truyện Quỳnh Dao

Tam Độ Mai - Quỳnh Dao

chương: 13



Ngân Sương được đưa vào phòng của Phước Tấn phu nhân. Bà Tuyết Như tỉ mỉ quan sát tấm thân gầy yếu của Ngân Sương và gần như không tin những gì mình trông thấy, từ ống chân, bàn tay, cổ, bụng..
Gần như chỗ nào cũng có vết trầy, vết sưng đỏ. Rồi mười ngón tay, thật là khủng khiếp. Tuy là người không dính líu máu mủ, mà bà vẫn thấy lòng đau nhói. Tại sao lại có chuyện thế nầy. Cái nàng công chúạ.. Một người xuất thân từ chỗ cao quý hoàng tộc, ngay từ nhỏ đã được giáo dục bằng thi ca, bằng lễ nghĩa, biết thế nào là nhân hậu, đức độ, lại có thể hành động ác độc như vậy ư?
Bà Tuyết Như hối Tần má má và đám a đầu mang thuốc men ra, nào là Kim Thương dược, Định thần đơn, rồi lại lấy nước nóng, bông băng đến rửa vết thương cho Ngân Sương. Càng nhìn cái dáng dấy tiều tụy của Ngân Sương, bà càng chua xót
- Không biết con bé còn bị thương ở đâu nữa không. Chẳng khéọ.. Người đâu sao quá ác độc
Và bà quay sang Tần má má
- Tần má má, bà thấy có cần gọi lương y đến không?
Ngân Sương nghe, vội cản lại
- Dạ không cần, không cần đâu. Tay con còn cử động được mà! Những vết thương này chỉ là những vết thương nhỏ. Xin phu nhân đừng gọi lương y đến. Làm to chuyện như vậy mà thấu tai Bối Lạc Gia. Con sợ sẽ lại có chuyện không hay
Bà Tuyết Như nghe Ngân Sương nói giật mình, rõ là Ngân Sương có lý. Chuyện này cần phải giấu và không nên để Hạo Trinh biết. Vì nếu Hạo Trinh mà biết được thì hậu quả thật khó lường. Bà quay qua Ngân Sương cảm động. Cái con bé nầy tuy xuất thân từ thứ dân mà khá hiểu biết. Hơn hẳn những người ở chốn cao sang
Bà Tuyết Như xúc động nói:
- Ngân Sương này! Nhìn con, ta thấy thật đau lòng. Đúng ra ta phải bảo vệ con. Không phải chỉ vì Hạo Trinh mà là vì... Con là một đứa con gái giàu tình người đáng yêu. Vậy mà ta lại không làm được. Ngân Sương nghe nói vừa cảm kích vừa tủi thân. Lời bà Tuyết Như đầy oán trách.
- Mà tại sao ta không làm được? Tại vì ta quá tin, ta cứ nghĩ là, một người có địa vị và danh giá như công chúa không thể làm những chuyện khắc nghiệt thế này, ta ngây thơ nên đã giao con cho công chúa, không ngờ... Con lại bị cư xử một cách độc ác như vậỵ.. Hãy thử nghĩ xem, nếu ban nãy ta đê"n chậm một chút, có phải là con và A Khắc Đan đã bị án tử rồi không? May là... Bây giờ nghĩ đến mà ta còn bàng hoàng. Ngân Sương vội vã nói:
- Xin phu nhân đừng tự trách mình như vậy. Cũng tại con ngu xuẫn, vô dụng... Nên mới khiến cho công chúa giận dữ, bực tức. Con thật đáng chết, chuyện nhỏ vậy mà còn làm kinh động cả phu nhân. Bây giờ phu nhân lại ra mặt giúp con, thế này càng khó xử, vì như vậy rồi sẽ tạo sự bất đồng giữa mẹ chồng và nàng dâu. Con lại đắc tội với công chúạ.. Phu nhân đã vì con gánh chịu phiền phức. Cái ơn này sâu tợ bể
Tình cảm phu nhân dành cho con cũng hơn cả mẹ ruột dành cho con gáị.. Con biết... Con thật không biết phải làm thế nào để trả ơn đó
Bà Tuyết Như cầm lấy tay Ngân Sương:

- Hãy nghe ta nói nầy! Chuyện khổ nạn của con đến đây coi như là dứt. Ta hứa với con kể từ hôm nay, ta sẽ bảo vệ con, cạnh con lúc nào cũng có ta. Ta sẽ không để con phải sang hầu công chúa nữa. Công chúa có bắt lỗi thế nào ta chịu. Ta coi con như là con dâu của ta từ lâu rồi. Câu nói "Ta coi con như là con dâu của ta từ lâu" của bà Tuyết Như làm Ngân Sương quá xúc động. Ngân Sương có cảm giác như mình đang là cánh buồm trên bến tình thương và những đau nhức trên thân hoàn toàn biến mất
Tối hôm ấy, Hạo Trinh đi thẳng đến "Tịnh Tư. Sơn phòng" Tiểu Khẩu Tử và A Khắc Đan hộ giá bên cạnh , với một chút căng thẳng. Mặc dù cả hai có mang thoe rượu thịt và một vài thức ăn ngon
- Ngân Sương!
Vừa trông thấy Ngân Sương, Hạo Trinh đã chụp lấy tay Ngân Sương vồn vã. Nhưng Ngân Sương đã né qua một bên, Hạo Trinh chỉ nắm đước cái chiếc áo
- Anh vừa được mẹ thông báo là... Mẹ đã đưa em ra khỏi phòng công chúa. Anh vui quá! Để em ở lại bên ấy thật anh chẳng yên tâm chút nào. Không những không yên tâm, mà mỗi lần muốn gặp em khó hơn là đi lên trời nữa. Mấy ngày qua, em có biết không? Lòng anh rối như tơ vò. Bây giờ thì hết rồị.. Em lại được quay về Tịnh Tư. Sơn Phòng. Vậy thì chúng ta phải ăn mừng. Ăn mừng chuyện này mới được! Nào rượu đâu, thịt đâu bày ra đi chứ!
Vừa nói, Hạo Trinh vừa đưa tay ra định nắm lấy tay Ngân Sương lần nữa. Ngân Sương lại tránh, vã lã
- Xin chàng uống rượu đi!
Hạo Trinh có vẻ ngạc nhiên:
- Sao vậy? Chỉ có mấy ngày không gặp mà em đã thay đổi? À... trông em có vẻ xanh xao, tiều tụy đấy?
Em bệnh à? Thấy trong người thế nào?
- Dạ, không có gì cả!
Rồi để đánh lạc hướng Hạo Trinh. Ngân Sương gọi Hương Kỳ, Tiểu Khấu Tử, A Khắc Đan
- Nào nào! Quý vị hãy dọn bàn nhanh lên, đặng tôi tiếp đãi Bối Lạc Gia đi chứ?
Rồi Ngân Sương để Hạo Trinh ngồi đấy. Vội vã chạy đi lấy tiêu, lấy tỏi, lấy rượu. Nhưng mười ngón tay bị thương của Ngân Sương đâu phải dễ bảo? Ngân Sương cầm rượu mà bình rượu sắp vuột khỏi tay
Cũng may là Hương Kỳ đã chụp lại kịp. Và rồi những người đó hiểu ý, họ chỉ để Ngân Sương chạy vòng ngoài
Cuối cùng bàn cũng dọn xong. Hạo Trinh ngồi xuốn ngắm Ngân Sương. Ngân Sương tuy tiều tụy xanh xao, nhưng c ai đ.ep vẫn như cũ. Cái xanh xao đôi lúc lại tăng thêm vẻ liêu trai. Hạo Trinh được rót rượu mời. Uống mới cạn có ba ly. Rồi có lẽ vì những thương nhớ tích lũy cũng có thể vì sự trùng phùng, nên Hạo Trinh cảm thấy lòng lâng lâng một cảm xúc kỳ la. Lúc đó khung cảnh bên ngoài lại khá hữu tình, ánh trăng rọi qua các cành liễu. Liễu lay động theo gió, tạo ra những âm thanh ru hờị... Rồi ánh mắt của Ngân Sương... Chợt Hạo Trinh tứ cảnh sinh tình. Chàng bổng khác khao cái hình ảnh cũ ở trong hẻm Mao Nhi
Hạo Trinh gật gù nói
- Ngân Sương! Anh muốn nghe đàn, em hãy đàn cho anh nghe đi!
- Đàn đâu được!
Hương Kỳ đang đổ rượu buột miệng kêu lên. Tiểu Khấu Tử cũng nói
- Đàn gì? Bây giờ đàn ư?
A Khắc Đan thì nóng nãy hơn
