truyện quỳnh dao - thiên đường rực lửa - VietCaDao.com

truyện Quỳnh Dao

Thiên đường rực lửa - Quỳnh Dao



Cuối tháng mười, là mùa hoa sầu đông nở rộ
Bên ngoài khu vườn nhỏ,
Hoa sầu đông đang nở đầy trên những cành lá khẳng khiụ
Đất trời mang mang một màu tím u buồn
Cô bé con ...
Ra đời đúng vào mùa hoa sầu đông nở rộ.

Ngày 21 tháng 10 năm 1951 (Dân quốc năm thứ 40). Đài Loan như đang bị một bầu khí quyển ẩm thấp bao trùm lên vạn vật, bầu trời mang đầy nét âm u, thời tiết nóng nực và ẩm ướt. Tuy rằng đã cuối mùa thu, thế nhưng, khí hậu nhiệt đới miền châu á vẫn không mang một chút hơi hướm nào của mùa thụ Dưới sức nóng ẩm thấp, người nào người ấy đều nhễ nhại mồ hôị
Trong căn nhà nhỏ bằng gỗ, Hứa Mộng Đình đã trải qua suốt hai mươi tiếng đồng hồ vật vã, đau đớn. Căn nhà nhỏ nóng như lò lửạ Hứa Mộng Đình nằm trên giường, quần áo trên người nàng đã ướt mèm vì mồ hôi không ngừng tuôn ra, ngay cả mái tóc nàng cũng ướt như vừa mới nhúng vào trong nước. Mà những giọt mồ hôi vẫn cứ không nhừng chảy tuôn tuôn, trên trán, cả người, từng hạt, từng hạt to lăn dài, ướt đẫm cả toàn thân.
Chưa bao giờ biết rằng, thể xác con người lại có thể chịu đựng được sự đau đớn tận cùng đến thế. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, Hứa Mộng Đình suy nghĩ, chẳng lẽ mình cũng đã từng làm cho mẹ mình chịu đựng sự đau đớn như thế chăng? Mẹ, không, giờ phút này không thể nghĩ đến mẹ được. Tốt nhất là nên nghĩ đến cái sinh mệnh nhỏ bé đang muốn vượt thoát lòng mẹ để ra ngoài thì hơn! Con ơi, nhanh lên, nhanh lên ... Van con, xin con, đừng nên dùng dằng nữa, đừng nên níu kéo nữa, đừng nên làm cho mẹ đau đớn nữa ... á! Một cơn đau kinh thiên động địa lại kéo đến, làm cho nàng không còn chịu đựng nổi, phải buột niệng rú to lên. Giọng nàng kêu lên thảm thiết:
- á! Cứu em ... Dương Thăng! cứu em! cứu em..
Dương Thăng đang ngồi chờ phía ngoài căn phòng nhỏ, bị tiếng kêu thảm thiết đó của Mộng Đình làm cho giật bắn người, chàng bật dậy như chiếc lò xo, nhào tới bên căn phòng nhỏ, đẩy toang cánh cửa, loạng choạng xông vào, miệng không ngừng lẩm bẩm, kêu lên rối loạn:
- Mộng Đình! Hãy để trời phạt anh! Hãy để trời phạt anh!
Chàng muốn nhào thẳng đến bên giường, thế nhưng, ba bà già đang phụ đỡ đẻ đều bị kinh động. Bà ngoại già ở nhà bên cạnh lập tức nhào tới, chụp lấy tay chàng lôi xềnh xệch ra ngoài, miệng không ngừng la lên:
- Đi ra! Đi ra! Chỗ đàn bà sinh con, đàn ông đừng nên nhìn! Gấp gáp cái gì? Thai đầu lòng thế nào cũng phải lâu một chút! Đi ra! Đi ra! Chịu khó chờ chút đi! Không sao đâu! Chịu khó chờ thêm chút nữa là sẽ làm cha rồi! Thím Sĩ đã từng đỡ đẻ cho cả trăm đứa nhỏ rồi, kinh nghiệm dữ lắm, không cần chú phải lo lắng! Đi ra ngoài chờ thêm chút nữa đi!
Đôi mắt của Mộng Đình, xuyên qua làn nước mắt và mồ hôi trộn lộn, mơ hồ nhìn vào gương mặt trẻ trung, với những đường nét thật sâu của Dương Thăng, cùng đôi mắt mở to chứa đầy nét kinh hoàng của chàng. Chàng đã bị đẩy ra ngoài rồi, đẩy ra ngoài rồi ... nàng bất lực đưa tay ra vói theo chàng, giọng nàng gọi theo, rên rỉ, khóc than:
- Dương Thăng, không được ... anh đi thì em đi theo anh! Cho dù bất cứ nơi đâu! Em cũng sẽ cùng đi với anh!

