truyện ngắn - vì em đã không thể cùng anh... - VietCaDao.com

truyện ngắn

Vì em đã không thể cùng anh... - sưu tầm

Thời gian rồi sẽ hàn gắn vết thương trong tim nó, quan trọng là bao lâu thôi.
-Này cô bé, tạnh mưa rồi đấy, em có định về không thế?

Na vội ngước nhìn lên và bắt gặp nét mặt lo lắng của một vị khách qua đường.

-Em định ngồi mãi ở bến xe bus hả, giờ này hết xe rồi đó!

Nó lại cúi mặt xuống như vừa nãy, không nói gì.

-Anh ngồi cùng em nhé, anh cũng vừa bị đuổi khỏi nhà không có chỗ nào để đi nè!

Lâm thật có khiếu bịa chuyện, chẳng có ý đồ gì xấu cả, chỉ là cách mà anh ta làm để bắt chuyện với các cô gái. Mà không phải cô nào cũng nhận ra điều đó, vẫn sập bẫy như chơi. Nhưng lần này dường như Lâm đã thất bại rồi, Na vẫn không thay đổi nét mặt, và cũng chẳng buồn nhìn anh, nó lôi chiếc điện thoại trong túi ra xem giờ. Thấy vậy, Lâm vội cởi chiếc áo khoác của mình ra khoác lên vai nó.

-Ơ này! - Nó quay sang Lâm với một nét mặt khó tả.
-Anh xin lỗi, anh sợ em lạnh!
-À không sao, cảm ơn anh nhiều nha.

Vậy là cuối cùng nó cũng chịu nói chuyện với Lâm. Anh ta chắc vui lắm đây.

-Sao giờ này em còn chưa về nhà?
-Em à? Em chưa muốn về thôi
-Chắc em đang có chuyện buồn hả?
-Sao anh biết?
-Hình như em khóc thì phải, hay là mưa nhỉ?
-Em có khóc đâu, mưa đấy…Em ghét mưa.

Na cố tình quay mặt đi chỗ khác, đúng là nó vừa khóc, nhưng không muốn cho Lâm biết. Nhưng dường như không có gì giấu nổi Lâm, rất nhanh, anh ta rút chiếc khăn tay trong túi quần ra đưa cho Na. Ghê thật. Không hổ danh là một tay cưa gái có nghề, lúc nào cũng thủ sẵn mấy thứ ấy. Trước đây đã có bao nhiêu cô gái xin chết vì Lâm, nhưng anh chỉ coi là thú vui qua đường, cái tính ấy đã thấm vào máu rồi nên khó bỏ lắm. Anh ta đành chấp nhận sống chung với nó, không biết anh ta chấp nhận hay thấy tự hào vì nó nữa.

-Em thấy anh có vẻ quan tâm đến người khác đấy.
-Em thấy vậy à?
-Không những thấy thế, em còn nhận ra anh làm thế với hầu hết các cô gái, em nói đúng không?

Nghe đến đó, Lâm sững người lại. Đã bao giờ anh ta giở nghề mà lại bị một cô gái bắt ngay tại trận thế này đâu, chưa kịp thành công đã thất bại sao? Lâm hơi đỏ mặt nhưng lấy lại vẻ bình tĩnh rất nhanh. Chắc chắn là có tật giật mình.

-Uhm, anh thường làm thế với phụ nữ, anh thấy họ có cái gì đó rất mỏng manh cần phải bảo vệ và giúp đỡ.
-Nhưng anh quên mất rằng có những người phụ nữ rất mạnh mẽ.
-Mạnh mẽ thế nào thì họ cũng cần có một người đàn ông đúng không?
-Không hẳn.

