truyện Quỳnh Dao

Mùa Thu Lá Bay - Quỳnh Dao

chương: 17


Vân Nhi đợi Lâu tại phi trường. Vân Lâu xuống phi cơ, bước nhanh về phía Vân Nhị Cuộc hành trình gần một tiếng đồng hồ không làm sao cho khối óc chàng trầm tĩnh lại. Gặp cô em gái, Vân Lâu hỏi ngay:
- Mẹ sao thế em?
Vân Nhi ấp úng:
- Về nhà anh sẽ biết ngay, Vân Lâu hỏi tới:
- Mẹ có sao không hay là...
Vân Lâu hoảng hốt, không lẽ sự trở về của chàng đã quá muộn rồi sao?
Vân Nhi vội trấn an:
- Không, không sao cả anh ạ, mẹ khỏe nhiều rồi, về nhà anh sẽ thấy!
Vân Lâu nhìn Vân Nhi nghi ngờ, chàng cảm thấy cô em gái có điều gì giấu diếm mình. Tình hình chắc nghiêm trọng lắm nên Vân Nhi mới có vẻ bối rối, bất an như vậy. Ngồi lên xe taxi, yên lặng cắn môi, xe cộ dập dìu trên đường càng làm cho Vân Lâu trĩu nặng. Hàn Ni đang ở trong tình trạng sống chế không biết ra sao, còn mẹ thì... không lẽ, chàng quay đầu sang Vân Nhi hỏi dồn:
- Mẹ làm sao mới được chứ? Mẹ ra sao nói cho anh nghe xem.
Vân Nhi hốt hoảng, đưa mắt sợ sệt nhìn anh. Chưa bao giờ nàng thấy ông anh nàng có thái độ hung hăng đến thế. Thái độ lồng lộn của một con thú dữ bị nhốt trong lồng. Nàng lo sợ, không dám nói lộ điều gì cả chỉ đưa mắt nhìn anh van xin:
- Sắp tới nhà rồi một tí nữa anh sẽ biết ngay mà!
Trên mắt Vân Nhi như ướt lệ, Vân Lâu không hỏi thêm, lòng chàng nặng như đeo đá.
Mới về đến nhà, vừa xuống xe, Vân Lâu chạy nhanh vào phòng khách đụng ngay bụng một người đứng trước mặt. Người cha già với mái tóc bạc, với khuôn mặt mệt mỏi:
- Đồ đại bất hiếu, mãi đến bây giờ mày mới chịu về à?
- Cha, mẹ đâu rồi?
ông Mẫn trừng mắt:
- Mẹ mày à? Mày mà cũng biết đến mẹ cha mày nữa sao?
- Cha tha lỗi cho con. Nhưng mẹ bây giờ ở đâu cha?
Ông Dương chưa trả lời. Vân Lâu chết lặng, chàng đã nhìn thấy mẹ. Bà Mẫn từ trong nhà bước ra, không gầy cũng không có sắc bệnh, nụ cười trên môi vẫn như ngày nào, hiền lành, thương yêu với một tí lo lắng:
- Vân Lâu, sao con ốm thế? Mẹ lo cho con chết được!
Vân Lâu không dám tin ở mắt mình. Chăm chú nhìn mẹ với một chút nghi ngờ, ngạc nhiên:
- Mẹ... mẹ... bệnh của mẹ thế nào?
Bà Mẫn cười, một nụ cười đầy an ủi:
- Mẹ có bệnh gì đâu, này con nhìn mẹ xem, chẳng qua cha con muốn dọa con đấy thôi.
Như một tiếng sấm lớn nổ vang trong đầu Vân Lâu. Vân Lâu muốn ngã xỉu tại chỗ. Chàng tựa lưng vào bàn, mở mắt hết nhìn cha, nhìn mẹ, rồi nhìn Vân Nhi, chàng không tin lời mình vừa nghe thấy. Vân Lâu lắp bắp:
- Tất cả... tất cả... cha mẹ và em... Ai cũng lừa dối lường gạt tôi. Sao vậy? tại sao vậy?
Dáng dấp giận dữ, đau đớn của Vân Lâu khiến bà Mẫn hoảng hốt, bà nắm vạt áo con, hỏi:
- Vân Lâu, con làm sao... làm sao thế?
Vân Lâu đẩy mẹ sang một bên. Rồi đột nhiên, chàng quay đầu lại chạy nhanh về phía cửa, vừa chạy chàng vừa gọi to.
- Hàn Ni! Hàn Ni!
Chưa ra đến cửa là Vân Lâu đã ngã quỵ xuống, suốt buổi chiều hôm qua đến giờ, không một lần chợp mắt, không một hạt cơm vào miệng, lại còn phải đương đầu với bao nhiêu biến cố dồn dập, Vân Lâu không còn chịu nổi nữa, chàng đã hết sức.
