truyện ngắn

Vai kịch cuối cùng -

Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy, ông tìm về một làng vắng vẻ ở rừng núi, sống với gia đình người em của ông là giáo viên cấp một trường làng. Mỗi buổi chiều, ông thường ra ngồi chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng. Ở đây chiều nào ông cũng thấy một chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu hỏa chạy ngang qua. Có một đường tàu hỏa đi qua thung lũng rộng này, trước khi rẽ vào những núi đá um tùm phía ga trên. Chú bé hồi hộp đợi. Ðoàn tàu phủ đầy bụi đường với những toa đông đúc hành khách như một thế giới khác lạ ầm ầm lướt qua thung lũng. Chú bé đứng vụt dậy, háo hức đưa tay vẫy. Chú mong có một hành khách nào đó vẫy lại chú. Nhưng hành khách - mệt mỏi vì suốt một ngày trên đường - chẳng ai đi vẫy lại chú nhỏ không quen biết. Hôm sau, hôm sau, rồi hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấy chú bé ra vẫy và vẫn không hành khách nào vẫy lại. Nhìn nét mặt thất vọng của chú bé, ngực người diễn viên già như thắt lại. Ông nghĩ : \"Không có gì đau lòng bằng thấy một em bé thất vọng, đừng để cho trẻ con mất lòng tin ở đời sống, ở con người.\"

Hôm sau, người em thấy ông anh mình giở chiếc vali chứa đồ hóa trang diễn viên của ông ra. Ông dán lên mũi một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo vét cũ mặc vào, rồi chống gậy đi.
Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm bưu điện xuống ga dưới, cách đó 20 km. Ông mua vé lên tàu đi ngược lên ga trên. Ngồi sát cửa sổ toa tàu, ông thầm nghĩ : \"Đây là vai kịch cuối cùng của mình, cũng như nhiều lần nhà hát phân cho mình - một vai phụ, một vai rất bình thường : một hành khách giữa bao hành khách đi tàu.\"
Qua cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên nhoài người ra, cười và đưa tay vẫy lại chú bé. Ông thấy chú bé mừng cuống quít, nhảy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy mãi.

Con tàu đi xa. Ông diễn viên già cảm động hơn bất cứ một đêm diễn huy hoàng nào ở nhà hát. Ðây là vai kịch cuối cùng, của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú bé kia vui sướng, đã đáp lại tâm hồn chú và chú sẽ không mất lòng tin vào cuộc đời.....





Chương: 1 |

truyện Vai kịch cuối cùng được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Vai kich cuoi cung. Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Một ngày nhớ đời

Tôi thất nghiệp. Tự cho phép mình nghỉ việc để rong chơi một thời gian, bù lỗ những thua thiệt ở lứa tuổi tôi đáng được hưởng.Tôi đã lao ra đứng chào hàng cho một hãng bảo hiểm năm vừa
1692 lượt đọc

Cégep thời thơ ấu

Điện thoại lúc sáng sớm

Tiếng chuông điện thoại reo, tôi giật mình tỉnh giấc. Trời đã sáng từ khi nào. Những tia nắng nhỏ tinh nghịch lọt qua màng cửa len lén nhảy múa trên má tôi. Đã mấy
3227 lượt đọc

Tám cẳng hai càng

Mẹ Tấm ngiêng giỏ cua mới bắt ở đồng về. Trận mưa những con cua nâu, đen trút xuống chậu nước. Chúng bò lổm ngổm, mình lấm láp bùn đất, miệng phun bọt, đục ngầu cả chậu.
Lần nào cũng
2346 lượt đọc

Người muôn năm củ

\"... Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?...

Nga vừa trút bỏ quần áo vứt bừa lên ghế, vừa hỏi bà nội :
- Có ai hỏi con không, bà?
- Có một cậu; người trông đứng đắn, lễ độ
1890 lượt đọc

Đem 30 có mổi chuyện này

Chiều ba mươi tết, Quỳ đạp xích lô ra ga, tính đón khách chuyến tàu vét rồi gửi xích lô, bắt xe đò về quê. Vừa vào sân ga, tàu chưa về đã có khách gọi, may thế. Khách là một trung niên mặt
1735 lượt đọc

Muôn đời có nhau

\".....RING......RIng.....Ring....RIng....Hello\"

\"Hello, Where have you been, tui goi ba tu nay đen gio ma gio may thay bat phone vaỷ\"

\"I\'m sorry, tui đang o nha chu co đi đau, nhung tai tui đang suy ghi vu vo nen hong co nghe tieng
3288 lượt đọc

Gái miệt vườn

Chị Trinh, người hàng xóm của thằng Vũ, mỗi độ nó thấy chị đi ra đầu ngỏ là nó lại thấy cái bụng của chị cứ bự ra hoài, không biết là chị có mang hay không nữa? Lắm lúc, nó qua nhà chị
2956 lượt đọc

Định nghỉa tình yêu

Buổi ăn trưa ngày hôm sau họ được thưởng thức những món ăn ngon như tôm tích, bánh mì salad, v.v. Trong khi đang dùng bữa thì ông Ninh, người đầu bếp, đi lên cầu thang và hỏi họ muốn dùng gì cho
2286 lượt đọc

Vòng tròn oan nghiệt

Lại một buổi chiều sắp sửa trôi. Nó không muốn đếm thêm một chiều nữa, mặc dù nó thừa sức thuộc lòng. Nằm ngửa, hơi nghiêng đầu về phía cánh cửa sổ duy nhất nằm xeo xéo trong phòng, nó
1701 lượt đọc

Lá thư tình đầu tiên

Cô Mì mười tám tuổi. Ðến tuổi ấy, từ mùa xuân trở đi, đôi mắt người con gái trong thẳm và đen lay láy. Cô nhìn sang hai bên, con mắt lừđừ đưa nghiêng nghiêng. Ôi chao là say sưa. Miệng hoa chúm
2241 lượt đọc

xem thêm