truyện Quỳnh Dao

Người vợ câm - Quỳnh Dao



Vào khoảng năm Dân Quốc thứ 20, trong thành Bắc Bình.
Đó là một tòa gia trạch lớn có sân vườn xung quanh rất rộng, rất sâu, gồm có ba dãy nhà và ba vườn hoa, ngoài cổng có đôi sư tử đá ngồi canh, trên cánh cổng đen bóng có gắn đôi vòng lớn bằng đồng để kéo, tít trên cao có tấm biển mạ vàng để hai chữ: Dật Lự Đó là nhà của Liễu Dật Vân. Nhà Liễu Dật Vân là gia thế thư hương theo đúng chuẩn mực, mà cũng là một vọng tộc ở Bắc Bình.
Trong vườn hoa bên phía trong nhà, có hai thiếu phụ đang ngồi thêu thùa dưới một gốc cây hòe to, hai a hoàn chắp tay đứng hầu hai bên.
Đó là một buổi chiều giữa mùa hè, trên cây ve sầu ngân nga không dứt; ngoài tiếng ve ra, mọi thứ đều yên lặng như tờ. Hai a hoàn đứng lơ mơ gà gật.
- Ối, - đột nhiên một người lớn tuổi hơn trong hai thiếu phụ khe khẽ kêu lên một tiếng, ngay lưng ra, đặt tay lên cái bụng đã lùm lùm.
- Sao thế ạ? Người thiếu phụ trẻ hơn một chút vội vã hỏị
- Có gì đâu – người kia cười, một cái cười kiêu hãnh và mãn nguyện của người làm mẹ – Tôi thấy như thằng bé con trong bụng đang tập thái cực quyền; nó đạp tôi một cái, tôi tưởng như tóm được chân nó ấy – chị ta lại đặt tay lên bụng, xoa xuýt.
- Chị ạ – người trẻ hơn nói – Sao bụng em trước nay chẳng động đậy gì cả – Chị này cũng lấy tay xoa xoa bụng.
- Em hãy còn chưa đến lúc đâu, mới được ba tháng, thai chưa biết mát, đến khi được sáu bảy tháng nó mới đạp chứ.
Đặt kim chỉ xuống đùi, hai thiếu phụ nói chuyện sôi nổi với nhaụ
Người lớn tuổi hơn nói:
- Chẳng biết là con trai hay con gái đây! Dật Vân thì đã sắp bốn mươi rồi, chị cũng gần ba mươi mới có thai lần đầu, mong sao nó là con trai, nếu là con gái thì chị phải nạp thiếp cho Dật Vân mất.
- Em cũng hi vọng sinh được con trai, nhà họ Phương đã ba đời đơn truyền rồi, hai cụ già gửi gấm hi vọng vào em, nếu không xong thì em phải đẻ một hơi chín mười đứa cũng nên ...
- Trời, đẻ con chứ có phải đẻ như lợn đâu mà ra hàng đàn.
- Chị!
- Chết! – Người lớn tuổi đỏ mặt vì trót lỡ nói hơi thô - chúng mình gieo một quẻ xem là trai hay gái đị
- Chị nhất định là con trai rồi, bụng chị nhọn nhọn thế kiạ
- Em này – người lớn tuổi hơn, tức là Liễu phu nhân nói – nếu mà chúng mình sinh con trai thì phải cho chúng bái lạy, nhận làm anh em nhé ...
- Đúng rồi – Phương phu nhân nói – chị em mình thân nhau thế này, nếu cùng sinh con gái, cho chúng kết làm chị em, nếu sinh được một trai một gáị..
- Thì cho chúng kết làm vợ chồng – Liễu phu nhân tiếp lời ngaỵ
- Một lời là chắc chứ? - Phương phu nhân hỏị
- Đương nhiên rồi! – Liễu phu nhân nghiêm trang nói, rút cái vòng ngọc trong tay ra đưa cho Phương phu nhân – chúng mình hãy trao đổi cái này làm tin đi, sau này không được trả của đấỵ
- Ai mà trả lại thì người đó chết bất đắc kỳ tử! – Phương phu nhân lấy chuỗi hạt bằng hổ phách ra khỏi cổ mình, trịnh trọng đưa cho Liễu phu nhân. Rồi hai người nhìn nhau cả cườị Phương phu nhân nắm lấy tay Liễu phu nhân nói:
- Chị ơi, từ nay chúng mình thân lại thêm thân đấỵ ngày mai em phải về nhà rồi, tháng sau chị đến nhà em chơi chứ ?
- Phưỡn cái bụng to thế này đi lại chẳng tiện lắm, hãy để ở cữ xong, đầy tháng đi cũng được nhé? Hôm nay mình nói với nhau thế này là tốt lắm rồi, yên tâm đị
- Lão gia bên nhà có đồng ý không?
- Nói gì thế? tất nhiên là sẽ không phản đối đâu! Thế lão gia bên ấy thì saỏ
- Cũng tuyệt đối không có vấn đề!
Hai người lại nắm tay, nhìn mặt nhau mà cười mãn nguyện. Việc chung thân của đôi trẻ thế là đã được quyết định trong cái nắm tay của họ rồị
Liễu Phu nhân sinh được con trai, đặt tên là Tĩnh Ngôn.
Phương phu nhân sinh được con gái, đặt tên là Y Ỵ