Lúc tỉnh dậy, Vân Lâu thấy mình nằm trên giường. Mẹ và Vân Nhi đang đứng cạnh, một chiếc khăn ướt đang vắt ngang trán chàng. Thấy con tỉnh dậy, bà Mẫn cúi xuống, gương mặt già nua với đôi mắt rưng rưng lệ, bà dùng tay xoa xoa trên mặt Vân Lâu nói:
- Lâu, nửa năm rồi mới thấy mặt con mà con lại làm mẹ hoảng hốt. Sao khỏe chưa? Hử? Con thấy trong người dễ chịu chưa?
Vân Lâu nhìn mẹ, mắt chàng ngập đầy vẻ đau đớn buồn tủi:
- Mẹ, tại sao ai cũng lừa dối con thế? Quay sang Vân Nhi với ánh mắt trách móc, Vân Lâu tiếp. Em cũng thế nữa sao vậy? Nếu không có điện tín của em anh đâu có về. Tại sao ai cũng rắp tâm để lừa gạt tôi thế này? Vân Lâu lắc đầu tiếp - Tàn nhẫn quá!
Vân Nhi vội vã phân bua:
- Không phải em, chính cha đánh điện đấy, cha bảo là chỉ có thể làm thế mới gọi anh về được.
Vân Lâu ngồi bật dậy, nói như hét:
- Nhưng làm thế... có một người con gái đã suýt chết vì bức điện tín... Quay sang Vân Nhi, Vân Lâu nói - Nhi, anh nhờ em, em làm ơn gọi điện thoại đến phi trường hỏi xem chuyến máy bay đi Đài Bắc gần nhứt là chuyến mấy giờ, anh muốn trở sang ngay.
Vân Nhi thông cảm:
- Vô ích anh ạ, cha đã cất tất cả giấy thông hành của anh rồi.
Bà Mẫn buồn buồn bảo con:
- Dù sao con đã trở về đây rồi, hấp tấp sang đấy làm gì? Con ốm xanh xao thế này, để mẹ mua thức ăn bổ dưỡng cho con. Đợi qua tết rồi mẹ sẽ năn nỉ cha con cho con trở về bên ấy cũng được vậy.
Vân Lâu nói như hét:
- Mẹ! Mẹ không biết, ở bên ấy có một người con gái đã ngã bệnh, mê man không biết gì cả, không chừng nàng đã chết rồi cũng nên. Tại sao cha mẹ không buông tha cho con chứ?
Bà Mẫn lính quýnh:
- Vân Lâu, con đừng nóng, tất cả đều là do cha con sắp đặt hết cơ mà.
Vân Lâu ngồi dậy, bỏ đi:
- Để con đi tìm cha!
Bà Mẫn gọi theo:
- Này, này Lâu, mặc thêm áo đi, chuyện gì cũng từ từ nói chứ đừng có cãi lẫy với cha con nhé. Vân Nhi con chạy theo xem, đừng để trâu già, nghé con húc nhau coi chẳng được nghe con!
Vân Lâu xông vào phòng cha, ông Mẫn đang ngồi viết thư, nhìn thấy con, ông ngẩng đầu lên:
- Có chuyện gì thế?
Gương mặt ông Mẫn nghiêm nghị, khiến bao nhiêu cơn giận trong người Vân Lâu xì hơi ngaỵ Từ thuở nhỏ, Vân Lâu đã hiểu quyền uy và mệnh lệnh của cha là đinh đóng cột.
Chàng cố lấy lại bình tĩnh nói:
- Cha, cha làm ơn cho con trở lại Đài Bắc.
Ông Mẫn quắc mắt:
- Con vừa mới trở về nhà chưa hơn tiếng đồng hồ, làm gì lại đòi đi ngay? Bây giờ đủ lông đủ cánh rồi muốn bay đi đâu thì bay sao?
Vân Lâu van xin:
- Cha... Hàn Ni sắp chết rồi cha ạ.
Ông Mẫn ngả lưng ra sau ghế:
- Hàn Ni. Con thương Hàn Ni hơn cả cha mẹ nữa sao? Lại đây, ngồi xuống đây cha bảo.
Vân Lâu bắt buộc ngồi xuống ghế. Đôi mắt sáng dưới đôi mày sậm của cha đang nhìn chàng.
- Con phải biết, Hàn Ni đâu phải là cả cuộc đời con.
- Cha! Vân Lâu đau khổ, cắn môi, nghẹn lời. Cha, cha đâu có hiểu, Hàn Ni chính là nguồn sống của con đó.
- Tại sao con lại tự tìm đến cái khổ chi vậy. Tình yêu là một trò bịp bợm, ngoài cái thú làm con điên đảo ra, nó không mang đến một lợi lộc nào cả. Đó là chưa kể, nếu con yêu một người con gái bình thường thì cũng không đến nỗi nào, đằng này con lại yêu một đức con gái yểu tướng như vậy, có phải là con tìm hố để tự nhảy xuống không? Con tưởng cha gọi con về là hại con sao? Cha cứu con đó mà con đâu biết?
