truyện ngắn - tìm vợ - VietCaDao.com

truyện ngắn

Tìm vợ -

Tôi đã trải qua bốn đời vợ, không phải là cưới một lúc mà tất nhiên tôi lần lượt
cưới vợ để rồi lại lần lượt ly dị...

Cô vợ đầu tiên của tôi chẳng phải ở đâu xa, nàng học cùng khoá với tôi, nàng có
nhan sắc. Cô vợ đảm đang, duyên dáng của tôi có mọi ưu điểm để khiến tôi yêu
nàng suốt đời nếu như nàng không nói quá nhiều! Một năm sau, nàng sinh một cậu
con trai giống tôi như đúc, nhưng cái tật nói dai, nói dài... hay cằn nhằn trách
móc chồng của nàng cũng tăng lên rõ rệt. Nàng \"truy bức\" tôi từng đồng lương
một, nàng \"thúc ép\" tôi phải về nhà đúng giờ, nàng \"bắt buộc\" tôi phải bế thằng
nhóc con cũng... lắm mồm như mẹ, mồm nó lúc nào cũng ngoạc ra kêu oa... oa...
Nàng \"cấm\" tôi không được kết bạn với mấy anh chàng cùng phòng độc thân sợ la cà
mất thì giờ... Nàng \"bắt\" tôi phải về quê thăm cha mẹ tôi, cha mẹ nàng trong dịp
tôi được nghỉ... Nói tóm lại nàng lấy mất cái tự do ăn uống, thở, hút, chơi bời
của một \"chàng trai trẻ\"...

Chúng tôi cãi nhau, tôi gọi nàng là \"Bà già ướp tủ lạnh\" hoặc \"mụ phù thuỷ cưỡi
chổi\". Còn nàng cũng gọi tôi bằng danh hiệu \"cao quý\": \"đồ gàn\" và \"lão thầy
mo\"... Cũng may, con trai tôi còn bé chưa hiểu tiếng người, vì thế tránh làm hư
hỏng con, tôi xin li dị vợ. Nàng đồng ý với điều kiện để lại căn buồng cho nàng
nuôi con. Tôi còn cho thêm nàng chiếc tủ phần tôi. Sau đó tôi được đi nghiên cứu
sinh ở nước ngoài.

Chưa đến 30 tuổi, khoẻ mạnh, tự do, lại sắp có bằng phó tiến sĩ, ối cô sinh viên
trẻ măng thầm yêu trộm nhớ, vậy mà tôi lại \"trót\" yêu một cô nàng cũng là nghiên
cứu sinh như tôi và xấp xỉ tuổi tôi. Vì nàng vừa xinh đẹp vừa diện rất đúng mốt.

Rồi chúng tôi cưới nhau. Nàng về ở chung. Phòng tôi chật ních quần áo xuân, hạ,
thu, đông... giày dép cao, thấp... các lọ nước hoa dẹt tròn... đó là tất cả tài
sản của cô vợ đỏm dáng. Hàng ngày nàng ngủ dậy muộn, chuốt móng tay móng chân,
tô vẽ mặt mày, đi dạo phố xem các cửa hàng trưng bày mốt... Còn tôi đi chợ nấu
cơm, lau nhà cửa, mua hàng theo tờ kê của nàng. Buổi tối nàng bắt tôi dẫn đi xem
phim, đi nhảy đầm, đi du lịch ngày chủ nhật... Giờ đây tôi phải lo làm hai luận
án tốt nghiệp. Luận án của tôi thì đã đành, đằng này tôi phải làm thêm luận án
của nàng, mà lĩnh vực \"Lấy giống súc vật nuôi\" thì nào tôi có biết gì? Tôi đành
cặm cụi thâu đêm để nghiên cứu cái chuyên đề của nàng, bởi tôi không muốn vợ tôi
về nước không có bằng. Rồi mọi việc cũng qua nhanh, tôi nghèo đi vì nàng, nhưng
lại được cái hãnh diện hai vợ chồng đều là phó tiến sĩ! Chúng tôi chuẩn bị về
nước, trong nhà chỉ còn vài ba thứ để dùng cho gia đình, còn toàn là sách. Cô vợ
tôi thở dài gói ghém đồ đạc riêng của nàng cho vào va li. Đêm ấy nàng nói với
tôi rằng chúng tôi cần phải chia tay nhau. Vì nàng không muốn làm khổ tôi thêm
nữa, vả lại nàng còn muốn tự do không ràng buộc... Đã hết nước tôi đành đồng ý.
Thôi thì sự việc đã đến nông nỗi ấy, biết làm sao?

