truyện Quỳnh Dao

Tam Độ Mai - Quỳnh Dao

chương: 18



Cũng từ đó, cái tin đồn. Ngân Sương không phải là người mà là “Hồ ly tinh” hay nói đẹp hơn là “Hồ tiên cô” được lan rộng ra. Không phải chỉ ở Vương phủ mà cả vùng lân cận. Đã là tin đồn tức là những gì không có thường loan truyền rất nhanh, nhất là những chuyện liên hệ đến thánh thần, yêu quái. Để trở thành câu chuyện truyền khẩu mua vui trong các buổi hội họp, tiệc tùng, tán gẩu. Thành viên trong Vương phủ lại nhiều quá, phần lớn là a đầu, thị vệ, lính canh, nô bộc. Họ xuất thân từ đám thị dân ít học, nên chuyện này còn dẽ bị thêu dệt, huyền thoại hóa thêm
Khi chuyện đã trở thành truyền khẩu thì không có gì có thể cản ngăn được
Chính Ngân Sương, Hạo Trinh rồi Vương gia cũng nghe chuyện đó. Ngân Sương đã ngạc nhiên
- Ta là Hồ ly ư? Con chồn lông trắng hiện hình người để trả ơn cứu tử Tại sao người ta lại nói vậy? Sao họ lại ác ý thế?
Trong khi Tiểu Khấu Tử lại nghĩ khác, anh chàng nói
- Như vậy thì cũng hay đó chứ? Bởi vì khi họ nói họ có vẻ vừa sợ, vừa kính trọng. Có cả cung nữ còn lén mang hình của “Dì Bạch” ra thờ nữa. Vì vậy, tôi nghĩ. Chuyện đó chẳng có hại mà có lợi, nó như tấm bình phong chắn cho dì Bạch không để ai xâm phạm. Vậy thì cứ để mặc họ loan truyền đi!
Còn Hạo Trinh? Nhìn Ngân Sương với thái độ khó hiểu
- Hồ tiên cổ À..... Cũng đúng thôi, vì em thích mặc áo trắng nên biến thành chồn trắng chứ gì? Vậy thì để từ từ xem. Em có chút phép tiên nào để khiến anh chán em không?
Ngân Sương thì có vẻ lo lắng
- Nếu em thật sự là chồn tinh, em phải biến em ra thật nhỏ, như thế nầy nầy...
Ngân Sương đưa tay ra so sánh. Hạo Trinh chưa hiểu thì Ngân Sương đã giải thích
- Vì như vậy, anh có đi đến đâu cũng mang em theo được, đến đó, em sẽ núp trong cánh tay áo của anh, em có thể cùng anh vào chầu vua, hoặc cùng vua đi săn bắn..
Hôm ấy, vào đầu một ngày tháng chín. Mùa thu là mùa săn. Hoàng thượng lại giáng chỉ, sẽ tổ chức một buổi săn bắn trong rừng. Vương gia, Hạo Trinh, Hạo Tường đều được chỉ định theo hầu
Đoàn tùy tùng lần săn đó thật lớn, tháp tùng theo có đủ cả Vương thất, tử đệ với Vương Công đại thần trong triều, vì vậy mà cả Vương gia và hai con đều có mặt. Đây là một vinh dự hiếm có, nhưng mà Hạo Trinh lại không vui. Bởi vì chuyến đi này nào có nhanh chóng kết thúc, nó sẽ kéo dài tùy theo sở thích của nhà vuạ Ngắn thì khoảng mười hôm, mà dài thì trên tháng. Mà trong cái khoảng thời gian dài không có chàng ở nhà. Ngân Sương ở cạnh công chúa như chuột gần mèo, lại chẳng có người bảo vệ Đó là nguyên nhân khiến Hạo Trinh không yên tâm
Bà Tuyết Như nhận ra điều đó, trấn an

