truyện Quỳnh Dao

Tam Độ Mai - Quỳnh Dao

chương: 17



Vương Gia sau mấy ngày điều tra, nghiên cứu, hạch hỏi Tiểu Khấu Tử, A Khắc Đan, Thường má rồi đến Tài Phán và Tiểu Nhị của Long Nguyên Lầụ Từ đó kết hợp lại mới làm rõ được thân thế của Bạch Ngân Sương. Nghĩa là... Ít ra ông cũng có được cái cảm giác là đã làm rõ được thân thế của cô gái bấy lâu làm náo động Vương Phủ, Ngân Sương trước đó đã hát rong ở Long Nguyên Lầu, rồi bi. Đa Long chọc ghẹo thế nào, Hạo Trinh ra tay cứu giúp ra sao đến ông lão ho. Bạch vì muốn bảo vệ con gái mà hy sinh, sau đó Ngân Sương định bán mình chôn cha rồi sự tái xuất hiện của Hạo Trinh. Chuyện mướn nhà ở hẻm Mai Nhị Hạo Trinh ghé qua tạo nên một tổ ấm nhỏ. Ngân Sương núp dưới danh nghĩa là thân thuộc họ hàng của Tiểu Khấu Tử để được bà Tuyết Như cho vào cung... Tất cả những tình tiết đó phác họa cho Vương Gia thấy, ngoài cái mưu đồ để được vào cung ra, nó hoàn toàn tình cảm, chẳng có một chút âm mưu đen tối nào, mà muốn đạt được nó còn phải trải qua biết bao nhiêu trắc trở, éo le đầy cảm động. Vương Gia là người nhiều kinh nghiệm sống, chuyện thương hải tang điền, trên cỏi đời nầy mục kích quá nhiềụ Chuyện cấy kết, mưu đồ, chuyện tội ác ở nơi cung cấm ông cũng rõ. Đối với những con người gian xảo, ngậm máu phun người như Đa Long chẳng phải là hiếm. Chuyện được dựng lại một cách tình tiết. Ngoài cái cảm giác “bị qua mặt” ra. Còn thì chuyện của Bạch Ngân Sương rất đáng thương. Con bé lại bị sẩy thay. Còn quá trẻ mà lại gánh chịu quá nhiều tai ương, tội thật! Nhưng mà... Nước thì có phép nước, nhà thì có Gia quy! Cái hành vi “lường gạt” “qua mặt” đó là một cái tội, không thể không xử phạt. Thế là Tiểu Khấu Tử bị đưa vào tù, phạt roi hai mươi trượng. A Khắc Đan tự nguyện cũng bị quỳ ở phòng luyện vỏ một ngày một đêm. Bà Tuyết Như thấy hai thân tín của Hạo Trinh bị phạt sợ hãi nắm lấy tay áo Vương Gia nói.
- Nếu ông mà định phạt Hạo Trinh và Ngân Sương, thì tôi đây nầy, tôi xin chịu thay cho chúng nó. Ông muốn phạt thế nào tôi nhận cả chỉ xin đừng đụng đến chúng cho tôị Con Ngân Sương, cuộc đời nó khổ quá nhiềụ Nó cũng chẳng thiết sống đâụ Còn Hạo Trinh, nó cũng đâu có sung sướng, nó bị dày dò đến độ, chẳng thấy hạnh phúc! Ông là Vương Gia, lại là cha của nó... Ông đã thấy rõ chúng nó yêu nhau dường nàỏ Tình yêu vô tội! Nếu coi như ông chẳng hề biết chuyện đó, thì it ra ông cũng phải cảm động vị sự thành tâm của chúng chứ? Vương Gia hừ một tiếng. Thật ra thì lòng ông đã mềm đi nhiều, nhưng vì cái vị thế nghiêm khắc của Vương Gia nên ông cảnh cáo:
- Ta chỉ mong là từ đây về sau, trong Vương Phủ nầy không còn chuyện mờ àm nào xảy ra nữa. Nếu có một sự qua mặt nào khác. Thì lúc đó đừng trách ta, đừng hòng cầu xin. Ta sẽ không tha cho đâu?