o0o

Phảng phất đâu đây, nàng lại thấy mình trở về với không khí chiến tranh hỗn loạn của ngày nàọ Phảng phất đâu đây, nàng lại thấy mình trở về với những ngày tháng, toàn bộ gia đình, già trẻ lớn bé, chen chúc nhau trên một toa xe lửạ Trên toa xe lửa không có được một cái ghế ngồi, trên toa xe chất đầy những người là người, có rất nhiều người lạ hoắc, lạ huơ cùng ngồi sát vai nhau, không ai lo được nổi cho aị Toa xe vượt qua những vùng bình nguyên bằng phẳng, từ từ, chậm chạp lăn bánh qua những bãi chiến trường vừa mới tàn phai, cảnh tượng phía ngoài xe trông thật quái dị, những thôn làng vừa bị cháy rụi, đồng cỏ vàng khô vì bị bỏ hoang, không một bóng người, không một làn khói tỏa từ những căn nhà còn sót lại, thấp thoáng vài con chó hoang vật vờ kiếm sống ...
"Bạch nhật đăng sơn vọng phong hỏa,
Hoàng hôn ẩm mã bàng giao hà.
Hành nhân điêu đẩu phong sa ảm,
Công chúa tỳ bà u oán đạ
Dã doanh vạn lý vô thành quách,
Vũ tuyết phân phân liên đại mạc.
Hồ nhạn ai minh dạ dạ phi,
Hồ nhi nhãn lệ song song lạc.
Văn đạo ngọc môn do bị thức,
Ứng tướng tính mệnh túc khinh xạ
Niên niên chiến cốt mãi quan ngoại,
Không kiến bồ đào nhập Hán giạ"
Tạm dịch:
"Sáng ngày lên núi nhìn khói lửa,
Chiều xuống ngựa dừng uống nước sông.
Quân hành áo khoác che gió cát,
Công chúa tỳ bà oán khúc cạ
Ngàn dặm trại doanh không thành quách,
Mưa tuyết dăng dăng nối mấy miền.
Nhạn hồ ai oán bay tối tối,
Lệ hồ u uất chảy dòng dòng.
Nghe tiếng ngọc môn nhưng khuất lối,
Mạng người chinh chiến nhẹ lâng lâng.
Bao năm chiến ciốt chôn ngoài trận,
Nào thấy rượu đào đến Hán giạ
Nàng tựa vào song cửa, Đầu óc vang vang những câu thơ trong bài "Cổ tòng quân hành". Chinh chiến bât phân kim cổ; chinh chiến bất phân địa phương, những cảnh tượng thê lương, khắp mọi nơi đều giống như nhau! Nàng nhìn mãi, nhìn mãi, bất giác nước mắt trào rạ Sau đó, Dương Thăng lặng lẽ chen đến ngồi sát bên nàng, khoác lên người nàng chiếc áo choàng, lau đi những dòng nước mắt chảy dài trên má nàng ... nàng quay đầu nhìn chàng, Dương Thăng, là con trai của bà vú nuôi nàng. Đi theo gia đình nàng với thân phận "gia bộc". Trong buổi chiến chinh, không phân chủ tớ; trong buổi chiến chinh, không chia giai cấp. Hôm nay còn gặp mặt nhau, ngày mai có thể sẽ bị một quả mìn rớt trúng, cả toa xe sẽ biến thành cát bụi ... nàng nhìn Dương Thăng, đôi mắt to tròn, với hai mí thật rõ nét, gương mặt trẻ trung chan chứa nhiệt tình, ánh mắt chàng nhìn nàng lo lắng, thương yêu và sùng kính ...
