Tam Độ Mai - Quỳnh Dao

chương: 4



Bắt đầu từ hôm đó, Hạo Trinh gần như thường xuyên ghé qua Long Nguyên Lầu. Mấy ngày liền, Hạo Trinh ởd đấy mãi đến hoàng hôn, chàng chẳng lên Nha? Tọa lầu ngồi mà chỉ chọn một góc nhỏ ở Đại thính phòng. Ngồi uống tí rượu, lắng nghe tiếng hát thánh thoát của Ngân Sương. Chỉ ngồi lẳng lặng nghe chứ không dám cả chuyện mời chào Ngân Sương đến bàn mình dùng một ly rượu. Hạo Trinh cảm thấy như vậy là thô bạo gần như trở thành xúc phạm. Bởi vì ngay từ nhỏ, Hạo Trinh đã được giáo dục nghiêm khắc. Hạo Trinh hiểu chốn trà đình tửu điếm là chỗ tạm dừng chân. Hạo Trinh cũng nghĩ Ngân Sương ở đấy chỉ vì nghề nghiệp bắt buộc chứ không mê gì chỗ trà đình tửu điếm nên để tôn trọng chàng chỉ lặng lẻ đến, rồi lặng lẽ rút lui. Hạo Trinh không hề mở lời nói với Ngân Sương một điều gì, chứ đừng nói là làmgì. Chàng ngồi nghe cô gái hát, lặng lẻ xem và như bảo vê. A Khắc Đan thì từ cái hôm Hạo Trinh đụng độ với Đa Long, đã gần như có mặt thường xuyên bên cạnh Hạo Trinh và Tiểu Khấu Tử. Tuy không dám nói Hạo Trinh điều gì, nhưng Khac Dan đã mấy lần trách Tiểu Khấu Tử.
- Mi thật quá đáng, đưa Bối Lạc Gia ra phố uống rượu rồi gây chuyện. Mà gây chuyện vì một cô gái hát rong nữa chứ? Để đến đổi kết thù kết oán với Đa Long Bối Tử... Mi gây toàn chuyện rắc rốị.. Thử đưa tay sờ đầu xem. Tại sao ngu quá vậy? Đụng với ai không nói. Với Đa Long Bối Tử hắn sẽ không bỏ qua đâụ.. Rồi sẽ có nhiều chuyện nãy sinh. Đánh không lại họ bắn lén, lúc đó ai thiệt. Có phải là công tử nhà ta thiệt không? Tiểu Khấu Tử không có gì hối hận, lại còn pha trò.
- Chính vì vậy mà... mới mời sự phụ cùng ra đây cho vui có sư phụ thì không còn gì phải sợ cả...còn tôi là thứ ăn hại, chỉ được cái mồm mép. Mọi sự trông đợi ngài. A Khắc Ðan trừng mắt:

- Mi còn đùa nữa à? Sao mồm mép giỏi vậy mà không khuyên Bối Lạc Gia đừng đến Long Nguyên lầu nữa đi? Tiểu Khấu Tử làm ra vẻ sợ hãi:
- Chuyện đó... chuyện đọ.. Tôi không dám! Nếu ông muốn cứ nói với công tử! A Khắc Ðan là người trực ngôn nên cũng muốn khuyên bảo nhưng vừa mở lời, thì Hạo Trinh với thái độ rất là hòa nhã, đã lái câu chuyện sang hướng khác.
- Ồ, mỗi người đều có số mệnh... Chẳng hạn có người sinh ra đã được hưởng vinh hoa phú quý, trái lại có người phải sống cảnh lưu lạc giang hồ... Chúng ta là những người có phúc có phần nên có bổn phận chia sẽ, giúp đỡ những người gặp cảnh bất hạnh. Thế là A Khắc Ðan chưa nói được gì đã phải tịt ngòi. Mặc dù với cái kinh nghiệm từng trải, ông biết là chuyện Hạo Trinh với Ngân Sương không phải là chuyện đuà. Hạo Trinh đang động lòng thật tình đây. Nhưng còn Ngân Sương? Cô gái hát dạo này cũng rất kỳ la. Mấy lần cùng đến đây với Hạo Trinh, ông thấy là Ngân Sương rất nghiêm chỉnh, chứ không hề lộ một ý gì là lơi lả định rù quyến Hạo Trinh. Cô ta chỉ lo việc đàn ca kiếm tiền. Còn với Hạo Trinh? Chẳng qua chỉ là một người khách, một khán thính giả như bao nhiêu khán thính giả khác. Có chăng thỉnh thoảng trao đổi một ánh mắt tình cảm vậy thôi. Vậy thì... Đâu có thể kết luận một cách bừa bãi. Cũng chẳng có lý do can thiệp. A Khắc Ðan chỉ còn biết đứng khoanh tay sau lưng Hạo Trinh như một bức chắn. Hạo Trinh thích nghe hát và ông có bổn phận như một người bảo vệ thôi
Cũng gần như cùng lúc đó, Vuong phủ nhận được một tin quá vui. Nó còn hơn tiếng pháo chiến thắng, làm rung chuyển cả phủ. Vuong Gia nhận tin thì mừng cực điểm. Còn Phước Tấn, Hạo Trinh, Hạo Tuong... Thì có người lo, có người mừng
Đó là Hoàng Đế vừa giáng chỉ. Hạo Trinh đã lọt vào mắt xanh của Hoàng Thượng, người hạ bút phê chuẩn, chỉ định Hạo Trinh sẽ là phò mã tương lai. Hạo Trinh được thành hôn với Lan công chúa
Lan công chúa còn có tên gọi là Lan Thanh mặc dù không phải là con ruột của hoàng đế mà là con gái của Tề Vương Phủ nhưng vì mất mẹ cha từ nhỏ, được hoàng hậu mang về và nhận làm con nuôi mà Lan công chúa rất ngoan, được hoàng đế và hoàng hậu quý yêu như con ruột. Vì vậy biết bao vương tôn công tử có tham vọng đều ngắm nghé. Vậy mà không ngờ cái vinh dự đó lại lọt vào tay Hạo Trinh. Một kẻ không chờ mà được
Tin đó làm cho Vuong Gia lúc nào cũng cười toe toét, ông ta gặp ai cũng khoe
- Quý vị biết không? Mấy ngày trước, khi Hoang Thuong hạ chỉ xuống là muốn triệu kiến một số thân vương tử đệ tôi đã nghi ngờ, sau đó đặc biệt lại gặp ta, người lại nhắc đến chuyện "Tay đi săn bắt được chồn lông trắng rồi lại thả chồn". Bấy giờ ta cũng ngờ ngợ có chuyện, nhưng không dám đoán. Bây giờ thì quả thật! Hồng phúc to tát lại rơi vào tay Hạo Trinh nhà ta
Và rồi ông nắm lấy tay bà Tuyet Nhu xiết chặt
- Phải nói là cảm ơn phu nhân! Rất cảm ơn phu nhân! Phu Nhân cho ta một thằng con trai vẹn toàn như vậy
Bà Tuyet Nhu ngồi yên, trái tim đập mạnh. Mắt ứa lệ không biết nên buồn hay vui
Trong lúc cả nhà hoan hỉ, như chưa bao giờ được hoan hỉ, thì Hạo Trinh lại tỏ ra bình thản phải nói là gần như dững dưng. Tại sao? Chẳng ai biết chuyện hôn nhân chỉ định. Lan công chúa, Hoang Thuong ban chức phò mã... với Hạo Trinh gần như chỉ là những danh từ xa lạ.. Không dính dấp đến mình mặc dù không phải chỉ bây giờ, mà ngay khi mới lớn. Hạo Trinh đã biết, hôn nhân với những người ở Vương Phủ. Không phải chỉ là chuyện lứa đôi của hai người, mà nó còn là đại sự của cha me. Người lớn tùy nghi sắp đặt con cái phải nghe theo vì ngoài chuyện môn đăng hộ đối. Với dân tộc Đại Thanh, huyết thống cũng là một vấn đề quan trọng chuyện đôi lứa phải được kiểm soát chặt chẽ. Không phải tự ý muốn thế nào cũng được, hôn nhân của chính mình lại không nằm trong tay của mình, muốn có ý kiến cũng vô ích
Vì vậy Lan công chúa có đẹp xấu thế nào thì Hạo Trinh cũng phải nhận. Chính vì vậy mà Hạo Trinh làm sao vui cho nổi? Nên vuong phủ nhận được giáng chỉ, đốt pha/o ăn mừng, thì Hạo Trinh lại ở trong cái tâm trạng "Áo mão cân đay rực rỡ mà lòng tơi tả ai hay"
Sau khi có giáng chỉ, Hạo Trinh cũng không được rảnh rổi nữa, nhừng thủ tục kế tiếp làm Hạo Trinh bận rộn hẳn Hạo Trinh phải tiến cung nầy, rồi tạ ân, bái bội, thết tiệc đãi thân nhân, bạn bè... Hạo Trinh càng nổi bật như một điểm sáng ở kinh thành thì càng bị quay tròn trong cái hào quang vua ban cho
Cũng vì vậy mà Hạo Trinh cũng không có thì giờ để đến Long Nguyen Lau nữa?
Cho đến lúc rảnh rổi. Lúc nghỉ đến chuyện ghé thăm Long Nguyen Lau trở lại, thì thời gian đã là một tháng sau
Đứng trước tòa đại thính phòng Hạo Trinh vô cùng ngạc nhiên. Tiếng đàn tiếng hát và cha con người hát rong cũ, nay vắng bóng. Tài phú tiệm phát hiện khách quen, đã vội vả đón chào, được hỏi, ông chỉ chậm chân thở dài
- Ồ! Công tử! Tại công tử lâu quá không ghé qua nên không biết. Cô nương Ngân Sương thật là đáng tộị.
- Sao? Chuyện gì xảy ra? Cô ấy bây giờ đâu rồi?
Hạo Trinh giật mình hỏi tới tấp khi linh tính báo cho biết đã có chuyện không hay