- Thôi Bối Lạc Gia về phòng đi. Hôm khác đến nghe đàn vậy, khuya rồi
Hạo Trinh ngạc nhiên nhìn mọi người:
- Sao vậy! Ta đang muốn nghe đàn, mà tại sao mấy người lại cản. Mấy người hôm nay sao thế?
Rồi quay sang Ngân Sương, Hạo Trinh nói
- Ngân Sương nầy! Ta rất thích nghe em đàn bản Tây Giang Nguyệt em có nhớ không, ngày xưa ở tại hẻm Mao Nhi, mỗi lần chúng ta uống rượu, em đều đàn bản đó. Thế mà từ ngày em vào phủ đến giờ em quên hết, không còn đàn cho anh nghe
Ngân Sương lặng lẽ đứng lên vào trong
- Vậy thì để thiếp đàn cho chàng nghe!
Hương Kỳ nghe nói giật mình
- Tiểu thơ! Tiểu thơ đừng đàn mà!
Còn Tiểu Khấu Tử đến trước mặt Hạo Trinh vòng tay
- Thưa Bối Lạc Gia! Phước Tấn phu nhân có dặn là đừng để Bối Lạc Gia ở lại đây lâu. Bây giờ xin ngài về cho!
A Khắc Đan nói:
- Vâng! Chúng ta nên về ngay kẻo trể!
Hạo Trinh giận dữ, trừng mắt nhìn mọi người:
- Sao kỳ cục vậy? Mấy người âm mưu gì? Cả cái vương phủ nầy, chẳng ai hiểu được ta, bây giờ thêm các người nữa định chia cách ta với Ngân Sương à? Ta thách đấy, chẳng ai kéo ta ra khỏi đây được đâu!
"Tình tình! Tang tang!" Tiếng đàn đã được dạo lên. Những giọt đàn như những giọt ngọc rơi trên đỉa cắt ngang cơn giận của Hạo Trinh, nhưng tiếng đàn chợt khiến những người còn lại ngơ ngác, sợ hãi. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Ngân Sương
Mười ngón tay của Ngân Sương lướt trên dây đàn, mỗi âm thanh phát ra là cái đau thấu tận tim. Ngân Sương mím môi. Cố nhịn đau. Mồ hôi vã lấm tấm trên trán. Mặt Ngân Sương càng lúc càng nhợt nhạt
Rồi âm thanh như không còn theo ngón tay của Ngân Sương nữa, nó trở nên hổn loạn. Hương Kỳ không chịu nổi, nó chạy đến ôm Ngân Sương, khóa òa
- Đừng đàn nữa, đã bảo là đừng có đàn nữa mà! Sao tiểu thư không nghe?
Hạo Trinh thấy cảnh lạ giật mình. Có chuyện gì không hay xảy ra ư? Chàng nhanh chóng bỏ đủa xuống, bước tới, kéo Hương Kỳ qua một bên, chụp lấy Ngân Sương. Nhưng Ngân Sương đã giấu ngay đôi tay ra sau
Hạo Trinh đâu để qua mặt dễ dàng như vậy? Chàng dùng sức mạnh kéo tay Ngân Sương ra trước. Mọi sự thật đã hiện rõ trước mắt chàng. Hạo Trinh bàng hoàng, không dám tin vào mắt mình. Mười ngón tay của Ngân Sương đã không còn hình dạng của mười ngón tay ngày trước mà nó là mười cái củ cải đỏ. Sưng húp tím bầm. Vết bầm và thuốc lấm lem từng móng tay
- Ngân Sương!
Thật lâu, Hạo Trinh mới nghẹn lời, hỏi
- Tại sao thế nầy? Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Và quay qua trừng mắt nhìn Hương Kỳ, A Khắc Đan và Tiểu Khấu Tử
- Các ngươi nữa! Tại sao lại lừa dối, lại giấu ta? Các người biết là Ngân Sương bị thương tích trầm trọng thế nầy lại không nói thật cho ta biết. Chỉ ngăn cản không cho nàng đàn cho ta nghe, đuổi ta đi. Tự nhiên sao ta biết được sự thật? Mấy người rõ là tàn nhẫn! Ta giận mấy người quá!
Tiểu Khấu Tử vội quỳ xuống:
- Dạ! Dạ! Tất cả chúng tôi đều làm theo lời dặn của Phước Tấn phu nhân, không dám trái ý
Hạo Trinh mặt tái xanh vì giận:

- Ta hiểu! Ta hiểu cả rồi! Chính nhờ vậy mà mẹ ta mới mang được Ngân Sương về đây. Ngân Sương bị cực hình phải không? Kềm kẹp... Có phải là bị dùng kềm sắt kẹp không?
Không đợi câu trả lời, Hạo Trinh nắm tay Ngân Sương lên, chàng vạch cả tay áo, để trông thấy những vết sẹo khác trên người nàng. Hạo Trinh đứng chết lặng thật lâu, không nói gì cả. Rồi chợt nhiên, chàng vung nắm tay lên đập mạnh lên tường
- Hừ!
Tiếng gầm của chàng giống như tiếng gầm của con thú dữ lúc bị thương. Ngân Sương chỉ biết khóc
- Quá lắm! Em bị người ta hành hạ, thương tích đầy người thế nầy, mà ta lại như kẻ bị trùm chăn, ta chẳng biết gì cả! Nầy, cô gái Ngân Sương tội nghiệp!... Em đâu phải còn sống ở đầu đường xó chợ, tứ cố vô thân nữa đâu? Em đã ở trong vương phủ, được mang tiếng là có ta che chở, vậy mà... lại đến đổi thế này. Ta rõ là vô dụng, mà rõ là vô lý... Tại sao? Nếu không có ta thì còn Hương Kỳ, A Khắc Đan, còn Tiểu Khấu Tử, tại sao các người lại để như vậy được chứ? Hạo Trinh quay nhìn mọi người rồi giận dữ tiếp.
- Mà giả sử các người có chết sạch hết đi, thì còn có vua, có trời có đất chứ? Đâu phải hết người đâu?
Hạo Trinh bước tới ghế ngồi xuống, vỗ mạnh lên bàn
- Hương Kỳ!
Hương Ky nghe nói vội vã quỳ xuống, khóc
- Dạ... Dạ.. Thưa Bối Lạc Gia!..
Hạo Trinh lớn tiếng:
- Không dài dòng gì cả! Mi phải đem đầu đuôi câu chuyện kể hết cho ta nghe! Kể rõ lai lịch của từng vết thương trên người Ngân Sương mới được! Nghe rõ chưa?
Thế là Hương Kỳ tường thuật tỉ mỉ từng chi tiết
Tối hôm ấy. Cả dinh công chúa bị náo động hẳn lên. Hạo Trinh với khuôn mặt sát khí đằng đằng xông vào cung phủ, đuổi cả đám thị vệ ra ngoài
Công chúa lúc đó còn chưa ngủ vì nàng còn ấm ức cái chuyện xảy ra ban ngày. Ngân Sương bi. Phước Tấn phu nhân cướp đi làm công chúa bực tức không ngủ được
Ta là công chúa mà chẳng nể gì ta. Họ to gan thật! Công chúa giận nhưng không biết phải làm sao. Ngay cả quân sư của nàng là Thôi má má, cũng có vẻ bối rối. Cành vàng lá ngọc như công chúa lại được nuông chìu từ nhỏ. Mặc dầu có đọc qua sách Thánh Hiền. Công chúa củng đã từng học qua Tứ thư ngũ kinh rồi cầm kỳ thi họa, cũng biết thế nào là Tam tùng tứ đức. Nhưng cái ý thức về "Tam tùng tứ đức" của công chúa lại gói gọn hạn hẹp hơn chỉ dành cho người trên mình, chứ không ban bố cho mọi người. Trước đó, lúc còn trong cung vua. Công chúa đã từng nghe đồn về Hạo Trinh. Một con người hào hoa văn võ song toàn. Công chúa đã từng nghĩ được gá nghĩa với một người như vậy là tương xứng và đã tự hứa với lòng là khi về nhà chồng, sẽ hết lòng phục vụ chồng, "phụng hiến" đúng nghĩa tình phu thê. Không ngờ, khi về Vương phủ. Thấy đúng Hạo Trinh đẹp trai, phong cách hơn người. Công chúa rất mãn nguyện. Nhưng rồi chàng lại lơ là, thờ ơ. Lúc đầu công chúa cứ nghĩ, có thể vì mãi lo học nên chàng "không đặt nặng chuyện tình yêu". Mãi đến khi phát hiện sự hiện diện của Ngân Sương. Công chúa mới bị một cú sốc thật mạnh. Thì ra Hạo Trinh không như nàng tưởng