Các nhà tâm lý học thế giới đã bảo: \"Những người đàn ông ly dị vợ thường bị rối
loạn thần kinh nặng\". Tôi không muốn thành người tâm thần nên tôi quyết định lấy
vợ lần nữa. Rút kinh nghiệm hai lần li dị đều là các cô gái sắc sảo, học cao,
lần này tôi chủ tâm lấy một cô vợ khoảng 18-19 tuổi, sau hai năm học đúp cô mới
thi được cái bằng phổ thông trung học. Được làm vợ tôi, chàng trai có học vị phó
tiến sĩ, mới ở tây về, có tiêu chuẩn một căn hộ riêng biệt, cô bé hãnh diện với
bạn bè ra mặt. Nhất nhất cô bé nghe theo mọi mệnh lệnh của tôi. Tôi sẽ hạnh phúc
hoàn toàn và sống với cô suốt đời nếu cô bé không quá đoảng vị. Tôi sai cô mua
gì, cô mua đúng như vậy, hễ lệch giá là cô mang tiền về hỏi tôi. Đến nước này
thì tôi đi chợ cho nhanh. Cô lại nấu ăn rất vụng. Thế là tôi lậi phải dạy cô từ
cách rán cá, kho thịt, cách xào rau. Dạy gì thì cô làm nấy, hỏi tôi cách thức
luôn mồm, khiến tôi không sao ngồi đọc nổi một trang sách. Thế thì thà tôi vào
bếp cho xong! Cô vợ của tôi còn có nhược điểm là ăn nói vô duyên, bởi vì cô còn
quá trẻ lại chưa hề tiếp xúc với xã hội, cô biết gì mà nói? Thậm chí khách hỏi
cô cũng nhìn tôi chờ trả lời hộ. Đến thế là cùng! Tôi không thể để mình biến
thành một bà vú em! Tôi xi li dị cô và chia cho cô một nửa căn hộ, cô lấy cái
giường còn tôi lấy cái tủ. Cô lấy tủ lạnh, tôi lấy xe máy...

Nói tóm lại tôi bị thiệt về của cải, nhưng được cái yên thân.

Sống độc thân được vài năm, tôi lại cảm thấy buồn, vả lại các nhà chuyên gia về
hôn nhân gia đình đã phát biểu: \"Những người đàn ông li dị vợ sống độc thân sức
khoẻ thường giảm sút và chết non\".Tôi không muốn chết yểu vì tôi mới đến tuổi
trung niên, tôi quyết định cưới một cô vợ đảm đang để kéo dài tuổi thọ.

Cô ấy thuộc loại muộn chồng không phải vì ế mà vì quá kiêu kỳ. Rốt cuộc thấy
mình đã 34 tuổi rồi, cô đành phải lấy tôi dù biết tôi đã qua ba đời vợ. Vợ tôi
tháo vát đảm đang, tôi không còn phải lo lắng gì nữa. Lĩnh lương tôi trao cả cho
cô là cơm nước tinh tươm, bạn bè của tôi đến chơi ai cũng khen cô ấy biết giao
thiệp. Nhưng... Sự đời là thế, không ai được phép hưởng hạnh phúc trọn vẹn cả...
Cứ tối đến, lên giường là cô bắt đầu \"Tra hỏi\" tôi về cá tính của các cô vợ cũ
của tôi, nào là các cô ấy xinh đẹp trẻ trung ra sao? Tôi yêu cô nào nhất? v.v...
Tôi ậm ừ cho qua chuyện thì cô ấy bảo tôi là không chân thật với vợ. Tôi trả lời
thật các câu hỏi của cô ấy thì cô ấy bảo tôi là không yêu vợ... Bây giờ tôi mới
biết cô ấy ghen khổ ghen sở với ba người vợ trước của tôi. Cô ấy không ăn không
ngủ được và hành hạ tôi hàng đêm về những câu hỏi bất tận ấy. Ban ngày cô ấy bỏ
thì giờ rình xem tôi đi đâu, làm gì, có rẽ vào thăm các cô vợ cũ không. Cô ấy tỏ
ra ghen đặc biệt với người vợ thứ nhất đã sinh cho tôi một đứa con. Bởi tôi vẫn
đến thăm con, vẫn cung cấp tiền cho con ăn học và thằng bé càng lớn càng giống
tôi như đúc.

