Tam Độ Mai - Quỳnh Dao

chương: 9



Tối hôm ấy, một cổ xe ngựa đã đến con hẻm ở Mao Nhi. Thường Má bị tiếng g cửa gấp gút làm giật mình. Vừa mở cửa, đã thấy Tiểu Khấu Tử chạy vào.
- Bạch cô nương! Bạch cô nương! Phước Tấn phu nhân nhà tôi đến đây! Ngân Sương đang ngồi đàn, vừa nghe nói, mặt đã tái hẳn. Nàng vừa chạy ra đón, thì Tuyết Như và Tấn má má đã vào đến nơi. Ngân Sương vội quỳ xuống sụp lại, run rẩy nói:
- Ngân Sương xin được bái kiến Phước Tấn phu nhân. Trực giác cho Ngân Sương thấy đại họa gần kề. Bởi vì Hạo Trinh vừa mới cưới vợ, thì tại sao Phước Tấn Phu nhân lại đích thân đến đây? Có phải là... Hay Hạo Trinh đã nói gì? Ngân Sương quỳ đầu cúi thấp không dám nhìn lên. Bà Tuyết Như vừa ngồi xong, lạnh lùng phán.
- Mi hãy nhìn lên cho ta xem nào?
- Da. Ngân Sương nghe càng run hơn, mặt ngước lên nhưng không dám nhìn thẳng. Bà Phước Tấn lên tiếng lần thứ hai.
- Ta bảo có nghe không? Nhìn thẳng ta nè? Bấy giờ thì Ngân Sương không thể tránh né, nàng nhìn lên, người đàn bà trước mặt trông thật cao quý đài các. Bà Tuyết Như cũng giật mình. Ồ đứa con gái có đôi mắt đẹp quá! Vừa chạm mắt với Ngân Sương bà Tuyết Như đã thấy tim đập mạnh. Cái đôi mắt đen nháy long lanh như hai vì sao. Rồi chiếc mũi dọc dừa, cái miệng nhỏ... Một khuôn mặt quen thuộc. Hình như bà đã gặp ở đâụ.. Một chút bất ngờ, ngạc nhiên. Bà còn chưa phản ứng, thì Tần má má đứng cạnh lại buột miệng.
- Ồ!
- Cái gì vậy? Phước Tấn phu nhân quay qua nhìn Tần má má. Tần má má vội lắc đầu.
- Dạ không có gì, chỉ tại Bạch Cô nương ở đây rất quen thuộc! Bà Phước Tấn nghe càng bối rối, trước đó khi còn ở nhà, bà đã chuẩn bị sẵn một số việc vậy mà bây giờ lại chẳng nói được gì cả chuyện bà đã chuyện bà đã chuẩn bị một số tiền, nhưng cũng không biết phải làm sao đưa ra. Giữa cái lúng túng đó thì Ngân Sương lên tiếng, giọng của Ngân Sương thật xúc động:
- Thưa Phước Tấn phu nhân. Xin người hãy tha thứ cho con. Đừng có giận con, con biết phận mình thấp hèn. Không dám đòi hỏi gì cả. Con lưu lại đây, chỉ là để được gần gủi và chăm sóc mộ cho cha con, sau đó là với tấm lòng của kẻ biết ơn. Thỉnh thoảng tiếp Bối Lạc Gia giá lâm. Ngoài ra con chẳng dám xin xỏ gì hết. Con cũng không muốn quấy rầy ai. Vì vậy con cũng đâu dám đến Vương Phu? Xin bà hiểu chọ.
hãy xem con như một con chó hay một con mèo của Bối Lạc Gia. Để con được trả ơn người
Bà Tuyết Như khó xử:
- Hừ! Tại sao lại ví mình là con chó con mèo? Mi nói nghe dễ quá? Mi có biết là Hạo Trinh đã vì mi, mà mãi đến giờ nầy vẫn chưa chịu viên phòng với công chúa hay không? Chó với mèo lại quyến rũ nó mạnh mẽ như vậy được à?
Ngân Sương giật mình, nói một cách xúc động
- Dạ thưa? Bối Lạc Gia đến giờ nầy còn chưa viên phòng với công chúa ư? Làm sao có chuyện lạ vậy?
Sao lạ vậy?
Bà Phước Tấn trừng mắt
- Mi ngạc nhiên ư? Chính vì vậy mà ta mới đến đây hỏi mi xem tại sao đấy chứ?
Ngân Sương tái mặt, không dám nói gì cả
- Chuyện như vầy, mi có thấy là ta quá khó xử không? Ban nãy mi bảo là mi không dám làm phiền, quấy rầy ai, nhưng thật ra thì sự hiện diện của mi đã làm phiền quá nhiều người. Nếu bây giờ Hạo Trinh mà vẫn không tỉnh nghô. Để công chúa kết tội cả nhà, ta phải gặp đại nạn không? Mi suy nghĩ xem đúng không?
Ngân Sương đập đầu. Bà Tuyết Như thở ra, rồi nói:
- Mi còn trẻ, tài sắc vẹn toàn như vậy? Tại sao lại sống cuộc sống đời buông thả như vậy chứ? Mi phải có một người chồng đàng hoàng phải là chính thất, chứ đừng sống một kiếp sống tạm bợ, ngôn không chánh, danh không thuận như vầy. Nếu mi chịu xa Hạo Trinh, ta hứa sẽ không đễ ngươi thiệt thòi đâu
Ngân Sương nhìn lên giọng bi thảm
- Con hiểu rồi, ý phu nhân nói là... Con nên lấy chồng khác, con phải ngoảnh mặt đi với Bối Lạc Gia, để bối Lạc Gia quên con? Phu nhân chẳng cần biết Bối Lạc Gia nghĩ gì và con nghĩ gì ư?
Tuyết Như phu nhân nghe nói giật mình, Tần má má vội bước tới, can thiệp
- Đó là ý tốt của Phước Tấn Phu Nhân... người đã nghĩ nhiều đến ngươi rồi đấy. Ai chẳng vậy? Ai lại không muốn uống rượu thưởng mà lại phải uống rượu phạt chứ? Với người có tài sắc như ngươi, mà Phước Tấn phu nhân đây đỡ đầu thì thế nào rồi cũng lấy được chồng tốt, như vậy có phải là phước từ trên trời rớt xuống không? Mi không lạy tạ ơn Phước Tấn phu nhân còn chờ gì nữa?
Ngân Sương gật đầu. Nhưng ánh mắt đầy tuyệt vọng
- Vâng, tôi hiểu! Ý của quý vị ra sao tôi đã hiểu, Phước Tấn phu nhân không chấp nhận, thì tôi chỉ có còn một cách là đi. Tôi đi để phản bội Hạo Trinh, nhưng cũng cắt đứt được sự tơ tưởng của chàng, tôi phải biến mất trên cỏi đời nầy để trừ mọi hậu hoạn
Nói xong, Ngân Sương đứng dậy và như con thú bị thương Ngân Sương chạy vọt ra cửa sau. Bà Tuyết Như kinh ngạc, đưa tay chận lại nhưng không kịp, linh tính báo cho bà biết là sắp có chuyện không hay
Bà đứng bật dậy, gọi với theo
- Ngân Sương nầy! Ở lại đây nghe ta nói! Mi định đi đâu đó?
Nhưng Ngân Sương đã biến mất ngoài cửa. Tiểu Khấu Tử là người lanh trí, chợt kêu lên
- Không hay rồi! Coi chừng cô ấy nhảy giếng đấy! Nói xong, anh ta đuổi theo ngay. Lúc đó Ngân Sương đã đến bên miệng giếng. Mặc cho mọi người đuổi theo sau. Ngân Sương đã giở được rào cản. Tiểu Khấu Tử đến kịp lúc, chụp tay Ngân Sương nắm lại và đẩy Ngân Sương ngã chúi bên phần đất bùn bên ngoài
Khi bà Tuyết Như, Tần má má, Thường má, Hương Kỳ đến nơi, thì đã thấy Ngân Sương nằm sóng soài trên nền đất. Hương Kỳ nhào tới ôm Ngân Sương khóc
- Tiểu Thơ ơi! Tiểu Thơ nào có mệnh hệ gì! Bối Lạc Gia hẳn là không sống nổi đâu
Bà Tuyết Như đứng đấy, chuyện xảy ra trước mặt quá rõ ràng, lời của Hương kỳ rồi của Ngân Sương nằm dưới đất áo quần lắm lem bùn... Chân tình của đứa con gái khiến bà không khỏi không xúc động mắt bà cũng ướt hẳn
Bà Tuyết Như nghẹn giọng nói:

- Cái con nhỏ nầy thật la. Ta đến đây chẳng qua chỉ là để thương lượng với ngươi. Còn ngươi muốn gì? Nghĩ gì thì cứ nói cho ta biết để ta tính lại, chưa gì mi lại hành động như vậy? Có phải là định trút tội cho ta ư? Ngân Sương chỉ biết gục đầu khóc. Tiểu Khấu Tử quỳ trước mặt bà Tuyết Như van xin.
- Thưa phu nhân, nô tài là kẻ tài hèn sức mọn, nhưng trong cái hoàn cảnh nầy. Nô tài xin hiến một kế thế nầy là phu nhân cứ nói với mọi người chung quanh là Ngân Sương tiểu thư đây là con gái nuôi của thiêm ba nô tài. Mẹ cha mất sớm lại tứ cố vô thân, nên phu nhân thấy tội cho nhận vào Vương Phủ làm A đầu. Cố kéo dài tình trạng nầy khoảng một hai năm, rồi sau đấy bảo là tiểu thư đây đã lọt vào mắt xanh Bối Lạc Gia, để kết nạp tiểu thư đây làm thiếp. Phu nhân thấy thế nào? Bà Tuyết Như ngồi yên suy nghĩ. Trong hoàn cảnh nầy quả là khó. Bà quay qua hỏi ý kiến Ngân Sương.
- Sao mi thấy thế nào? Có chập nhận như vậy không?
Ngân Sương không dám tin những gì mình vừa nghe. Nàng quỳ dưới đất dập đầu, khóc. Bà Tuyết Như cảm động đơ? Ngân Sương lên
- Cũng được nhưng, nếu con muốn về phủ, thì phải cởi áo tang ra. Tần má má nầy, hãy chọn cho nó mấy chiếc áo màu tươi một chút để nó mặc vậy
Rồi bà quay qua Hương Kỳ đứng cạnh đấy
- Còn nữa.. Cái con A đầu nầy của mi, nó cũng có vẻ tình nghĩa, không thể bỏ nó lại, thôi thì thêm một đứa nữa cũng không sao cho nó về phủ luôn tụi bây coi như là hai chị em ruột vậy
Hương Kỳ nghe vậy mừng quá, nó quỳ xuống sụp lạy:
- Đa Hương Kỳ nầy xin được cảm ơn Phước Tấn phu nhân cảm ơn anh Tiểu Khấu Tử! Cảm ơn Tần má má..
Ngân Sương nhìn lên cảm động. Phước Tấn phu nhân rõ nhân từ. Và Ngân Sương thấy quý bà như người mẹ thứ hai!