Bà Tuyết Như nghe qua giật mình! “Qua mặt”? Chuyện qua mặt lớn nhất hiện nay là “Ngân Sương! Thân thế của Ngân Sương!” Mà bà biết sớm muộn gì rồi Vương Gia cũng sẽ rõ
Bà Tuyết Như đã tìm hiểu được lý lịch của Ngân Sương. Lợi dụng lúc Vương Gia bận chuyện trong phủ
Hạo Trinh đi vắng. Bà lấy cớ là ghé qua thăm Ngân Sương. Những cuộc ghé thăm nầy thường xảy ra lúc Ngân Sương ngủ. Và bà đã len lén lấy chiếc trâm “Hoa Mai” ra so với vết sẹo trên vai của Ngân Sương
Hai mẫu dáng hoàn toàn hòa hợp nhau và Bà Tuyết Như với Tần má má đã trao nhau cái nhìn qua màn lệ Mọi chuyện đã quá rõ ran`g rồi. Sau đó, khi Ngân Sương tỉnh lạị Bà còn lựa lời truy hỏi
- Nầy con, con ở bên ta đã bấy lâu nay, vậy mà ta chưa hề biết cha mẹ con là aỉ Hãy nói cho ta biết tên họ người, làm gì, ở đâủ Nhà con có mấy chị em? Có còn thân nhân nào ở chốn kinh thành nầy không? Kể cho ta biết đi nào?
- Dạ không? Con là con duy nhất chẳng có anh chị em gì cả. Mẹ con mãi đến năm bốn mươi tuổi mới sinh ra con
- Vậy à?
- Cho con tên là Bạch Thắng Linh, là một thầy đàn, ông ấy đàn hồ cầm rất điêu luyện. Mẹ con thì cũng tài giỏi hơn người, biết đánh trống, ca hát, lại soạn nhạc nữa. Gia đình con nhành nghề ca hát ở kinh đô nầy đã lâụ Và con cũng được sinh ra ở kinh đô nầy
Bà Tuyết Như gật gù:
- À! Thế con sinh ra vào ngày nào vậy?
Ngân Sương nhìn lên bà Tuyết Như:
- Dạ, con sinh ngày hai, tháng mười năm Mậu Dần. Chuyện nầy con có kể lại với anh Hạo Trinh. Anh ấy bảo là chúng con sinh cùng năm cùng tháng, cùng ngày nữa. thật kỳ lạ!
Bà Tuyết Như bây giờ tin tưởng trăm phần đã xác định được thân thế của Ngân Sương. Lòng đau như thắt, bà hỏi thêm một câu
- Thế lúc đó, gia đình con sống ở khu vực nào trong thành phố Bắc Kinh nầy?
- Lúc còn nhỏ, gia đình con sống ở vùng ngoại ộ Ở một nơi heo hút có tên là Hạnh Hoa Khê
Hạnh Hoa Khể Con suối Hạnh Hoả Hai mươi mốt năm về trước chính ở nơi nầy, đứa con gái mới chào đời của bà đã được thả trôi theo suốị Và rồi... Thì ra vợ chồng lão ho. Bạch đã nhặt được đem về nuôị.
Thế nầy thì.... Không có gì phải hỏi nữa. Chẳng có gi1 để mà hoài nghi nữa... Bà Tuyết Như chăm chú nhìn Ngân Sương, rồi ôm chằm lấy con gái vào lòng xiết mạnh. Bà nghẹn nghào nói
- Nghe nầy, con ơi! Cuộc đời khổ ải của con đã qua rồi. Kể từ hôm nay nếu trời à có nổi sấm sét thế nào thì ta cũng hứa với con. Mọi thứ sẽ có ta chống đỡ. Sau hôm ấy. Bà Tuyết Như cùng với Tần má má đã lặng lẽ đến Nghĩa trang Hương Sơn, thắp một nén hương trên mô. Bạch Thắng Linh. Bà thành tâm lạy ba lạy với lời cầu khẩn
- Bạch sư phụ Bạch sư mẫu, xin hai người ở chốn linh thiêng chứng giám cho ba lạy nầy. Đây là những cái lậy cảm ơn người đã có công nuôi dưỡng con gái tôi, yêu quý nó, dạy dổ nó nên ngườị Hiện nay thì tôi thấy không thể không tin chuyện nhân quả tuần hoàn được vì vậy mong rằng ở kiếp sau, chúng ta có duyên sẽ gặp lại nhau, tôi nguyện làm thân trâu ngựa, để đáp lại cái ân ở kiếp nầy của hai vi
