truyện ngắn

Tình Đầu Đã Xa -

Nhiều lần nghĩ về anh, về mối tình thầm lặng của chúng tôi nay đã xa, tôi nghĩ không biết có phải do lỗi ở mình? Anh-tuổi trẻ tài hoa, nhân hậu và độ lượng, những điều đó ở anh đã khiến chúng tôi nhích lại gần nhau, nhưng cũng chính những điều đó đã cướp anh ra khỏi tầm tay tôi. Tôi biết mình nhỏ bé và tội nghiệp, tôi biết mình bình thường như bao người khác, tôi biết mình.... Hay chính điều này của tôi đã vô tình hình thành một bức tường ngăn cản chúng tôi đến với nhau? Tôi biết khi xa anh, tôi đã đánh mất một nửa của chính mình. Và trong mắt anh, tôi đã đọc được sự tiếc nuối lẫn khổ đau. Có phải cả tôi và anh đều đã sai lầm?

Tôi nhớ mãi lần gặp anh ở câu lạc bộ ngoại ngữ của trường. Một con bé \"dân Văn\" chính hiệu lần đầu tập tễnh với tiếng Anh, anh lại là sinh viên ngoại ngữ năm ba nên đôi lúc đường hoàng làm \"sư phụ\" ngon lành! ở anh, tôi đã học được sự điềm tĩnh và sâu sắc, một cách sống không hời hợt với chính mình. Một con bé gàn dở và bướng bỉnh như tôi lần đầu tiên chấp nhận một người khác phái đến gần. Chấp nhận nhưng không chịu đựng những gì vốn có ở anh.

Kỷ niệm thường gắn liền với những gì hiện hữu để khi thoáng nhìn hay nhớ lại nó trong ta lại dấy lên những hình ảnh cũ. Tôi đã lỡ cắn trái táo anh trao như đã tự cắn vào mình, và vết thương cứ mãi nhức nhối theo thời gian. \"Tình yêu như trái táo thơm ta ghé răng cắn vào.... \". Anh đã nói như thế khi tôi định cắn vào trái táo anh mời. Và như Adam và Eva ngày xưa ăn trái táo cấm, tôi đã để mối tình đầu của mình lang thang trên cỏ....

Rồi anh và tôi quen nhau. Như bao người con gái khác, tôi đã cố giữ anh bằng những gì mình có thể bởi anh quá chói sáng và lý tưởng. Tôi biết mình sinh ra để cho anh, yêu anh đến đánh mất cả chính mình. Anh như con ngựa ngông cuồng với lý tưởng sống của anh, để khi gặp tôi, trở thành chú ngựa hiền lành trên thảo nguyên rộng lớn. Anh bảo, anh đã tìm được một nửa của chính mình. Và cho đến bây giờ tôi vẫn tin những gì anh nói. Tin và nhớ rằng chúng tôi một thời đã có nhau và cần nhau đến như thế nào!

Yêu anh, tôi muốn anh chỉ là của riêng mình. Anh là anh của riêng tôi khi ở bên nhau. Tôi biết mình ích kỷ, nhưng biết làm sao được khi tôi hiểu rằng mình sống không thể thiếu anh. Nhưng, tôi không thể tách anh ra khỏi cộng đồng, không thể giữ anh trong vòng tay của riêng mình vì chính những cố chấp tự ái của một đứa con gái. Tôi vô tình làm anh mệt mỏi với chính tôi!

\"Anh là con trai. Anh yêu em! Em hãy nhớ điều đó!\". Nhiều lần anh đã nói với tôi như vậy. Đúng! Anh yêu tôi! Nhưng \"anh là con trai\" nên cũng có những cái tầm thường như bao người con trai khác. Xung quanh anh còn có bạn bè và những thú vui thông thường. Anh không thể sống khép kín vì những đòi hỏi vô lý của tôi. Tôi điên cuồng giữ anh. Anh mệt mỏi với những đòi hỏi tầm thường đó, mặc dù anh vẫn yêu tôi lắm!

Để rồi tôi đau khổ nhận ra rằng, chúng tôi như một chuyến tàu, gặp nhau ở ga rồi lại xa nhau. Anh cố thản nhiên bước qua tôi và cũng cố tập lạnh lùng, quay lưng với những gì mình có để bước đi con đường khác.

