truyện quỳnh dao - tình ga nhỏ - VietCaDao.com

truyện Quỳnh Dao

Tình Ga Nhỏ - Quỳnh Dao



- Anh Khương! Anh Khương ơi! Em đến đây nè!
Điền từ cửa cái luôn miệng kêu to đến tận thang lầu. Không có tiếng trả lời, chung quanh đều im lặng. Điền lại kêu:
- Anh Khương! Anh Khương ơi!
Chị Ở, chị Thái từ cửa hông nhà bếp bước ra:
- Thưa cô, cậu con không có trên lầu.
Điền chống nạnh, chu nhọn đôi môi:
- Ảnh đi đâu vậy? Rõ ràng dì tôi gọi điện thoại bảo là ảnh có ở nhà mà?
Cô gái mười bẩy tuổi này chừng như có hơi giận. Chị Thái chỉ ra ngoài:
- Cậu con không có ở trong nhà. Ở ngoài vườn đó!
Điền lại kêu lên:
- Lại ở trên ngọn cây? Ôn độ lên đến 30 độ như vầy, bộ ảnh không sợ nắng đốt cháy hay sao?
Chị Thái mỉm cười lắc đầu, bước trở vào bếp.
Điền ngoẻo cổ, cắn môi có vẻ ngang ngược, liến thoắng. Nàng nhíu mũi:
- Được rồi, tôi đi kiếm ảnh!
Nàng vừa đi vừa nhảy về phía sau vườn. Nàng là một cô gái ai trông thấy cũng mến. Năm nay nàng mười bẩy tuổi. Nàng luôn mặc những bộ y phục thời trang hợp với lứa tuổi nàng, nhưng tuyệt nhiên không son phấn. Nàng là một cô gái trẻ có tánh giản dị, khác hẳn với các cô chỉ mới tí tuổi đầu mà đã ăn diện diêm dúa.
Nàng còn đi học, năm nay đã lên lớp mười một. Học lực của nàng không phải giỏi nhất lớp, mà cũng không phải tệ nhất lớp. Cũng như con người của nàng tuy không phải đẹp tuyệt trần, nhưng duyên dáng ai thấy cũng mến.
Tên nàng không phải chỉ gọi là Điền. Ở trường nàng là Văn Tiểu Điền. Chỉ khi về nhà thì mọi người, kể cả đứa em trai lên ba, đều gọi nàng là Điền.
Tóc nàng cắt ngắn nên xem rất liến thoắng. Nàng có làn da trắng hồng. Nụ cười của nàng thật là ngây thơ. Tiếng nói của nàng vừa lớn vừa trong. Lại còn một điều dễ thương nữa là khi nàng nói chuyện nghe dòn như tiếng pháo nổ.
Có một điều đặc biệt khác là con người nàng luôn có rất nhiều câu hỏi đặt ra. Nàng thường hỏi tại sao? Tại sao?...
Các bạn học cùng trường rất thích chơi với nàng. Họ gọi nàng là "cục kẹo thơm".
Khương là anh bạn dì với nàng, lớn hơn nàng một tuổi. Hai người đã sống bên nhau ngay từ lúc nhỏ, nhưng...
Nàng không làm sao hiểu được tánh tình của Khương!
Hai người cùng học một trường, ngày ngày gặp nhau ở trường, nhưng không bao giờ Khương chủ động tiếp xúc với nàng. Không khi nào chàng lên tiếng nói gì với nàng trước.
Không đứa con trai mười tám tuổi nào lại có tánh trầm lặng như chàng. Bạn học cùng trường đều gọi Khương là "Khoa học quái nhân"!
Với cái biệt hiệu khó nghe ấy, có lẽ họ gán cho chàng do bởi chàng ít nói. Vì họ nhận rằng chỉ có những "Khoa học quái nhân" mới không thích nói.
Khương chẳng những trầm lặng mà chàng còn có tánh cô độc.
Ngoài người em gái bạn dì là Điền, e là... không còn ai muốn gần gũi làm bạn với chàng nữa. Chẳng phải thế sao? Có ai thích gần một người suốt ngày trầm lặng như khúc gỗ?
Nhưng Khương lại là một người con trai khá đẹp. Người trầm lặng thường thích dùng khối óc để nghĩ ngợi. Đôi mắt chàng có vẻ rất thâm trầm. Trong cái thâm trầm ấy lại có vẻ lạnh lùng. Nhưng đây là đôi mắt rất hấp dẫn.
Lông mi của Khương thật dài và rất rậm. Nó đẹp gần như con gái. Tuy nhiên, ngoài cặp lông mi, cả người chàng có nét đẹp khỏe của một đứa con trai.
Chàng không cao lắm, chỉ độ một thước sáu mươi lăm, nhưng vì cặp giò dài nên xem chàng rất cao.
Khương không thích vận động. Chàng chỉ thích nghĩ ngợi nên rất gầy. Nhưng chàng không gầy để lòi xương, xấu xí.
Một người con trai như vậy dễ trở thành mục tiêu cho các cô gái ngắm. Nhưng... lúc nào chàng cũng trầm lặng, thu mình vào một góc, tựa hồ... trên thế giới này không có phần nào thuộc về chàng cả.
Chàng trầm lặng và lạnh nhạt quá đáng. Chàng thích mặc quần cao bồi, áo mỏng, nhưng chàng không phải hạng thanh niên quá mới.
Điền Văn khen chàng giống một tài tử điện ảnh đã quá cố nào đó. Vì hai người đều là loại trai buồn buồn, nhưng nhìn vào dễ có thiện cảm. Mẫu người này đều là người tốt cả. Đáng tin không?
Điền chạy thẳng ra sau vườn. Từ xa nàng đã đưa mắt nhìn lên ngọn cây cao lá rậm rạp. Đây là một cây đã trồng trong vườn.
Đây là cây riêng của Khương. Nàng biết lắm, Khương dùng nhiều mảnh gỗ tạo thành một cái chòi nhỏ trên ngọn. Chàng cũng dùng nhiều mảnh gỗ bao trọn làm thành một cái mái có thể che được ánh nắng mặt trời. Cái chòi này chỉ đủ chứa một người thôi.
Khương đã thu mình nằm yên trong chòi ấy. Ôn độ dù lên cao 30 độ cũng không ảnh hưởng chi tới chàng. Chàng gối đầu trên hai tay nằm yên lặng, suy nghĩ đâu đâu.
Điền đứng dưới gốc cây kêu lên:
- Anh Khương! Anh Khương ơi! Em đến đây nè!
Khương chau mày lộ vẻ khó chịu. Ôn độ lên cao làm cho khuôn mặt trái xoan của Điền ửng hồng. Nàng lại gọi:
- Anh Khương ơi! Anh có nghe không? Có phải anh ngủ không?
- Anh làm thinh hoài, em trèo lên đấy nhé. Chán anh quá!
