Tam Độ Mai - Quỳnh Dao

chương: 6



Một chuổi ngày đẹp tiếp nối. Cứ mỗi sáng mai thức dậy. Hạo Trinh đều mong mỏi được trông thấy Ngân Sương. Và khi đêm về, Hạo Trinh lại có mặt tại Mao Nhi phố. Thời gian 2 người gặp nhau, bao giờ cũng tràn ngập tiếng cười, lúc chia tay chỉ là phút giây mà cũng bịn rịn. Và Hạo Trinh bây giờ mới hiểu tại sao trong sách vở, thi ca của người xưa khi diễn tả về tình yêu, về nỗi nhớ, về tương tư thường hay viết những thứ đại khái như: "Nỗi tình cứ ray rức. Mới sa xuống mày, đã vào tận tim..." Dĩ nhiên, trong tình yêu không phải chỉ toàn mật ngọt, còn có những khắc khoải, chờ đợi, lo âu, đau khổ, nóng nảy, bực dọc... Hạo Trinh cũng biết, cuộc sống hiện nay của chàng với Ngân Sương không phải là cách sống dài lâu, mà chỉ có tính cách tạm thời. Nếu thật sự muốn hạnh phúc lâu dài, thì Hạo Trinh phải đưa Ngân Sương vào phủ. Ngân Sương phải được mẹ cha thừa nhận. Nhưng điều nầu quả là khó khăn, vì đó chẳng khác gì như muốn hóa đá thành vàng, một việc không tưởng. Mà để cuộc sống tạm bợ thế nầy của Hạo Trinh với Ngân Sương, thấu tai Vương Gia cũng không được. Vì Vương Gia là người khẳng khái nghiêm trang. Không muốn thấy Hạo Trinh ra ngoài Vương Phu làm bạn với một ca kỹ giang hồ như Ngân Sương. Đó là Vương Gia, còn Tuyết Như? Bà Tuyet Nhu với cuộc sống khép kín trong khuê phòng. Ít khi dời chân ra ngoài, càng không thể chấp nhận cái hành vi mà bà nghĩ là phóng túng, hoang đường như thế? Vì vậy, Hạo Trinh khi rảnh rổi cứ bị giằng co ray rức chàng cố tìm trăm phương ngàn cách để giải quyết vấn đề, nhưng tìm mãi không ra. Tiểu Khấu Tử và A Khắc Đan thấy sự việc diễn biến đến nước nầy thì cũng chỉ biết lo lắng. Tai họa gần như treo lơ lững trên đầu không biết lúc nào sẽ ụp xuống. Mà tai họa có đến, người đầu tiên lảnh đủ là họ. Riêng với Ngân Sương nào có dám nghĩ đến chuyện xa vời? Nghe đến chuyện vào phủ là đã hồn phi phách tán. Vào chốn ấy không phải là chuyện đùa. Ở đấy chỉ có "họa" chứ không hề có "phúc" nên nhiều lần Ngân Sương nói.
- Thôi thì anh cứ để em ở trong ngôi nhà nhỏ nầy đi. Giữ nguyên trạng thái thế nầy là hạnh phúc lắm rồi, mãn nguyện lắm rồi. Em không cần địa vị, chức phận gì cả. Em chỉ cần tình yêu của anh! Được anh yêu là đủ. Hạo Trinh thương cảm nhìn Ngân Sương.
- Sao vậy? Em sao lại ngây thơ thế? Em có biết là nếu không có địa vị chức phận, thì hai ta sẽ không bao giờ được sống lâu dài bên nhau. Dù cho có tình yêu. Sống vầy chỉ có tính cách tạm bợ.. Mà lại chẳng an toàn, chỉ cần một chấn động nhỏ là mọi thứ sẽ sụp đổ hết. Và ở trong cái tâm trạng yêu đương hạnh phúc mong manh, nửa vui, nửa sợ, nửa lo đó...chẳng có gì là trọn vẹn.



chương: 6



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 |

truyện Tam Độ Mai được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tam Do Mai. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Rượu Mừng Pha Nước Mắt




Phùng Vinh ngồi một mình trong thư phòng. Tì đôi cánh khủy lên bàn viết, hai bàn tay nâng lấy cằm, chàng hướng nhìn ra vườn, qua khung cửa sổ. Ngoài kia nắng đang hồng, liễu đang
1857 lượt đọc

Diều Gió




Bích Ðàm tháng tám, người đông như kiến cỏ khắp mọi nơi: trên cầu treo, trên mặt hồ, trên thuyền, trong quán trà, đâu đâu cũng thấy người . Còn những dòng người mới lại
1136 lượt đọc

Hoa Thạch Lựu




Nàng sinh sau tết Đoan ngọ ba ngày. Đó là lúc “Tháng Năm hoa thạch lựu hồng như lửa”. Thuyền của gánh hát nhà họ Thạch đậu bên bến đã được mấy ngày, nàng được sinh ra
3210 lượt đọc

Đồng hồ báo tử



Phương án hiến máu buộc phải đặt rạ Y còn nhớ như in lúc ấy, tất cả thành viên trong cái cơ quan thiếu máu của y hơi lặng đị
Mân mê chén nước trong tay, không nhìn ai, nhưng
2071 lượt đọc

Mùa Xuân Cho Em




Sau ngày hôm đó, khi hồi tưởng lại, Đường mới phát hiện ra điều Băng Nhi nói “Hết rồi! Tôi chết mất!” Câu nói đó đúng ra phải là của Đường. Làm gì mà vấn đề trở
7959 lượt đọc

Tình buồn




Ánh nắng tràn vào nhà, hơn 10 giờ rồi mà Minh Viễn vẫn chưa tỉnh rượu, Trúc ngồi bên chồng lưỡng lự có nên gọi điện thoại đến sở xin phép cho ông hay không. Nghĩ như vậy
26187 lượt đọc

Hãy Hiểu Tình Em



Màn đêm đã buông xuống tự bao giờ.
Bội Cầm lang thang trên phố, từ lúc rời khỏi "Vườn Sen", Cầm chưa về nhà. Nàng gọi một chiếc tãi đi thẳng đến trung tâm thành phố.
10122 lượt đọc

Tình không phai



Mùa xuân.
Mùa xuân có thể là của rất nhiều người, nhưng tuyệt đối không phải là của Hạ Phấn Vân.
Phấn Vân đang đi trên phố. ánh mặt trời đầu xuân tựa một cái tay ấm
10744 lượt đọc

BĂNG NHI



LỜI GIỚI THIỆU
Trước khi vào truyện Băng Nhi, tôi xin kể một truyện đời xưa. Ở Trung Quốc có rất nhiều truyện truyền kỳ, và đây là một truyện ngắn, thật ngắn, xuất xứ
1860 lượt đọc

Bích Vân Thiên



Khi Bích Hàn tỉnh lại, thấy mình nằm trên giường, trán đắp khăn lạnh. Nàng bắt đầu nghe tiếng người xì xào rồi phân biệt được giọng trách móc của bà Cao:
- ...Nửa
13539 lượt đọc

xem thêm