào cằm ngó khuôn mặt gã con trai đối
3208 lượt đọc

Hãy Ngủ Yên Tình Yêu



Giấc ngủ đến thật ngon, thật ngọt và khi tỉnh giấc, ánh sáng trong phòng đã nhạt nhòa, đèn đường hắt lên xuyên qua cửa làm lấp lánh những hạt sáo pha lê. Tôi giật mình quay
611 lượt đọc

Hoa Biển



Hiểu Nghiên mở mắt nhìn những tia sáng mặt trời lọt qua khe cửa vào phòng tạo thành những vệt hào quang trên sàn xi măng. Hiểu Nghiên nhìn quanh quất như để nhận định vị trí
3110 lượt đọc

Giọt Lệ Trong Mưa



Tôi đứng trước cửa fòng Như Bình nhìn vàọ Nàng nä m mô.t nửa người trên giường, mô.t nửa người dưới đâ t, mình mä.c áo the màu lục, chân mang giày trä ng, mä.t trang điê?m
435 lượt đọc

Hạt Đậu Tương Tư



Buổi sớm mai.
Trời mới vừa hơi hừng hừng sáng. Thế nhưng, Hạ Tâm Nhụy đã thức dậy từ lâu rồi. Dùng tay gối đầu, nàng hơi hé mở đôi mi cong, đôi mắt nửa nhắm nửa
3009 lượt đọc

Cánh nhạn cô đơn



Khi Hạ Lỗi trở về, cảnh nhà họ Khang rối tung. Ông bà Bỉnh Khiêm không màng chuyện tiếp đón vợ chồng họ Sở, mà chỉ lo chạy chữa cho Hạ Lỗi trước tiên. Mộng Phàm vừa
6557 lượt đọc

Biết Tỏ Cùng Ai



Đến bữa điểm tâm, Nhược Trần vẫn không thấy xuống lầu dùng cơm, ông Nghị bảo bà Lý lên gọi, một lúc bà Lý trở xuống nói.
- Cậu Ba nói không ăn, để cậu ngủ một
3430 lượt đọc

xem thêm