truyện Quỳnh Dao

Mùa Thu Lá Bay - Quỳnh Dao

chương: 12


Cũng trong thời gian này, Vân Lâu đang ngồi nơi phòng mạch của bác sĩ Lý để tìm hiểu căn bệnh của người yêu. Chàng ngồi đợi thật lâu, mãi đến lúc tối mò, khi bác sĩ Lý tiễn xong người khách cuối cùng chàng mới được tiếp chuyện. Bác sĩ Lý thật vui vẻ:
- Có chuyện gì đấy?
- Thưa bác sĩ, Hàn Ni có thể lành bệnh không?
Bác sĩ Lý chăm chú nhìn Vân Lâu:
- Cậu muốn biết sự thật không chứ?
- Vâng, cháu muốn và muốn biết thật rõ ràng, thật kỹ xin bác sĩ đừng dấu diếm gì cả.
Bác sĩ Lý đốt điếu thuốc, phà khói:
- Nếu tôi là cậu, tôi sẽ không tìm hiểu sự thật!
- Tại sao?
- Vì sự thật bi đát quá. Nói thật với cậu, Hàn Ni không bao giờ lành bệnh, trừ phi...
- Trừ phi sao?
- Trừ phi y học tiến bộ vượt bực, tiến đến chỗ có thể thay được tim. Nhưng hy vọng đó mong manh quá. Tôi nghĩ, cố gắng giữ cho Hàn Ni ở yên tình trạng này ngày nào hay ngày ấy, đừng để cô ấy bị xúc động.
- Bác sĩ nói thế có nghĩa là... Hàn Ni có thể sống thêm bao lâu nữa.
Bác sĩ Lý suy nghĩ một lúc:
- Bệnh tim thật khó nói vì nó tùy theo xúc động. Có thể sống mười hoặc hai mươi năm nữa, nhưng cũng có thể ngã ra chết ngay tức khắc. Bệnh Hàn Ni thế đấy, có điều cô ấy bị thêm chứng đột biến, nên nặng hơn những người khác.
Vân Lâu bàng hoàng:
- Bây giờ phải làm sao, thưa bác sĩ?
Bác sĩ Lý nói thật:
- Theo tôi thì... chắc cậu cũng hiểu là Hàn Ni yếu lắm, cô ấy có thể chết bất cứ lúc nào.
Vân Lâu ngồi yên, mặc dù đã nghe nói điều này rồi, nhưng ở đây có sự chứng thật của y sĩ chuyên môn chàng không thể phủ nhận sự thật. Cắn lấy môi, chàng yên lặng, cái chết của Hàn Ni luôn luôn ám ảnh chàng. Hạnh phúc thật mong manh, niềm vui rồi cũng không dài lâu...
Bác sĩ Lý nhìn thấy vẻ tuyệt vọng trên gương mặt Vân Lâu, vội an ủi:
- Dù sao chúng ta cũng không nên thất vọng, biết đâu là chẳng có phép lạ. Lịch sử y học, đã từng ghi chép những dữ kiện đó, nhiều chứng bệnh bất trị đột nhiên lành hẳn trước mạnh vô hình mầu nhiệm. Trên đời có nhiều chuyện mà khoa học duy lý không thể giải thích được, vì vậy chúng ta cũng nên nuôi hy vọng.
Vân Lâu đưa mắt nhìn vị y sĩ già. Chàng biết đó chỉ là một lời an ủi suông, nói khác đi, khoa học hiện tại không giúp ích được gì cho Hàn Ni. Bây giờ chàng chỉ trông đợi ở phép lạ... Vân Lâu nhìn ra khung cửa sổ. Bầu trời tối đen bên ngoài. Có thần thánh không, nếu có bây giờ họ ở đâu?
- Xin bác sĩ cho biết, tôi có thể đưa Hàn Ni đi phố hoặc đi xem hát hay ra ngoại ô hít thở không khí trong sạch chẳng hạn, được không?
Bác sĩ Lý suy nghĩ một lúc, nói:
- Có thể được, nhưng cậu cũng nên biết là cơ thể Hàn Ni không có tính miễn nhiễm vì vậy dễ bị vi khuẩn xâm nhập. Do đó tốt nhất là nên hạn chế sự đi lại nơi công cộng càng ít càng tốt, cũng như tránh đừng để cô ấy bị cảm lạnh.. Nhưng cần gì phải đưa cô ấy đến những nơi đó?
Vân Lâu buồn:
- Không lẽ để Hàn Ni như con chim nhỏ bị nhốt trong lồng mãi sao?
- Cô ấy bị nhốt thế đã quen rồi. Chỉ bị nhốt lâu ngày không thể bay được, vì vậy cậu đừng thương nó quá mà sinh nguy hiểm.
- Theo ý bác sĩ thì không nên cho Hàn Ni ra phố à?
Bác sĩ Lý thở khói:
- Tôi không biết phải trả lời cậu thế nào. Hàn Ni lớn lên với mười mấy năm thuốc men chăm sóc. Chính tay tôi chăm sóc, lo lắng từng nhịp tim cô ấy. Tôi vẫn nghĩ rằng Hàn Ni sẽ không sống lâu, nhưng rồi một ngày, một ngày qua, Hàn Hi vẫn thế, nhất là lúc gần đây, thấy cô ấy vui và khỏe hẳn tôi nghĩ đó là nhờ ở cậu.
Bác sĩ Lý nhìn Vân Lâu cười tiếp:
- Thế nên tôi mới nói, biết đâu phép lạ chẳng mang nàng ra khỏi hiểm nghèo? Riêng thể xác của Hàn Ni thì vẫn còn yếu lắm, một chứng bệnh nhỏ cũng có thể gây nên tai vạ. Ra phố thì chẳng sao, chỉ sợ đi tàu đi xe chẳng quen rồi gây phiền phức. Câu muốn đưa cô ấy đi thì đi, vấn đề chuyên môn y học hạn chế vậy chứ biết đâu, phải không cậu?
Vân Lâu gật đầu:
- Tôi hiểu. Như lời mẹ Hàn Ni bảo, Hàn Ni như hạt nước, có thể vỡ bất cứ lúc nào.
- Vâng, chúng ta cứ cố gắng, còn mệnh số là chuyện khác.
- Như thế, Hàn Ni lấy chồng được không?
Ánh mắt bác sĩ Lý thật sắc:
- Làm sao lấy chồng được, khi Hàn Ni không thể sống đời sống vợ chồng. Tôi thành thực khuyên cậu, nếu có thể hãy xa cô ấy hơn, đừng gần gũi yêu đương quá chỉ làm khổ cho Hàn Ni thôi.
Vân Lâu nhắm mắt lại, bên tai vẫn còn vẳng tiếng Hàn Ni:
- Anh Lâu, em muốn làm vợ anh, em muốn có con với anh.
Âm vang như một ngọn roi quất mạnh vào tim, Vân Lâu thấy khó thở. Hàn Ni! Hàn Ni!
Từ nhà bác sĩ Lý trở về, đêm đã khuya. Những giọt mưa nhỏ lất phất bay trong gió. Cảnh mùa thu buồn, đêm thu lạnh. Ngồi trên xe, Vân Lâu mở hết ga phóng như điên. Chàng không muốn trở về nhà nữa. Mưa thấm ướt tóc, nước chảy dài trên mặt. Lạnh thật! Lạnh thật! Áo bắt đầu ướt, Vân Lâu rùng mình. Gió lạnh không làm xao xuyến trái tim phiền muộn, chiếc xe như loài thú dữ gầm gừ vượt nhanh tới trước...
Trước mặt xuất hiện một chiếc taxi, Vân Lâu lách nhanh, suýt tí chàng đã va vào cột điện. Thắng thật gấp, tiếng bánh xe rít trên mặt đường nghe rợn người. Chiếc xe Vân Lâu loạng choạng, chàng cố giữ thăng bằng, chàng lúc lắc đầu, những giọt nước lạnh làm chàng tỉnh trí. Đứng dưới ngọn đèn đường, cô đơn với chiếc bóng ngã dài, chàng thầm thì gọi:
- Hàn Ni, phải chi có em ở đây chúng ta sẽ đi trong sương mù suốt đêm nay, em nhỉ.
Lúc gần đây không hiểu tại sao chàng thích gọi tên Hàn Ni như vậy. Mỗi lần có chuyện gì buồn phiền hay cô đơn là chàng nghĩ đến Hàn Ni! Hàn Ni! Hàn Ni! Cái tên đầm ấm ngập đây hạnh phúc. Nhảy lên xe Vân Lâu mới cảm thấy hơi nhức nơi chân. Nhìn xuống, trên đùi chàng toét một lỗ to, máu đang rỉ rỉ chảy. Vân Lâu lấy khăn tay buộc chặt vết thương, rồi tiếp tục con đường còn lại.