Na cúi xuống nhìn chiếc điện thoại, màn hình sáng lên với bức ảnh tự sướng của một cặp đôi, tất nhiên trong đó có Na:

-Như em này, em vẫn sống tốt mà không cần một người con trai nào hết

Đến đây chắc chắn Lâm đã hiểu vì sao cô bé ấy lại ngồi đây giờ này, vì sao cô bé lại khóc, vì sao cô bé ghét trời mưa. Lâm luôn nắm bắt được tâm lý các cô gái rất nhanh mà. Chưa kịp đáp lại câu nói của Na, cô bé đã đứng phắt dậy.

-Thôi em về đây, cảm ơn anh vì chiếc khăn tay nhé!
-Thế còn anh thì sao?
-Đừng nói dối nữa anh ơi, anh không về tí nữa có người đi tìm đấy

Nói rồi Na chạy đi luôn, để lại Lâm ngồi tiếc nuối trên chiếc ghế chờ xe bus, anh vội gọi với theo:

-Anh là Lâm, hi vọng sẽ gặp lại em Na nhé!

Thì ra Lâm đã kịp nhìn tên của Na trên màn hình điện thoại khi nó lấy ra xem giờ. Dường như anh ta chưa hài lòng lắm, làm quen một cô bé mà cũng không ra hồn. Những lần trước, chỉ cần Lâm tỏ ra quan tâm các cô nàng một chút thôi là các cô ý tự động sập bẫy ngay, còn tự xưng tên, để lại số điện thoại, địa chỉ…Vậy mà lần này Lâm đã thất bại một cách nặng nề. Điều đó đã làm Lâm thấy rất khó chịu, tự cảm thấy xấu hổ với chính bản thân mình, có lẽ anh sẽ không bỏ cuộc rồi.

Một buổi sáng mùa thu, hơi lạnh, Na dậy sớm hơn mọi ngày, mở cánh cửa sổ trên tầng hai. Nó mở ngay bản nhạc yêu thích, đứng bên cạnh mà lắc lư lắc lư. Thi thoảng đưa mặt ra cửa nhìn xuống con đường trước nhà. Ngoái nhìn chiếc đồng hồ, đã 6h15 rồi... 7h kém. Na cứ nhìn đồng hồ liên tục, nó đợi ai đó đến rủ nó đi học chăng? Chắc không phải, hôm nay là chủ nhật. Đột nhiên nó nhận ra điều gì đó, một sự thật kinh khủng, vội chạy lên giường úp mặt xuống, nó khóc, khẽ run lên từng cơn, ướt đẫm chiếc gối hình con gấu. Thì ra nó quên mất, quên rằng người ấy đã không còn bên nó như bao ngày, quên rằng mỗi sáng An vẫn chạy bộ qua đây và gọi nó xuống chạy cùng, nó chỉ đợi có thế thôi, chỉ vậy thôi là đủ với nó mỗi ngày. Giờ đây thì sao. Nó lại khóc to hơn, nó không dám tin nữa, nó đâu thể ngờ được rằng An đã bỏ nó mà đi. Tại sao nó lại quên mất chứ, đơn giản vì nó quá đau khi phải chấp nhận sự thật này. Nó đã bị đá vào cái đêm hôm ấy, chính tại bến xe bus hằng ngày nó vẫn chờ để đến trường và đúng hôm trời mưa rất to. Nó trách, nó buồn kinh khủng. Tại sao An lại chọn hôm ấy để nói ra những lời cay đắng, tại sao lại chọn trời mưa? Nó ghét mưa lắm. Chính từ hôm ấy nó đã ghét mưa. Vì mưa đã giấu đi những giọt nước mắt của nó, nó đã khóc rất nhiều, muốn An thấy được những giọt nước mắt ấy, nhưng mưa đã giấu đi tất cả, nó nghĩ An không nhận ra và nỡ bước đi một cách vô tình. Và cũng chỉ tại mưa mà nó không biết được rằng An cũng khóc.

Nhưng thôi, nó biết để làm gì nữa, tất cả kết thúc rồi.

