Tam Độ Mai - Quỳnh Dao

chương: 2



Năm Hạo Trinh 12 tuổi, lần đầu tiên theo Vương Gia đến Vi Trường săn bắn. Lúc đó Hạo Trinh đã là một thiếu niên dong dõng cao. Hạo Trinh khỏe đẹp, thông minh lại được rèn luyện văn thơ và kiếm cung cùng lúc ngay từ nhỏ. Nhờ nhớ dai, học mau biết, nên Hạo Trinh rất được Vương Gia sủng ái. Hạo Trinh vừa giỏi chữ nghĩa, lại cởi ngựa, bắn tên, luyện võ đều hơn người. Hạo Trinh lại chịu khó luyện tập. Thầy dạy võ nghệ cho Hạo Trinh có tên là A Khắc Đan. Một võ sư có thân hình lực lưỡng, sức mạnh vô song. Khuôn mặt đen như lọ nồi, mày sậm, râu hàm, tướng tá rất hung dữ, mỗi lần mắt trợn lên là giống như hai mắt cọp, lại ít ai dám gần gũi. Ông ta được chỉ định dạy võ cho Hạo Trinh từ nhỏ, là một người thầy tận tình. Yêu quý học trò hơn cả bản thân nên cũng được Hạo Trinh quý mến. Nếu so sánh, Hạo Trinh hơn đứa em cùng cha khác mẹ là Hạo Tường gấp bội, dù chỉ lớn hơn có nửa tuổi. Lần này Hạo Trinh được cha cho cùng đi săn. Hạo Trinh đã gây ấn tượng mạnh cho mọi người để chuyện gần như trở thành huyền thoại. Hôm ấy cùng đi còn có cả Hạo Tuong và hơn hai trăm kỵ xạ thủ khác. Mặc dù đây chỉ là một cuộc săn nhỏ. Mục đích chủ yếu của chuyến săn này, là Vương Gia muốn 2 đứa con mình làm quen với cái không khí căng thẳng của cuộc săn, cũng như để kích thích bầu máu nóng của bọn trẻ. Bữa đó ở Vi Trường trời có sương mù. Tầm nhìn không xa…Đoàn người ngựa rong rũi cả buổi mà chẳng bắn được con thú nào to lớn. Vì vậy tất cả mới xuyên qua cánh rừng để đến một cánh đồng cỏ rộng lớn hoang dã. Chính tại đây. Hạo Trinh đã phát hiện một chú chồn lông trắng. Chú chồn này hẳn đã bị tiếng vó ngựa dồn dập làm sợ hãi, nên nó thu người trong bãi cỏ. Đôi mắt to đen hấp dẫn của nó cứ nhìn Hạo Trinh. Nó như đang ở tư thế chuẩn bi. "sống mái"
Hạo Trinh phấn khởi hét to
- Hay quá! Có một con chồn đây này! một con chồn trắng!
Con chồn nghe động, nó vội nhanh chân lủi sâu vào cỏ. Vương Gia cũng thấy, hứng khởi vút roi
- Hãy để đó cho ta, đừng để nó chạy thoát!
Rồi tiếng có ngựa đuổi theo. Bụi bay mịt mù. Hơn hai trăm vó ngựa chỉ để đuổi một con chồn nhỏ. Hạo Trinh đuổi trước. Hình như Vương Gia có ý muốn nhường cho Hạo Trinh, để Hạo Trinh được dịp thi thố tài nghệ, nên khoát tay không cho mọi người dùng tên
Hạo Trinh cởi ngựa đuổi. Chú chồn cứ chạy… Hạo Trinh đã mấy lần giương cung lên. Nhưng rồi có lẽ vì đôi mắt đen nháy của con chồn trắng cứ quay lại nhìn mình. Ánh mắt của nó như sợ hãi làm sao? Hạo Trinh có cảm giác như nó đang van xin… Thế là chàng lại chùn tay, không nở. Võ sư A Khắc Đan chạy phía sau, cuối cùng không nhịn được nói