o0o Thân thế Ngân Sương tuy đã được làm tỏ rõ. Nhưng quả tội cho bà Tuyết Như, biết con mà chẳng dám nhìn. Tần má má nói đúng. Cái chuyện nầy không đơn giản, nó sẽ liên lụy đến cả gia tộc. Nó đưa đến tội khi quân. Và lúc đó chỉ còn có nước chết néu bị lộ ra ngoài
Vì vậy bà Tuyết Như đành cắn môi, cố niêm kín bí mật trong lòng nghe Vương Gia hăm doạ “không chấp nhận một sự qua mặt khác” làm tim bà nhói đaụ Bà sợ hãị Thế mới biết cái hành động hai mươi năm về trước, bây giờ phải trả giá đắt dường nàọ Nếu chuyện trả giá đó mà chỉ một mình bà gánh chịu thì cũng chẳng sao đằng nầy nó liên lụy đến cả Ngân Sương và Hạo Trinh. Mà nếu xảy ra, thì quả là điều ân hận
Tiểu Khấu Tử bị đánh, A Khắc Đan bị phạt, Ngân Sương bị sẩy thaị.. Hạo Trinh chấp nhận mọi thứ bởi vì như Vương Gia đã nói
- Nước thì phải có phép nước, nhà thì phải có gia quy!
Cũng trong buổi chiều hôm ấy. Hạo Trinh đã dẫn theo mấy tay võ sĩ. Xông vào dinh công chúạ Ngoài cửa có tiếng hô:
- Phò mã đến!
Tưởng Hạo Trinh đến giảng hòạ Công chúa vội dặn Thôi má má đi ngay ra đón. Thật ra thì lúc đó công chúa cũng có một chút mặt cảm. Vì cái chuyện tối hôm quạ Công chúa cũng đang muốn làm hòạ.. Không ngờ Hạo Trinh tiến vào không phải với thái độ hòa nhã, mà lại đằng đằng sát khí. Vừa thấy hai ngườị Hạo Trinh đã ra lệnh cho võ sĩ
- Đưa ngay mu. Thôi nầy ra ngoài cho ta!
Đám thị vệ vừa nghe lệnh, đã xông ngay lên chụp lấy Thôi má má trói ngay lạị Thôi má má biết sắp gặp chuyện chẳng lành, vội sụp xuống nói:
- Xin phò mã tha tội cho! Xin phò mã tha tội cho!
Một mặt quay lại cầu cứu
- Xin công chúa hãy cứu mạng tôi! Hãy cứu tôi!
Công chúa nhanh chóng bước tới chụp áo Hạo Trinh
- Chàng định làm gì vậy? Hãy thả bà ấy ra!
Hạo Trinh đẩy công chúa qua một bên, trừng mắt
- Công chúa hãy nghe nầy. Cô đã liên kết với cái tay Đa Long kia tạo ra bao nhiêu sóng gió ở Vương Phủ nầy, lại còn xúi mu. Thôi nầy ra tay đẩy Ngân Sương té lầu, xẩy thaị.. Cô tưởng cô là công chúa rồi muốn làm gì thì làm ư? Nhưng cô đừng quên rằng cô đã được gả cho tôi, cô đã là vợ tôi! Tôi là chồng thì tôi cũng có quyền xử dụng gia phép để trị cộ Bắt đầu từ hôm nay. Cô như bị bỏ vào lãnh cung. Tôi sẽ không còn qua lại với cô nữa. Còn cái mu. Thôi nầy, thì mụ ta phải đền mạng cho đứa con đã mất của tôị Mụ ta phải được đưa vào tù lảnh phạt!
Công chúa thấy thái độ đằng đằng sát khí của Hạo Trinh, vội xuống nước:
- Oan cho tôi lắm, phò mã ơi! Tôi không hề liên kết với gì với tay Đa Long. Tự tay hắn dẫn xác đến, tôi cũng không hề xúi dục Thôi má má đẩy Ngân Sương xuống lầụ Đó hoàn toàn là tai nạn..