Hạo Trinh vẫn có nhiệt tình... Nhưng cái tình cảm nóng bỏng đó chàng đã dành cho một con a đâu trong Vương phủ
Ngoài cái ghen tức ra. Công chúa còn thấy bị tổn thương. Cái địa vị cao sang của nàng đã bị xúc phạm
Lan công chúa đã bực dọc nói với Thôi má má
- Nó chẳng qua chỉ là một con A đầu, thế thì tại sao nó lại có ma lực gì mà quyến rũ hơn ta? Không lẽ một công chúa như ta lại kém hơn một con A đầu ư? Vậy thì làm công chúa làm gì? Thật là hổ thẹn!
Thôi má má đã trấn an
- Công chúa đừng nóng! Đừng nóng! Chúng ta rồi sẽ có biện pháp đối phó
- Biện pháp gì? Nó đã được bà mẹ chồng ta cướp đi rồi còn cách nào đâu/
- Công chúa đừng lo! Đứng bên cạnh công chúa còn có hoàng thượng cơ mà?
Công chúa bực dọc nói:
- Bà hồ đồ! Hoàng thượng chỉ lo việc nước, chớ còn cái chuyện trong phòng the nầy không lẽ ta cũng kể lại cho người nghe? Không được chỉ tổ xấy hổ thêm. Xấu hổ ở Vương phủ này còn chưa đủ sao mà đem về hoàng cung nữa chứ?
Thôi má má vội vả gật đầu, rồi an ủi:
- Vâng! vâng! Tôi thấy thì cái con A đầu Ngân Sương nầy, nó ôm yếu như cọng bún, người có thần sắc như vậy thường là bạc mệnh. Nó làm sao bì lại công chúa? Riêng về phò mã, đối với Ngân Sương, có thể là một phút động lòng phong lưu thôi. Đàn ông mà công chúa còn lạ gì? Họ thích đó rồi chán đó. Người có học như phò mã sớm muộn gì rồi cũng suy nghĩ cặn kẽ để hồi tâm. Lúc đó phò mã sẽ hối hận, rồi tự động làm lành, xin lỗi công chúa. Để rồi công chúa xem
Thôi má má chưa dứt lời. Thì Hạo Trinh đã hùng hổ đến. Chàng đến với thái độ không khoan nhượng
Chàng như một cơn bão, muốn quét sạch hết mọi thứ. Linh tính làm Thôi má má thấy sợ hãi. Mới bước tới, chưa nói được gì, thì đã nghe Hạo Trinh lớn tiếng
- Bà đi ra ngoài, tôi có chuyện riêng muốn nói với công chúa thôi!
Không một chút khách sáo. Hạo Trinh bước tới trước mặt công chúa, trợn mắt, nói
- Tôi đã rõ hết mọi thứ rồi, không có gì phải giấu cả. Công chúa hay thật, đẹp thật nhưng cũng có đủ thủ đoạn độc ác để hành hạ ngược đãi người ta, có cả những hành vi tàn bạo mà ai nghe qua cũng phải đứng tim vởn tóc. Tôi thật sự khâm phục không ngờ trên đời nầy lại có người đàn bà ác độc như vậy! Đáng tiếc là người đàn bà đó lại mang tiếng là vợ tôi! Một con người không đạo đức chẳng có phẩm giá. Công chúa đã làm cho tôi thấy xấu hổ! Không phải chỉ có tôi mà cả hoàng gia tông thất đều xấu hổ lây!
Công chúa tái mặt, giận run người
- Chàng... Chàng điên rồi ư? Dám nhục mạ... Dám lên tiếng dạy đời ta? Hừ! Chỉ vì một con a đầu thấp hèn. Nó có đáng gì? Không lẽ ta không có quyền đánh nó, phạt nó? Ta có toàn quyền định đoạt số mệnh của nó cơ mà? Ta là công chúa. Ta được hoàng đế chỉ định là vợ của chàng. Một người vợ danh chánh ngôn thuận. Ta có toàn quyền dạy dổ a đầu chứ?
- Đúng! Đứng về phương diện danh chức, điạ vị.. Nàng có toàn quyền. Nàng là ông trời, còn cô ấy chỉ là đất dưới chân nhưng mà đứng về phía nhân cách, về tính thiện con người thì ngược lại. Cô ấy ở tận trên cao, còn nàng lại thấp lè tè bên dưới
Lan công chúa giận dữ, lớn tiếng:
- im đi! Giữa chàng với cái con a đầu đó đã có mối quan hệ gì chư? Tại sao lại bao che cho nó? Không phải chỉ có mình chàng mà phải nói là hôm naỵ.. Những người trong Vương phủ nầy kể cả mẹ chàng đều bao che cho nó như vậy tại sao! Chàng hãy nói đi! Nó là cái gì? Từ đâu đến chứ?
Hạo Trinh cũng lớn tiếng không kém:
- Ta cấm công chúa không được xử dụng các danh từ hạ cấp đó để đánh giá Ngân Sương! Nàng muốn biết rõ ư? Vậy thì ta nói, cho mà biết, cô ấy mới là người đàn bà vẹn toàn mà ta yêu quý, thương nhớ. Một người đàn bà ta không thể sống thiếu được!
Công chúa nghe nói cảm thấy bị xúc phạm. Đôi mắt mở to
- Chàng vừa nói gì thế?
Hạo Trinh chậm rãi lập lại:
- Đúng! Cô ấy mới thật sự là người trong mộng của tôi. Tôi yêu cô ta. Ta nói thật nếu công chúa chấp nhận thì cuộc hôn nhân của tôi và nàng còn mong manh tồn tại. Còn nếu không? Công chúa trăm phương nghìn cách gây khó dể, hiếp đáp Ngân Sương, thì có nghĩa là công chúa đã dồn tôi vào cái thế phải đối kháng, tình nghĩa chúng ta cũng không còn nữa
Rồi Hạo Trinh chống hai tay lên, giọng cương quyết
- Công chúa nghe rõ tôi nói rồi chứ? Công chúa cứ suy nghĩ cho kỷ đi. Nếu khôn thì cứ ở trên cao. Biết thân mình là công chúa đừng để tâm đến Ngân Sương. Nước trong giếng với nước sông là hai dòng khác biệt, không nên trộn lẫn nhau như vậy sẽ tốt đẹp cả hai đàng. Hạnh phúc ai nấy hưởng. Bằng không, có nghĩa là... Mọi thứ sẽ không còn gì hết. Tôi xin nhắc lại mọi thứ sẽ chấm hết!
Công chúa vừa ngạc nhiên vừa tức giận, vừa hận vừa đau. Nàng trợn mắt
- Chàng định uy hiếp ta ư? Vì con đàn bà thấp hèn đó mà dùng những lời lẽ như vậy để áp lực ta chứ?
Ngay cả chuyện đêm hôm khuya khoắc thế nầy, xông vào đây làm kinh động mọi người đã là một xúc phạm ta rồi, biết không?
Nhưng nói đến đó, công chúa không dằn được, nước mắt lưng tròng
- Ngay chính Hoàng Thượng cũng bị nhà ngươi qua mặt tất cả cái gì là "Trí dũng song toàn, tài cao tám trượng"... Đều là giả dối! Giả dối! Giả dối cả! Công chúa lập đi lập lại mấy tiếng giả dối, rồi bắt đầu khóc.
- Hoàng Thượng đã lầm ngươi! Ta cũng lầm ngươi! Ta cho ngươi tất cả để chẳng có được gì. Bây giờ thì mọi thứ đã muộn. Hoàng Thượng ơi hoàng thượng có biết..
Rồi công chúa nhìn lên trời
Cái câu nói:
- Hoàng thượng đã lầm ngươi, ta cũng lầm ngươi!
Rồi cái thái độ tuyệt vọng của công chúa bất ngờ khiến Hạo Trinh xúc động. Cơn giận dữ xệp xuống. Hạo Trinh nói
- Công chúa phải hiểu cho, cái chuyện Hoàng thượng chỉ định hôn nhân là cái chuyện tôi đâu muốn nhưng phải tuân lệnh thôi có ai dám cãi lại vua? Hoàng thượng đã làm khổ công chúa, mà cũng đã làm khổ tôi. Lệnh của vua, chẳng ai dám phản đốị.. Vì vậy chúng ta cần phải sáng suốt suy nghĩ. Tìm cách để gở rối cho cái oan nghiệt nầy. Bằng không để bi kịch nầy sẽ kéo dài đến không biết tháng năm nào mới dứt..
Rồi Hạo Trinh thở dài, bỏ đi ra
Lan Công chúa thì gục đầu trên giường gỗ. Chiếc giường có khắc hoa văn với hình dạng Uyên Ương hí Thủy, Uyên Ương so cánh... Hạnh phúc làm sao, Nước mắt của công chúa thắm ướt cả chiếc chăn bông lụa hồng