- Nào để nó cho ta! Hạo Trinh cuống quít, lên tiếng.
- Đừng! Đừng giết nó! Tôi muốn bắt sống nó thôi! Vương Gia cũng đồng tình:
- Được! Được! Được! Hãy bắt sống nó, đừng để nó bị thương nhé!
- Bối Lạc Gia này! Võ sư A Khắc Đan gọi Hạo Trinh. Vì Hạo Trinh là con trai trưởng của Thạc Thân Vương phủ, nên được phong "Bối Lạc".
- Bối Lạc Gia nầy, nếu muốn bắt sống con vật này, thì xin người hãy dùng bẫy lưới! Nói xong, Võ sư tung lưới qua cho Hạo Trinh, Hạo Trinh bắt lấy, lựa vị trí thuận lợi để ném lưới về hướng con vật. Trong khi Vương Gia và đám tùy tùng vây ngựa chung quanh, để chận đường thoát của con vật. Lúc đó con chồn cũng thấy không còn lối thoát. Nó dừng lại hổn hển thở và đưa mắt nhìn quanh tìm đường. Hạo Trinh thì đã đến gần và lưới được tung ra. Cái lưới như chiếc dù ụp xuống, đám kỵ binh phía sau reo hò như vở chợ.
- Bắt được rồi! Bắt được rồi! Bối Lạc Gia là tay hảo thủ thật tuyệt! Võ sư A Khắc Đan nhanh nhen nhảy xuống, phụ kéo lưới tóm gọn con chồn trắng, dâng lên.
- Xong rồi! Con chồn trắng này là chiến lợi phẩm của Đại Thiếu Gia đấy nhé! Xin chúc mừng! Vuong Gia cưởi chạy đến, nhìn con chồn cười.
- Hay lắm! Hay lắm! Chồn mà lông trắng thế này hiếm lắm đấy! Lột da nó dùng để làm aó hoặc làm nón thì chẳng có cái nào đẹp hơn. Hạo Tuong ở phía sau chen vào nói.
- Anh cả, em đang muốn co chiếc nón. Anh cho em con chồn này đi để em may một chiếc nón trắng nhé!
Vương Gia quay lại trừng mắt
- Đây là chiến lợi phẩm của anh con. Hãy để anh ấy tự quyết định
Nhìn con chồn, bất chợt Hạo Trinh rùng mình. Con thú như có linh tính, nó như hiểu được tiếng người. Nó nghe nói bị lột da đã sợ hãi thu người trong tay Hạo Trinh, và cái đôi mắt đen láy của nó cứ nhình Hạo Trinh không nháy, vừa như van xin, vừa như cầu khẩn, làm Hạo Trinh cảm động. Hạo Trinh quay sang cha
- Thưa cha! Cha vừa nói là con có toàn quyền quyết định số mện con vật này!
- Dĩ nhiên Hạo Trinh quyết định:
- Vậy thì! Con sẽ thả nó!
Vương Gia có vẻ bất ngờ:
- Thả nó à? Đây là chiến lợi phẩm, phải nhiều công khó mới bắt được. Sao con lại có ý tha cho nó?
Hạo Trinh nói:
- Con đã nghỉ kỹ rồi. Đây là một con chồn cái, nó đang đi kiếm ăn chẳng may bị ta bắt! Mà cha đã từng dạy con. "Giống cái phải phát triển giống nòi, rất hữu ích nên bảo tồn. Đó là luật tự nhiên của tạo hóa." Vì vậy con nghĩ là mình không nên làm trái tự nhiên. Thả nó về với núi rừng thì hơn… Vương Gia có vẻ suy nghĩ, rồi gật gù tán đồng. Ông có vẻ hảnh diện về những nhận định vừa rồi của Hạo Trinh, nên cười một cách sảng khoái
- Ha! Ha! Hay lắm! Nào A Khắc Đan hãy làm theo lời của Hạo Trinh, hãy thả con vật ra!
- Vâng!
A Khắc Đan vâng lời, mở lưới lôi con vật ra, nhưng không thả ngay. Mà rút thanh mã tấu sau lưng ra, nấm lấy chiếc đuôi của con chồn, cắt lấy một chồm lông đuôi, đưa lên nói
- Theo luật của tổ tiên, thì buổi đi săn đầu tiên ta không được về tay không, vậy thì phải có cái này mang về. Sau đó, A Khắc Đan mới buông con thú xuống cỏ. Con vật sau một vòng lăn. Nó rùng mình một cái rồinhư con lốc phóng nhanh vào lùm cỏ trước mặt
Hạo Trinh nhìn theo với nụ cười. Những tưởng là con vật vì quá sợ hãi chạy luôn. Nhưng không, nó chạy được một khoảng xa. Chợt dừng và quay lại nhìn Hạo Trinh rồi mới tiếp tục chạy. Nó làm như vậy mấy lượt. Khiến cho Vương Gia, Hạo trinh, A Khắc Đan và đám kỵ binh phải ngạc nhiên. Phải chăng vì chồn là con vật thông hiểu nhân tính? Tin đồn hay thật? Nhưng trong cái phút giây này. Gần như ai cũng có trực giác lạ lùng. Tin hay không tin không quan trọng, chỉ thấy con chồn khi được tha, đã mấy lần dừng lại nhìn, rồi mới chịu mất hút trong đồng cỏ
Chuyện Hạo Trinh lần đầu đi săn gặp chồn linh. Chẳng mấy chốc loan truyền khắp kinh thành. Caí câu chuyện thần kỳ đó còn được tô vẻ thêu dệt thêm chuyện "Bắt chồn lông trắng rồi thả chồn" là một hành vi can đảm, nhân từ, trí tuê…Chỉ có con người anh dũng và nhân ái mới làm được điều đó
Rồi tin đồn thấu tai cả Hoàng Đế. Người đã đặc biệt triệu Hạo Trinh vào triều, ban thưởng cho một chiếc quạt gọi là ghi công. Vì vậy, mới 12 tuổi, mà Hạo Trinh đã nổi tiếng và có được một đứa con trai xuất sắc như vậy. Vương Gia còn đòi hỏi gì hơn? Tuyết Như càng tin đây là số mệnh trời ban và từ đó trở nên an phận. Như trút hết cái tình mẫu tử còn lại cho Hạo Trinh, bà còn lấy những chiếc lông chồn mang về đó, thắt lại thành một chuổi dây phướng cột chiếc ngọc bội, lúc nào cũng mang trên dây nịt của Hạo Trinh. Từ đó… chiếc ngọc bội là gia bảo của gia đình, nó tượng trưng cho "ân sủng" của cha. "Tình yêu" của mẹ và còn có kỷ niệm của con chồn lông trắng nữa. Hạo Trinh lúc nào cũng yêu quí nó.