Thấy thị vệ sắp giãi Thôi má má đi, công chúa năn nỉ
- Hãy tha? Thôi má má của tôi ra. Bà ấy là vú nuôi mà cũng là người thân thích nhất của tôi ở đây. Hạo Trinh! Anh đã hiểu lầm rồi! Đừng làm vậy!
Hạo Trinh lạnh lùng:
- Vậy à? Hiểu lầm hay không bây giờ cũng chẳng cần. Chỉ biết là bi kịch đã xảy ra và không có gì cứu vãn được nữa, bà ta phải bị trừng trị!
Rồi quay sang đám thị vệ, Hạo Trinh ra lệnh
- Đưa mụ ta đi!
Công chúa sợ hãi, vội chạy ra kêu người của mình
- Bọn bây đâủ Bọn bây đâu cả rồi?
Thấy đám cận vệ của mình đứng yên, công chúa quay sang đám thị vệ của Hạo Trinh và nói
- Chúng bây muốn đưa Thôi má má đi thì hãy đưa ta đi trước đi!
Đám thị vệ của Hạo Trinh tuy làm theo lệnh chủ nhưng nào có dám động đến công chúạ Thế là hai phía ở trong tư thế hoàn toàn khó xử. Tiến thoái lưỡng nan. Bọn thị vệ của Hạo Trinh muốn đưa Thôi má má đi cũng không được vì công chúa áng phía trước. Bên ngoài còn có đám cận vệ của công chúa nữa
Hạo Trinh nghiêm giọng với đám thị vệ của công chúa
- Bọn bây định nổi loạn ở Vương Phủ nầy à?
Thấy chúng đứng yên Hạo Trinh quay sang công chúa
- Cô gây chiến như vậy còn chưa đủ sao? Bây giờ muốn máu chảy ở đây nữa, cô mới hài lòng à?
- Không phải! Không phải như vậy!
Công chúa làm lành khoát tay ra lệnh cho lính mình đứng qua một bên, rồi quay sang Hạo Trinh, dịu giọng
- Coi như chuyện hôm qua là thiếp đã sai, thiếp xin lỗi chàng? Nhưng mà, xin chàng đừng đưa Thôi má má của thiếp đi. Thiếp không muốn điều đó xảy ra lúc nầy
Hạo Trinh nói:
- Được! Không đưa đi thì xử ngay tại chỗ! Thị vệ đâu thi hành ngay!
Một thị vệ của Hạo Trinh, vội bước ra, lấy giải lụa trắng trong người ra quấn quanh cô? Thôi má má, làm bà nầy kinh hải kêu lên!
- Công chúa ơi! Công chúa, hãy cứu mạng tôi!
Chỉ kêu được mấy tiếng, giải lụa đã xiết lại làm đôi mắt mụ ta trợn trừng. Công chúa thấy vậy hồn phi phách tán. Vội quỳ xuống trước mặt Hạo Trinh, van xinh
- Đừng! Đừng như vậy! Thiếp xin chàng. Thôi má má với thiếp tình sâu nghĩa nặng. Thiếp xem bà ấy như mẹ đẻ. Bây giờ thiếp quỳ xuống đây. Thiếp không còn là công chúa, không dám lấy cái tư cáchh đó nữa
Thiếp xin dập đầu cầu xin chàng tha mạng cho Thôi má má. Chàng hãy thương tình. Thiếp bây giờ là người đàn bà cô đơn, chẳng được chồng thương, chỉ có Thôi má má là chỗ dựạ.. Thiếp xin chàng hãy tha cho bà ấy
Công chúa lúc quá sợ hãi đã nói liên tục, dập đầu liên tục. Tất cả những người hiện diện lúc đó đều bất ngờ, kể cả tay thị vệ thi hành án
Kịp lúc đó Vương Gia và Tuyết Như phu nhân đến nơị Vương Gia vừa thấy đã giật mình
- Mi làm gì vậy? Mi dám tự tiện xong vào dinh công chúa lại tự ý xử dụng hình phạt. Mi có biết là mi làm gì không? Mau mau thả người ra!
Hạo Trinh qua qua Vương Gia