Có lẽ vì Điền đòi trèo lên nên Khương mới sợ. Chàng từ từ ngồi dậy.
Chàng biết cá tánh của Điền không sợ gì cả, hễ nói là làm. Chàng không muốn Điền trèo lên. Chàng lạnh nhạt:
- Cái gì vậy?
Sự lạnh nhạt của chàng như phủ lên ánh nắng nồng một lớp sương lạnh. Điền thấy chàng trả lời thì vui mừng lắm:
- Dì cho phép anh đưa em đi xi- nê.
Hễ Khương bằng lòng nói chuyện với nàng là nàng sẽ vui, không chú ý gì đến thái độ của chàng.
Khương nói xuội lơ:
- Bảo dì đưa em đi.
Điền lại chu nhọn đôi môi:
- Ai cần dì đưa đi. Đi với người lớn không vui tí nào.
Khương nhìn nàng:
- Anh không đi!
Điền kêu to:
- Tại sao vậy? Anh tự nguyện ở đây chết thiêu hả?
Khương lại nằm xuống:
- Anh không thấy nóng.
Điền hết sức tức giận. Nàng đứng đấy một hồi lại to tiếng nói:
- Anh là người ta chớ đâu phải chim, mà cứ nằm lì trong ổ vậy? Không biết mắc cở! Anh không đi thì thôi, ai cần!
Khương chẳng để ý tới cử chỉ giận dỗi của nàng. Chàng chỉ ngó đăm đăm lên bầu trời cao. Điền giậm chân:
- Em đi tìm anh Mỹ dẫn em đi!
Nói đoạn nàng quay gót đi nhanh. Nàng tưởng là Khương sẽ gọi nàng lại, vì Khương không ưa gì Mỹ. Khương thường bảo Mỹ là thằng con trai học dở, chỉ biết bắt chước theo người ngoại bang.
Nhưng Khương không lên tiếng, chàng vẫn nằm lì ở đấy. Điền cắn môi. Nàng thất vọng bước đi luôn.
Khương vẫn nằm trong "chiếc ổ" trên ngọn cây của chàng. Chàng không để ý đến sự giận dỗi của Điền. Chàng không để ý đến ai cả. Vì chàng cảm thấy bất cứ ai cũng không dính dấp gì tới chàng, ngay đến cô em gái bạn dì khả ái là Điền cũng vậy.
Chàng không thích chung sống với mọi người và cũng không quen không khí chung sống. Chàng là một người có tánh độc lập... Cái thú độc lập cô quạnh.
Chàng cảm thấy chỉ có sống cô độc như vậy chàng mới vui. Chàng không thể hòa mình với ai... và mọi thứ trên thế giới này cũng không thích hợp với chàng.
Lắm lúc chính chàng cũng phải hoài nghi lấy mình. Nếu chàng sống như vậy thì sự hiện diện của chàng trên mặt đất này chẳng phải là thừa lắm sao?
Chàng không thấy luyến tiếc cõi đời, nên chàng cũng không biết yêu quí sinh mệnh. Chàng bằng lòng làm một con chim bé nhỏ để được vui sướng tự tại hơn. Mới mười tám tuổi đầu mà chàng đã có ý nghĩ sinh mệnh là một thứ gánh nặng. Thật là lạ.
Chàng vẫn nằm lì, mặc cho những hạt mồ hôi thấm qua áo, mặc cho không khí oi bức nung đốt cơ thể. Chàng nằm trơ ra như khúc gỗ.
Màu trời đã ảm đạm. Hoàng hôn đang đến trong im lặng. Khương vẫn nằm trong chiếc ổ của chàng.
"Chiếc ổ" là danh từ của Điền gán cho, nhưng xem ra thật thích hợp. Điền là một cô gái khả ái, luôn thích gần chàng. Nhưng nàng vẫn không làm sao hiểu được cá tánh của chàng. Chỉ nằm im trong chiếc ổ trên ngọn cây, chàng mới cảm thấy êm ấm và thân thiết.
Một cảm giác quái lạ.
Khương đã ngồi dậy vì sắp đến giờ dùng cơm tối rồi. Chàng bực mình. Tại sao con người không thể ăn mà không thấy đói?
Chàng định leo xuống thì nhìn thấy cô gái hàng xóm. Cô gái này có lẽ lớn tuổi hơn chàng. Năm nay cô độ chừng hai mươi hai tuổi, trông như một sinh viên.
Cô ta là một cô gái dịu hiền, duyên dáng rất đẹp.
Cô gái cũng đã trông thấy chàng trên chiếc ổ. Nàng mỉm cười một cách thân mật. Một luồng hơi nóng chạy khắp mình Khương. Khuôn mặt lạnh lùng của chàng như được tăng thêm nhiệt độ.
Chàng rất thích nàng, vì nàng có thể mang đến tâm linh chàng sự ấm áp và bớt trống trải. Chàng không thể cắt nghĩa tại sao mà chỉ biết đó là một hiện tượng tự nhiên. Thích là thích, thế thôi, làm sao giải nghĩa nguyên nhân được?
Một điều lạ nhất là từ trước tới nay Khương vẫn chưa quen với cô gái ấy nhiều. Chàng chỉ biết cô ta là giáo sư trung học, chỉ biết cô ta họ Trương, chỉ biết cô ta lớn hơn mình.
Nhưng điều kiện đó chưa đủ để làm chàng phải mến thích cô ta. Thế nhưng... chàng lại mến thích cô ta!
Mọi lần chàng nằm trên ổ và nhìn thấy cô ta đi dạy hoặc từ trường trở về là lòng chàng vui vui.
Khương chẳng những thích cô giáo sư họ Trương, mà chàng cũng thích luôn chiếc xe hơi con cóc rất tầm thường, sơn màu bơ của nàng.
Cô giáo Trương tuy trang nhã nhưng rất dạn dĩ. Cứ mỗi lần trông thấy Khương là nàng lên tiếng chào trước.
Cô Trương đã vào trong nhà. Khương cũng thong thả leo xuống khỏi ngọn cây. Đã tới bữa cơm tối, nhưng chàng hoàn toàn không thấy đói.
Trên bàn ăn toàn những thức ăn ngon, bên cạnh là cha mẹ ruột lúc nào cũng chăm sóc đến chàng, nhưng chàng cảm thấy nuốt không trôi.
Cha mẹ luôn luôn lo lắng đến chàng, điều đó chàng biết lắm. Nhưng... chàng không muốn nghĩ ngợi thêm nữa. Đó chỉ là một cơn ác mộng.
Chàng buông chén rời khỏi bàn ăn. Chàng lúc nào cũng có vẻ khác thường. Cha mẹ chàng dù lo lắng nhưng không ngạc nhiên, vì cử chỉ của chàng lúc nào cũng lạ lùng như vậy.
Nhìn sắc mặt của Khương, tựa hồ tất cả mọi người trên đời này đều có lỗi với chàng, chỉ trừ cô giáo Trương bên cạnh!