Cơn đau lại đến nữa rồi, như một ngọn sóng thật to, cuốn hút cả người nàng. Nàng cảm nhận ra được cái sinh mệnh nhỏ bé trong người nàng đang vùng vẫy, đang muốn phá vỡ cái vòng tối đen bao trùm lấy nó, đang muốn xông vào cái thế giới vẫn còn quá xa lạ đối với nó. Cơn đau đến quá mạnh, đau đến độ cả người nàng oằn cong lạị Bà ngoại già nắm lấy bàn tay nàng, bà mụ Sĩ và thím Đỗ đứng một bên kêu lên:
- Dùng sức rặn! dùng sức rặn! Ráng đi! Đình ơi! Ráng lên!
Dùng sức? Nàng mệt mỏi ngọ ngoạy đầu mình trên gối, sự đau đớn đã lan tràn ra tới tứ chi, xương cốt, toàn thân nàng gần như không còn một chút sức lực nàọ Nàng bật khóc nức nở, nước mắt và mồ hôi cùng hòa vào nhau, chảy dài hai bên khóe mắt. Nàng cố gắng dùng sức, thế nhưng hơi thở nàng đã bắt đầu gấp rút, sự đau đớn từ nơi thầm kín của cơ thể xé dần ra, nàng cảm thấy như cả người mình đều đã bị xé nát ra từng mảnh vụn, nàng chỉ có thể hít vào từng hơi dài, tư tưởng bắt đầu cảm thấy tê liệt, suy nghĩ bắt đầu cảm thấy rối loạn ... trong cơn mơ hồ, hình như nàng nghe tiếng ba bà già dùng tiếng thổ ngữ Đài Loan nói chuyện với nhau:
- Hình như cái thai nằm không đúng chiềụ..
- ... phải thắp hương khấn váị..
- ... nước ối đã bể từ lâu rồị..
- ... có phải là đã phạm nhầm thần linh rồi không? ...
- ... con gái tỉnh ngoài thế nào sức khỏe cũng yếụ..
- ... có nên gọi cậu trai tỉnh ngoài vào hay không? ...
Nên gọi! Nên gọi! Nàng kêu lên, thế nhưng miệng kêu không thành tiếng. Ồ, đừng gọi, đừng gọi, đừng nên để Dương Thăng thấy nàng trong tình trạng bê bối như thế nàỵ Trong mắt Dương Thăng, lúc nào nàng cũng là người thanh lịch, nhã nhặn! thanh lịch, nhà nhặn! thật là những danh từ hư ảo, trong giờ phút này, làm sao nàng có thể là một người thanh lịch cho được. Nàng lắc lắc đầu, hít vào từng hơi dài thật sâu, từng hơi dài thật sâu ... tư tưởng của nàng lại trôi đến chiếc thuyền to chứa đầy người tỵ nạn năm nàọ