Đến cổng, ánh đèn còn sang trong phòng khách làm chàng khó chịu. Ai còn thức đấy? Hàn Ni à? Nhìn lại mình, thân thể ướt như chuột, thật khó coi. Đem xe vào nhà xe, vừa bước tới cửa phòng khách, là có tiếng cửa mở, rồi một âm thanh vút cao:
- Anh Lâu! Anh về rồi đấy à?
Vân Lâu chau mày, cơn giận bốc lên trong đầu. Tại sao bảo ngủ mà vẫn không chịu đi ngủ? Thế này đến bao giờ mới khỏe được! Vân Lâu bước nhanh vào phòng khách, Hàn Ni đứng tựa cửa không trông thấy đôi mắt hờn trách của người yêu, tiếp tục nũng nịu:
- Sao đến giờ này anh mới về? Em lo chết luôn, em cứ ngỡ anh... Hàn Ni đã nhìn thấy dáng xốc xếch của chàng. Anh sao thế này, ướt hết cả...
Vân Lâu cắt ngang, giọng chàng có vẻ giận:
- Tại sao anh bảo em đi ngủ mà em không đi ngủ chứ?
- Em.. Em... Thấy sắc giận trên mặt chàng, Hàn Ni sợ sệt. Em đã định đi ngủ... Nhưng... Nhưng ngủ chẳng được, sau đấy thấy trời mưa, mà anh thì chẳng mang theo áo đi mưa, nên em không thể ngủ được nữa... Em phải đi ra...
Hàn Ni giải thích một cách khó khăn, mắt nàng đỏ và ẩm, nhìn thân thể yếu gầy của người yêu run rẩy trong gió, chàng thấy xót xa và giận hờn:
- Đã bảo không cần đợi mà cứ đợi mãi, sao em không biết nghe gì hết vậy. Không chịu ngủ sớm đi, thức khuya, trời lạnh thế này cũng không chịu mặc thêm áo, rồi rồi... Vân Lâu đột nhiên thấy bực tức, hét. Em lớn rồi chứ đâu phải trẻ con mà cái gì cũng phải nhắc nhở từng chút một thế?
Đôi mắt Hàn Ni sụp xuống, những giọt nước mắt ven bờ mi lăn dài trên gương mặt xanh xao. Nàng đưa tay lên môi chận lấy tiếng khóc, những ngón tay nhỏ và gầy, thân hình run rẩy như những chiếc lá úa trong cơn gió thu. Vân Lâu ngây người ra, nước mắt của Hàn Ni đã rửa tan cơn giận. Ta đã làm gì? Ta đã trách Hàn Nị Ta định giết nàng sao? Người ta thức suốt đêm đợi mình về mà sao mình lại vô tình và ngu thế? Vân Lâu bước tới ôm lấy Hàn Ni, úp mái tóc nhỏ nhắn vào ngực:
- Thôi đừng khóc nữa em. Anh xin lỗi, anh bậy thật, anh đã về khuya để em lo lắng, rồi còn hờn trách để em buồn nữa, anh bậy thật. Thôi nín đi em, anh xin!
Hàn Ni càng khóc to hơn, Vân Lâu nâng cằm người yêu lên, nước mắt chan hòa trên mặt nàng làm chàng bối rối:
- Hàn Ni, anh xin lỗi mà... cho anh xin lần này đi, tại anh yêu em quá, anh sợ em lạnh, sợ em ngủ không đúng giờ rồi mất sức, anh lo cho em, vì em yếu quá. Thôi đừng khóc nữa nhé, anh chịu tội rồi, em muốn phạt anh sao anh cũng chịu nhưng đừng khóc.
Hàn Ni nín khóc, đôi mắt đen nhánh long lanh:
- Em... Em đâu có trách anh, chỉ tại em thấy em ngu quá, không biết làm gì cả khiến anh phải giận. Em... Em thật vô dụng, em chỉ gây phiền nhiễu cho anh thôi, vì vậy em...
Một cái gì chận nơi cổ, Hàn Ni không nói thêm được. Nhìn vẻ bối rối, sợ sệt của người yêu, Vân Lâu vừa tội lại vừa sợ. Chàng dìu nàng đến ngồi xuống ghế, xoa nhẹ tay người yêu:
- Em đừng nghĩ như vậy, trong lòng anh, em đã chiếm hết quả tim anh, anh yêu em nhiều lắm, Hàn Ni ạ!