Lần cuối cùng chúng tôi ở bên nhau, anh nói: \"Có lẽ chúng mình không hợp nhau. Em đừng dằn vặt để tự làm khổ mình. Hãy nhớ rằng em trong anh sẽ chẳng ai thay thế!\".

Nhiều lần nhớ về anh với trái tao trên môi mình, tim tôi thắt lại. Phải chi ngày đó tôi đừng gặp anh. Phải chi ngày đó tôi đừng để trái tim mình lang thang đi hoang. Phải chi.... mình được sinh ra với trái tim cứng rắn hơn chút nữa, thì có lẽ....

Nhưng tôi biết, hạnh phúc bên tôi khi tôi đã có anh trong đời. Tôi cũng biết dằn vặt mình là khi tôi nhớ thương anh da diết. Mười tám tuổi, tôi đã sống, đau khổ và hạnh phúc.





Chương: 1 |

truyện Tình Đầu Đã Xa được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tinh Dau Da Xa. Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Người vẽ nhửng dòng song

Bụp! Một trái khế chín mủn rơi đúng ngay trang sách tôi vừa mở ra. Chưa kịp hoàn hồn thì... Bụp bụp, hai ba trái khế nữa liên tiếp nhắm vào đầu và lưng, tôi ngước lên - thằng nhóc tướng mạo
1618 lượt đọc

Chỉ một ước mơ

Phương ngồi lặng lẽ một mình dưới tàng cây phượng vĩ của ngôi trường. Cô cảm thấy mình hiu quạnh làm sao trong một ngôi trường mới chẳng có bạn bè thân thuộc. Mọi người nhìn Phương với
1722 lượt đọc

Biển vổ muôn đời

Đêm mùa hạ cao xa.
Ngoài kia là biển đen bao la chập chùng, và bên kia dãy núi xanh mờ là thành phố hoa đèn sáng rỡ. Gió từ khơi xa đưa những con sóng vỗ vào những kẽ đá xám lạnh cái điệp khúc
3000 lượt đọc

Một chuyện hồi tưởng lại

Hồi đó chủ nhật nào nội Ngân cũng đều ghé sạp vải của má tôi. Hai bà thường nói chuyện nắng mưa trời đất cho đến chợ tan mới về. Lúc hai người nói chuyện, Ngân chịu khó ngồi chờ,
1944 lượt đọc

Tình muộn

“Thúy Vi, 18 tuổi, mồ côi cha lẫn mẹ và đã gặp nhiều bất hạnh trên đường vượt biển tìm tự do, mong chờ được ân nhân bảo lãnh sang Hoa Kỳ, hứa sẽ không làm tuyệt vọng ân nhân. Thư về
2056 lượt đọc

Định nghỉa tình yêu

Buổi ăn trưa ngày hôm sau họ được thưởng thức những món ăn ngon như tôm tích, bánh mì salad, v.v. Trong khi đang dùng bữa thì ông Ninh, người đầu bếp, đi lên cầu thang và hỏi họ muốn dùng gì cho
2123 lượt đọc

Cam tâm

Hai năm trước tôi nhìn ống gỗ quế chạm một đôi chim đậu trên cành hoa bé xíu kia mà tưởng đến cái ống hít của những thiếu nữ như Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng. Giấu trong tay áo, bên
1863 lượt đọc

Câu hát tìm nhau

Tôi gặp lão lần đầu trong quán thịt chó của bà Tư béo, nơi tôi đến bỏ rượu gạo hàng chiều sau giờ đi làm. Lão xuất hiện với bộ dạng một người lỡ đường, tay bị, tay mũ cối, gương mặt
1909 lượt đọc

Tình điên

Ánh sáng vàng úa của vừng thái dương đỏ chót như còn do dự ở chân dẫy tre già cao vót, rì rào, kẽo kẹt.
Luồng gió mát về chiều vừa đánh thức xóm Hồng Thủy miên man ngây ngất trong bầu không
1641 lượt đọc

Bà mẹ Quốt Tế

Chị Trương từ chái bếp lom khom bước lên nhà trên, vô ý vấp phải cây đòn gánh, ngã chúi về phía trước. Hú ba hồn bảy vía, chị chụp kịp cái chân chõng tre, hai tay đè trên ngực, chị định
1827 lượt đọc

xem thêm