- Đừng lo, có ta mà! Con cứ yên tâm mà đi hầu vuạ Vua đang thích con đấy. Đừng để người phật lòng. Riêng công chúa chẳng làm gì được Ngân Sương đâu, có ta bảo vệ! Ta sẽ bảo vệ nó hết sức mình. Bởi vì ta quý nó hơn cả con ruột của ta. Con cứ yên tâm đi. Ngân Sương sẽ được ở bên cạnh ta. Có ta, chẳng ai dám lộn xộn! Tần má má cũng tiếp lời.
- Công chúa bây giờ khác công chúa ngày trước. Tôi để ý thấy, từ lúc tiểu gia muốn giết Thôi má má đến giờ, bà ấy đã thay đổi nhiều, không còn hung dữ như trước. Nghe cung nữ Tiểu Ngọc nói thì sau trận đó. Công chúa đã sợ khiếp đi, không chỉ vì sự cứng rắn của thiếu gia, mà còn vì những lời đồn “Hồ tiên cô”. Chỉ cần nghe đến tên Dì Bạch là bà ấy đã run bây bẩy. Đâu có lý do gì mà đến gây chuyện với Ngân Sương nữa chứ? Hạo Trinh cứ không yên tâm.
- Thôi thì thế này vậy. Tôi sẽ để A Khắc Đan và Tiểu Khấu Tử lại nhà bảo vệ cho Ngân Sương! Ngân Sương nghe nói đã khước từ.
- Không được! Không được! Đâu cần phải sợ như thế? Em cũng đâu có đến đổi nàọ Ở trong Vương phủ lại có mặt đông đủ người, thì đâu có chuyện gì nguy hiểm xãy ra. Chang cứ đi đi. Ra ngoài mới cần người bảo vệ Tiểu Khấu Tử và A Khắc Đan bên cạnh chàng. Như vậy em mới yên tâm! Cuối cùng, sau những tính toán cân nhắc, A Khắc Đan được theo hầu Hạo Trinh, còn Tiểu Khấu Tử được lệnh ở lại nhà. A Khắc Đan có sức khỏe hơn người, nhưng có cái hữu dng vô mưu, nên dễ gây sự, còn Tiểu Khấu Tử tay thư sinh nho nhỏ, nhưng tính tóan nhạy bén, có thể ứng phó sự việc dễ dàng hơn. Thế là Hạo Trinh lên đường. Tuy chỉ là một cuộc tạm biệt, nhưng giữa Hạo Trinh và Ngân Sương cũng có một cuộc chia tay ngậm ngùi. Họ chong đèn ngồi cạnh nhau, thủ thỉ điều căn dặn. Khung cảnh hạnh phúc hoàn toàn khác hẳn bên dinh công chúa. Nhưng có thế nào, thì sáng hôm sau Hạo Trinh, Hạo Tường và Vương gia cũng phải ra đi. Vương phủ mà cùng một lúc lại vắng mặt ba người đàn ông bề thế nhất, thì cái khung cảnh ở Vương phủ cũng buồn tẻ đi thật nhiều. Theo lệnh của bà Tuyết Nhự Ngân Sương mỗi ngày mang kim chỉ qua phòng Tuyết Nhu phu nhân, ngồi ở đấy thêu thùạ Hết thêu đai lưng cho Hạo Trinh đến khăn tay rồi ví tiền, áo đại lễ... Ngân Sương thêu rất khéọ Bà Tuyết Như thường ngồi đối diện nhìn Ngân Sương thêu với ánh mắt triều mến. Chưa bao giờ bà cảm thấy yên ổn, hạnh phúc hơn bây giờ. Ngân Sương là con gái của ta! Đứa con gái út, mất đi lại trở về. Mấy lần bà muốn ôm vào lòng bày tỏ nổi niềm. Nhưng rồi cố nén xuống để khỏi phải hành động một cách kém suy nghĩ. Hạo Trinh đi được mấy ngày đầu. Vương phủ trôi qua trong êm ả chẳng có chuyện gì xãy ra. Nhưng rồi, sau đấy có tin ở dinh công chúạ Công chúa đã ngã bệnh. Các thầy thuốc giỏi nhất được vời đến. Bà Tuyết Như thấy lo lắng. Bà kéo cả Phiên Phiên sang phòng công chúa vấn an. Công chúa nằm trên giường, người uể oải, đôi mắt thất thần. Nói năng