truyện Quỳnh Dao

Song Ngoại - Quỳnh Dao

chương: 27


Bây giờ nghĩ lại, cũng cảnh trăng sáng như thế này nhưng Dung đã thuộc về một người khác. Không biết bây giờ Nam ở đâu, có còn ngắm trăng nữa hay không? Dung thầm nghĩ: Có lẽ Nam giận mình lắm. Nhưng rồi lại nghĩ: Biết đâu Nam chẳng còn yêu mình? Anh Nam, anh hãy tha thứ cho em.
Tiếng Duy từ phòng tắm vọng ra:
- Anh quên lấy quần áo lót rồi, em làm ơn lấy dùm cho anh đị
Dung giựt mình tỉnh giấc, tự mắng mình: Sao cứ nghĩ đến Nam mãi vậy, từ nay không được thế nữa nhé, anh Duy quá tốt với ta, ta không thể làm chàng đau khổ được, ta phải đóng trọn vai trò vợ hiền. Dung quay sang tưởng tượng hình ảnh Duy đang tắm, nàng đỏ cả mặt.
- Em không biết đâu ai biểu anh quên làm chi!
- Nếu em không lấy, anh sẽ ở trần đi vào phòng cho em xem. - Tiếng Duy cười lớn.
- Tầm bậy hoàị
Dung vội vã chạy vào tìm áo quần cho Duy ngaỵ
Khi Dung thức giấc trời đã xế chiều, tiếng ngáy đều đều bên cạnh của Duy, tạo một cảm giác lạ cho nàng, nhìn nét ngủ yên của Duy, Dung bỗng ý thức được số mệnh đã định, vì trước Duy đã có bao nhiêu chàng trai hội đủ điều kiện hơn Duy, nhưng tại sao mình không chọn?
Còn nhớ khi Duy đến nhà lần thứ hai, trong nhà đang mở dạ hội, trong khung cảnh sôi động với nhạc kích động, Duy được Dung mời lên hát một bản, chàng nhận lời ngay và hát một bản cổ nhạc, đó là bản "Nguyễn lang qui ":
" ... Nhân hội đạp thanh tiếng Nam Viên. Gió đưa tiếng ngựa chạy, cánh mai no tròn, liễu ủ rũ, cánh bướm bay xa, hoa đọng sương, cây cỏ bốc khói ... đôi én bay về đâu "
Tuy giọng hát của Duy không hay lắm, nhưng vẻ xa xưa véo von của nó đã tạo ra những nét lạ lùng mới mẻ so với những bản kích động ồn ào vừa mới trình diễn. Dung đã kích động vô cùng khi nghe Duy hát.
Rồi một ngày chủ nhật sau đó, Duy từ ngoài đến với hai hộp thức ăn picnic khiến Dung phải ngạc nhiên:
- Anh làm gì thế?
- Đến rủ em đi picnic, đi em! chúng ta đến Bích Đầm, anh biết phía sau núi có cảnh đẹp lắm.
Bản tánh ngây ngô của Duy khiến Dung cảm thấy thinh thích, nhất là sự bốc đồng, muốn đi là đến rủ ngay chớ không hẹn trước như bao anh chàng khác. Nhiều khi Dung cứ tưởng Duy không biết xã giao gì hết, dáng trân trân tráo tráo kia làm Dung khó có thể từ chốị Duy hối thúc:
- Mặc chiếc áo ấm nhé, bên bờ sông gió lớn lắm đấỵ
Dung đành mặc áo vào, nàng cùng Duy đi, mà vẫn ngạc nhiên tại sao mình lại dễ dãi như vậỵ Hôm ấy Duy đã đưa Dung ra phía sau núi cạnh hồ Bích Đầm, hai người len lỏi theo hẻm núi khúc khuyủ để đến mục tiêu, phong cảnh đẹp hiện ra trước mắt, chung quanh các giải núi bao bọc lấy thung lũng, một con sông nhỏ ngoằn ngoèo bên dưới, mặt nước trong như gương, những đám cỏ non hai bên bờ tao vẻ tươi mát. Sự yên lặng lạ lùng như chưa hề có người đặt chân đến khiến Dung phải buộc miệng khen đẹp, nàng hỏi Duy:
- Sao anh biết được nơi đây mà dẫn em đến?
- Tại lúc trước khi học lớp dự bị sĩ quan, anh đã quen thuộc nơi đâỵ
Dung ngồi xuống cỏ hỏi Duy:
- Nơi đây gọi là chi vậy anh?
Duy nhìn Dung cười:
- Gọi là "Thung lũng của người yêu"
Dung đỏ cả mặt, nhìn nụ cười quá quắt của Duy:
- Ai mà đặt cái tên kỳ cục như vậỷ
Duy lại cười:
- Chính anh đó, anh mới đặt cách đây chưa đầy nửa phút.
Cả hai cùng cười, tiếng cười của Duy trong suốt và lanh lảnh, chứng tỏ chàng là một người giàu sinh lực, tiếng cười làm Dung vui lây, mọi ưu phiền đều tan hết. Trong suốt cuộc chơi, Dung đã không hề nghĩ đến Nam, đây là lần đầu tiên của suốt một năm dài phiền muộn.
Từ đó trở về sau, Duy trở nên khách thường trực của gia đình Dung, vẻ ngây ngô nhưng nhiệt tình của chàng đã hạ không biết bao nhiêu đối thủ.
Lân có óc hài hước gọi Duy là anh chàng "bất chấp mưa gió", vì từ khi đeo đuổi theo Dung đến giờ, không hôm nào là Duy không đến dầu cho mưa gió bão bùng thế nào đi nữạ Dung còn nhớ có một lần, gặp cơn bão lớn, nhà đổ cây ngã, bầu trời thật u ám, mọi người đều đóng kín cảũ cửa, Nhược đã cười đùa:
- Hôm nay nhất định ông "bất chấp mưa gió" sẽ không dám đến đây nữa đâụ
Lân nói:
- Nếu ông ta đến, mình sẽ gọi là ông khùng, chớ không còn danh từ nào xứng đáng hơn nữạ
Đang lúc cười đùa thì tiếng chuông cửa reo vang, phải khó khăn lắm mới mở được cửa, anh chàng Duy giống như con gà chết nước lót tót bước vào, khiến Dung cũng phải ngạc nhiên, trong khi Duy thản nhiên cười chào tất cả mọi ngườị
Cũng kể từ đó hình ảnh của Duy chiếm ngự tim Dung, tất cả những chàng trai khác đều bị Duy hạ gục, cả hai bắt đầu cùng đi dạo, cùng xuống phố. Dung còn nhớ một ngày, khi cùng Duy ngồi trong quán cạnh bờ sông, Dung đã kể cho Duy nghe tất cả cuộc tình của nàng với Nam, khi nói xong, nàng đã nhìn Duy nói:
- Anh Duy, em biết anh yêu em, nhưng em mong rằng anh đừng đòi hỏi ở em quá nhiều, vì em đã từng yêu, cũng như em đã được yêu, nên em biết. Thú thật với anh là tình yêu của em đối với anh chưa hơn được mối tình của em với Nam, vì thế nếu anh không chịu được, anh có quyền rút luị
Lúc đó gương mặt của Duy trắng bệch ra, anh ta giận dữ nhìn Dung nói:
- Anh không muốn em không hoàn toàn thuộc về anh!
- Thôi được anh muốn sao cũng được, vì nếu em không nói ra chuyện cũ có nghĩa là em đã lường gạt anh, em không muốn thế, anh biết không?
Duy cắn chặt răng:
- Tôi biết, tôi đã biết chuyện của em và Nam lâu rồi, nhưng tôi không ngờ em yêu Nam đến thế, anh dù có em cũng bằng không có, vì tim em đã trao cho người khác rồị
Hôm đó là ngày buồn nhất của cuộc tình Duy và Dung. Dung cảm thấy đau khổ vô cùng, nhưng biết làm saỏ Suốt đêm Dung dật dờ không ngủ được, mãi đến lúc trời mờ sáng, vừa chập chờn được đôi chút thì Dung bỗng giật mình bị đánh thức, nàng mở mắt ra, Duy hùng hổ như con bò mộng, với đôi mắt đỏ ngầu đứng nhìn nàng. Dung ngạc nhiên:
- Tôi chưa thức mà sao anh dám vào phòng tôỉ
- Anh không cần biết, vì anh không thể chịu đựng được nữa, anh yêu em. - Đôi mắt Duy ươn ướt - Anh quá yêu em, hãy để cho anh một thời gian để bôi xóa hình bóng Nam trong tim em nhé.
Dung cảm động vô cùng, nàng gật đầu tán đồng, Duy nắm lấy tay Dung:
- Em nhận lời anh nhé, để qua khỏi kỳ huấn luyện xong anh sẽ cưới em.
Thế là Duy đã thắng, nàng đã nhận lời chàng. Từ đó gần cả năm trời trôi qua, mỗi lần gặp lại Dung, câu đầu tiên của chàng bao giờ cũng là:
- Em bây giờ chỉ còn yêu anh thôi chớ?
Mỗi khi nghe Dung kết luận: - Dĩ nhiên rồi - là chàng sung sướng cười vang. Rồi một ngày một ngày trôi qua, Dung càng lúc càng mơ hồ, không hiểu mình yêu Duy và Nam ai hơn ải Không làm sao có thể phân biệt được, vì một người thì quá trầm lặng, một người lại mang đầy sức sống vui tươi yêu đờị
Bây giờ gã con trai dễ thương này đã là chồng của Dung, đang nằm bên cạnh nàng. Dung bỗng ngạc nhiên không hiểu tại sao mình lại lấy Duy mà không là vợ của Nam? Nàng lại chăm chú nhìn chồng, giấc ngủ vô tư lự như đứa trẻ thơ, Dung biết rằng bây giờ nếu trời có sập đi nữa, chưa chắc là Duy đã thức. Đôi chân mày rậm trên mắt, với chiếc miệng xinh xắn kia khiến Duy dễ thương vô cùng nhất là khi nhìn chàng cười, nụ cười vô tư lự làm saọ
Dung lại so sánh với Khang Nam, nét suy tư hằn trên trán như một triết gia trầm ngâm, Nam lại ít khi cười, nhưng vẫn có vẻ hấp dẫn lạ lùng.
Rồi sực nhớ ra, Dung bỗng giật mình: - Trời! mình lại nghĩ đến Nam nữa rồi, không được, ta không được làm thế, trách gì Vân ban sáng đã dặn dò mình.
Duy bỗng trở mình, miệng lép nhép điều gì không rõ. Bên ngoài kẽ cửa sổ, ánh sáng dọi vào rất tỏ, Dung nhìn ra, thì ra là ánh sáng của mặt trời chớ không là ánh trăng. Dung quay lại nhìn Duy, nàng ngạc nhiên sao Duy có thể ngủ mê thế, miệng lại lép nhép những gì, tính hiếu kỳ, Dung kề tai bên cạnh, những sợi tóc chọc nhột mặt chàng, khiến Duy tỉnh giấc, mở to mắt ra nhìn Dung, đoạn ôm chặt lấy vợ cười hỏi:
- Em dậy hồi nào thế?
- Em dậy lâu rồị - Dung đáp.
- Em thật tươi mát như sữa tươị - Duy vòng tay qua cổ vợ.
- Buông em ra, nhột quá. - Dung trốn lánh nhưng vẫn bị Duy ôm lấỵ
- Cô vợ bé bỏng của tôi khoẻ chứ? - Duy hỏị
Lại cô vợ bé bỏng, danh từ Nam đã dùng với Dung, nàng vội đuổi đi những điều đang nghĩ, tươi cười nhìn chồng:
- Vậy thì anh chồng bé xíu của tôi cũng khoẻ chứ?
Dung nhoài người lên giường hôn lấy chồng.
- Anh chồng con nít của tôi ơi!
Duy cũng ôm chặt Dung khiến nàng vội xô rạ
- Đừng, đừng làm em nhột!
Duy buông Dung ra hỏi:
- Em dậy lâu rồi à?
- Lâu rồi thật mà!
- Em thức sớm quá chi vậỷ
- Để nghĩ đến chuyện chúng mình lúc gặp nhaụ Nghĩ đến thung lũng của người yêụ
Nghe đến tên thung lũng của người yêu, Duy như bắt được vàng, chàng mừng rỡ:
- Chúng ta tuy không có tiền để đi hưởng tuần trăng mật, nhưng chúng ta có thể đến đó xem cảnh mặt trời mọc và hưởng không khí tươi mát của thung lũng người tình.
Duy xuống giường, lấy quần áo trên giường trao cho Dung cười đùa:
- Nào cử động chút xem cô vợ lười của tôị
Dung cũng xuống giường, nàng chải lại tóc, nhìn dáng hấp tấp của Duy cười bảo:
- Đi ngay hay saỏ Không ăn sáng à?
- Cần gì mình đến chợ Tân Điếm mua hai ổ bánh mì vừa đi vừa ăn cũng được vậy, nhớ mua theo hai cần câu để đến đó câu cá nướng ăn nhé. - Duy xuýt xoa - Thật tuyệt vờị
Đến cửa vườn hoa, Duy đứng lại, vói tay hái cành hoa hồng cài lên tóc Dung, ngắm vợ một chút đoạn buộc miệng:
- Em đáng yêu quá! Anh yêu em có thể chết được, hãy nói em chỉ yêu có mình anh không đi!
- Cố nhiên là vậỵ - Dung trả lờị
Duy sung sướng tươi cười:
- Thôi chúng ta đi!