Vân Lâu nói mà cảm thấy bực vì ngôn ngữ không đủ để lột hết tình cảm của mình. Không có một tiếng gì để hình dung được mối tình cảm của mình. Không có một tiếng gì để hình dung được mối tình cuồng nhiệt, say đắm của chàng đối với Hàn Nị Xoa nhẹ đôi tay nhỏ nhắn của người yêu, rồi úp mặt mình vào đấy, Vân Lâu gọi thầm. Hàn Ni! Hàn Ni! Em phải sống! Em phải sống với anh! Hàn Ni! Hàn Ni! Tiếng gọi không thốt được thành lời những giọt nước mắt nhỏ xuống.
- Anh Lâu! Sao vậy anh!
Hàn Ni hoảng hốt, quên cả nỗi buồn ban nãy, nàng cuống quýt:
- Tại sao anh khóc? Đàn ông mà ai lại khóc? Có phải lỗi tại em không? Em làm anh buồn sao? Em ngu thật, anh đừng buồn nữa.
Vân Lâu kéo người yêu vào lòng, môi chàng đặt lên môi Hàn Ni. Nụ hôn say đắm đầy nước mắt. Vâng, em ngu thật đấy Hàn Ni ạ. Nhưng cái ngu của em dễ thương quá, dễ thương vô cùng!
Ngẩng đầu lên, gương mặt Hàn Ni đã rạng rỡ:
- Từ tối đến giờ em chưa ngủ à?
Hàn Ni bối rối trước câu hỏi của Vân Lâu:
- Em có đi ngủ... Nhưng ngủ không được... Em cứ nghĩ ngợi hoài. Đột nhiên Hàn Ni ngước mắt lên nhìn Vân Lâu. Anh Lâu, gia đình anh phản đối mối tình của hai đứa mình à?
Vân Lâu kinh ngạc mở to mắt:
- Ai nói thế?
- Em nghe mẹ nói với cha... Hình như... hình như cha anh phản đối ghê gớm lắm thì phải.
Đúng vậy, đó là sự thật, hai hôm trước chàng có nhận được thơ của cha, một bức thơ dài hơn năm trang giấy lớn. Trong đó toàn là những lời trách móc.
”... Cho mày sang Đài Loan để học hành chứ đâu phải để nói chuyện yêu đương đâu? Nhất là lại đi yêu một đứa con gái bệnh hoạn. Gia đình này chỉ có một mình mày, mày phải hiểu trách nhiệm của mày. Năm sau Mỹ Tuyên đã xong tú tài rồi, không xứng với mày sao mày lại yêu đương một đứa con gái chết lúc nào không biết? Nếu mày không bỏ nó, niên học sau đừng mong qua Đài Loan học nữa... “
Vân Lâu hình dung đến khuôn mặt nghiêm nghị của cha với những lời trách móc nặng nề. Chàng biết cha chàng chẳng bao giờ hiểu được tình yêu của mình.
- Phải không anh?
Hàn Ni hỏi với gương mặt lo lắng, Vân Lâu cố giữ vẻ điềm tĩnh:
- Không, không có đâu, em nhầm rồi đấy, cha chỉ sợ anh lo yêu đương rồi quên học hành, chớ đâu có phản đối tình yêu của chúng ta. Cha muốn anh ra trường xong hãy nói chuyện yêu đương, người sợ anh biết yêu sớm quá rồi bỏ dở chuyện học hành... Vả lại cha chưa hề trông thấy em mà phản đối làm sao chứ? Em đừng nghĩ vớ vẩn nữa, ráng giữ sức khỏe cho...
Chưa nói hết câu, Vân Lâu đã thấy nhột ở mũi, chàng ách xì liền hai cái, cơn lạnh len vào xương sống làm chàng rùng mình. Hàn Ni đứng dậy, nói:
- Anh cảm rồi, thay áo nhanh đi! Nhìn thấy vết thương ở đùi Vân Lâu, Hàn Ni hoảng hốt.
- Chết anh bị thương nữa, máu ra kìa!
Vân Lâu bịt miệng người yêu lại:
- Đừng làm ồn, cha mẹ thức dậy bây giờ, anh chỉ bị trầy tí thôi, không sao cả. Trời mưa đường trơn thật!
- Anh cưỡi xe chạy nhanh quá không té sao được, từ nay đi học anh đừng đi xe nữa, em đọc báo thấy tai nạn xe cộ cứ dồn dập, em lo quá.