rối loạn. Bà Tuyết Như thấy căng thẳng. Sao lạ vậy? Chỉ mới có mấy ngày. Bệnh lại trở nặng nhanh chóng vậy sao? Nếu có chuyện gì không hay xãy ra thì biết ăn làm sao, nói làm sao với Hoàng Thượng? Thầy thuốc đến bắt mạch, ra toa, thì phần lớn đều cho thuốc bổ bồi dưỡng nguyên khí, hoặc cảm mạo thương hàn. Thuốc uống vô chẳng thấy một chút hiệu quả nào hết. Công chúa ngày qua ngày lại gầy yếu tiều tụy đi. Sau đó lại biếng ăn, biếng uống, từ chối cả thuốc men. Mà nào chỉ có vậy? Công chúa cũng không chịu nằm yên trên giường. Cứ đứng dậy đi tới đi lui trong phòng, đôi lúc lại bực dọc như con thú dữ bị nhốt. Chỉ cần trông thấy ánh sáng hoặc cành cây lay động ngoài cửa sổ, là sợ hãi hét lạ Công chúa bấu chặt lấy Thôi má má, kêu lên.
- Con chồn tinh! Con chồn kìã Nó đến để bắt ta đấy! Nó đến đây báo thù... Nó đang đứng bên ngoài cửa sổ! Thôi má má phải vội vã đóng kín của sổ lại. Kín như bưng, không để cả gió lọt vàọ Bà vừa sợ, vừa đau lòng nói.
- Không có đâu! Công chúa đừng sợ, tôi đã đóng hết cửa rồi, nó không vào được đâu! Công chúa trợn mắt, nhình quanh, khi đã thấy không có gì để sở nữa, mới yên tâm ngồi xuống, nhưng chẳng được bao lâu, lại nhìn lên ngọn đèn nói.
- Nó đã vào rồi kìa! Vào đến rồi! Có làm thế nào cũng vô dụng thôi. Nó là Hồ ly tinh mà... Ở đâu nó lại không đến được? Mi nhìn xem! Nhìn xem! Ta chống không lại nó nữa rồi! Rồi ôm lấy Thôi má má, công chúa lại run rẩy
- Nó tìm cách đẩy phò mã đi! Nó cô lập ta! Nó muốn đối phó với ta mà... Hiện giờ... Nó đang ở trong cái phòng nầy đây, mi có thấy vậy không?
Mắt công chúa trợn ngược nói
- Đó! Gió ào ào thổi... Mi có nghe không? Vậy là nó đã đến! Nó đang đến!
Thôi má má nghe công chúa nói, càng kinh hãi, vội nói
- Công chúa! Hay là chúng ta hãy rời khỏi nơi nầy? Quay về cung vua đi. Cần phải rời khỏi nơi đáng sợ nầy ngay. Công chúa thấy thế nào?
Công chúa lùi lại sát bên Thôi má má, nói như hét lên:
- Không được! Ta làm sao có thể hồi cung được, ta về đấy rồi Hạo Trinh tìm không thấy ta, chàng sẽ nghĩ sao?
- Ông ấy!
Thôi má má ngẫn ra nhìn công chúa thấy thái độ ngây dại của công chúa mà đau lòng. Nên vừa định nói:
- Ông ấy không hề quan tâm chuyện đó đâu
Đã ngưng lại, chỉ thở dài. Vậy thì... mình phải làm sao? Phải làm sao bây giờ?
Cung nữ Tiểu Ngọc lo thuốc thang bên cạnh, chợt lên tiếng
- Con thấy thì... Công chúa cứ uống thuốc thế nầy, chẳng có một tí kết quả nào đâu, đây không phải là bệnh tật thông thường, mà là... Bệnh tà. Có thể là vì công chúa đã xúc phạm đến “Hồ tiên cô”. Vậy sao chúng ta chẳng nhờ đến một vị đạo sĩ đó có phép thuật cao cường giúp đỡ?
Công chúa vừa nghe nói tới đạo dĩ, mắt chợt sáng lên như vớ được phao:
- Đạo sĩ à? Đúng rồi! Đúng rồi! Mi phải kiếm cho ta một vị đạo sĩ, mời ông ta đến đây ngay
o0o Thế là đạo sĩ được mời vào dinh công chúa