Chàng trở vào phòng riêng. Gian phòng rất rộng. Sống trên đất Hồng Kông mà được như vậy là hiếm có lắm rồi.
Khương hoàn toàn không thích gian phòng của mình. Chàng cảm thấy nó quá rộng, quá trống trải, lại lạnh lùng. Chàng bằng lòng có một gian phòng nhỏ hơn, kém hơn một tí, nhưng có không khí ấm áp.
Ngôi nhà của cô giáo Trương chắc chắn có đủ các điều kiện đó! Khương quả quyết như vậy, vì chàng nhìn thấy nụ cười tươi vui của cô giáo Trương là tin như vậy.
Nghĩ đến cô giáo Trương thì lòng chàng cảm thấy ấm áp vô cùng. Từ trước tới nay không ai được chàng để ý như cô giáo Trương. Trông thấy nàng thì cả người chàng rung động lên. Từ cái gật đầu chào, từ cái mỉm cười của cô giáo Trương đã mang đến cho chàng một niềm hy vọng.
Phải. Cô giáo Trương chính là nguồn hy vọng của chàng. Điều đó... là một cái gì không thể có được. Chàng biết lắm.
Chàng thích nàng như vậy, nhưng chỉ là thích ngầm trong lòng. Không khi nào chàng nói ra với ai. Không khi nào cả!
Mến thích một người mà lại giấu nhẹm tình cảm đó, tự mình ôm ấp tình cảm đó thì quả thật là một thế giới riêng tốt đẹp làm sao.
Niềm vui duy nhất của Khương là sự giữ kín tình cảm đó trong lòng của mình. Đây là một điều bí mật của chàng, trên thế giới này không có người thứ hai biết được.
Đúng vậy, ngay đến cô bé Điền là người thích tò mò tìm hiểu nhất cũng không biết đươc.
Nghĩ tới Điền là chàng tự nhiên chau mày. Không hiểu tại sao một cô gái suốt ngày chỉ biết cười, suốt ngày không biết ưu tư là gì như Điền, mà vẫn cứ bám sát theo chàng mãi. Chàng không nhớ rõ từ lúc nào, nhưng chàng nhớ từ khi mình có sự hiểu biết là Điền đã sống bên cạnh mình. Hai người dính nhau như hình với bóng.
Cô bé ấy đã bám theo chàng trên mười năm rồi. Điền là người em gái bạn dì duy nhất của chàng, nhưng có ai bắt buộc một cô em gái họ ngoại nhất định phải bám sát theo người anh bạn dì?
Chàng cảm thấy Điền trẻ con và chưa biết gì. Đã mười bẩy tuổi đầu mà suốt ngày chỉ biết có ăn chơi. Nếu so với cô giáo Trương thì kém hơn xa quá.
Cô giáo Trương ngoài thì giờ đi dạy và đi nhà thờ thì suốt ngày không thấy cô bước ra khỏi của. Chừng như cô cũng rất hiếm bạn bè. Khương thích như vậy.
Những cô gái đợt sống mới thật đáng sợ. Chàng bằng lòng một cô gái thủ cựu hơn. Tất nhiên, cô giáo Trương không thể gọi là thủ cựu. Nàng chỉ là một người con gái có giáo dục. Khương nghĩ chỉ ở nhà chàng bảo cô giáo Trương đã tốt nghiệp đại học.
Một sinh viên đại học tất nhiên có khác. Khương đã nghĩ như vậy. Chàng cũng sẽ lên đại học. Chàng cũng sẽ học hỏi để trở thành một người có giáo dục.
Ngoài ra chàng thấy cô giáo Trương luôn mặc y phục thật sang trọng, dễ coi. Vậy việc này có tương quan gì đến người học bậc đại học không?
Chàng lại nghĩ tới Điền. Cô gái này ngoài bộ đồng phục ở trường lại có rất nhiều quần cao bồi, quần sọt hở đùi và những chiếc mi-ni díp ngắn đến... đáng sợ!
Điền là một cô gái thiếu giáo dục. Chàng buồn bã lắc đầu. Không khi nào chàng lại mến thích một cô gái thiếu giáo dục. Chàng khẳng định như vậy.
Về cách ăn nói của Điền chàng cũng không thích. Nàng nói hấp tấp, vội vàng lại to tiếng. Một cô gái cần phải điềm đạm như cô giáo Trương.
Dưới mắt của Khương cô giáo Trương là một người con gái rất hoàn toàn.
o0o
Điền vẫn luôn bám sát bên Khương:
- Đi với em đi, anh Khương!
Nàng chu nhọn đôi môi đỏ tự nhiên lên:
- Hôm nay là sinh nhật của chị Ái Lâm. Chị ấy bảo anh nhất định phải đi!
Chàng lạnh nhạt:
- Anh không đi. Em hãy tìm Mỹ cùng đi với.
Điền kêu lên:
- Ai mà đi tìm anh ấy. Con người gì vừa hẹp hòi lại vừa tự cao, tưởng đâu mình là đẹp trai nhất... xí!
Điền gay gắt:
- Tại sao vậy? Anh ở không mà.
Khương dứt khoát:
- Anh ghét đi lắm.
Điền kêu to:
- Ghét hả? Khiêu vũ mà anh cũng ghét? Anh Khương, vậy chuyện gì anh mới thích?
Khương không giận mà cũng không nói gì. Chàng chịu đựng với Điền đã quen rồi.
Điền vẫn không nhường bước:
- Chả lẽ anh chỉ biết thích khí hậu oi bức ba mươi ba độ? Chỉ thích nằm lì trên chiếc ổ của anh?
Đôi bạn sống bên nhau từ hồi bé thơ, nàng không cần giữ gìn hay khách sáo.
Khương trừng mắt nhìn nàng:
- Đó là chuyện riêng của anh.
Nàng nắm cườm tay chàng:
- Anh Khương...
Chàng giẫy sút tay ra, lạnh lùng:
- Đừng theo làm rộn tôi! Cô về đi!
Chàng đứng dậy đi thẳng ra sau vườn, không ngoái đầu lại nhìn. Chàng lại lên chiếc ổ trên ngọn cây. Chàng là người chớ không phải chim, tại sao lại thích ngọn cây, thích chiếc ổ?
Chàng thật lạ lùng, khác hẳn với mọi người. Tại sao vậy?
Điền cảm thấy thật khó hiểu. Nàng đứng trơ trơ một lúc rồi gọi to:
- Dì ơi, dì!
Mẹ Khương từ trên lầu hối hả chạy xuống.
Điền méc:
- Anh Khương không chịu đưa con đi dự khiêu vũ.
Mẹ Khương lắc đầu:
- Thằng đó thiệt!
