Tôi nó và con mưa -

Chẳng hiểu sao nó lại có cái tên Diệu Hiền? Thật là khó tin. Cứ một trăm lần tới lớp thì y như rằng một trăm lẻ một lần tôi bị nó ăn hiếp. Ngay từ buổi học đầu tiên là đã dự báo cho tôi chuyện chẳng lành.
- Ê!
Tôi cảm thấy nhột nhột ở sau gáy.
- Ê!
Rụt rè, tôi quay thật chậm cái cổ dài của mình 180 độ. Trước mặt tôi là con bé đen thui. Mái tóc xù cứng đơ mà nó đội trên đầu trong thật ngộ.
- Bạn gọi tui?
- Chứ còn ai nữa?
Nghe cái giọng đầy vẻ gây sự, tôi đâm ra cảnh giác.
- Bạn gọi tui chắc có chuyện gì?
Nó phán ngay :
- Đúng rồi! Ông thông minh lắm! Tui đề nghị thế này. Hoặc, ông ngắt dùm cái đầu để lên bàn. Hoặc là ông chịu khó ra phía sau ngồi dùm. Tui không có thấy cái chi chi trên bảng hết.
- Ơ... ơ.... - Tôi đâm ra lúng túng - Tui bị \"cận\" mà!
- Thì tui đâu có ý định tước đoạt hai mảnh ve chai dễ thương của ông đâu!?
Vừa mắc cỡ vừa tức giận, tôi chẳng biết làm sao hơn là thu xếp tập vở để chuyển \"hộ khẩu\" đi nơi khác. Thật là khó khăn khi phải từ bỏ cái thói quen ngồi bàn nhất từ lớp sáu đến giờ.
Nhưng tới lúc nó đứng dậy đi ra ngoài để đổi chỗ, tôi mới vỡ lẽ. Một con nhỏ lùn xủn. Đầu đuôi chừng một tấc nếu dùng nghệ thuật \"thậm xưng\". Còn nếu mà tả thực bằng thước dây của má tôi thì chắc nó chưa được một thước rưỡi.
Khi đã yên vị ở chỗ ngồi mới, cái đầu xù của nó quay ngoắt xuống phía bàn dưới - chỗ cũ của nó - bây giờ là của tôi, và nháy mắt ra vẻ anh chị :
- Cảm ơn ông nghe. Nhưng mà đừng có ám hại sau lưng để trả thù à!
Vừa nói nó vừa cười. Chưa hết, nó còn trợn mắt với tôi một cách tinh nghịch. Lúc này, tôi mới phát hiện ra. Ngoài cái nước da bánh ít đường mía, nó còn có một đôi mắt đen như hai hột nhãn.
Một lần, sau tiết học cuối, đang luýnh quýnh thu dọn \"chiến trường\" để chuẩn bị ra về, bỗng từ phía trước bốn năm quyển tập bay đánh phịch xuống bàn làm tôi giật mình nhảy nhổm. Chưa kịp hoàn hồn, tôi đã nghe nó \"ra lệnh\" :
- Ông làm việc từ thiện nghe! Chép bài dùm cho tui về quê, mai mốt xin hậu tạ.
Hóa ra nhà của nó không phải ở đây. Thi tuyển vào lớp mười, điểm cao, nó lặn lội ra thị xã học ở trường \"chọn\" của tỉnh, để rồi ngang nhiên vô lớp 10A1 trù ám cái thằng tội cận thị khờ dại này.
Và, như một cơn mưa đầu mùa thất thường, sau ba ngày biến mất, nó lại xuất hiện đột ngột không báo trước. Đặt biệt là nó có quà \"hậu tạ\" cho tôi thật.
- Của ông nè!
Vừa nói, nó vừa giúi vào tay tôi một gói nhỏ bọc bằng giấy nhật trình. Không biết sao, tôi đâm ra cảm động. Một chút hối hận khi mấy ngày qua chép bài cho nó, tôi vừa \"rủa\" nó không tiếc lời...
- Chữ của ông xấu òm.
Trời ạ! Công tôi \"gò\" viết muốn rụng cả tay. Đúng là... ráng nuốt cục tự ái to đùng vào bụng, tôi tò mò :
- Tui mở quà ra xem nghe!
- Cứ tự nhiên - Giọng của nó thật là tinh quái.
Tôi chột dạ :
- Bạn làm tui hồi hộp quá!
Sau đúng ba lớp giấy là cái bọc ni lông đầy những trái màu đen. Nó nhỏ và dài bằng que tăm bẻ đôi, hai đầu lại nhọn hoắc.
- Ông biết trái đó không?