Vị đạo sĩ, một tay cầm chuông, một tay cầm phất trần, mắt nửa nhắm nửa mở vứ đi vòng vòng trong sân, chiếc chuông trong tay lắc “keng! keng!”. Miệng đọc thần chú bằng tiếng gì không rõ. Rồi đột nhiên dừng lại, mắt hướng về phía đông “À” lên một tiếng nói
- Đúng rồi! Ở đây có quỷ lộng hành!
Công chúa hướng mắt về phía lão đại sĩ chỉ. R ràng đấy là hướng của “Tịnh Tư. Sơn Phòng”
- Thật vậy ư? Như vậy, ta phải làm sao bây giờ?
- Thì phải lập đàn hương án. Rồi công chúa giữ thân chay tịnh tập trung tư tưởng, ngồi ở đàn sau. Còn cái người do Hồ ly tinh hóa thân thì phải bị bắt trói lại để ngồi phía trước đàn. Bần đạo lúc đó mới làm phép giải
Thôi má má nghe nói, lặng người đưa tay sờ cổ, run rẩy
- Nhưng mà... Dì Bạch đó... Bọn tôi chẳng ai dám động đến. Chớ đừng nói là trói lại, không được đâu!
Không được đâu!
Đạo sĩ nói
- Vậy thì cứ mời cô ta đến đây, phần còn lại bần đạo sẽ thi hành các vị đừng sợ gì cả. Bần đạo có phép thuật cao cường. Nếu cần sẽ đấu phép với nó, bắt nó phải hiện nguyên hình và mọi lời nguyền sẽ được hóa giải cả!
Thôi má má kinh ngạc
- Bắt nó hiện nguyên hình được à?
Vị đạo sĩ gật đầu. Thôi má má tràn trề hy vọng
- Vậy thì chỉ có cách đó. Nó mà hiện nguyên hình rồi thì những người bị nó ám, mới có thể tỉnh ngộ được!
Vị đaọ sĩ khoát tay một cách tự tin:
- Tự nhiên như thế! Bất kể một ai, nam cũng như nữ bị ám, đều sẽ tỉnh ngộ hết. Không còn bị nó phỉnh gạt!
Thôi má má nghĩ. Nếu mà phò mã có thể tỉnh ngộ Rồi bà Phước Tấn nữa thì công chúa sẽ khỏe mạnh, sẽ thoát khỏi bệnh tà... Lúc đó phò mã sẽ quay về với công chúạ Như vậy còn gì hơn?
Thế là Thôi má má quay qua nháy mắt ra hiệu với công chúạ Bằng mọi cách, bằng mọi giá phải triệu cho được Ngân Sương đến nơi nầy!
o0o Sáng hôm ấy, Ngân Sương vừa mới rửa mặt, chải tóc xong, đang chuẩn bị sang phòng bà Tuyết Như thì Thôi má má xuất hiện. Bà ta quỳ trước mặt Ngân Sương, với giọng ai oán
- Dì Bạch ơi, tôi xin dì hãy mở lượng từ bi sang dinh công chúạ Tôi chỉ cần dì đứng trước giường công chúa nói cho công chúa biết là dì đã tha thứ tất cả những lỗi lầm cũ. Để công chúa yên tâm. Chứ bây giờ bệnh công chúa nặng lắm, mà chúng tôi chẳng còn cách nào khác. Bệnh công chúa thuộc vào loại tâm bệnh. Không có dì cứu sợ lành ít mà dữ nhiều
Thôi má má lại dập đầu, khóc lớn
- Chuyện trước kia, tôi làm dì ngã té. Đó là cái tội đáng chết của tôi. Vậy mà dì còn tha thứ được. Nếu lần nầy, mà dì giúp được cho công chúa tôi khỏi bệnh. Thì dì có muốn thế nào, tôi cũng cam lòng... Tôi biết dì là người tốt, không dám làm phiền dì nhiều nhưng dì cũng thông cảm cho, chỉ lần này nữa thôi. Công chúa dù gì giờ cũng là người của phò mã... mà bây giờ lại không có phò mã ở nhà. Tôi không biết cầu cạnh ai ngoài gì giúp cho
Ngân Sương nghe nói cảm động. Thật ra thì từ khi nghe công chúa bệnh. Ngân Sương cũng muốn quên hết chuyện cũ, nàng cũng muốn sang vấn an công chúa, nhưng cứ bi. Tuyết Như phu nhân ngăn cản