- Cha, cha không hiểu con, nếu quả thật đấy là hố sâu đau khổ, thì con vẫn tự nguyện nhảy xuống.
- Vì vậy tao mới cứu mày!
Vân Lâu không nhịn được, lên tiếng:
- Cha, cha tưởng cha là Thượng Đế hay sao?
- Tao không phải là Thượng Đế nhưng tao là cha mày!
- Cha là cha con, đúng, nhưng cha không phải là chủ thân xác con, cha không có quyền điều khiển linh hồn, ý chí và tình cảm của con. Cha ích kỷ, cha lường gạt con vì suốt đời cha chưa hiểu thế nào là ái tình, vì vậy cha phản đối tình yêu của người khác, vì vậy bác Nhã mới bỏ cha, cũng vì vậy mà cha đã không muốn con yêu con gái người ta...
Ông Mẫn giận dữ quát:
- Im mồm, đi ra! Đồ không biết tốt xấu là gì cả. Mày đừng mong trở lại Đài Bắc, tao bảo không là không!
Bà Mẫn vội vã chạy tới kéo tay Vân Lâu đi:
- Hai cha con làm cái gì kỳ vậy, mới nhìn thấy mặt nhau mà đã to tiếng rồi. Vân Lâu, sao vậy? Trời lạnh thế này mà ướt đẫm mồ hôi, tay chân lạnh ngắt không sợ bị bệnh sao? Lại đây!
Bà Mẫy cố gắng kéo Lâu ra khỏi phòng. Về tới phòng ngủ, đột nhiên Vân Lâu mệt mỏi lạ lùng, chàng quỵ xuống ôm lấy chân mẹ khóc như trẻ con:
- Mẹ! Mẹ cứu con! Mẹ làm ơn giúp con, để con được trở về Đài Bắc!
Lòng mẹ thương con khiến bà Mẫn bối rối:
- Vân Lâu, con làm sao thế? Đứng dậy đi mẹ sẽ tìm cách giúp con.
Nhưng quyền uy của mẹ đâu có bao nhiêu. Nhiều ngày trôi qua mà bà Mẫn vẫn không làm gì được. Ông Mẫn là người đàn ông cứng rắn khò thuyết phục khiến Vân Lâu càng ngày càng hao gầy. Tin tức Đài Bắc lại biệt tăm, không có thư cũng không có điện tín. Vân Lâu đánh đi ba bốn lần, nhưng chỉ như đá mò biển. Điều này càng khiến chàng lo buồn hơn.
Nhất định là Hàn Ni đã gặp chuyện chẳng lành. Vân Lâu đi lại trong phòng tự nghĩ... Hàn Ni chắn chắn gặp nguy hiểm, bằng không họ đã đánh điện tín sang cho ta biết tin rồi. Thế là chàng lại van xin bà Mẫn:
- Mẹ, mẹ, giúp con đi mẹ.
Tết đã đến, một cái tết vô nghĩa đối với Vân Lâu, giữa tiếng pháo nổ vang, đầu óc Vân Lâu chỉ nghĩ đến Hàn Ni. Đến ngày mồng ba thì người mẹ tốt bụng mới tìm được giấy thông hành cho chàng. Nắm tay con, bà Mẫn nghẹn ngào:
- Đi thì đi đi con, nhưng đi thế này cha con giận lắm đó, chắc ông cũng không gửi tiền cho con nữa đâu, con phải cố gắng tự lực cánh sinh, nhưng làm thế nào thì con cũng đừng quên mẹ nhé!
Như trái đất sau mấy ngàn năm, mấy vạn năm ngủ yên chợt tỉnh, như mấy trăm thế kỷ đợi chờ, sau cùng Vân Lâu cũng ngồi được trên máy bay trở lại Đài Bắc. Mới đây mà đã mười một ngày.
Chiếc taxi lướt nhanh giữa ánh đèn rực rỡ trong mưa, chạy về phía đường Nhân Nghĩa. Vân Lâu ngồi trong xe mà hồn gửi tận đâu đâu. Hàn Ni, Hàn Ni! Em thế nào? Em khỏe không? Hàn Ni! Sẽ không còn sức mạnh nào có thể ngăn cản đôi ta được nữa!
Hàn Ni! Hàn Ni! Em không được quyền ốm nhé! Không được quyền xanh xao nhé! Không được quyền khóc khi nhìn thấy anh!