o0o

Thuyền trôi lênh đênh trên biển Thái Bình Dương, trên thuyền chứa khoảng một ngàn ngườị
Khoang thuyền đầy nghẹt người là người, nóng ơi là nóng. Nhà họ Hứa tuy rằng quyền quý, đến non nước này, cũng chỉ có thể được chia cho một khoảng trong khoang. Nàng không chịu nổi hơi ngạt của khoang thuyền, thế là, nàng vẫn thường leo lên đầu thuyền, ngồi bó gối ở đó. Buổi tối, nàng thường ngồi ở đó, ngắm nhìn những vì sao trên trờị
"Trăng của đêm qua, gió đêm qua,
Lầu họa Tây hồ đón khách xa,
Thân không loan phượng so xoải cánh
Tâm chẳng linh trì nhất điểm thông ..."
Đó là trò chơi duy nhất. Ngồi ở đó, nhìn vào những vì tinh tú lấp lánh trên trời mà đọc thơ Đường. Sau đó, Dương Thăng trờ tới, ngồi xuống thật gần nàng, dùng hai tay ôm gốị Nàng nhìn tinh tú trên trời, chàng nhìn nàng.
Đọc thơ Đường không còn là trò chơi duy nhất nữạ ánh mắt nàng từ những vì tinh tú trên nền trời rơi trên gương mặt chàng, đôi mắt chàng hừng hực sáng ngờị Họ chỉ đưa mắt nhìn nhau, không nói một lời, chỉ đưa mắt nhìn nhaụ Nàng biết thế nào là lễ giáo, nàng biết thế nào là truyền thống của nền "Giáo dục Nho gia". Thế nhưng, trên chiếc thuyền này, trên mặt đại dương mênh mông vô bờ bến này, tinh tú lấp lánh trên trời cao, sóng biển vỗ ì ầm vào mạn thuyền, gió biển dịu dàng thổi qua người mát rượi, không khí mang theo mùi nồng mặn hanh hanh của biển. Và họ, họ đang rời bỏ quê hương, lênh đênh trên biển cả, trôi về một nơi không định hướng. Trong khoảnh khắc đó, không còn Nho giáo, không còn truyền thống, không còn lễ giáo, không còn ngăn cách, không còn là gã trai giúp việc cận kề bên nàng từ lúc nhỏ, lúc nào cũng thần phục, sợ hãi, e dè trốn lánh cô chủ. Một cảm giác tự ti nhiều lúc làm đau lòng Mộng Đình, nàng đã quên hết, không còn nghĩ đến nữạ Có một ngọn lửa lạ lùng đang nung ấm trái tim. Bàn tay rụt rè nắm lấy nhau, rồi ngồi lại gần nhau và nụ hôn. Tất cả đã xảy ra giữa cảnh biển khơi, giữa bầu trời đầy sao lấp lánh.

o0o

Cơn đau lại ập đến, khiến Mộng Đình trở về thực tại, nhưng cảm giác ngộp thở vẫn còn. Mộng Đình không mở mắt được, nhưng vẫn cảm thấy có bàn tay đặt lên trán và tiếng gọi của bà hàng xóm:
- Cô Đình! Cô Đình! Đừng ngủ nữa! Dậy đi!
Rồi có tiếng thảo luận của ba người đàn bà:
- ... không thể để nằm như thế này được ...
- ... Có chuẩn bị bao bị chưả ...
- ... Lấy cát này, cỏ này ...
- ... Xong rồi, phải làm gì nữa ...
- Bế cô ta ngồi dậy đi!
Họ định làm gì ta thế nàỷ Mộng Đình mơ màng, chỉ cảm thấy những con đau tiếp nốị Đột nhiên Đình lại thấy cả người như bị nhấc bổng lên caọ Mộng Đình cố chống cự lại, nhưng hai cánh tay của nàng không còn sức. Mộng Đình cố thở, nàng lại nghe một bà vỗ nhè nhẹ lên trán nàng, và nói:
- Quỳ xuống nào, cố lên! Cố lên!
Không, Mộng Đình nghĩ. Mấy người làm gì thế? Nàng đang ở trạng thái quỳ gối, nhưng hai đùi như không còn sức. Sau đó như có một cái gì từ nàng tuột rạ Hình như tất cả ruột gan của nàng đã bị lôi tuột ra ngoàị Mộng Đình há hốc miệng, hét to:
- Ối!
Có cái gì đã rơi vào chiếc bao bố đặt dưới hai chân Mộng Đình. Chiếc bao chứa cát và cỏ. Ba người đàn bà đỡ đẻ cùng lúc như hét lên:
- Ồ, sinh rồi! Sinh rồị
Sinh cái gì? Con ta ử Đứa con của ta và chàng? Đứa con đã từng bị nguyền rủả Mộng Đình cố mở mắt ra để nhìn thấy hòn máu của mình. Máu! Chỉ có máu! Máu!

