truyện ngắn

Tình Đầu Đã Xa -

Nhiều lần nghĩ về anh, về mối tình thầm lặng của chúng tôi nay đã xa, tôi nghĩ không biết có phải do lỗi ở mình? Anh-tuổi trẻ tài hoa, nhân hậu và độ lượng, những điều đó ở anh đã khiến chúng tôi nhích lại gần nhau, nhưng cũng chính những điều đó đã cướp anh ra khỏi tầm tay tôi. Tôi biết mình nhỏ bé và tội nghiệp, tôi biết mình bình thường như bao người khác, tôi biết mình.... Hay chính điều này của tôi đã vô tình hình thành một bức tường ngăn cản chúng tôi đến với nhau? Tôi biết khi xa anh, tôi đã đánh mất một nửa của chính mình. Và trong mắt anh, tôi đã đọc được sự tiếc nuối lẫn khổ đau. Có phải cả tôi và anh đều đã sai lầm?

Tôi nhớ mãi lần gặp anh ở câu lạc bộ ngoại ngữ của trường. Một con bé \"dân Văn\" chính hiệu lần đầu tập tễnh với tiếng Anh, anh lại là sinh viên ngoại ngữ năm ba nên đôi lúc đường hoàng làm \"sư phụ\" ngon lành! ở anh, tôi đã học được sự điềm tĩnh và sâu sắc, một cách sống không hời hợt với chính mình. Một con bé gàn dở và bướng bỉnh như tôi lần đầu tiên chấp nhận một người khác phái đến gần. Chấp nhận nhưng không chịu đựng những gì vốn có ở anh.

Kỷ niệm thường gắn liền với những gì hiện hữu để khi thoáng nhìn hay nhớ lại nó trong ta lại dấy lên những hình ảnh cũ. Tôi đã lỡ cắn trái táo anh trao như đã tự cắn vào mình, và vết thương cứ mãi nhức nhối theo thời gian. \"Tình yêu như trái táo thơm ta ghé răng cắn vào.... \". Anh đã nói như thế khi tôi định cắn vào trái táo anh mời. Và như Adam và Eva ngày xưa ăn trái táo cấm, tôi đã để mối tình đầu của mình lang thang trên cỏ....

Rồi anh và tôi quen nhau. Như bao người con gái khác, tôi đã cố giữ anh bằng những gì mình có thể bởi anh quá chói sáng và lý tưởng. Tôi biết mình sinh ra để cho anh, yêu anh đến đánh mất cả chính mình. Anh như con ngựa ngông cuồng với lý tưởng sống của anh, để khi gặp tôi, trở thành chú ngựa hiền lành trên thảo nguyên rộng lớn. Anh bảo, anh đã tìm được một nửa của chính mình. Và cho đến bây giờ tôi vẫn tin những gì anh nói. Tin và nhớ rằng chúng tôi một thời đã có nhau và cần nhau đến như thế nào!

Yêu anh, tôi muốn anh chỉ là của riêng mình. Anh là anh của riêng tôi khi ở bên nhau. Tôi biết mình ích kỷ, nhưng biết làm sao được khi tôi hiểu rằng mình sống không thể thiếu anh. Nhưng, tôi không thể tách anh ra khỏi cộng đồng, không thể giữ anh trong vòng tay của riêng mình vì chính những cố chấp tự ái của một đứa con gái. Tôi vô tình làm anh mệt mỏi với chính tôi!

\"Anh là con trai. Anh yêu em! Em hãy nhớ điều đó!\". Nhiều lần anh đã nói với tôi như vậy. Đúng! Anh yêu tôi! Nhưng \"anh là con trai\" nên cũng có những cái tầm thường như bao người con trai khác. Xung quanh anh còn có bạn bè và những thú vui thông thường. Anh không thể sống khép kín vì những đòi hỏi vô lý của tôi. Tôi điên cuồng giữ anh. Anh mệt mỏi với những đòi hỏi tầm thường đó, mặc dù anh vẫn yêu tôi lắm!

Để rồi tôi đau khổ nhận ra rằng, chúng tôi như một chuyến tàu, gặp nhau ở ga rồi lại xa nhau. Anh cố thản nhiên bước qua tôi và cũng cố tập lạnh lùng, quay lưng với những gì mình có để bước đi con đường khác.