- Mi kể hết ta nghe xem? Nhưng trước đó ta nhớ đã căn dặn là phải bảo vệ đối xử tốt với cha con cô ấy mà? Lão tài phú thở dài.
- Biết là vậy, nhưng tôi biết làm sao hơn? Ở đây có ai dám đụng tới Ða Long bối tử chứ? A Khắc Ðan gầm lên:
- Lại Ða Long bối tử nữa? Hắn đã làm gì cô ấy?
Lão tài phú vội khoát tay, đính chính:
- Dạ cô ấy không sao, nhưng đã có án mạng xảy ra
Hạo Trinh choáng váng:
- Cái gì? Ông nói sao? Án mạng? Án mạng gì chứ?
Tiểu Khấu Tử bước tới chụp lấy ngực ông tài phú tiệm
- Mi nói nhanh lên. Chuyện xảy ra thế nào, kể xem?
Lão tài phú, sợ hãi kể
- Vâng, vâng! Để tôi nói! Nguyên là thế nầy, cách đây khoảng bảy tám hôm trước, cái vi. Ða Long Bối Tử hôm nọ lại đưa một đám tùy tùng đến đây. Chúng la hét om xòm làm đám bảo vệ cửa hàng phải sợ hãi tránh đi hết. Bạch cô nương không tránh kịp, bị bọn chúng chụp lại lôi đi. Nhưng Bạch cô nương không chịu vừa la hét vừa vùng vẩy. Bạch lão ông thấy con gái mình bị người ta bắt đi, bất kể thân già, xông đến ngăn chận. Cự không lại ông lớn tiếng chửi rủa. Cái tay Ða Long Boi Tu kia nổi nóng, vung tay đấm ông lão mấy đấm rồi còn đá lọt xuống thang lầu. Tội nghiệp lão già đã ngoài 70 làm sao chịu nổi đòn nặng nên thổ huyết tại chỗ rồi bất tỉnh nhân sư. Lúc đó tên Ða Long thấy mình đã gây họa trí mạng người khác
Mới bảo bọn thuộc hạ rút lui. Nhưng lão già mặc dù được thầy thuốc hết lòng cứu chữa, vẫn không qua khỏi. Ngay đêm ấy ông ta đã lìa đời
Hạo Trinh đứng lặng người. Câu chuyện là cả một nổi bức xúc. Tiểu Khấu Tử hỏi tiếp
- Rồi sau đó? Ta muốn hỏi là sau khi ông lão từ trần thì cô nương kia thế nào? Mi có phụ người ta lo chuyện ma chay tống táng không?
Lão tài phú méo mặt
- Đại gia ơi đại gia! Các vị nên hiểu cho là. Bọn tôi mở quán ăn là để kiếm sống, chứ đâu có mục đích gì khác? Được các vương tôn công tử quý nhân chiếu cố là bọn tôi mừng vô cùng. Chẳng dám làm mích lòng ai. Chuyện mời phường hát rong vào hát trong quán cũng là để tăng cái không khí vui vẻ, tăng số thu cho quán. Chẳng ai muốn có chuyện không hay xảy ra cả Còn có chuyện chết người trong quán? Rõ là xui xẻo. Bọn tôi chỉ muốn mọi sự êm đẹp. Chứ nếu sớm biết thế nầỵ 10 tôi cũng chẳng dám mời cái cô Bạch cô nương kia hát đâu. A Khắc Ðan giận dữ, trợn mắt:
- Mi chỉ khéo nói năng lằng nhằng. Bây giờ ông lão ho. Bạch kia đã được tống táng chưa? Còn cái cô nương hát rong kia nữa, ở đâu? Mi nói ngay, đừng có quanh co nữa