o0o

Phải máu! Hôm ấy cha đã giận dữ, giận dữ một cách khủng khiếp và cha đã đánh Dương Thăng.
Bấy giờ đã định cư ở Đài Loan, cuộc chiến xưa chìm vào dĩ vãng. Nếp sống mới, nhà cửa, ruộng vườn đã phục hồi lại thể chế gia đình. Không phải hoàn cảnh trên tàu hỏa, trên biển cả, mà là trên mảnh đất rắn, lễ giáo và giai cấp, tôn ti trật tự đã phục hồi đầy đủ.
Nhưng ngọn đuốc của tuổi xuân đã được đốt cháỵ Tình yêu cũng đã bén và không còn làm sao dấu diếm được aị
Trong cơn giận dữ đó, cha dã đánh Dương Thăng. Chiếc gậy to bằng cườm taỵ Người Dương Thăng bê bết máu, máu chảy từ đầu xuống mặt, chiếc áo trắng đẫm máu lẫn mồ hôị Vú nuôi đã nhào tới lăn dưới đất, vừa khóc vừa van lạy:
- Đừng đánh nó nữa, hãy giết tôi đi! Giết tôi đi!
Dương Thăng bị đánh ngã nhào, lại cố gượng đứng dậỵ Chàng đứng sừng sững đó chịu đòn. Mộng Đình đã cố gỡ lấy cánh tay của mẹ và các dì, xông rạ
- Nếu cha giết chết anh ấy, con sẽ chết theọ
Cha giận dữ hét, và đưa cao gậy lên.
- Đồ không biết xấu!
Dương Thăng sợ hãi ôm choàng lấy Mộng Đình, phủ lấy tấm thân nhỏ bé của nàng, và chiếc gậy kia đã quất mạnh lên cánh tay cứng ngắt của chàng.
- Em hãy chạy đi! Chạy đi! để mặc anh.
- Không, không, không!
Mộng Đình ôm chặt lấy Dương Thăng, mặc cho gậy bổ xuống liên tục trong cơn giận dữ như muốn phát điên của cha nàng.
- Dương Thăng, mày nghe dây! Mày phải cút cho khuất mắt tao, đến nơi nào mà tao không còn trông thấy nữạ Đi đi! Bằng không tao sẽ giết màỵ
Dương Thăng nói :
- Vâng tôi sẽ đi! Tôi sẽ đi ngay, sẽ không bao giờ làm kẻ ăn nhờ ở đậu nhà bác nữạ Tôi sẽ đến một nơi nào đó, xây dựng một thế giới riêng của tôị Tôi đi, tôi đi ngay bây giờ!
Mộng Đình đã khóc:
- Dương Thăng, anh đừng đi! Anh có đi đâu cho em theo vớị Dù có cực khổ thế nào, em cũng muốn có anh, sống với anh.
- Mộng Đình! Nếu con muốn đi theo nó, cứ đi đị Xuống địa ngục đi, cha sẽ nguyền rủa con, đồ hèn hạ, vô liêm sỉ. Nếu con muốn đi theo nó, con sẽ chết không có đất dung thân, có lẽ con sẽ là loài không ra gì?
Mẹ hét lên:
- Đừng nói bậy vậy! Mộng Đình, nếu con theo hắn, là con đã giết mẹ, con biết không?
Vú nuôi đã bước tới, quỳ xuống trước mặt Mộng Đình:
- Cô ơi, cô Đình quý yêu của tôi ơị Xin cô hãy buông tha cho nó, đời tôi chỉ có hai thằng con traị Thằng lớn là Thăng, thằng nhỏ là Dũng, cô biết đấy cô Đình, vì tôi nghèo phải đến nhà cô bán sữa cho cô bú, kết quả là thằng Dũng ở dưới quê mới sanh chưa lâu đã không có sữa bú và đã chết, do đó cha chúng nó đã đổi tâm cưới vợ khác. Tôi mất tất cả, chỉ còn có một mình thằng Thăng đâỵ Cô hai, cô hãy buông tha nó đị Tôi biết, cô là người có học, con tôi nó không xứng đáng với cô đâu, nó chỉ là một thằng nhà quệ Cô đi theo nó, đời sẽ không có hạnh phúc.
Mộng Đình cũng khóc, nàng cũng quỳ xuống:
- Vú ơi, vú! Con đã nói rồi, con cũng không hề biết chuyện anh Dũng. Gia đình con đã nợ vú một đứa con thì nay con thay cho anh Dũng. Con sẽ theo anh Thăng, vú đừng nói gì hết, đừng nói thêm gì nữa, đó là sự tự nguyện của con. Con sẵn sàng chấp nhận lời nguyền rủa, đau khổ, khó khăn. Vú yên tâm.