Xe ngừng lại, Vân Lâu trả nhanh tiền rồi nhảy xuống, chàng nhấn chuông nhiều lần, tiếng chuông khẩn như vẫn kéo dài hàng thế kỷ. Cửa mở, đẩy cô Lan sang bên, chàng chạy nhanh vào phòng khách, gọi lớn:
- Hàn Ni!
Gian phòng khách thật lạnh... Hình như có một cái gì khác thường. Vân Lâu dừng chân lại ngơ ngác, chàng nhìn thấy ông Dương trên ghế sa lông từ từ đứng lên với đôi mắt thật lạ.
- À! Cậu Lâu, cậu mới sang đấy à? Mẹ cậu thế nào?
Vân Lâu hấp tấp:
- Chuyện đó để cháu nói sau, Hàn Ni đâu? Có ở trong phòng không, cháu lên gặp nàng nhé?
- Đứng lại, cậu Lâu!
Vân Lâu vừa dợm mình chạy lên lầu thì đã bị Ông Dương chận lại, chàng ngạc nhiên quay lại, gương mặt ông Dương có vẻ khác lạ, thật đáng ngại... Vân Lâu há hốc mồm:
- Bác... !
Ông Dương chậm rãi:
- Hàn Ni... nó chết rồi, lúc cậu bế nó đặt lên ghế, thì nó đã chết!
Vân Lâu chết đứng, chàng không tin lời mình vừa nghe là thật, chàng hét to:
- Hàn Ni!
Rồi chạy nhanh lên lầu, tông cửa vào phòng Hàn Ni.
- Hàn Ni! Hàn Ni! Em ở đâu?
Gian phòng trống vắng. Vẫn giường vẫn ghế, vẫn chăn nệm như cũ, nhưng không còn người. Bức họa Hàn Ni vẫn còn nằm yên trên giường. Vẫn nụ cười dễ thương, vẫn khuôn mặt hiền lành ngồi giữa ánh nắng chiếu lọt qua song. Tất cả vẫn nguyên vẹn như cũ, còn Hàn Ni đâu?
- Hàn Ni, em ở đâu? Em đừng đùa, hãy ra đây, Hàn Ni! Hàn Ni! Ra đây đi em!
Phía sau lưng có tiếng động. Vân Lâu vội quay lại. Không phải Hàn Ni, mà là bà Dương. Đôi mắt lạnh buồn trang trọng, một bàn tay ấm đặt lên vai chàng.
- Nó... đi rồi, cậu ạ!
Vân Lâu bấu chặt vai bà Dương hét to:
- Không! Không! Bác làm ơn cho cháu biết bác đã giấu Hàn Ni ở đâu? Cho cháu biết đi, tại sao bác cứ mãi dối cháu thế? Hàn Ni ở đâu? Ở đâu?
Ông Dương đã bước lên lầu, giữ lấy tay Vân Lâu, ông nói từng lời một:
- Buông tay ra, Vân Lâu! Cậu phải đối diện sự thật, chúng ta ai cũng phải nhìn nhận một sự thật là: Hàn Ni chết rồi!
Vân Lâu vội vã:
- Không! Không! Hàn Ni chưa chết. Hàn Ni đã hứa là sẽ sống mãi bên nhau, Hàn Ni không chết! Không bao giờ! Quay người lại, Vân Lâu nhìn quanh - Hàn Ni! Hàn Ni! Em ở đâu? Em ở đâu, anh van em mà, em ra với anh đi!
Không có Hàn Ni cũng không có người nào khác. Vân Lâu chỉ thấy chú chó Khiết từ cầu thang chạy lên kêu thảm thiết. Vân Lâu ôm chặt con chó vào lòng xiết mạnh:
- Khiết! Khiết! Đưa anh đi tìm Hàn Ni đi! Em bảo Hàn Ni đừng chết nhé. Chúng ta đi tìm đi!
ông Dương giữ tay Vân Lâu:
- Cậu Lâu, cậu phải đối diện với sự thật, đừng có điên. Hàn Ni đã chết thật rồi. Mộ nó ở trên núi Bắc Đẩu, muốn đi thăm không, tôi đưa đi?
Vân Lâu nhìn ông Dương đăm đăm, chàng bắt đầu hiểu. Chàng hét to lên rồi chạy bay xuống lầu, tuôn ra phố, đi giữa lòng mưa bụi.
Chạy như thế không biết bao lâu, Vân Lâu mới chệnh choạng đi chậm lại, mặc cho gió cho mưa thấm ướt áo. Đêm lạnh và ẩm ướt, những ánh đèn màu vẫn cháy sáng... Vân Lâu vẫn đi... Dẫm chân xuống vũng nước, băng qua con đường lầy lội, xe chạy san sát chàng vẫn không tránh né, khách bộ hành chạm vai cũng mặc, tiếng còi xe inh ỏi... Vân Lâu vẫn bước tới. Mưa rửa ướt gương mặt thẫn thờ, như một chiếc máy Vân Lâu cứ mãi tiến về phía trước.