- Tui chưa thấy nó lần nào - tôi ngây ngô thú thật. Trái gì vậy?
- Thì trái cây chứ gì! Tui hái đó. Bông của nó màu tím rịm, đẹp khỏi chê.
- Ắn được không? - Tôi nhìn vào trong đôi mắt đen của nó.
- Ông thử coi!
Tôi nhón một trái cho vào miệng. Bỗng nhiên, nó vừa cười vừa la lên :
- Nhả ra lẹ lên, tui hổng có chịu trách nhiệm à nghe!
Đang loay hoay chưa kịp tống cái trái gì mà lạt nhách trong miệng ra thì \"tách\" một tiếng, cái trái quái quỷ ấy vỡ ra, họng của tôi đầy những hạt li ti.
Phun phì phèo một hồi, tôi vẫn còn nỗi da gà với cái vị sam sảm nhạt nhẽo kỳ cục ban nãy. Vậy mà nó tỉnh rụi :
- Đã nói rồi! Ông đúng là ham ăn thứ thiệt.
Lần này, không có cái gì trong miệng mà tôi cứ y như là đang ngậm hột thị. Tôi chỉ biết giương mắt nhìn nó, tức anh ách mà không nói được một lời. Đầy vẻ cầu hòa thân thiện đáng ngờ, nó chộp lấy một trái trong tay tôi :
- Đây là trái nổ. Ông coi nè...
Tuột xuống ghế gọn hơn, nó đi như cáo giả nai về phía cuối lớp. Điệu nghệ và thuần thục, nó liếm nhanh cái trái kỳ quái đó rồi kín đáo đặt lên cổ áo của thằng Thái ròm lúc này, nó đang mở hết \"đài\" oang oang với lũ con gái. Nháy mắt ra hiệu với tôi xong thì \"tách\" một tiếng, thằng Thái giật mình cái tưng, quay qua tìm tìm kiếm kiếm. Điệu bộ của nó làm tụi con gái cười ré lên.
Trở lại bàn, nó nói với tôi giọng ban ơn :
- Tui đã đền đáp công lao khó nhọc của ông một cách xứng đáng bằng vũ khí \"độc nhất vô nhị\" đó.
Nhìn nó, cục giận trào lên hộng tôi khi nãy bỗng tan đâu mất tiêu.
Vậy mà, sau khi thi học kỳ hai, lúc hoa phượng đỏ chót nhảy múa trên cành, thì như một con ve bị hư giọng, nó buồn bã nói với tôi :
- Tựu trường tới, tui trả lại chỗ ngồi cho ông đó.
Tôi lắc lắc đầu cho bớt lùng bùng lỗ tai, nhìn xem nó lại bày trò gì nữa. Không đợi tôi thắc mắc, vừa hướng đôi mắt đen ra sân - chỗ mấy cây phượng già, rễ bò lổm ngổm đã trở thành quen thuộc - nó vừa nói :
- Sang năm, tui phải chuyển trở lại trường ở quê tui rồi.
Có một cái gì đè ngang ngực tôi, nặng nề. Dù đáng lẽ tin này làm tôi thở ra một cái phào nhẹ nhõm mới phải. Giọng nó vẫn đều đều nhưng không hề là cái giọng lí lắc quen thuộc mà tôi vẫn thường xuyên được nghe.
- Ba tui biểu tui học gần nhà, vừa đỡ tốn tiền, vừa kèm cặp thằng em tui năm nay thi lớp chín.
Trời bỗng dưng mưa cái ào. Tự nhiên tôi chẳng nói được gì. Bụi mưa bám đầy hai mắt kính. Tôi thấy mắt mình nhèo đi. Dẫu sao, tiếng nói từ chiếc bàn trước mắt cũng trên thành thân quen với tôi tự lúc nào. Tôi nói mà không kịp suy nghĩ :
- Hiền về quê rồi, ai... ở đây chọc ghẹo tui?
Đôi mắt đen của nó quay nhìn tôi thật là sâu. Bụi mưa vướng đầy mái tóc xù của nó trong lạ lắm. Không biết có phải vì mưa hay không mà mắt kính của tôi càng nhòe hơn.
- Mai mốt, ông nhớ sắm cái gạt nước gắn vào mắt kính nghe.
Lần đầu tiên tôi ao ước nó cứ chọc ghẹo tôi như vậy hoài mà tôi sẽ không hề thấy giận. Và kỳ lạ lắm, trước hay sau mắt kính của tôi, hình như... chỗ nào cũng có mưa...
Trần Tùng Chinh