- Em cứ lo quẩn làm sao mà khỏe cho nổi? Được rồi, đừng nghĩ tới vết thương của anh nữa.
Vân Lâu nói, nhưng Hàn Ni đã cúi xuống, nàng tháo bỏ chiếc khăn tay trên vết thương. Nhìn xuống, Hàn Ni chợt buột miệng:
- Trời ơi! Vết thương anh sao chảy máu nhiều thế này?
Vân Lâu trấn an:
- Không sao cả, em cứ đi ngủ đi.
- Để em lấy oxigene rửa vết thương cho, anh đi thay quần áo đi!
- Em cứ đi ngủ đi mà!
- Để băng vết thương cho anh xong em sẽ đi ngủ ngay bằng không chắc em chẳng bao giờ ngủ được.
Vân Lâu không thể từ chối được:
- Nếu thế thì đi nhanh lên đi!
Hàn Ni bước nhanh lên lầu rồi quay lại đề nghị.
- Anh về phòng thay áo đi, em mang thuốc qua phòng anh tiện hơn.
Vân Lâu về phòng, vừa thay quần áo ra thì Hàn Ni đã mang nước thuốc và băng đến. Vân Lâu ngồi trên ghế, Hàn Ni quỳ xuống dưới chân vẩn thận chăm sóc vết thương, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn lên thăm dò:
- Đau không anh?
- Không, em làm y tá khá lắm.
Hàn Ni cười, băng bó vết thương xong xuôi, Hàn Ni bảo:
- Mai anh đến bác sĩ xem lại mới được.
- Không cần, em đã băng bó rồi cần gì phải đến bác sĩ.
Hàn Ni ngẩng mặt lên nhìn Vân Lâu với niềm sung sướng:
- Em sẽ cố gắng giúp anh làm nhiều việc.
Vân Lâu xoa mái tóc dài của người yêu:
- Bây giờ em làm hộ anh chuyện này nhé. Em đi ngủ đi!
- Vâng, em đi ngay.
- Đi ngay sao không đi đi.
- Anh đuổi em à? Đợi suốt ngày mới gần nhau được có mấy phút mà...
Vân Lâu còn biết nói sao hơn? Người con gái với trái tim cuồng nhiệt đã giữ chặt hồn chàng. Ngồi tựa bên nhau mặc cho thời gian trôi mãi đến lúc nghe có tiếng chân họ mới ngẩng lên. Cửa mở, bà Dương xuất hiện trước mặt:
- Hàn Ni!
Hàn Ni đứng dậy thẹn thùng:
- Anh ấy bị thương, con băng hộ vết thương cho anh ấy.
Bà Dương khó chịu:
- Đi về phòng ngủ đi, con cần phải tập tính tự lo lấy thân chứ, mẹ đâu phải lo cho con mãi được.
Hàn Ni quay lại nhìn Vân Lâu, rồi bỏ về phòng.
Chỉ còn bà Dương và Vân Lâu. Không khí thù nghịch như lãng đãng:
- Tôi thấy cậu nên dọn đi nơi khác ở.
Máu nóng dâng lên ngực Vân Lâu:
- Nếu bác muốn thế!
- Vâng, tôi muốn thế vì con tôi!
- Vì Hàn Ni à? Vân Lâu cười, đầu chợt nhức như búa bổ. Bác làm thế là giết Hàn Ni chứ không ích gì.
- Cậu nói thế là thế nào?
- Tôi sẵn sàng rời khỏi nơi này, tôi thấy bác chưa hiểu được Hàn Ni!
Bà Dương ngẩn ra, trừng mắt nhìn Vân Lâu. Gã thanh niên trước mặt đã làm bà sững sờ:
- Nếu cậu nói rằng cậu hiểu Hàn Ni, thì cậu hãy mang hạnh phúc đến cho nó, chứ không phải mang đến cho nó cái tai họa này và cậu nên nhớ rằng con Hàn Ni tôi mà có mệnh hệ nào thì cậu phải chịu hết trách nhiệm!
Nói xong, bà quay đầu bỏ đi.
Vân Lâu cài cửa lại, nhũng câu nói của bà Nhã như những nhát dao đâm thẳng vào tim. Ngã người lên giường, Vân Lâu đau khổ nhắm mắt lại. Hàng ngàn mũi kim đâm vào óc nhức nhối.
- Hàn Ni, em sẽ không bao giờ gặp bất hạnh, sẽ không bao giờ.