chương: 9



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 |

truyện Tam Độ Mai được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tam Do Mai. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Biệt Ly Ơi! Chào Mi!



Ngôi nhà mà Bảo Lâm cần tìm là một biệt thự rộng, có đôi cổng sắt với hàng rào phủ kín. Từ ngoài nhìn vào, Bảo Lâm thấy rất rõ khu vườn, với những cây cảnh được
10139 lượt đọc

Một Giấc Mơ Xuân




Hoài Bảo đứng bên cửa sổ hướng ra ngoài, với đôi mắt buồn nhìn ra bầu trời xanh lơ đãng. Hoài Bảo cảm thấy làm người thật khó, chàng nào muốn trở thành một người
8699 lượt đọc

Cửa Cấm




Trước khi kể chuyện này, chúng ta cần phải nhớ lại những năm tháng xa xưa trước kia để tìm hiểu kỹ phong tục tập quán, tư tưởng trung hiếu tiết nghĩa của thời đại
5143 lượt đọc

Hư ảo một cuộc tình



Tại thôn Vụ Sơn tỉnh Hà Nam, năm 1914.
Như những thôn làng sống ở miền núi, phần lớn dân cư sống bằng nghề săn bắn, và mỗi độ xuân về, năm cũ qua, năm mới đến, họ
9587 lượt đọc

Hồng Điệp



Ngọc Quế mơ màng, nghĩ ngợị Nàng nhớ lại! Nhớ lại! Không ngăn nổi suối lệ tuôn tràọ Thương tích Trọng An nặng đến như thế nào mà chàng luôn luôn không quên tìm cách
1169 lượt đọc

Hãy đợi anh về



Sau hôm ấy, tôi ngã bệnh gần 2 tháng .
Tôi cứ sốt mê man. Và trong cơn mê, khuôn mặt người cha xa lạ cứ hiện ra. Nhiều lúc tôi thấy ông hiện ra ở đầu giường, với chiếc vĩ
1392 lượt đọc

Nắng Thôn Đoài




Sau biến cố tại nhà hàng Hương Tân, Bội Thanh thu mình lại nơi vườn Thanh bé nhỏ. Nàng không muốn đi đâu nữa. Với nàng, bây giờ chỉ có vườn Thanh mới là thế giới đầy
15317 lượt đọc

Vườn Hồng Vắng Bóng



Ðêm tối mịt mùng! Thật khuya mưa vẫn còn nặng hạt. Tiếng ếch nhái và côn trùng kêu vang ngoài đồng. La Tịnh Trần đứng hứng mưa trong vườn hoa của một căn nhà nhỏ. Chàng
1788 lượt đọc

Tình không phai



Mùa xuân.
Mùa xuân có thể là của rất nhiều người, nhưng tuyệt đối không phải là của Hạ Phấn Vân.
Phấn Vân đang đi trên phố. ánh mặt trời đầu xuân tựa một cái tay ấm
10744 lượt đọc

Biệt Thự Vân Phi



- Thiệt là cái ngày hết sức xui xẻo! Xui xẻo đến cả nhà! Xui đến mười tám tầng địa ngục, xui đến nước Ấn độ, xui đến tận Tây Thiên!
Vân Phi vừa tiến ra sườn
1174 lượt đọc

xem thêm