o0o

Năm năm sau, cũng dưới gốc cây hòe thuở trước, hai người đàn bà lại họp mặt với nhaụ Phương phu nhân bíu chặt tay áo của Liễu phu nhân, nước mắt ràn rụa nói:
- Chị ơi, chị trách em là đúng rồi, chị mắng em là đúng rồi, nhưng em nhất định hối hôn! Cho dù em đã thề bồi rằng sẽ chết bất đắc kì tử, nhưng em vẫn đòi hối hôn. Em làm sao biết được Y Y sinh ra lại là ... lại là đứa bé câm kia chứ! Em không thể làm hỏng một đời của Tĩnh Ngôn được, chị ơi, chị đi tìm cho nó một nơi khác đi!
- Em ơi, từ từ đã nàọ – Liễu phu nhân nói với vẻ đau đớn và nghiêm trọng -–Nếu Y Y mà không lấy Tĩnh Ngôn thì chẳng lẽ nó làm gái già suốt đời ư ? Mà em thì suốt đời chịu oán hờn ư ? Họ Liễu nhà này có phải là bất tín bất nghĩa đâụ Tình cảm chị em ta đâu phải chỉ đến đây là hết, có phải không nàỏ Em ơi, chị nói cho em biết nhé, nếu Tĩnh Ngôn mà không lấy Y Y thì chị sẽ không cho nó lấy ai hết!
- ôi, chị ơi – Phương phu nhân kêu lên một tiếng, ôm chặt Liễu phu nhân, khóc thất thanh. Liễu phu nhân vỗ vỗ vào vai bà ta, an ủi:
- Cứ yên tâm, em ạ, tất cả đều là số mệnh, ông trời sẽ tự sắp xếp đâu vào đấy mà.





Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 |

truyện Người vợ câm được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Nguoi vo cam. Để có thể đăng và đọc thêm truyện Quỳnh Dao cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Quận chúa Tân Nguyệt



B ệnh của Khắc Thiện, đến thật nhanh, đi thật chậm, thế nhưng, dù sao cũng đã qua đi.
Nguyên cả một tướng quân phủ,
7627 lượt đọc

Điệp khúc tình yêu



Tiếp nối là những hình bóng dao động đảo lộn, Linh San đã say nhưng say chưa đến độ mất hết tri thức. Nàng còn nhớ là mình đã cười, đã nói đã dựa ngực vào ngực của
6716 lượt đọc

Hậu Hoàn Châu Cát Cát



K hi ông Phước Luân rời khỏi nhà, thì mọi người mới tụ lại bàn thảo sôi nổi, Nhĩ Khang nói:
- Quả là bất ngờ khi biết được hoàng thượng đã ân
25277 lượt đọc

Lá Rụng Chiều Thu




Italia, đó là thiên đường của nhà hội họa. Đất nước với những cảnh sắc thiên nhiên tuyệt vời, những quảng trường, nhà thờ, đền đài lăng tẩm và những câu chuyện
9318 lượt đọc

Song Ngoại



Mùi thơm cải xào từ chảo dâng lên ngạt ngàọ Nam đứng cạnh ghế Dung đang ngồi, tươi cười nhìn Dung:
- Hôm nay anh trổ tài cho em xem nhé!
Dung yên lặng ngồi nhìn, gian phòng Nam
16038 lượt đọc

Như Mây Trong Hoàng Hôn



Ngày qua ngày thấm thoát mà tôi ở nhà dì Quyên đã được hơn
tuần lể .
Bửa ấy tôi dậy thật sớm, chưa hơn năm giờ, nên bầu trời
bên ngoài còn mơ nhạt hoi sương . Tôi xách
1129 lượt đọc

Dưới Gốc Liễu



Gốc liễu mọc bên khe suối kia, thân to cả ôm, mành buông dài. Mùa hạ, cây tợ tán dù màu lục, dưới tán, khoảng đất nhỏ được che rợp bóng. Mùa đông, lá vàng rơi rụng phủ
818 lượt đọc

Mây Trắng Vẫn Bay




Thiên Bạch bước vào văn phòng đã gào lên:
Linh ơi! Linh! Sang gặp anh một chút. Nhưng chẳng thấy ai lên tiếng gì cả. Cô kế toán ở phòng cạnh bước vào, nói:
- Cô Linh hôm nay
10097 lượt đọc

Tình buồn




Ánh nắng tràn vào nhà, hơn 10 giờ rồi mà Minh Viễn vẫn chưa tỉnh rượu, Trúc ngồi bên chồng lưỡng lự có nên gọi điện thoại đến sở xin phép cho ông hay không. Nghĩ như vậy
17813 lượt đọc

Hãy đợi anh về



Sau hôm ấy, tôi ngã bệnh gần 2 tháng .
Tôi cứ sốt mê man. Và trong cơn mê, khuôn mặt người cha xa lạ cứ hiện ra. Nhiều lúc tôi thấy ông hiện ra ở đầu giường, với chiếc vĩ
1064 lượt đọc

xem thêm