Lần cuối cùng chúng tôi ở bên nhau, anh nói: \"Có lẽ chúng mình không hợp nhau. Em đừng dằn vặt để tự làm khổ mình. Hãy nhớ rằng em trong anh sẽ chẳng ai thay thế!\".

Nhiều lần nhớ về anh với trái tao trên môi mình, tim tôi thắt lại. Phải chi ngày đó tôi đừng gặp anh. Phải chi ngày đó tôi đừng để trái tim mình lang thang đi hoang. Phải chi.... mình được sinh ra với trái tim cứng rắn hơn chút nữa, thì có lẽ....

Nhưng tôi biết, hạnh phúc bên tôi khi tôi đã có anh trong đời. Tôi cũng biết dằn vặt mình là khi tôi nhớ thương anh da diết. Mười tám tuổi, tôi đã sống, đau khổ và hạnh phúc.





Chương: 1 |

truyện Tình Đầu Đã Xa được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tinh Dau Da Xa. Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Tiếng rừng

Năm ấy. Anh mười chín tuổi. Tôi mười sáu. Anh học đại học năm thứ ba. Còn tôi
mới năm thứ nhất, ”lính mới“ của trường.
Vừa chân ướt chân ráo, tôi đã nghe mọi lời bình luận về anh.
3166 lượt đọc

Chuyện ở biển

- Bin! Tối nay đi sinh nhật hắn mua gì?
Tiếng nhỏ Bon the thé bên tai làm tôi nhăn mặt xẳng giọng :
- Mua gì tùy mày!
Con Bi chen vào :
- Hết tiền rồi, tốt nhất là gói mày lại tặng cho hắn.
Nhỏ Bon xô
1833 lượt đọc

Câu hát tìm nhau

Tôi gặp lão lần đầu trong quán thịt chó của bà Tư béo, nơi tôi đến bỏ rượu gạo hàng chiều sau giờ đi làm. Lão xuất hiện với bộ dạng một người lỡ đường, tay bị, tay mũ cối, gương mặt
2065 lượt đọc

Người muôn năm củ

\"... Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?...

Nga vừa trút bỏ quần áo vứt bừa lên ghế, vừa hỏi bà nội :
- Có ai hỏi con không, bà?
- Có một cậu; người trông đứng đắn, lễ độ
1900 lượt đọc

Buổi Chiều Gió Ngút

Một anh bạn tặng tôi một tờ tạp chí cũ, xuất bản cách đây hơn hai mươi năm, trong đó có đăng một truyện ngắn của tôi viết khi còn là sinh viên.

Truyện ngắn này tôi đã quên mất từ lâu,
1800 lượt đọc

Chùm truyện ngắn của học sinh

Khoảng Cách

Nó ngồi trên một mỏm đá nhô ra bên bờ suối. Hắn cũng lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh. Cảm giác có một khoảng khách bình thường rồi, hắn mới lên tiếng. Hắn nói về cảnh vật xung
1032 lượt đọc

Cơn ác mộng ..........

Đêm đó mọi người ai cũng đã ngủ say, ngoài phố vắng tanh chỉ có vài người và nhũng chiếc xe Taxi chạy qua chạy lại đón khách . GHTN cùng người Cô đi đến trường và thức tới sáng đêm không
3205 lượt đọc

Kịch câm

1. Ừ đây - nó nghĩ - mọi thứ tự, luật lệ đã thay đổi!
Với mẩu giấy này, nó trở nên một người có vai vế trong nhà, nó sẽ được tự do, tự do tiếp bạn bè vào chiều tối, thoải mái mà đi
1697 lượt đọc

Mật rắn

Tôi quen cậu ta lần đầu ở ngay cổng đền Ngọc Sơn. Chiều hôm đó, sau một ngày cắt tóc mỏi mệt, tôi thu dọn đồ nghề, ghì chặt sau xe đạp, lững thững dắt xe về Đền, nơi cư trú của tôi.
1935 lượt đọc

Cô giáo hỏi Vova:

Cô giáo hỏi Vova:
- Tại sao hôm qua em không đi học?
Vova giải thích:
- Hôm qua mẹ em giặt mất cái quần sịp của em, mà em thì chỉ có mỗi một cái đó.
Cô giáo:
- Được rồi.
Ngày hôm sau cũng
1048 lượt đọc

xem thêm