Ngân Sương cũng biết người ta đồn nàng là “Hồ Tiên Cô” nhưng lại nghĩ. Họ đồn mà không thấy gì rồi cũng chán nản, cũng chẳng hại gì ta, nên cũng không để ý đề phòng. Với Ngân Sương mọi thứ quá đơn giản. Ngân Sương chỉ mong công chúa hồi tâm, xem Ngân Sương như người nhà là được. Ngân Sương biết cuộc sống lâu dài cần có cái tình cảm đó, nhất là khi hai người cùng lúc thờ một chồng. Vì vậy Ngân Sương vội vàng đỡ Thôi má má lên. Nhiệt tình nói
- Được rồi, tôi sẽ cùng bà đến đó ngay. Chỉ cần công chúa tâm thần an ổn là tôi vui rồi. Ta cùng đi vậy
Tiểu Khấu Tử thấy vậy, ngăn lại
- Không được, nếu dì Bạch muốn đi hãy cùng Phước Tấn phu nhân đi
Ngân Sương lắc đầu
- Sao vậy? Tiểu Khấu Tử, đây chỉ là chuyện nhỏ đừng có làm kinh động mọi người
Nói xong, Ngân Sương theo chân Thôi má má đi ra ngoài. Linh tính của Tiểu Khấu Tử cho biết có chuyện không ổn, nên vội vã chạy sang phòng của Phước Tấn phu nhân báo tin ngay
Khi Ngân Sương cùng Thôi má má vừa bước vào dinh của công chúa, thì đôi cánh cửa dinh đóng sập lại, nhốt cả Hương Kỳ bên ngoài
Ngân Sương kinh hãi, chưa kịp hoàn hồn, thì bị một sợi dây thừng lớn từ bên phải bay qua, rồi một sợi dây khác từ bên trái nữa. Hai sợi dây tạo thành một cái gút buộc chặt Ngân Sương ở giữạ Trước mặt Ngân Sương là hai đạo sĩ nhỏ đi chéo theo hai hướng đối nghịch. Miệng lẩm bẩm thần chú nghe không rõ
Ngân Sương mở to mắt kinh ngạc chưa biết gì xãy ra, nàng nhìn xa tới trước hơn. Thì lại thấy một tế đàn
Rồi một lão đạo sĩ ngồi phía sau đàn. Mắt nhắm nghiền miệng đang lâm râm khấn. Chiếc chuông trên tay trái thì rung liên hồi. Còn tay phải, thì đang bắt ấn trước ngực. Phía sau vị đạo sĩ nọ, trên nền đất, có vẻ một chiếc bùa bát quái. Công chúa thì ngồi ở giữa lá bùa kia, mắt cũng nhắm nghiền. Bất động, Ngân Sương lớn tiếng kêu
- Công chúa ơi! Công chúa làm gì đó? Hãy thả tôi ra! Thả tôi ra!
Nhưng công chúa vẫn ngồi yên. Còn tay đạo sĩ thì đập chuông liên hồi lên đàn tế. Mắt hắn bất đầu mở ra nhìn chầm chầm về phía Ngân Sương, làm nàng hoảng sợ Ngân Sương lùi ra sau. Nhưng lão đạo sĩ đã chồm tới. Hắn ngậm một ngụm nước trong miệng và phung thẳng vào mặt Ngân Sương. Nàng kinh hãi quá, hét to
- Đừng! Đừng có làm như vậy!
Hai tiểu đạo sĩ sơ. Ngân Sương chạy thoát nên nắm hai đầu dây kéo mạnh thêm, xiết chặt Ngân Sương lại
Lúc đó đạo sĩ già lại đổi chuông bằng một thanh kiếm gỗ. Trên đầu thanh kiếm có một lá bùa màu vàng
Lão đưa cao tay kiếm lên, quơ quơ trước mặt Ngân Sương , miệng lẩm bẩm
- Bái thiên điạ thần linh nhật nguyệt, dùng ánh sáng để sứ giả truyền lệnh đồng tử, thần thông khiển binh, khiển tướng cưởi bạch mã phá lưỡi báo kiếm phá tan xiềng xích, cứu lượng ngưu dân, cấp cấp như luật lệnh...
Niệm tới niệm lui một hồi. Lão ta lại đưa lá bùa về phía lò hương đốt đi. Rồi lại quơ quơ thanh kiếm trước mặt Ngân Sương. Hét lớn