Ông tài phú lắp bắp:
- Được rồi, để tôi nói! Tôi nói! Lúc đó tôi cũng không biết làm sao hơn, là dùng một tấm cửa gỗ đặt xác ông lão lên rồi cho người khiêng ra chùa Pháp Hoa Tự ở ngoại ô thành phố tạm liệm. Còn cái cô Bạch cô nương kia thì... thì nghe nói là sau đó, ngày ngày ra chợi Thiên Kiều, ngồi bán mình lấy tiền chôn cha
A Khắc Ðan đẩy mạnh làm lão tài phú chúi nhủi:
- Hừ! Mi làm vậy mà xem được à? Mi có trái tim không khi tống khứ ra khỏi quán, để người ta bơ vơ vậy?
Hạo Trinh thì chẳng thiết gì ở lại để hỏi tiếp, chàng quay người vội vã bước ra cửa. A Khắc Ðan và Tiểu Khấu Tử phải đi theo, lầm lũi hướng về phía chơ. Thiên Kiều
Đến chợ, Hạo Trinh thấy ngay Ngân Sương. Người con gái trông bộ quần áo vải thô, đầu chít khăn trắng đang quỳ thẳng ở đó; trên khuôn mặt xanh xao khô quánh kia có một nỗi buồn phảng phất. Cây đàn tỳ bà trong lòng Ngân Sương đáng phát ra tiếng đàn não ruột Nhà miên viễn hề phương trời xa
Đời lạc loài hề toan xót xa
Lưu lạc phương trời hề sương gió
Cha đã mất hề kiếp bơ vơ
Cây muốn lặng hề gió không ngừng
Con muốn nuôi hề cha không ở
Trước mắt vô thân hề tang thương
Muốn ngỏ nỗi lòng hề bàng hoàng
Lời hát đầy nước mắt. Hạo Trinh bước tới đứng trước mặt Ngân Sương. Dưới chân Sương có một mảnh vải trắng. Trên đó có viết mấy chữ
"Ngân Sương nầy cùng cha sống bằng nghề hát rong. Đời chỉ còn một con một cha. Trên đường lần trở về quê, thì gặp chuyện không may. Cha qua đời. Tứ cố vô thân, lại chẳng có của cải, nên hiện xác cha còn quàn nơi miếu lạnh, chưa được chôn cất. Lòng Ngân Sương nầy đang nóng như lửa. Mong quý nhân quân tử qua đường, ra tay nghĩa hiệp, rộng lòng giúp đỡ, để tiện nữ có đủ phương tiện chôn cất cha trả hiếu:
Sau đó xin làm kiếp nô tỳ trả ơn"
Trên tấm vải đó. Hạo Trinh còn trông thấy mấy đồng xu lẻ. Chứng tỏ người qua lại đông, họ sẵn sàng bố thí một ít, chứ chẳng ai giúp đỡ nhiều
- Ngân Sương này!
Hạo Trinh lần đầu tiên gọi đích danh cô gái. Ngân Sương nhìn lên, cô ta đã trông thấy Hạo Trinh. Bốn mắt nhìn nhau, chẳng một lời nói, nhưng trong cái ánh mắt trao đổi kia, những giọt lệ đã chảy ra
Hạo Trinh đưa tay ra, nghẹn giọng
- Hãy đứng dậy đi, đừng có quỳ mãi thế. Cô không phải hát hò gì nữa. Ta thật lấy làm tiếc... Vì đến quá muộn!
Ngân Sương nhắm mắt lại. Nỗi tủi nén trong lòng bấy lâu được tuôn trào. Lệ lại chảy dài thấm ướt cả áo sô. Nhưng Ngân Sương biết mình đã gặp người tế độ