chương: 17



Chương: 0 | 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 |

truyện Mùa Thu Lá Bay được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Mua Thu La Bay. Để có thể đăng và đọc thêm truyện Quỳnh Dao cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Song Ngoại



Mùi thơm cải xào từ chảo dâng lên ngạt ngàọ Nam đứng cạnh ghế Dung đang ngồi, tươi cười nhìn Dung:
- Hôm nay anh trổ tài cho em xem nhé!
Dung yên lặng ngồi nhìn, gian phòng Nam
16008 lượt đọc

VƯỜN THÚY



Tối hôm ấy, trăng sáng vằng vặc. Tôi và Thạch Phong quấn quít bên nhau trên sân thượng. Chúng tôi tựa vào lan can dõi trong về phiá xa. cánh đồng trải dài mông lung dưới ánh
2888 lượt đọc

Em Là Một Áng Mây



Khi Uyển Lan đến nhà họ Mạnh một lần nữa, đã là buổi tối của ba hôm sau.
Hôm đó là ngày Mạnh Thiều được nghỉ, chàng không cần phải đi làm. Trước đó, chàng và
7276 lượt đọc

Khói lam cuộc tình




Trên bãi biển một hạt cát chạm phải hạt cát khác.
- Mong rằng chúng ta sẽ kết hợp nhau.
- Không thể được, nòi cát chúng ta không bao giờ kết hợp nhau được.
- Anh sẽ tự
9758 lượt đọc

Tình Ga Nhỏ



Do ở lòng tò mò muốn khám phá bí mật, Điền quyết định lẻn lên chiếc ổ của Khương. Chiều ngày thứ bảy, nàng biết Khương đã đi học thêm, phải đến năm giờ mới về
1652 lượt đọc

Hải Âu Phi Xứ



Đêm đã khuya.
Vũ Thường mặc áo ngủ, ngồi xếp bằng trên giường, tay ôm đàn guitar khảy nhẹ những âm thanh rời rạc êm đềm. Nàng thả hồn trong tiếng nhạc mà không ý
8843 lượt đọc

Tình Loạn




Đã hai giờ khuya rồi mà tôi vẫn không sao ngủ được. Tôi chỗi dậy đến bên cửa sổ, nhìn xuống về phía ngôi nhà Trình Diệu Quang thì thấy đèn trong phòng chàng vẫn còn cháy
9161 lượt đọc

Chiếc Vòng Pha Lê



Vào lúc năm cùng tháng tận, khí trời miền Bắc rất là giá lạnh. Bắt đầu từ tiết Lập Ðông, hầu như không có lấy một hôm trời nắng, suốt ngày trời ẩm lạnh âm u, gió ù
940 lượt đọc

Tam Độ Mai




Ngân Sương từ trước đến giờ nào có biết là làm một A Đầu đâu phải dễ? Ngay từ đầu ngày, phải dậy sớm, pha nước cho công chúa rửa mặt. Chỉ một việc này không cũng
9434 lượt đọc

Biệt Thự Vân Phi



- Thiệt là cái ngày hết sức xui xẻo! Xui xẻo đến cả nhà! Xui đến mười tám tầng địa ngục, xui đến nước Ấn độ, xui đến tận Tây Thiên!
Vân Phi vừa tiến ra sườn
909 lượt đọc

xem thêm