- Tất cả vận xấu bệnh tai theo tro tàn mà bay hết!
Rồi hất hết tro lò về phía Ngân Sương làm nàng vừa ngộp vừa sặc. Ngân Sương sợ hãi hét to
- Ối!
Bụi tro dơ bẩn đã ụp vả vào người nàng. Lão đạo sĩ lại lớn tiếng
- Ma quái, quỷ hồ! Hãy hiện hình ngay lập tức!
Rồi lại lấy chén huyết gà đặt trên bàn, tưới mạnh lên người Ngân Sương. Nàng hét lên:
- Đừng! Tại sao mấy người cư xử với tôi như vậy? Tại sao? Tôi đâu có phải là hồ ly đâủ Tôi là người cơ mà?
Lão đạo sĩ chẳng đếm xĩa gì đến lời nói của Ngân Sương, đổ thêm một xô nước có pha rựợu lên người nàng. Rồi ông ta lại chụp lấy chiếc chuông đồng, lắc nhanh trước mặt Ngân Sương, miệng niệm chú phun nước, ném tro, rưới máu gà... liên tục như vậy
Ngân Sương bị ngộp nhưng không làm sao thoát khỏi được sợi dây thừng quấn quanh, nàng chỉ biết vùng vẩy la hét.
- Trời ơi! Trời ơi! Sao vầy nè? Cứu tôi! Cứu tôi với! Cả người Ngân Sương ướt nhem, dình đầy tro tàn hương, máu gà, nước, rượu... Ngay lúc đó, bà Tuyết Nhự Tiểu Khấu Tử... mới kéo đến. Từ xa họ đã nhìn thấy khói bụi bốc lên, mà không biết chuyện gì xãy ra bên trong dinh. Họ dùng cả sức bình sanh đẩy mạnh vào cửa
- Mở cửa! Mở cửa! Mấy người làm gì thế?
Cửa không mở được, nhưng nhìn qua cửa sổ, họ đã có thể thấy những gì đang xãy ra bên trong. Bà Tuyết Như giận dữ
- Mấy người làm gì vậy? Thật là quá đáng! Mở cửa ra mau. Thôi má má mi muốn mất mạng phải không? Bên trong sân, đám đạo sĩ căng thẳng, nhưng chẳng ai để ý gì đến lời của bà Tuyết Nhự Tiểu Khấu Tử chạy vội qua phòng luyện võ, gọi thêm mấy tay võ công cao cường đến tiếp cứu. Lúc đó Ngân Sương mình mẩy ướt lem. Tro tàn và máu gà tanh tưới lên làm Ngân Sương vừa ho vừa sặc. Ngân Sương chỉ còn biết khóc lớn. Hai tay đạo sĩ trẻ buông lơi dây thừng hỏi lão đạo sĩ già.
- Su phụ, nó không chịu hiện nguyên hình, ta phải làm gì bây giờ? Thôi má má cũng sợ hãi, nắm lấy tay lảo đạo sĩ.
- Ban nãy mi đã nói là sẽ làm nó hiện nguyên hình. Thế thì... Bây giờ làm sao đây? Nhìn ra thấy cửa đã được phá. Đám đông đang tràn vào, Lão đạo sĩ lấp bấp nói.
- Chuyện nầy... chuyện nầy... Nó phép thuật cao cường quá, bần đạo không đủ sức, đánh không lại vô phương... vô phương... Ông ta quay sang hai đệ tử, khoát tay.
- Bọn bây đi nào! Chúng ta phải rút lui ngay. Rồi thừa lúc lộn xộn, lão dẩn hai để tử chuồn mất. Mục đích Bà Tuyết Như là cứu Ngân Sương, chứ không để ý đến lão đạo sĩ hay Thôi má má. Vì vậy bỏ mặc họ, bà chỉ chạy đến trước mặt Ngân Sương, vội vàng mở lây dây trói, rồi lau chùi những vết bẩn trên người Ngân Sương. Bà nghẹn ngào nói.
- Đứa con khốn khổ của ta ơi! Ta thật là vô dụng đã biết là con gặp nạn mà đành trơ mắt ngó để con phải bị đoạ đày... Tại sao vậy? Sao con khổ như vậy? Càng thấy con khổ, ta càng khổ tâm. Càng không thiết sống, con biết không?