chương: 13



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 |

truyện Tam Độ Mai được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tam Do Mai. Để có thể đăng và đọc thêm truyện Quỳnh Dao cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Mùa Thu Lá Bay



Buổi tối hôm ấy Tiểu My thật bận rộn. Ông Khiêm đột nhiên ngã bệnh, khi nóng, khi mồ hôi đổ ra như tắm, ông lăn lộn trên giường mê sảng. Tiểu My đã biết rõ căn nguyên
11678 lượt đọc

Hoàng hôn dừng lại chân mây




Bẩy chị em quây quần bên nhau, tất cả đều tận tình lo giúp Mỹ Hương.
Hôm nay là ngày vui chỉ còn vài giờ nữa Mỹ Hương sẽ cùng Trần làm lễ đính hôn. Địa điểm tại nhà
5917 lượt đọc

Hồ Ly Trắng



Quả đúng vậy, mùa hè năm sau, Ngâm Sương đã sinh được một đứa con traị
Còn gì vui hơn việc này nữa đâỷ Trong phủ tri huyện, ngày ngày đêm đêm không ngừng tiếng pháo, dân
2369 lượt đọc

Bích Vân Thiên



Khi Bích Hàn tỉnh lại, thấy mình nằm trên giường, trán đắp khăn lạnh. Nàng bắt đầu nghe tiếng người xì xào rồi phân biệt được giọng trách móc của bà Cao:
- ...Nửa
9978 lượt đọc

Song Ngoại



Mùi thơm cải xào từ chảo dâng lên ngạt ngàọ Nam đứng cạnh ghế Dung đang ngồi, tươi cười nhìn Dung:
- Hôm nay anh trổ tài cho em xem nhé!
Dung yên lặng ngồi nhìn, gian phòng Nam
15657 lượt đọc

Hãy đợi anh về



Sau hôm ấy, tôi ngã bệnh gần 2 tháng .
Tôi cứ sốt mê man. Và trong cơn mê, khuôn mặt người cha xa lạ cứ hiện ra. Nhiều lúc tôi thấy ông hiện ra ở đầu giường, với chiếc vĩ
1047 lượt đọc

Lao Xao Trong Nắng



Suốt đêm hôm ấy Thanh Trúc và Trang Thanh có dịp tâm sự thâu đêm. Trang Thanh không đẹp lắm, nhưng có một thân hình khá hấp dẫn. Cao khoảng thước sáu lăm, biết cách trang điểm,
5441 lượt đọc

BĂNG NHI



LỜI GIỚI THIỆU
Trước khi vào truyện Băng Nhi, tôi xin kể một truyện đời xưa. Ở Trung Quốc có rất nhiều truyện truyền kỳ, và đây là một truyện ngắn, thật ngắn, xuất xứ
1378 lượt đọc

Ngọn đèn đêm qua



Tuyết Kha trong vòng nửa tháng, gầy chẵn năm ký. Sự gầy sút nhanh chóng ấy, nguyên nhân vẫn là ở Diệp Cương.
Họ đã giảng hòa, họ tiếp
5842 lượt đọc

Mỏi mắt ngóng trông




Từ đó Uyển Quân bước vào một cuộc sống hoàn toàn mới mẻ. Mấy hôm đầu, cô phải thử làm quen với điều kiện sống và những người nhà mới lạ, ban đên cô rúc vào trong
2651 lượt đọc

xem thêm