Dương Thăng vẫn đứng đấy, nghe Mộng Đình nói, nước mắt chảy dàị Nước mắt đã hòa vào máụ Chàng nhắm mắt lại, đưa tay vuốt lấy mái tóc Mộng Đình, nghẹn giọng:
- Em điên quá! Sao em điên như vậỷ
Tiếng cha hét:
- Cút nhanh! Đừng có đứng trước mặt tao làm chuyện gió trăng. Tao còn năm đứa con gái và sáu thằng con traị Thiếu mất một đứa như mày chẳng nhằm nhò gì. Đi đi! Cút đi!
Mẹ quỳ xuống trước mặt cha - Dung ông! ông hãy tha cho con, nó mới 19 tuổi, còn chưa biết gì cả ông ạ! Thế là, ba bà vợ kế cũng quỳ xuống rồi bốn chị em của Mộng Đình cũng quỳ. Hôm ấy là một ngày mùa hè năm 1950. Trong căn nhà họ Hứa này, mọi người đều quỳ xuống cả, chỉ để xin tội cho một mình Mộng Đình.
- Oa oa oa oa! ...
Tiếng khóc của trẻ thơ đã lôi Mộng Đình trở về thực tạị Ba người đàn bà đang lăng xăng chung quanh. Mộng Đình đã được đưa trở về giường. Mồ hôi chảy ra như tắm, thấm ướt cả chiếc chiếu cũ. Bây giờ Mộng Đình thấy rã rời, không biết được nơi nào đang đau nhức. Nhưng mà, hình như con đang khóc. Oa oa! Oa oa! Tiếng khóc dễ thương làm sao! một mầm sống ử
Mầm sống này là do ta và Dương Thăng tạo nên. Mộng Đình quay người lại, lẩm bẩm:
- Con ơi! Con ...
Người đàn bà đứng tuổi đã bước tới trước mặt Mộng Đình. Bà vuốt lấy trán nàng, lau đi những giọt mồ hôi với giọng nói hơi tiếc rẻ:
- Cô sinh một đứa con gái, nhưng đừng lo, thai đầu con gái thì thai sau sẽ là traị
Con gáỉ - Mộng Đình bâng quơ nghĩ. Có lẽ chàng sẽ thất vọng và vú nuôỉ ở dưới suối vàng có hay, cũng không vui lắm. Nhà họ Dương đang cần người nối dõi tông đường.
Mộng Đình hướng mặt về phía cửa, Dương Thăng muốn xông vào mấy lần đều bị đẩy luị Cuối cùng rồi chàng cũng được vàọ Chàng đã đến cạnh giường. Đôi mắt đầy chỉ đỏ đang mở to, khuôn mặt táị Chàng đưa tay sờ nhẹ mặt Mộng Đình vuốt vẹ Chàng có vẻ lo lắng.
- Saỏ Em thấy saỏ Em khỏe chứ? Sao em lại xanh xao thế nàỷ Em nói đi, em còn nói được chứ?
Dương Thăng kề đầu xuống gối, cạnh Mộng Đình. Cánh tay chàng xiết chặt lấy vợ. Giọng nói chàng nghẹn lại:
- Em đừng nói xin lỗi gì cả. Chính anh mới là người có lỗị Anh đã đưa em đến đường cùng, đến nước khổ đau như vầỵ
- Dương Thăng! Mộng Đình yếu ớt cắt ngang, nàng cố nhoẻn miệng cười cho chồng yên tâm. Nàng muốn nhấc tay lên, vuôt mái tóc rậm đen và rối của chàng, nhưng không được.
Bà mụ đỡ đẻ đã bước tới với chén súp trên tay, khói tỏa nghi ngút, nói như ra lệnh:
- ông ngồi qua bên này cho cô ấy ăn một chút đi chứ. Trứng gà nấu với vỏ quít và dầu mè đây, ăn đi để mau lại sức.
Dương Thăng lại bị đẩy ra xa một chút. Mùi rượu, mùi dầu mè và vỏ quít ... Dưới sự giúp đỡ của hai người đàn bà tốt bụng, Mộng Đình đã được đỡ ngồi dậy, chén súp được đưa đến tận miệng. Chất nước vàng vàng. Mộng Đình vừa nuốt vào đã có cảm giác lợm giọng. Bao nhiêu thức ăn còn lại trong dạ dày, chợt như bị đẩy ra ngoàị Nhưng chợt nhiên, Mộng Đình lại cảm thấy phần bụng dưới như có cái gì nóng bỏng, rồi tuôn thằng ra hai bên đùi, tuôn ào rạ Đầu óc lại quay cuồng ... Mọi thứ chợt dang xa.





Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 |

truyện Thiên đường rực lửa được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Thien duong ruc lua. Để có thể đăng và đọc thêm truyện Quỳnh Dao cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

BẤT CHỢT MỘT CHIỀU MƯA



Giưã khuya, tôi lại bị cơn ác mộng hành hạ. Lúc nào thì cũng giống như lúc nào, cơn ác mộng cũng bắt đầu bằng gương mặt của mẹ. Một khuôn mặt hốc hác xanh xao, có đôi
1131 lượt đọc

Hoàng Hôn Cuối Cùng



T hời tiết đột nhiên nóng hẳn lên. Mặt trời như quả cầu lửa đang ra sức thị uy, đốt cháy vạn vật. Ngày đã tàn mà không
3466 lượt đọc

Vết mộng tàn



Tháng hè qua mau như tên baỵ Trong vui đùa, ngày dài trở thành ngắn hơn những ngày tầm thường bình thản.
Chớp mắt đó, lá ngô đồng ngoài sân đã trở vàng. Ðầu tháng chín
1404 lượt đọc

Chim Mỏi Cánh



Bà Lâm đạo diễn một màn kịch thành công trọn vẹn. Bà làm trung gian một cuộc hôn nhơn giữa lão tài xế họ Vương và bà vú rất đẹp. Không ai có thể tin được, nhưng là sự
5620 lượt đọc

Một Giấc Mơ Xuân




Hoài Bảo đứng bên cửa sổ hướng ra ngoài, với đôi mắt buồn nhìn ra bầu trời xanh lơ đãng. Hoài Bảo cảm thấy làm người thật khó, chàng nào muốn trở thành một người
2133 lượt đọc

Tiếng gõ cửa lúc nửa đêm




Trong lúc Thái Tuấn và Thục Lan tâm sự với nhau thì cô sinh viên mới nhận việc đang làm cơm tối trong căn condo mà công ty cấp cho mình. Những người có chức vụ cao trong công ty
1444 lượt đọc

Hoa Thạch Lựu




Nàng sinh sau tết Đoan ngọ ba ngày. Đó là lúc “Tháng Năm hoa thạch lựu hồng như lửa”. Thuyền của gánh hát nhà họ Thạch đậu bên bến đã được mấy ngày, nàng được sinh ra
997 lượt đọc

Vườn Hồng Vắng Bóng



Ðêm tối mịt mùng! Thật khuya mưa vẫn còn nặng hạt. Tiếng ếch nhái và côn trùng kêu vang ngoài đồng. La Tịnh Trần đứng hứng mưa trong vườn hoa của một căn nhà nhỏ. Chàng
733 lượt đọc

Mười Điều Răn




Cha Hà lặng lẽ bước ra khỏi phòng, mệt mỏi xoa mắt và nâng kẻ tội đồ đang phủ phục với những giọt nước mắt ăn năn.
- Cha! Có quả thật Chúa sẽ xóa tội cho con hết
1116 lượt đọc

Chiếc Vòng Pha Lê



Vào lúc năm cùng tháng tận, khí trời miền Bắc rất là giá lạnh. Bắt đầu từ tiết Lập Ðông, hầu như không có lấy một hôm trời nắng, suốt ngày trời ẩm lạnh âm u, gió ù
427 lượt đọc

xem thêm