Khương là con trai duy nhất của bà, nhưng bà hoàn toàn không hiểu được cá tánh của con. Bà không có cách nào để tìm hiểu con.
Sắc mặt của Điền như có vẻ van lơn:
- Kìa dì...
Mẹ Khương lắc đầu. Bà không thể giúp gì cho nàng được. Một con người có tánh cố chấp như Khương, khi đã quyết định một chuyện gì thì không ai thay đổi được nữa.
Bà không hiểu tại sao đối với một người con gái thơ ngây, liến thoắng và đáng yêu như Điền, mà Khương lại có vẻ chán ghét?
Đúng vậy, thái độ của Khương đúng là chàng ghét Điền. Mẹ Khương gượng cười:
- Con hãy tìm... những bạn trai khác đi với.
Điền chu nhọn đôi môi, đứng im một lúc. Nàng bỗng vui trở lại:
- Được rồi, con đi tìm Mỹ!
Nàng mỉm cười rồi quay gót ra đi. Điền không có thời giờ và cũng không có lòng nghi ngờ ai. Nàng không bao giờ tìm hiểu tại sao lúc nào Khương cũng từ khước những đề nghị của mình. Nàng đã quen rồi.
Ngay từ lúc nhỏ Khương đã đối xử với nàng như vậy. Lúc nào chàng cũng lạnh lùng. Hay Khương là một con người trời sanh ra như vậy?
Điền trở về nhà cách đấy một con đường và gọi điện thoại ngay:
- Anh Mỹ, tôi đây, Văn Tiểu Điền đây.
Trong ống nghe có tiếng đáp vui vẻ của một người con trai. Rõ ràng anh này lấy làm vui thích được cùng đi với Điền. Điền nói tiếp:
- Anh hãy đưa tôi đi dự tiệc khiêu vũ.
Mỹ đồng ý ngay chẳng cần nghĩ ngợi. Anh hẹn giờ với Điền. Mọi việc thật dễ dàng quá.
Điền để ống nghe xuống. Nàng suy nghĩ: Tại sao Khương lại khác với những người con trai khác?
Mặc dù Mỹ là một thanh niên đẹp trai, nhưng Điền thấy thà là được Khương đưa nàng đi vẫn vui thích hơn. Khương là anh họ ngoại của nàng, ngay từ lúc nhỏ họ đã sống cạnh nhau. Đáng lý hai người phải thân mật lắm, thế nhưng vì đâu Khương lại lạ lùng như vậy?
Khương là một "quái nhân". Đấy là ý nghĩ của Điền. Chả lẽ suốt đời Khương lại thích sống cô độc chăng?
Điền là một cô gái vô tư lự. Khi đã có người đi chung thì nàng cảm thấy vui, chẳng cần biết người đó là ai. Nàng ngồi bẹp xuống thảm len vừa ăn bôm vừa nghe dĩa nhạc.
Nàng là con một, nhưng nàng không có cảm giác cô độc. Cha nàng đi làm mỗi tối trở về nhà rất đúng giờ để chơi đùa với nàng.
Mẹ nàng ở trong thư phòng riêng, nhưng không bao giờ bà để cho đời sống nàng cô độc. Ngay từ lúc nhỏ bà đã như thế. Điền được cha mẹ săn sóc tế nhị và đầy đủ. Nàng cảm thấy vui lắm.
Sự chăm sóc đầy đủ và tế nhị của cha mẹ quan trọng hơn bất cứ cái gì.
Khương không bao giờ ngồi bẹp trên thảm len, miệng nhai bôm, tai nghe dĩa nhạc. Hễ đi học về tới nhà, thì hầu hết thời giờ của chàng là nằm lì trên "chiếc ổ". Đây là danh từ của Điền gán cho.
Lắm lúc thời gian trôi qua từng phút một, mà chàng vẫn giữ mãi một tư thế. Chàng cũng cảm thấy nóng. Trên trán chàng lấm tấm mồ hôi, chiếc mông-ta-gu đã ngấm ướt, sắc mặt cũng đỏ lên. Nhưng chàng hoàn toàn không chú ý. Song trong thế giới bé nhỏ của chàng, dù cho có khổ sở, chịu ép mình đi nữa, chàng cũng cố chịu. Vì chàng đã quen rồi!
Hôm ấy là một ngày cuối tuần, cô giáo Trương ở cạnh nhà không đi dạy. Chàng trông thấy chiếc xe của nàng. Chàng trông thấy nàng vui vẻ đi vào nhà. Chàng biết nàng có ở nhà.
Đối với một người mà chàng thích, chàng không có những đòi hỏi gì cao xa. Chỉ cần chàng biết nàng có ở nhà, chỉ cần nàng hiện diện không xa chàng mấy, là chàng đã cảm thấy đầy đủ rồi!
Hai ngươi đã ở cùng xóm thật lâu và cũng chào hỏi nhau nhiều lần. Chàng đã nhận rất nhiều nụ cười của nàng nhưng từ trước tới nay hai người chưa bao giờ nói chuyện với nhau. Ngay đến một dịp để hai người bước gần nhau cũng không có.
Khương vẫn nhìn những cụm mây đứng yên. Cây đa mà chàng làm ổ đứng sát cạnh tường ngăn cách hai nhà. Không phải chàng có ý muốn rình rập nhà của cô giáo Trương, nhưng vì đây là một cây to lớn nhất trong vườn, có thể chịu được sức nặng của chàng.
Chừng như chàng nằm lì ở đây rất yên lành. Thế giới bên ngoài bức tường không hấp dẫn được chàng. Những rạp xi nê, những hộp đêm, những nơi đánh banh bowling, những nhà hàng không có duyên gì với chàng cả.
Chàng là con người của chiếc tổ nhỏ và chiếc tổ nhỏ là của riêng chàng. Giữa chàng và nó tựa hồ là một, không thể phân chia được. Chàng đã có ý nghĩ như vậy.
Có tiếng chân bước dưới gốc cây. Chàng đã nghe rõ nhưng không cử động. Điền lại tới chăng? Cô bé này lúc nào cũng đến quấy rầy chàng. Đôi mày chàng đã nhíu lại. Chàng không thích cô tạ.. Chàng cũng không thích bị người ta quấy rầy.
Chàng thấy rằng mọi người đều có một cái thế giới riêng của mình. Chàng cũng vậy. Chàng không muốn ai bước chân vào "vương quốc" riêng biệt của chàng.
- Ơ!
Giọng nói thật dịu dàng, thật trang nhã và êm ấm làm sao. Chàng ngạc nhiên. Ai? Chàng dời tia mắt từ những cụm mây xuống phía dưới gốc cây. Lòng chàng không khỏi bị xao động, bị căng thẳng... nhưng chàng vẫn không nhúc nhích. Bề ngoài của chàng vẫn lạnh lùng.