chương: 18



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 |

truyện Tam Độ Mai được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tam Do Mai. Để có thể đăng và đọc thêm truyện Quỳnh Dao cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Lao Xao Trong Nắng



Suốt đêm hôm ấy Thanh Trúc và Trang Thanh có dịp tâm sự thâu đêm. Trang Thanh không đẹp lắm, nhưng có một thân hình khá hấp dẫn. Cao khoảng thước sáu lăm, biết cách trang điểm,
6535 lượt đọc

Tam Độ Mai




Ngân Sương từ trước đến giờ nào có biết là làm một A Đầu đâu phải dễ? Ngay từ đầu ngày, phải dậy sớm, pha nước cho công chúa rửa mặt. Chỉ một việc này không cũng
11369 lượt đọc

Biết Tỏ Cùng Ai



Đến bữa điểm tâm, Nhược Trần vẫn không thấy xuống lầu dùng cơm, ông Nghị bảo bà Lý lên gọi, một lúc bà Lý trở xuống nói.
- Cậu Ba nói không ăn, để cậu ngủ một
9006 lượt đọc

Biệt Thự Vân Phi



- Thiệt là cái ngày hết sức xui xẻo! Xui xẻo đến cả nhà! Xui đến mười tám tầng địa ngục, xui đến nước Ấn độ, xui đến tận Tây Thiên!
Vân Phi vừa tiến ra sườn
1063 lượt đọc

Bóng Hoàng Hôn



Sắp tết đến nơi.
Nhà trường đang chuẩn bị cho kỳ thi học kỳ. Sau khi thi xong sinh viên sẽ có đến ba tuần nghỉ tết. Vì vậy người nào cũng căng thẳng cố ứng phó cho
4968 lượt đọc

Dương Liễu Thanh Thanh



Trên đường đến kinh, vợ của Thế Khiêm đã nghiêm khắc cảnh cáo Tịnh Nhi là tuyệt đối không được cho Thế Khiêm biết một tí gì về Uyển Thanh. Nó chỉ được báo cáo theo
3155 lượt đọc

BÊN BỜ QUẠNH HIU



Phong sắp đi rồi, chỉ còn hai ngày nữa là chàng phải lên đường. Bác Châu và Diễm Chi suốt ngày bận rộn may áo ấm cho chàng. Diễm Chi đan áo lạnh, bác Châu may áo bông. Mọi
5820 lượt đọc

Bích Vân Thiên



Khi Bích Hàn tỉnh lại, thấy mình nằm trên giường, trán đắp khăn lạnh. Nàng bắt đầu nghe tiếng người xì xào rồi phân biệt được giọng trách móc của bà Cao:
- ...Nửa
11959 lượt đọc

Chim Mỏi Cánh



Bà Lâm đạo diễn một màn kịch thành công trọn vẹn. Bà làm trung gian một cuộc hôn nhơn giữa lão tài xế họ Vương và bà vú rất đẹp. Không ai có thể tin được, nhưng là sự
17204 lượt đọc

Hương cỏ dại




Cuộc sống phẳng lặng của Huệ Quân bắt đầu bị xáo trộn. Hôm qua Lý Minh với hơi rượu nồng nặc, đã tìm qua nhà Quân, kể lể rồi chảy nước mắt. Lần đầu tiên Quân
9710 lượt đọc

xem thêm