chương: 12



Chương: 0 | 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 |

truyện Mùa Thu Lá Bay được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Mua Thu La Bay. Để có thể đăng và đọc thêm truyện Quỳnh Dao cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Đường tình đôi ngả



Trời đã sáng.
Những vệt sáng lờ mờ đã xuất hiện bên ngoài cửa sổ, lan dần ra, tràn vào phòng. Buổi sáng đã đánh thức Đan Phong dậy. Nàng như trở về từ cõi u mê, ngẩng
5105 lượt đọc

Nắng Thôn Đoài




Sau biến cố tại nhà hàng Hương Tân, Bội Thanh thu mình lại nơi vườn Thanh bé nhỏ. Nàng không muốn đi đâu nữa. Với nàng, bây giờ chỉ có vườn Thanh mới là thế giới đầy
8778 lượt đọc

Biết Tỏ Cùng Ai



Đến bữa điểm tâm, Nhược Trần vẫn không thấy xuống lầu dùng cơm, ông Nghị bảo bà Lý lên gọi, một lúc bà Lý trở xuống nói.
- Cậu Ba nói không ăn, để cậu ngủ một
6940 lượt đọc

Hoàn Châu Cát Cát



Cũng hôm ấy, ở tại Phủ học sĩ Vĩnh Kỳ đã gặp được người muội thật của mình - Đó là Hạ Tử Vy.
Tử Vy trong chiếc áo dài nhung, tư cách cao quý chậm rãi bước tới
9808 lượt đọc

Mười Điều Răn




Cha Hà lặng lẽ bước ra khỏi phòng, mệt mỏi xoa mắt và nâng kẻ tội đồ đang phủ phục với những giọt nước mắt ăn năn.
- Cha! Có quả thật Chúa sẽ xóa tội cho con hết
2031 lượt đọc

Tiếng gõ cửa lúc nửa đêm




Trong lúc Thái Tuấn và Thục Lan tâm sự với nhau thì cô sinh viên mới nhận việc đang làm cơm tối trong căn condo mà công ty cấp cho mình. Những người có chức vụ cao trong công ty
3428 lượt đọc

BĂNG NHI



LỜI GIỚI THIỆU
Trước khi vào truyện Băng Nhi, tôi xin kể một truyện đời xưa. Ở Trung Quốc có rất nhiều truyện truyền kỳ, và đây là một truyện ngắn, thật ngắn, xuất xứ
1163 lượt đọc

Một chút hương tình yêu



Nghiêu quê một cục đứng sờ cái đầu:
- Ai mà hiểu nổi lòng đạ của con gái hỡi trời!
Hôm ấy nhà trường tổ chức văn nghệ Họ chọn vở kịch bằng anh ngữ của Shakespear
2114 lượt đọc

Bóng nhạn chiều tà



Khiêm để bút xuống, đứng dậy bước tới trước cửa sổ, nhìn chăm chú ra ngoài bầu trời đêm.
Khiêm không làm sao hiểu được, mấy hôm nay vì đâu hàng đêm khi chàng đọc sách
2985 lượt đọc

Hỏi áng mây chiều





Hỏi áng mây chiều
Mi đến đây, rồi lại về đâu... ?
Hỏi áng mây chiều
Mi đã chứng kiến, bao cuộc tình
4596 lượt đọc

xem thêm