Cô giáo Trương đang đứng phía dưới gốc cây. Chỉ cách một dãy tường không cao lắm, nàng đang đứng đấy mỉm cười. Tại sao nàng lại đến? Nàng đến... để làm gì?
Nụ cười của nàng đã làm cho tâm hồn Khương xao động. Đôi bên rất gần nhau. Gương mặt của nàng có vẻ càng thêm thân mật, nhất là có những nét dịu hiền khó tả.
Khuôn mặt của nàng thật đáng yêu. Đôi mắt của nàng chứa nhiều tình cảm. Đôi môi của nàng như đang ái ngại, lo lắng. Nhưng cái đó đã làm rung động tận đáy lòng chàng.
- Ơ!
Cô giáo Trương lại kêu lên. Nàng vẫn mỉm cười. Nụ cười của nàng rất tươi và rất tha thiết. Lòng Khương đang dồn dập một cảm giác thẹn thuồng và vui sướng lan lớn. Chàng cũng đáp lại một tiếng khẽ:
- Ơ!
Chàng thong thả ngồi lên. Từ trên cây cao nhìn xuống cô giáo Trương rất bé nhỏ. Chàng có cảm giác như vậy. Giọng nói của cô giáo Trương bình dị dễ thân:
- Chúng nó gọi cậu là Khương phải không?
Chàng không giấu được vẻ ngượng nghịu của tuổi trẻ:
- Phải... tôi là Trần Trọng Khương.
Nàng gật đầu:
- Cái tên nghe đẹp quá!
Qua lời nói của nàng, thấy được nàng rất chân thành chớ không phải khách sáo. Một con người như nàng chắc chắn không bao giờ khách sáo.
- Cám ơn cô!
Khương tránh tia mắt của nàng. Chàng thích nàng nhưng lại sợ gặp nàng, sợ gần nàng. Thật là mâu thuẫn.
- Cậu rất thích... "cái ổ" này hả? Cậu ở mãi trên ấy!
Nàng cũng gọi là cái ổ? Đây là cái chòi mà? Bộ nó giống cái ổ sao? Khương khẽ gật đầu. Chàng không biết phải nói gì.
Cô giáo Trương gợi chuyện với chàng:
- Cậu... không sợ nóng sao?
Cùng nói chuyện với một người như chàng, chắc là tẻ nhạt lắm. Chàng nghĩ thầm trong bụng. Chàng bỗng nhiên có một mặc cảm tự ti. Chàng cúi mặt thật thấp:
- Tôi không nóng.
Nàng lại hỏi:
- Người bạn gái của cậu đâu rồi?
Cô giáo Trương có vẻ chưa muốn rời đi. Chàng ngửa mặt lên:
- Cô muốn nói... Điền ấy hả? Cô ta là em họ ngoại với tôi.
Chỉ liếc qua là chàng đã nhìn khắp khuôn mặt của cô giáo Trương. Nàng không phải là một người đẹp, nhưng nàng đoan trang, nhất là khuôn mặt của nàng... có cảm tình, đáng yêu. Khương cảm thấy hai yếu tố ấy cộng lại, càng hấp dẫn hơn một người đẹp.
Cô giáo Trương nói thành thật:
- Cô ấy quả là một cô gái dễ thương. Cuối tuần mà cô không đến sao?
Chàng đáp:
- Cô ta đã đi dự cuộc khiêu vũ.
- Ơ, sao cậu không đi?
Cô giáo Trương lộ vẻ thích thú, phải chăng nàng cũng... cô quạnh?
Chàng trịnh trọng lắc đầu:
- Tôi không đi. Từ trước tới nay tôi không bao giờ tham gia những buổi khiêu vũ.
Nàng rất ngạc nhiên:
- Tại sao vậy? Đó là sự xã giao chính đáng.
Chàng đáp như hờn dỗi:
- Tôi không thích xã giao.
Nàng gật đầu:
- Ơ!
Nàng đang... tìm hiểu về chàng chăng? Khương không để ý điểm này. Chàng chỉ thích nói chuyện với nàng thôi. Chàng buồn bã:
- Cô cũng không bao giờ tham gia khiêu vũ.
Cô giáo Trương cười:
- Tôi? Khi tôi bằng cậu, ngang ngược như đứa con gái ở rừng, buổi khiêu vũ nào cũng tham gia hết.
Khương không tin. Cô giáo Trương làm sao lại là một cô gái ở rừng? Đó chính là Điền. Chàng muốn nói không tin nhưng chàng đã đè nén lời nói ấy xuống. Chàng không thể không tin tới cô giáo Trương. Chàng đã hiểu thầm như vậy. Cô giáo Trương lại nói:
- Cậu nên đi chơi, chớ nên suốt ngày giam mình trên chiếc ổ ấy.
Chàng đáp:
- Ở nơi đây... tôi cảm thấy vui.
Tại sao cô giáo Trương mà cũng không hiểu chàng? Nàng không biết chàng vui vẻ hài lòng ở đây hay sao?
Nàng chớp mắt:
- Vui vẻ? Nếu là vui vẻ thật, thì tôi tin là có một nguyên nhân nào!
Nàng tựa hề không tin? Nhưng chàng rất hài lòng vì cô giáo Trương bảo với chàng là có một nguyên nhân. Tất nhiên là chàng có nguyên nhân thật, nhưng không ai thấy vậy, ngoại trừ cô giáo Trương. Ai cũng bảo chàng quái dị, kỳ khôi, nhưng có ai nghĩ tới lý do? Cô giáo Trương quả là người khác biệt hơn mọi người.
Hai người lần thứ nhất mới có dịp nói chuyện với nhau, thế mà nàng đã hiểu chàng như vậy. Đây là sự hiểu biết giữa đôi bên... thật là một chuyện đáng mừng. Ngoài lòng mến thích cô giáo Trương, có thể nói Khương còn tôn kính và sùng bái nàng nữa. Chàng bạo dạn hỏi:
- Cô cũng... ít đi đâu lắm hả?
Chàng cảm thấy mình nói vậy là mình cố ý lo lắng đến đời sống của nàng... tự nhiên chàng thấy thẹn. Nàng nhướng mắt một cách khôi hài, đáp tự nhiên:
- Cậu có biết không? Ở nhà tôi cũng đã thấy vui rồi, y như cậu vậy.
Câu "y như cậu vậy" làm cho Khương rung động mạnh. Chàng không bao giờ nghĩ đến tuổi tác của cô giáo Trương và hoàn cảnh của mình... Chàng cho rằng nàng là người tri kỷ duy nhất của mình ở trên đời này. Chàng có vẻ vui tươi hơn.
Nơi vườn hoa nhà trường, Điền trông thấy Khương ngồi nghỉ ngơi một mình. Nàng từ sau lưng rón rén đi tới, lấy tay bụm mắt chàng, cất giọng ngây thơ kêu lên:
- Đố anh biết là ai? Anh Khương?
Cần gì phải đoán? Chính là cô bé này rồi. Khương cảm thấy nàng thật trẻ con. Chàng cố giẫy khỏi tay nàng:
- Đừng đùa dai!
Điền cười ấm áp như ánh mặt trời trên không:
- Anh đang nghĩ ngợi một mình gì vậy? Chúng mình hãy đi ăn kem. Tôi bao!
Khương chau mày, từ túi móc ra một đồng đô la nhét vào tay nàng:
- Em đi ăn đi!
Điền ngẩn ngơ, tại sao Khương lại cho tiền nàng? Nàng đâu có xin tiền? Nàng trả đồng đô la lại cho Khương:
- Chúng ta cùng đi. Em mời mà!
Chàng lạnh nhạt lắc đầu:
- Anh không muốn ăn.
Nàng lườm chàng:
- Nếu vậy... hãy đưa em đi.
Chàng nghĩ ngợi một lúc và gật đầu bằng lòng. Khương đã thay đổi nhiều làm Điền rất vui vẻ. Mọi việc Khương đều tốt, chỉ có điều chàng rất quái lạ, rất lạnh lùng, rất trầm lặng. Nếu thay đổi những cái đó, chàng quả là người toàn vẹn. Điền nghĩ như vậy.
Quả nhiên Khương không ăn, mà chỉ ngồi đây chờ Điền ăn hết ly kem. Điền cảm thấy cao hứng:
- Anh Khương, tối nay chúng mình đi xem xi-nê, được không?
Ít có dịp nào trông thấy Khương vui vẻ, vậy nàng nên chụp lấy cơ hội này để gần gũi Khương. Nhưng Khương lắc đầu:
- Không đi. Anh phải học bài để thi.
Điền đã hiểu tất cả:
- Anh không học bài vở gì hết. Anh suốt ngày nằm lì trên cái ổ ở ngọn cây!
Chàng trừng mắt:
- Nằm vậy có sao không?
Điền tìm kế:
- Tất nhiên là không hay. Trừ phi anh mời em lên đấy chơi.
Khương từ chối nhanh:
- Không được! Không được đâu!
Thái độ của chàng, chừng như hễ ai lên chiếc ổ trên ngọn cây của chàng là có lợi lớn vậy.
Điền trề môi:
- Tại sao không được? Chả lẽ anh cho là em không thể làm một cái ổ trên ngọn cây vườn nhà em và tốt hơn cái ổ của anh sao? Anh tưởng chỉ có anh là tài nhất sao?
- Tất nhiên em có thể làm đến mười cái... chòi gỗ trên cây vườn nhà em. Nhưng... không cho anh lên chơi.
Chàng không nói "ổ" như nàng. Điền giận:
- Có cái gì khó đâu? Chẳng qua lấy ít tấm gỗ mục kết lại là được. Ai thèm!
Sắc mặt của Khương thoáng vẻ bực mình:
- Anh không cần ai thèm hết!
Điền cố tình chọc tức chàng:
- Nếu vậy... chừng nào anh đi vắng nhà, em sẽ lén trèo lên ấy.
Mặt Khương đỏ bừng:
- Em...
Điền vẫn cố trêu:
- Em thế nào? Anh không thể suốt ngày đêm ở đấy giữ cái ổ của anh. Em nhất định sẽ lên được.
- Điền...
Khương kêu lên. Chàng rất thật thà, nên không biết làm thế nào để ngăn nàng. Chàng cũng không biết nàng đang cố ý chọc tức mình chơi. Điền lại nói:
- Trèo lên ổ lén nhìn qua hàng xóm, chà thích ghê!
Điền càng tìm lời trêu trọc, nhưng nàng không hoàn toàn không có dụng ý gì. Nhưng Khương nghe thì trầm lặng ngay. Chàng thầm giật mình. Tại sao Điền lại hiểu câu chuyện cô giáo Trương? Vì có tịch nên chàng tự nhiên thấy nhột. Nhìn sắc mặt trêu chọc của Điền chàng cắn môi, quay gót bước đi.
Điền rượt theo:
- Anh Khương... nếu em không chọc anh nữa, anh bằng lòng đưa em đi xem xi-nê không?
Chàng do dự. Chàng tưởng Điền đã biết sự bí mật của mình. Cuối cùng chàng gật đầu:
- Được, nhưng từ đây về sau... không cho phép em nói tới chuyện đó nữa!
- Một lời nói cho chắc nghe!
Điền vui mừng nhảy tưng lên.
Sau khi tan học, Điền theo sát bên Khương về nhà. Nàng sợ Khương đã hứa rồi lại tìm cách thối thoát. Trên đường về lúc nào Khương cũng nhíu đôi mày. Chàng cảm thấy khó chịu nhưng không thể làm gì khác hơn. Điền bám sát theo chàng như một con chó săn bám theo con mồi. Nhưng... chàng là con mồi hay sao? Theo chàng lên lầu. Theo chàng vào phòng ngủ. Cô gái nghịch ngợm này không biết ngại ngùng là gì cả. Nàng nhất định bám sát theo Khương, không chịu rời giây phút nào.
Điền ngồi cạnh chàng dùng cơm tối. Nàng ăn nhiều lại nhanh. Tia mắt nàng lúc nào cũng nhìn thẳng vào chàng. Khương cảm thấy mình đang như bị cực hình. Chàng không thể lên chiếc ổ trên cây nằm nghỉ một chốc, suy nghĩ một chốc. Chàng cũng không thể trông thấy nụ cười của cô giáo Trương khi trở về nhà ngước nhìn lên chiếc ổ của chàng. Đấy là một điểm rất quan trọng! Ngày nào không trông thấy cô giáo Trương thì chàng ngẩn ngơ như mất đi một cái gì.
Đây là... dấu hiệu của tình yêu chăng?
Tình yêu?... Khương đã yêu cô giáo Trương, một nữ giáo sư lớn tuổi hơn chàng? Chàng tự nhiên thẹn đỏ mặt. Chàng không biết chuyện tình yêu. Từ trước tới nay chàng chưa hiểu yêu là gì và cũng không nghe ai nói đến. Chàng không bao giờ đọc tiểu thuyết ái tình. Phải là yêu không?
Điền trợn tròn đôi mắt đen láy của nàng nhìn chăm chú chàng. Bao giờ nàng cũng tự nhiên như vậy, không cần để ý đến cha mẹ của Khương đang ngồi bên cạnh. Nàng hỏi rất thật tình:
- Anh Khương, anh đang nghĩ gì vậy? Em trông thấy mặt anh đỏ lên. Thật mà... em dám thề!
Khương lạnh lùng lườm nàng, không nói gì. Mẹ Khương cười đáp:
- Điền, con chớ chọc anh Khương!