- Ở trong phủ của chúng ta, chuyện tự ý xử dụng hình phạt là chuyện quá thường xảy ra rồi. Đâu phải chỉ mới bây giờ? Đấy những chuyện còn sờ sờ đó? Tiểu Khấu Tử bị đòn, A Khắc Đan bị phạt, Ngân Sương bị thẩm vấn rồi bị người ta mưu sát... Vậy thì những chuyện đó phải giải quyết làm sao? Nếu đã có biệt lệ như vậy, thì thêm hay bớt một lần nữa cũng nào cónghĩa lý gì? Cái mu. Thôi nầy đã gây ra bao nhiêu chuyện động trờị Con thù mụ ta thấu xương... Hôm nay con muốn mụ ta phải đền mạng
Vương Gia trừng mắt
- Hạo Trinh! Không lẽ mi không còn nghe lời của ta ư?
Ông bước tới nắm lấy tay Hạo Trinh nghiêm giọng
- Ta biết chuyện Ngân Sương bị áp bức, rồi con bị mất con, những điều đó làm con giận, con bất bình, nhưng mà trên đời nầy có cái gì toàn hảo đâủ Con cũng đừng nên chỉ thấy cái xấu của kẻ khác. Dù gì thì bây giờ mưa đã qua, trời lại sáng rồi cái địa vị của Ngân Sương đã được cả nhà thừa nhận. Chẳng còn ai thắc mắc cũng như hoài nghi về sự trinh bạch của nó. Người ta nói nếu không có chuyện mất của làm sao cứu được ngườỉ Con bây giờ cũng còn trẻ, thì lo gì không có con? Năm nay không được làm cha thì sang năm. Chứ nếu bây giờ vì chuyện đó mà con lại giết người có phải là gây thêm oan nghiệt nữa không?
Hạo Trinh nhìn chạ Dưới cái ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy cảm thông và những lời phân tích thiệt hơn làm Hạo Trinh mềm lòng phần nàọ Chàng quay sang công chúa nói
- Vì có sự can thiệp của cha nên ta tha cho mu. Thôi một lần, nhưng mà phải nhớ. Cái món nợ nầy ta không quên đâụ Ta sẽ ghi sổ để đó. Công chúa nghe rõ chứ? Và cũng chính cha ta vừa rồi xác định. Vị trí của Ngân Sương trong nhà nầy đã được mọi người công nhận. Nếu các người mà còn bịa đặt chuyện nầy chuyện nọ để vu khống ta sẽ không tha cho đâụ Ta cũng nghiêm khắc cảnh cáo nếu công chúa mà quay về cung lần nữa để tố ta với vua cha, thì cứ tự tiện, ta sãn sàng vào hầụ Nhưng coi chừng hậu quả con người ta sinh ra đời sống chết có số giàu sang có số. Ta không sợ đâu!
Công chúa quỳ đó cả người run rẩy. Cứu được Thôi má má, công chúa đã quá mừng rồi, dám đòi hỏi gì hơn? Công chúa dập đầu
- Dạ.. . Thiếp không dám! Không dám làm bậy gì nữa đâu!
Hạo Trinh bấy giờ mới khoát tay, đám thị vệ của chàng rút luị Vương Gia nhìn cảnh đó thở dài, nói với công chúa
- Thôi chuyện cũng chưa có gì xảy ra. Thì cũng nên kết thúc đừng gây thêm phiền toái đến tai Hoàng Thượng mà chẳng vui
Rồi Vương Gia, Phước Tấn, Hạo Trinh và đám thị vệ kéo đi hết. Còn lại Công chúa nhào tới cởi giải lụa cho Thôi má má. Đến lúc đó Thôi má má vẫn chưa hoàn hồn. Công chúa cũng vậy. Người lẩm bẩm như kẻ mộng du.
- Ta đã sớm biết mà... Ta không cự lại với nó đâụ.. Làm sao có thể đụng đến nó được? Vì nó nào phải là ngườỉ Nó là hồ ly tinh! Hồ ly tinh! Chắc chắn như thế!