chương: 4



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 |

truyện Tam Độ Mai được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tam Do Mai. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

BẢN TÌNH CA MUÔN THƯỞ



Mây trắng bay về núi
Chim bay moỉ cánh rồi
Mắt người tình lạnh xa xôi
Trăm năm hạnh phúc, môi cười vỡ tan...
Khuôn mặt người nam sinh viên trên sân khấu mông lung như phủ một
2674 lượt đọc

Doanh Tuyết



D oanh Tuyết và Bồi Bồi gần nhau một cách tự nhiên. Hai người đều có cá tính phóng khoáng. Hoàn cảnh gia đình của Bồi Bồi khá
965 lượt đọc

Hãy đợi anh về



Sau hôm ấy, tôi ngã bệnh gần 2 tháng .
Tôi cứ sốt mê man. Và trong cơn mê, khuôn mặt người cha xa lạ cứ hiện ra. Nhiều lúc tôi thấy ông hiện ra ở đầu giường, với chiếc vĩ
1323 lượt đọc

Biết Tỏ Cùng Ai



Đến bữa điểm tâm, Nhược Trần vẫn không thấy xuống lầu dùng cơm, ông Nghị bảo bà Lý lên gọi, một lúc bà Lý trở xuống nói.
- Cậu Ba nói không ăn, để cậu ngủ một
9830 lượt đọc

Hãy Hiểu Tình Em



Màn đêm đã buông xuống tự bao giờ.
Bội Cầm lang thang trên phố, từ lúc rời khỏi "Vườn Sen", Cầm chưa về nhà. Nàng gọi một chiếc tãi đi thẳng đến trung tâm thành phố.
9528 lượt đọc

Bức tranh hoa mai



Bấy giờ là tiết hoa mai nở rộ.
Chưa đến Tết, khí hậu ở biên giới phía Bắc đã lạnh và rất hanh heo nhưng hoa mai thì bất chấp tất cả cứ đến kỳ là nở. Mai trắng như
1369 lượt đọc

Trôi Theo Dòng Đời



Niên học mới đã bắt đầu, Văn sau khi dự lớp bổ túc đã lên lớp dễ dàng để trở thành sinh viên năm ba ban khoa hoc nhân văn như Khâm và Tường Vị Trong nhóm bạn chỉ có Viễn
12670 lượt đọc

Hồ Ly Trắng



Quả đúng vậy, mùa hè năm sau, Ngâm Sương đã sinh được một đứa con traị
Còn gì vui hơn việc này nữa đâỷ Trong phủ tri huyện, ngày ngày đêm đêm không ngừng tiếng pháo, dân
3012 lượt đọc

Biệt Ly Ơi! Chào Mi!



Ngôi nhà mà Bảo Lâm cần tìm là một biệt thự rộng, có đôi cổng sắt với hàng rào phủ kín. Từ ngoài nhìn vào, Bảo Lâm thấy rất rõ khu vườn, với những cây cảnh được
9567 lượt đọc

Lao Xao Trong Nắng



Suốt đêm hôm ấy Thanh Trúc và Trang Thanh có dịp tâm sự thâu đêm. Trang Thanh không đẹp lắm, nhưng có một thân hình khá hấp dẫn. Cao khoảng thước sáu lăm, biết cách trang điểm,
6946 lượt đọc

xem thêm