Người mẹ này bao giờ cũng muốn gần và hiểu con trai mình, nhưng suốt mấy năm qua mọi sự cố gắng của bà đều vô ích. Con trai bà vẫn trầm lặng, lạnh lùng. Đối với cha mẹ chàng cũng thế. Bà tự hỏi, mình là một người mẹ tốt, không cờ bạc, không xã giao vô ích, ngay đến công ty của chồng bà cũng ít ra. Thế nhưng, con trai bà không bao giờ vui vẻ với mẹ. Tại sao vậy? Bà không tài nào hiểu được nguyên nhân. Tại sao con của người ta hoàn toàn khác biệt với Khương?
- Thật mà, thưa dì...
Điền vẫn nghiêm trang, đôi mắt tròn xoe luôn chớp chớp. Nàng nói tiếp:
- Con trông thấy anh Khương đỏ mặt thật mà!
- Con, Điền!...
Mẹ Khương trông thấy chàng không vui muốn ngăn Điền bảo đừng nói nữa, nhưng Khương đã bỏ chén đứng lên. Chàng nói:
- Em thật... là ẩu!
Chàng quay gót bước nhanh ra ngoài. Điền ngơ ngác tự hỏi:
- Ẩu! Tôi ẩu?
Thái độ ngây thơ của Điền làm cho dì và dượng ngồi bên cạnh phải bật cười. Dì Điền lắc đầu:
- Xem kìa, chẳng phải con muốn Khương đưa con đi chơi sao? Tại sao con cứ chọc nó mãi? Rõ là ngốc.
Điền đỏ mặt, tỏ cử chỉ như bị rày oan:
- Con nào chọc anh ấy? Con nói thiệt tình mà!
Dì Điền vẫn cố ý bênh con:
- Chớ nên nói tới chuyện riêng của nó làm gì.
Bà mẹ đáng thương này lúc nào cũng muốn được lòng con, nhưng không bao giờ thấy đứa con mình thay đổi.
Điền hỏi:
- Nếu vậy, anh ấy còn bằng lòng đưa con đi xem xi-nê nữa không?
Nàng bắt đầu cuống quít. Nàng đã trêu chọc làm Khương giận rồi. Dượng Điền đáp:
- Con đi hỏi nó.
Điền quên cả ăn cơm, bỏ chạy thình thịch ra ngoài. Khương không có trong phòng ngủ, vậy thì... chắc chắn anh ấy ở trên chiếc ổ! Điền chạy ra sau vườn, quả nhiên từ xa nàng đã trông thấy Khương đang nằm trên ổ. Điền ngước mắt lên hỏi qua giọng ngây thơ:
- Anh Khương, chắc anh không thể... nằm mãi trên ngọn cây mà không chịu xuống chớ?
Khương chẳng thèm nói gì với nàng. Nàng lại lên tiếng:
- Anh Khương, anh đã hứa là đi xem xi-nê với em rồi.
Khương vẫn nằm yên. Nàng nghĩ đến xi-nê thì dịu giọng:
- Anh Khương, em... không chọc anh nữa, anh bằng lòng chưa?
Khương nhìn ráng đỏ trên trời, đôi môi khép chặt. Điền nói như muốn khóc:
- Anh Khương!...
Nghĩ tới việc đi xem xi-nê có thể trở thành ảo ảnh, vậy nàng không đau lòng sao được? Bỗng Khương ngồi dậy, chàng nhìn sang bên kia vách tường. Chàng nhìn sững sờ một lúc lâu, đôi môi chàng hiện lên một nụ cười ấm áp. Một nụ cười! Điền có thấy chăng? Tại sao Khương có thể cười? Chàng cười với ai? Điền lấy làm lạ đưa mắt nhìn sang phía bên kia, nhưng nàng không thấy gì.
Nếu nàng trèo lên chiếc ổ trên cây... việc này đối với nàng không phải là một chuyện khó. Nhưng chắc là Khương sẽ không bao giờ tha thứ cho nàng. Điền không thể im lặng, to tiếng hỏi:
- Anh Khương, anh đã... trông thấy những gì?
Khương lườm nàng. Nụ cười ấm áp trên môi chàng tắt mất. Xem chàng như đã làm xong một nhiệm vụ gì, thở phào nhẹ nhõm. Rồi chàng thong thả trèo trở xuống. Một niềm hy vọng mới lại nẩy ra trong lòng Điền. Nàng hỏi:
- Chúng ta đi xem xi-nê bây giờ nhe, anh Khương?
Chàng không trả lời dứt khoát. Qua một lúc lâu chàng mới cố gắng thốt ra một tiếng "Ừ". Điền hết sức vui mừng. Khương bằng lòng đưa nàng đi xem xi-nê thì chuyện gì khác nàng cũng không cần biết. Sự hoài nghi vừa rồi nàng cũng quên tuốt. Hai người là anh em họ ngoại, cùng sống bên nhau từ lúc ấu thơ, vậy họ có thể đi chung nhau bất cứ lúc nào. Tuy Khương có tánh rất lạ nhưng Điền đã quên đi, không còn thấy đó là lạ nữa.
Sau khi Khương dẫn Điền bước ra cửa, thấy cánh cửa sau chàng có chiếc xe con cóc màu bơ đậu tại đây. Khương chú ý nhìn chiếc xe. Điền không hiểu gì. Nàng thấy đó là một chiếc xe, vậy có gì đáng nhìn? Nàng thơ ngây hỏi:
- Anh nhìn gì vậy?
Chàng không trả lời, bước nhanh đi tới. Có nhiều việc rất lạ. Vừa rồi khi Khương ngồi trên ngọn cây, bỗng chàng lại mỉm một nụ cười ấm áp. Giờ đây Khương lại chăm chú nhìn chiếc xe hơi bé nhỏ. Tuy Điền là một cô gái ít chịu tìm hiểu những gì chung quanh nhưng nàng cũng bắt đầu lấy làm lạ.
Sự tò mò là khởi đầu của tất cả mọi việc. Nàng không hỏi nữa, nhưng nàng đã quyết định tìm hiểu những bí mật này. Còn giờ đây... cần phải đi xem xi-nê trước đã. Xuất hát mà hai người cùng xem là một phim vui. Điền cười thật nhiều. Nàng là một cô gái thơ ngây, tình cảm bộc lộ rất chân thành. Khi giận thì nàng khóc, khi cao hứng thì cười. Nàng không cần biết đây là trường hợp nào.
Nhưng còn Khương thì sao? Chàng có nhìn những hình ảnh trên màn bạc không? Khi mọi người cười ngất, chàng có cười theo không? Lạ thật, chàng vẫn thản nhiên như không thấy gì hết. Chàng đang có tâm sự gì? Tại sao từ đầu chí cuối cùng chàng vẫn lạnh lùng, thản nhiên? Khi tan xuất hát, Điền vui vẻ hỏi chàng:
- Phim có hay không?
Chàng chỉ đáp lạnh lùng:
- Dối gạt người ta thôi!
Nàng không hiểu gì hết:
- Anh nói gì?
Chàng khinh thường:
- Trên đời này làm gì có nhiều chuyện đáng cười như vậy?
Nàng hỏi lại chàng:
- Tại sao lại không có?
Chàng lắc đầu nhưng không chịu giải thích.