chương: 17



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 |

truyện Tam Độ Mai được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tam Do Mai. Để có thể đăng và đọc thêm truyện Quỳnh Dao cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Cuộc Tình Không Hẹn



Có một tiệm bán hoa nọ thật lớn ở đường Trung Sơn Bắc. Tiệm bày la liệt những loại hoa quí, chậu kiểng và hòn non bộ. Chủ tiệm là ông già họ Trương đầy nghệ sĩ tính
1164 lượt đọc

Tình buồn




Ánh nắng tràn vào nhà, hơn 10 giờ rồi mà Minh Viễn vẫn chưa tỉnh rượu, Trúc ngồi bên chồng lưỡng lự có nên gọi điện thoại đến sở xin phép cho ông hay không. Nghĩ như vậy
21676 lượt đọc

Khói lam cuộc tình




Trên bãi biển một hạt cát chạm phải hạt cát khác.
- Mong rằng chúng ta sẽ kết hợp nhau.
- Không thể được, nòi cát chúng ta không bao giờ kết hợp nhau được.
- Anh sẽ tự
11803 lượt đọc

Giòng sông ly biệt



Tôi tiếp tục tới lui “đằng kia”, nói đúng hơn thì việc lui tới nơi ấy nhiều hơn cả lúc trước. Lần lần tôi khám phá ra một điều giữa cha với tôi hình như gần gũi hơn
15418 lượt đọc

Cánh Chim Trong Giông Bão



Trên bàn ăn sáng, Yên Nhiên tuyên bố:
- Hôm nay con không đi làm, con nghỉ một ngày.
Bà Lan Đình ngạc nhiên:
- Tại sao?
Yên Nhiên cười một cách bí mật:
- Vì
6803 lượt đọc

Hỏi áng mây chiều





Hỏi áng mây chiều
Mi đến đây, rồi lại về đâu... ?
Hỏi áng mây chiều
Mi đã chứng kiến, bao cuộc tình
6743 lượt đọc

Dưới ánh trăng cô đơn



Cái nóng của mùa hè biến đi lúc nào không haỵ Cho đến khi vừa đấy cửa, gió lạnh ùa vào, người ta mới biết mùa thu đã đến.
Cái nông trại trên sườn đồi của ông Địch
4648 lượt đọc

Như Mây Trong Hoàng Hôn



Ngày qua ngày thấm thoát mà tôi ở nhà dì Quyên đã được hơn
tuần lể .
Bửa ấy tôi dậy thật sớm, chưa hơn năm giờ, nên bầu trời
bên ngoài còn mơ nhạt hoi sương . Tôi xách
1347 lượt đọc

Hạt Đậu Tương Tư



Buổi sớm mai.
Trời mới vừa hơi hừng hừng sáng. Thế nhưng, Hạ Tâm Nhụy đã thức dậy từ lâu rồi. Dùng tay gối đầu, nàng hơi hé mở đôi mi cong, đôi mắt nửa nhắm nửa
9392 lượt đọc

Điệp khúc tình yêu



Tiếp nối là những hình bóng dao động đảo lộn, Linh San đã say nhưng say chưa đến độ mất hết tri thức. Nàng còn nhớ là mình đã cười, đã nói đã dựa ngực vào ngực của
8079 lượt đọc

xem thêm