Rồi một đêm, trong buổi \"tra hỏi\" thường lệ của cô vợ thứ tư, tôi đã quá căng
thẳng thần kinh mà buột ra câu nói dại dột: \"Tôi không thể sống mãi cảnh này
được\". Thế là chúng tôi thoả thuận ly dị nhau chóng vánh. Tôi để lại căn buồng
và tiện nghi gia đình cho cô ấy. Còn tôi với cái hòm cũ thời sinh viên đựng đầy
sách, vài bộ quần áo lại chuyển vào sống trong phòng độc thân của cơ quan. Lại
sống một mình, lại ăn một mình. Lấy ai? Ai lấy? Nghĩ mà giận mình, giận đời sao
bạc bẽo. Nhân một hôm buồn tình, ngồi đọc cuốn sách \"Tâm lý trong hôn nhân\" tôi
thấy câu: \" Những người đàn ông ly dị vợ thường có xu hướng trở về sống với
người vợ đầu tiên!\". Các bạn biết không, tôi như người chết đuối vớ được cọc. ừ
mà phải, thằng con trai của tôi có lần nó cũng tâm sự với tôi nó muốn bố mẹ về ở
với nhau. ừ mà phải, nói nhiều một tý có sao. Đã qua bốn đời vợ, tôi càng hiểu
rõ chẳng có người phụ nữ nào có đủ mọi đức tính mà tôi cần. Thế là rõ rồi! Tôi
như trẻ lại tuổi đôi mươi, tôi đi nhuộm tóc đen, may áo quần mới. Tôi chầu chực
xin phép đưa đón nàng, tôi đợi đến sinh nhật, ngày 8-3 tặng hoa. Tôi đã được cô
ấy mời đến ăn cơm nhân ngày sinh nhật con trai của chúng tôi. Nhưng liệu tôi có
giải nổi lời nguyền không lấy chồng của cô ấy khi trước đây buộc phải chia tay
với tôi không? Các bạn hãy giúp tôi với nhé!





Chương: 1 |

truyện Tìm vợ được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tim vo. Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Nổi buồn ko dám gọi tên

Tôi gặp em trong đêm Trung Thu, khi các cô chú thiếu niên tung tăng tiếng trống gọi bầy, tung tẩy đầu Lân, phởn phơ ông Ðịa, cõng chú Cuội về rôm rả phố thị.

Em cười chào tôi qua đầu các cô,
1813 lượt đọc

Chủ Nhật Tím

Sáng chủ nhật, như thường lệ, tôi \"lên đồ vía\" rồi hăm hở đạp xe đến nhà Hương. Hương học cùng lớp với tôi và từ lâu tôi đã để ý đến nàng. Tuy nhiên Hương vẫn còn \"làm mặt lạnh\"
1483 lượt đọc

Bài toán khó

Gần một năm trời, tôi mới biết mình thật vô tích sự, khi thất bại chỉ với mỗi việc cỏn con: theo đuổi thần tượng. Nói thì nghe dễ nhưng khi làm, tôi đã nếm đủ các vị: chua, cay, mặn,
2887 lượt đọc

Đưa sáo sang sông

Bà Hai Thoan bán nước, lại thêm cả nghề chứa trọ ở cổng sau chợ Niệm. Chợ Niệm đây là chợ Niệm Nghĩa, nằm ở bên sông Cửa Cấm. Chợ Niệm Nghĩa trước chỉ họp mỗi tháng bốn phiên, nhưng
1489 lượt đọc

Tôi nó và con mưa

Chẳng hiểu sao nó lại có cái tên Diệu Hiền? Thật là khó tin. Cứ một trăm lần tới lớp thì y như rằng một trăm lẻ một lần tôi bị nó ăn hiếp. Ngay từ buổi học đầu tiên là đã dự báo cho
1455 lượt đọc

Cégep thời thơ ấu

Điện thoại lúc sáng sớm

Tiếng chuông điện thoại reo, tôi giật mình tỉnh giấc. Trời đã sáng từ khi nào. Những tia nắng nhỏ tinh nghịch lọt qua màng cửa len lén nhảy múa trên má tôi. Đã mấy
2936 lượt đọc

Love triangle

well, how should i even start the storỵ i met a guy by the name of sonny about 6 months agọ he never told me that he had already had a girlfriend. by the time i found out, i had aready had the stongest feelings for him ever.he now has stong
2973 lượt đọc

Người đàng bà trong trắng

Trăng lên quá đầu rặng thông, hơi rượu đã thấm lòng, nhà thi sĩ già ngỏ tâm sự với một chàng trẻ tuổi ngồi đối diện:

- Tôi phải nói thật rằng tôi tiếp anh đây không phải vì ngày trước
1877 lượt đọc

Every day i love u

Anh không biết nhưng anh tin
Có điều gì đang tiếp diễn
Nhờ em mà anh tốt hơn
Anh yêu em từng ngày một
Anh chưa bao giờ cho rằng
Giấc mơ sẽ thành sự thật
Nhưng em là người duy nhất
Khiến anh
1607 lượt đọc

Nấm mồ

Ông đi qua, bà đi lại đều nhìn vào cái mô đất nho nhỏ bên đường cạnh sông Lệ Giang, cắm đầy hương. Chân hương cũ xoè ra như một đài hoa lớn, hương mới cắm ở giữa như cái nhụy cháy nghi
1530 lượt đọc

xem thêm