truyện ngắn

Trái tim ít kỷ -

Ngày ấy chúng tôi còn trẻ lắm. Nhóm 4 người chúng tôi - Một gái ba trai - là những học sinh nổi bật của lớp. Chúng tôi đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp bên nhau, cùng học hành, cùng vui chơi và cùng ... nghịch ngợm.

Quãng đời học sinh lặng lẽ trôi qua và tình yêu đã đến khi chúng tôi bước vào đại học. Tình yêu giữa em và một người trong nhóm - tạm gọi là người thứ nhất- được hai người còn lại tán thành và ủng hộ.

Chúng tôi vẫn là bộ tứ khắng khít cho đến khi người thứ nhất vượt biên và định cư ở nước ngoài. Những lá thư thương nhớ cứ vơi dần và em đã tuyệt vọng khi được tin người ta đã có người yêu nơi xứ lạ. Chúng tôi, hai kẻ còn lại, trở thành nguồn an ủi cho em. Em buồn lắm và muốn quên. Thường thường chúng tôi đi chơi cả ba, nhưng cũng có khi em đi chơi với từng người một.

Những buổi đi chơi như thế kéo dài suốt mấy năm đại học và đến một lúc, chúng tôi giật mình nhận ra mình đã vướng vào chữ \"yêu\". Hai chàng trai yêu một người con gái và người con gái phải chọn một. Người em chọn không phải là tôi. Họ yêu nhau nhưng không dám công khai cho tôi biết. Họ sợ tôi buồn, tôi đau khổ. Vì dù sao chúng tôi vẫn là bạn tốt của nhau. Và em, mỗi khi tôi buồn, đều quan tâm lo lắng. Em lo lắng sợ tôi đau khổ vì biết họ yêu nhau.

Như thường gặp trong các tam giác ma quái của tình yêu, tôi đã ra đi vì không thể kéo dài mãi tình trạng này. Không hờn trách, không oán giận vì thật ra không có gì để mà hờn trách, oán giận. Tại một thành phố biển, tôi lao vào công việc. Tôi muốn lập gia đình để ổn định cuộc sống và quan trọng hơn, để quên. Vài cuộc tình đã trôi qua nhưng tất cả chẳng đi đến đâu. Chỉ bởi vì tôi không thể nào trao trọn trái tim cho người yêu. Mà có lẽ, tôi cũng chẳng còn trái tim của riêng mình để trao cho bất kỳ ai nữa. Trái tim tôi đã dành riêng cho em rồi!

Như một định mệnh, do yêu cầu công việc, tôi phải trở về công tác tại cái thành phố mà tôi đã chạy trốn. Họ đã có một đứa con kháu khỉnh và đang sống rất hạnh phúc. Mọi việc tưởng đã an bài cho đến khi chồng em - bạn tôi - chết do tai nạn xe cộ. Tôi xuất hiện và một lần nữa trở thành nguồn an ủi em.

Bây giờ tôi là kẻ còn lại duy nhất trong ba kẻ trai trẻ xưa kia. Tưởng không có gì có thể ngăn cản được em và tôi đến với nhau. Và tôi biết, em cũng rất mong điều đó xảy ra. Nhưng tôi đã không thể vượt qua chính mình. Ý nghĩ tôi là người sau chót em chọn, cộng với những nỗi đau tinh thần mà tôi đã chịu đựng gần mười năm qua cứ dày vò khiến tôi trở nên ác độc, ác độc với em và ác độc với cả mình. Giờ đây em vẫn một mình nuôi con, và tôi, vẫn một mình cô độc. Tôi không biết ai có lỗi trong việc này, có lẽ kẻ có lỗi là trái tim của tôi. Ôi! Trái tim ích kỷ của tôi!





Chương: 1 |

truyện Trái tim ít kỷ được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Trai tim it ky. Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Hảy trôi đi dòng sông

Buổi tối thứ Bảy, tôi cùng người bạn ngồi uống nước dừa bên bờ sông Tiền. Trời đứng gió nhưng dòng sông vẫn trôi miên man và phả hơi nước lên mát rượi. Bạn tôi dân Mỹ Tho nên anh rành
1557 lượt đọc

Cầu thang

Một, hai, ba
Một, hai, ba
Cứ bắt đầu đến chỗ rẽ, là Trân lẩm bẩm đếm. Ba tầng gác cô còn đếm được một cách không đứt quãng. Tầng gác thứ tư. Trân hơi dừng để thở. Một... Hai... Ba.
2966 lượt đọc

Sợi chỉ hồng

Chớ vội mà đi tội lắm em
Có người nhặt lá thu, vàng tương tư !

Chương biết Tí Một từ hồi con nhỏ mới mười bốn, và Chương thì đã một vợ hai con !

Lúc đó Chương và vợ cứ lục đục
2023 lượt đọc

Đoạn cuối tình yêu

Chèn ơi! cuối cùng rồi ông cũng đòi cưới tui. Tui không biết tui mê hay tỉnh, tui đợi chờ ngày này gần như khô héo đời tui. Mười mấy năm rồi ông biết không. Tui tưởng ông phải hỏi cưới tui
1775 lượt đọc

Câu hát tìm nhau

Tôi gặp lão lần đầu trong quán thịt chó của bà Tư béo, nơi tôi đến bỏ rượu gạo hàng chiều sau giờ đi làm. Lão xuất hiện với bộ dạng một người lỡ đường, tay bị, tay mũ cối, gương mặt
1731 lượt đọc

Còn một mùa thu

Ngoài trời đang bă\'t đầu chuyển mưa . Cơm mưa của đầu mùa hạ từng chiê\'c la\' rơi rải ra\'c bên đường, để người qua lại dẫm lên chu\'ng một ca\'ch đau đơ\'n. Trang đư\'ng nhìn cảnh vật rùi
2903 lượt đọc

Nói Một Ðường

- Nè cậu, cậu hãy làm ơn bảo cho mình biết, khi gia đình có chuyện xung đột mình phải tự kiềm chế như thế nào?
Một anh bạn mang bộ mặt tím bầm đến gặp tôi và hỏi. Chả là anh ta biết tôi
1440 lượt đọc

Bức ảnh

Chàng nghệ sĩ ấy từ thành phố về nông thôn cặp với một cô gái kéo vó bè. Lần ấy, sau một đêm nồng nàn tâm sự trong túp lều của người tiền sử bên bờ kinh, chàng nói :
- Để anh chụp cho em
2874 lượt đọc

Vova phải trông em

Vova phải trông em cho bố mẹ đi xuống phố mua sắm, cậu đành phải cho em theo đi câu cá. Tối hôm đó, cậu dằn dỗi với mẹ:
- Từ nay con không cho em đi câu nữa đâu. Chỉ mất công, chả được con
604 lượt đọc

Tôi nó và con mưa

Chẳng hiểu sao nó lại có cái tên Diệu Hiền? Thật là khó tin. Cứ một trăm lần tới lớp thì y như rằng một trăm lẻ một lần tôi bị nó ăn hiếp. Ngay từ buổi học đầu tiên là đã dự báo cho
1464 lượt đọc

xem thêm