À đúng rồi, tối hôm đó nó đã ngồi rất lâu ở bến xe bus, một mình cho tới khi cónLâm đi qua và hỏi thăm nó. Na nhìn xuống ngăn kéo, rút chiếc khăn tay màu trắng ra và thầm nghĩ “ anh chàng rỗi hơi, giờ biết làm sao với chiếc khăn đây’’. Nó lại cất đi, chiếc khăn không có gì đặc biệt cả, chắc hẳn trước nó có rất nhiều cô gái đã sở hữu, và rồi đem trả lại như một cái cớ để làm quen. “Nhưng đừng hòng người ta trả lại cho nhé, đồ lừa đảo ạ”. Na gọi Lâm là đồ lừa đảo, ai bảo anh ta tán gái một cách lộ liễu thế chứ, chắc lần sau anh ta sẽ phải thay đổi phương thức cưa các cô em mất, vì cách này xưa mất rồi, áp dụng lại thì mang tiếng quá.

Na thôi không suy nghĩ về chuyện này nữa. Nó chạy ù xuống nhà, không ăn sáng, không đi xe bus, nó dắt chiếc xe đạp ra. Nó đang cố thay đổi những thói quen cũ, đó là cách duy nhất để quên An. Mặc dù nó vẫn không thể giấu nổi tình cảm ấy, nó vẫn còn yêu An lắm.

Một năm trước... (vậy là mối tình của nó chỉ vẻn vẹn có 1 năm)

Hôm nay nó dậy muộn, chạy vội đến bến chờ xe bus. "Ôi may quá!" - Nó thở phào nhẹ nhõm khi thấy chuyến xe bus nó cần đang dần dần tiến lại gần. Nhưng thật không may, có bao nhiêu người đi học muộn như nó chứ, chiếc xe vừa dừng lại, đám người ấy ùn ùn kéo lên xe, nó bị bật lại phía sau cùng với chiếc túi xách. Mà chiếc xe quái quỉ kia có bao giờ biết chờ đợi ai đâu. Không ai lên nữa là phóng đi ngay. Nó nhặt túi xách mà ê ẩm người, mặt nhăn như bị ai đánh. Thôi đành chờ chuyến sau vậy. 5 phút, 8 phút, 10 phút trôi qua. Ôi kia rồi, nó mừng như gặp được người thân ở xa về. Lần này nhất định nó phải chen được lên xe, sống chết cũng phải lên, không thì ở ngoài mất. Hic. Chiếc xe tiến đến rất gần rồi, nhưng không như nó dự tính, ngoài nó ra chẳng ai thèm lên cả. Chỉ có điều trên xe đã chật cứng người. Vậy là nó phải đứng từ bây giờ cho đến khi tới trường. Chắc cũng quen rồi.





Chương: 0 | 0 | 0 | 0 | 1 |

truyện Vì em đã không thể cùng anh... được đăng bởi nichiranshi, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Vi em da khong the cung anh.... Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Gió ấm mùa đông (Kì 2)

Nói xong, Sơn tắt máy. Vậy mà chả hiểu sao tay nó cứ cầm mãi cái điện thoai, mặc dù đã nghe tiếng tít tít ở đầu dây bên kia. Hi vọng một điều gì đó chăng? Nó không biết nữa… Chỉ biết
3022 lượt đọc

Vì em đã không thể cùng anh...

Thời gian rồi sẽ hàn gắn vết thương trong tim nó, quan trọng là bao lâu thôi.
-Này cô bé, tạnh mưa rồi đấy, em có định về không thế?

Na vội ngước nhìn lên và bắt gặp nét mặt lo lắng của
2589 lượt đọc

Gió ấm mùa đông (Kì 1)

Bỗng Sơn mỉm cười, nụ cười nhẹ thôi, nhưng đủ làm tim nó bồi hồi xao xuyến.

- Không trả lời được không?
- Hơ… Tại sao?
- Thì lí do ngớ ngẩn lắm. Không thích nói…
- Nhưng nếu tớ
2217 lượt đọc

xem thêm