Chương: 1 |

truyện Tôi nó và con mưa được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Toi no va con mua. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Định mệnh

Cả xóm xôn xao khi nghe tin sáu giờ chiều nay cậu Bạch từ Mỹ về. Bạch là con của ông bà Thành buôn bán thực phẩm tại chợ Phước Bình. Tiệm tạp hóa của ông bà Thành hôm nay nhộn nhịp hẳn lên,
2347 lượt đọc

Vai kịch cuối cùng

Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy, ông tìm về một làng vắng vẻ ở rừng núi, sống với gia đình người em của ông là giáo viên cấp một trường làng.
2064 lượt đọc

Nổi buồn ko dám gọi tên

Tôi gặp em trong đêm Trung Thu, khi các cô chú thiếu niên tung tăng tiếng trống gọi bầy, tung tẩy đầu Lân, phởn phơ ông Ðịa, cõng chú Cuội về rôm rả phố thị.

Em cười chào tôi qua đầu các cô,
2209 lượt đọc

Chỉ một ước mơ

Phương ngồi lặng lẽ một mình dưới tàng cây phượng vĩ của ngôi trường. Cô cảm thấy mình hiu quạnh làm sao trong một ngôi trường mới chẳng có bạn bè thân thuộc. Mọi người nhìn Phương với
1904 lượt đọc

Chủ Nhật Tím

Sáng chủ nhật, như thường lệ, tôi \"lên đồ vía\" rồi hăm hở đạp xe đến nhà Hương. Hương học cùng lớp với tôi và từ lâu tôi đã để ý đến nàng. Tuy nhiên Hương vẫn còn \"làm mặt lạnh\"
1792 lượt đọc

Tiếng dế thời thơ ấu

Ngày còn bé, có bao giờ bạn quen với một nhỏ bạn gái tính tình nghịch ngợm và
thích tham dự các trò chơi của đám con trai như Duyên của tôi không?
Nhỏ Duyên ngày ấy 13 tuổi, ốm nhom, đen nhẻm,
3193 lượt đọc

Con chim quên tiếng hót

B
1839 lượt đọc

726256-526

Năm mười một tuổi, trong một đêm theo người lớn bắt ếch ngoài đồng, lớ ngớ sao tôi theo nhầm một đám người ra sông vượt biển. Khi lên ghe, có người hỏi, muốn vượt biên họ cho theo, còn
1107 lượt đọc

Tình tren mạng

Nhỏ biết anh vào một đêm đông buồn lạnh lẽo, cái lạnh của xứ nước đá ngấm vào tim nhỏ, vào da thịt của Nhỏ, và đã làm cho nhỏ có một cái biệt danh là Công Chúa Băng Giá. Cái danh nghe cũng
1891 lượt đọc

Thuyền lá

Năm bảy, tám tuổi tôi thường theo mẹ ra sông rửa rau, kín nước... Tôi bắt chước mẹ gập những chiếc thuyền lá nhỏ xíu thả xuống dòng sông nước xanh như mắt mèo. Những chiếc thuyền lá nối
2901 lượt đọc

xem thêm