chương: 27



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | 31 | 32 | 33 |

truyện Song Ngoại được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Song Ngoai. Để có thể đăng và đọc thêm truyện Quỳnh Dao cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Điệp khúc màu xanh



Thu Trân còn nhớ...
Một đêm phong vũ loạn cuồng. Ngoài trời gió thét mưa gào, chớp giăng, sấm nổ liên hồi; tưởng chừng như cả không gian chực sập đổ tan tành. Trong nhà mọi
5192 lượt đọc

Doanh Tuyết



D oanh Tuyết và Bồi Bồi gần nhau một cách tự nhiên. Hai người đều có cá tính phóng khoáng. Hoàn cảnh gia đình của Bồi Bồi khá
816 lượt đọc

Gió Lạnh Đêm Hè



Ái tình là thứ tình cảm cố chấp, cho nên khi yêu nhau, người ta bất chấp hoàn cảnh khó khăn. Một cặp trai gái đã yêu nhau tha thiết, thì khó mà chia rẽ họ ra được. Ai càng cố
8337 lượt đọc

Bóng Hoàng Hôn



Sắp tết đến nơi.
Nhà trường đang chuẩn bị cho kỳ thi học kỳ. Sau khi thi xong sinh viên sẽ có đến ba tuần nghỉ tết. Vì vậy người nào cũng căng thẳng cố ứng phó cho
4489 lượt đọc

Hương cỏ dại




Cuộc sống phẳng lặng của Huệ Quân bắt đầu bị xáo trộn. Hôm qua Lý Minh với hơi rượu nồng nặc, đã tìm qua nhà Quân, kể lể rồi chảy nước mắt. Lần đầu tiên Quân
8647 lượt đọc

Thủy Vân Giang ( Dấu Ấn Tình Yêu)



Và như thế Tiên Tiên cùng với nhóm Túy Mã Họa Hội trở nên thân thiết, nàng chính thức trở thành một phần tử của họa hội này.
Nhà họ Đỗ ở Hàng Châu thuộc vào hàng thế
7359 lượt đọc

Hãy Ngủ Yên Tình Yêu



Giấc ngủ đến thật ngon, thật ngọt và khi tỉnh giấc, ánh sáng trong phòng đã nhạt nhòa, đèn đường hắt lên xuyên qua cửa làm lấp lánh những hạt sáo pha lê. Tôi giật mình quay
1421 lượt đọc

Giòng sông ly biệt



Tôi tiếp tục tới lui “đằng kia”, nói đúng hơn thì việc lui tới nơi ấy nhiều hơn cả lúc trước. Lần lần tôi khám phá ra một điều giữa cha với tôi hình như gần gũi hơn
13912 lượt đọc

Tiếng gõ cửa lúc nửa đêm




Trong lúc Thái Tuấn và Thục Lan tâm sự với nhau thì cô sinh viên mới nhận việc đang làm cơm tối trong căn condo mà công ty cấp cho mình. Những người có chức vụ cao trong công ty
4771 lượt đọc

Trời Xanh Nhỏ Lệ




Đãi Nguyệt Lâu lại ồn ào nhộn nhịp, khánh hàng ra vào tấp nập. Trong số những người khách đến tận hưởng buổi tối vui vẻ này, người xoa mạt chược, kẻ uống rượu,
10025 lượt đọc

xem thêm