chương: 2



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 |

truyện Tam Độ Mai được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tam Do Mai. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Cô Bé Thích Đùa




Buổi chiều, Thanh thảo ngồi dưới thềm nhà, mắt nhìn mong lung lên nền trời xanh thẳm. Cô suy nghĩ nhiều về tương lai và những dự tính thầm kính của mình.
__ Thanh Thảo !
Thảo
4275 lượt đọc

Hết Một Mùa Đông




Tịnh nhận được lá thư của Kono, một người bạn thân thiết:
Trời sang đông, Lầu Thính Triều bỏ trống vì không ai chịu nổi lạnh và buồn. Nếu bạn muốn hứng gió biển cắt
1105 lượt đọc

Chiếc Vòng Pha Lê



Vào lúc năm cùng tháng tận, khí trời miền Bắc rất là giá lạnh. Bắt đầu từ tiết Lập Ðông, hầu như không có lấy một hôm trời nắng, suốt ngày trời ẩm lạnh âm u, gió ù
1239 lượt đọc

Nắng Thôn Đoài




Sau biến cố tại nhà hàng Hương Tân, Bội Thanh thu mình lại nơi vườn Thanh bé nhỏ. Nàng không muốn đi đâu nữa. Với nàng, bây giờ chỉ có vườn Thanh mới là thế giới đầy
15317 lượt đọc

BẤT CHỢT MỘT CHIỀU MƯA



Giưã khuya, tôi lại bị cơn ác mộng hành hạ. Lúc nào thì cũng giống như lúc nào, cơn ác mộng cũng bắt đầu bằng gương mặt của mẹ. Một khuôn mặt hốc hác xanh xao, có đôi
4003 lượt đọc

Hư ảo một cuộc tình



Tại thôn Vụ Sơn tỉnh Hà Nam, năm 1914.
Như những thôn làng sống ở miền núi, phần lớn dân cư sống bằng nghề săn bắn, và mỗi độ xuân về, năm cũ qua, năm mới đến, họ
9587 lượt đọc

Tình không phai



Mùa xuân.
Mùa xuân có thể là của rất nhiều người, nhưng tuyệt đối không phải là của Hạ Phấn Vân.
Phấn Vân đang đi trên phố. ánh mặt trời đầu xuân tựa một cái tay ấm
10744 lượt đọc

Hãy Hiểu Tình Em



Màn đêm đã buông xuống tự bao giờ.
Bội Cầm lang thang trên phố, từ lúc rời khỏi "Vườn Sen", Cầm chưa về nhà. Nàng gọi một chiếc tãi đi thẳng đến trung tâm thành phố.
10122 lượt đọc

Quận chúa Tân Nguyệt



B ệnh của Khắc Thiện, đến thật nhanh, đi thật chậm, thế nhưng, dù sao cũng đã qua đi.
Nguyên cả một tướng quân phủ,
9690 lượt đọc

Mùa Thu Quen Nhau




Buổi sáng tinh sương tia nắng đầu tiên của một ngày bắt đầu rọi ánh vàng nhợt nhạt xuyên qua kẽ hở của bức rèm cửa sổ đi thẳng vào trong phòng. Lúc bấy giờ Nhược Lan
15500 lượt đọc

xem thêm