Chương: 1 | 2 | 3 |

truyện Tình Ga Nhỏ được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tinh Ga Nho. Để có thể đăng và đọc thêm truyện Quỳnh Dao cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Một chút hương tình yêu



Nghiêu quê một cục đứng sờ cái đầu:
- Ai mà hiểu nổi lòng đạ của con gái hỡi trời!
Hôm ấy nhà trường tổ chức văn nghệ Họ chọn vở kịch bằng anh ngữ của Shakespear
1026 lượt đọc

Lá Rụng Chiều Thu




Italia, đó là thiên đường của nhà hội họa. Đất nước với những cảnh sắc thiên nhiên tuyệt vời, những quảng trường, nhà thờ, đền đài lăng tẩm và những câu chuyện
4081 lượt đọc

Tuyết Kha



Đã nhiều lần bà nội của Tiểu Vũ Điểm suy nghĩ về lời thề trước mặt của mẹ Tuyết Kha khi nhận đứa bé vừa lọt lòng. Những lời nguyền như in đậm nét trong tâm hồn bà:
2608 lượt đọc

BÊN BỜ QUẠNH HIU



Phong sắp đi rồi, chỉ còn hai ngày nữa là chàng phải lên đường. Bác Châu và Diễm Chi suốt ngày bận rộn may áo ấm cho chàng. Diễm Chi đan áo lạnh, bác Châu may áo bông. Mọi
1961 lượt đọc

Mây Trắng Vẫn Bay




Thiên Bạch bước vào văn phòng đã gào lên:
Linh ơi! Linh! Sang gặp anh một chút. Nhưng chẳng thấy ai lên tiếng gì cả. Cô kế toán ở phòng cạnh bước vào, nói:
- Cô Linh hôm nay
4096 lượt đọc

Rượu Mừng Pha Nước Mắt




Phùng Vinh ngồi một mình trong thư phòng. Tì đôi cánh khủy lên bàn viết, hai bàn tay nâng lấy cằm, chàng hướng nhìn ra vườn, qua khung cửa sổ. Ngoài kia nắng đang hồng, liễu đang
619 lượt đọc

Hoàn Châu Cát Cát



Cũng hôm ấy, ở tại Phủ học sĩ Vĩnh Kỳ đã gặp được người muội thật của mình - Đó là Hạ Tử Vy.
Tử Vy trong chiếc áo dài nhung, tư cách cao quý chậm rãi bước tới
4426 lượt đọc

Trôi Theo Dòng Đời



Niên học mới đã bắt đầu, Văn sau khi dự lớp bổ túc đã lên lớp dễ dàng để trở thành sinh viên năm ba ban khoa hoc nhân văn như Khâm và Tường Vị Trong nhóm bạn chỉ có Viễn
4172 lượt đọc

Cỏ xanh bên hồ



Và trong lúc Thiệu Khiêm đi tìm Thế Vỹ để "cầu được tham mưu", thì Thanh Thanh cũng đã đến với Thạch Lựu để "thổ lộ tâm tình".
Trước mặt "Quan âm Bồ Tát" Thanh Thanh có
1788 lượt đọc

Bên Giòng Nước



Mùa đông đến, bác sĩ cho biết là tôi bị thiếu máu, và dưới sự khuyên nhủ của Nội và anh Vũ Nông, tôi xin tạm nghỉ việc ở Ngân hàng. Cuộc sống rảnh rỗi hơn. Anh Vũ Nông
3580 lượt đọc

xem thêm