truyện ngắn - tiếng rừng - VietCaDao.com

truyện ngắn

Tiếng rừng -

Năm ấy. Anh mười chín tuổi. Tôi mười sáu. Anh học đại học năm thứ ba. Còn tôi
mới năm thứ nhất, ”lính mới“ của trường.
Vừa chân ướt chân ráo, tôi đã nghe mọi lời bình luận về anh. Người ta kháo rằng:
Anh là một gã phù thuỷ có nhiều quyền nang bí ẩn, chứa nam châm trong mắt, sắt
đá trong tim. Nhiều cô gái yêu thầm nhớ trộm, mê mệt vì anh, nhưng không có một
lời tán tỉnh nào đánh ngã anh được. Các nữ sinh tránh xa anh, như tránh một cạm
bẫy vô hình.
Chẳng hiểu sự run rủi nào khiến chúng tôi gặp nhau. Giữa nhà ăn tập thể của
trường, những thau canh lõng bõng, những thau cơm ủ mặt trời đỏ rực, chẳng một
chút vị mộng mơ nào chúng tôi bỗng nhận ra nhau.
Ngay từ phút đầu, anh đã nhìn tôi bằng cặp mắt lạ lùng, khiến tôi như bị tê
liệt, ánh mắt ấy chảy tràn, ngập như một dòng suối yêu thương vô tận, trong đó
lởn vởn loé lên những tia nhìn giễu cợt. Da ngăm ngăm, tóc đen dợn sóng viền môi
hơi thẫm trông anh như ngừơi của xứ sở khác lạc đến.
Tôi buột miệng:
- Anh như người ả rập ấy.
- ả rập Xê út à?
- Không ả rập của ”Nghìn lẻ một đêm“
- ồ đúng đấy- Anh reo to và vỗ tay tán thưởng- Sao em giỏi thế. Anh sinh ra từ
”Nghìn lẻ một đêm“, xứ sở của những kẻ buôn hồ tiêu và làm nghề phù thuỷ đấy.
Cả hai chúng tôi cùng cười. Tôi không ngờ mấy câu nói đầu môi ấy như một ly rượu
khai vị gắn chặt hai chúng tôi theo một lẽ tự nhiên huyền bí nào đó.
Anh thường đón tôi ở lối rẽ đến nhà ăn. Chúng tôi cùng đi với nhau một đoạn
đường rợp bóng phi lao. Một lần thấy tôi, mắt anh bừng sáng: ”Em có khoẻ
không?“. ”Dạ khoẻ“. Sao bấy nhiêu từ mòn cũ xã giao vẫn ánh màu cầu vồng rực
sáng. Đấy là vào những năm tháng khó khăn nhất của đất nước, năm địch hoạ, thiên
tai.
Tôi nhớ mùa hè năm ấy, nước lũ về lớn lắm. Các khúc đê xung yếu ven sông Hồng cứ
rung lên chờ vỡ. Cả trường tôi được nghỉ học, tham gia việc phòng chống vỡ đê.
Ban ngày chúng tôi đan lưới mắt cáo bằng théo để dựng những khối đá tảng chèn
các khúc đê doạ vỡ. Những sợi thép khó bảo bằng ngón tay út làm bàn tay tôi ứa
máu. Anh thường giúp tôi đan lưới. Anh đan nhanh lắm. Khi tôi xoắn được một nút,
anh đã xoắn xong năm nút. Tôi cười chữa thẹn nói với anh:
- Đan lưới thì em thua. Nhưng chơi mài và búng lá xạ hương thì anh sẽ thua em.
Tôi kể với anh về tủôi thơ của tôi. Căn phố nhỏ với hai dãy xạ hương cao ngất
thường trút lá vào mùa xuân. Lá rải kín mặt đường ướt át. Chúng tôi mài lá xạ
hương bằng nắp chai bia để được những mảnh vòng tròn, chơi búng nó để ăn được
nhiều. Tôi đã khoe anh có ngày tôi đã ăn được của bạn một hộp đầy. Khi ôm nó
trong lòng, tôi cảm thấy mình giàu có nhất thế gian.
- Thế em làm gì với lũ lá héo ấy?
Tôi kể với anh rằng khi lá héo tôi thường lên tầng cao nhất của ngôi nhà. Trong
cơn gió xuân, từ trên cao tôi thả lá vào trong giso. Những mảnh vàng lấp lánh
rời khỏi tay tôi, hút đi trong tầm mắt. Cảm giác lòng mình nhẹ bỗng và vui vẻ
khác thường.
- Anh biết không, chỉ những đứa trẻ nào đã mài lá xạ hương mới cảm nhận được mùa
xuân nồng nàn trong mùi lá dập. Ai đã cầm những đồng tiền vàng nhỏ trong tay mới
thấy hình như đó là những mảnh linh hồn của lá, trong đó có cả linh hồn mình gửi
vào.
Anh tán đồng: ”Vạn vật đều có linh hồn đấy em ạ. Trò chơi của em thật vô nghĩa.
Nhưng những mảnh lá đã làm giàu tủôi thơ của em. Em đã nhận ra linh hồn của
lá... Còn anh, linh hồn anh đã gửi tất cả cho rừng rồi... Em xem này- Anh xoè
bàn tay – Tay anh đã chai sạn vì rừng“.
- Ô kìa, máu- Tôi thảng thốt kêu lên khi thấy bàn tay anh rớm máu- Cứ cố mà xoắn
nhanh vào. Thấy chưa. Đưa em xem nào.
Anh rụt tay lại, nhăn nhó, rồi đột ngội phá lên cười, xoè bàn tay về phía tôi-
”Này, băng giùm đi cô bé“
Lòng bàn tay anh cộm lên một vết son đỏ tươi giống hệt hình con thuỷ tức vẽ
trong sách sinh vật. Tôi trố mắt ngây người nhìn mãi bớt son lạ lùng này.
- Đây là thượng đế đánh dấu để ngừơi yêu khỏi lẫn lộn với những chàng ả rập
khác. Bí mật đấy. Chỉ mình em biết thôi.
- Eo ơi, đã bị đánh dấu thế này còn lộn vào đâu được. Tôi đập mạnh vào lòng bàn
tay anh cười xoà.

*
Lệnh tổng động viên đã ban bố. Chíên tranh với tôi được nhuộm trên màu áo sẫm,
trong những chuyến tàu, những đoàn xe kín mít, phủ đầy lá nguỵ trang nối đuôi
nhau rùng rùng về phương Nam. Trong trường, lũ con trai xếp sách vở lại tán dóc.
Lũ con gái túm tụm, mò mẫm những mối tình kín mít của chúng bạn, suy đoán sự bộc
lộ nó trong phút tiễn đưa người ra mặt trận. Cảm nghĩ về chiến tranh với tôi chỉ
ở chỗ, hai đứa sẽ xa nhau trong một thời gian. Sự chờ đợi của người ở lại được
dệt thêm bóng hoa, ánh nắng. Như mọi người, chúng tôi được dịp tìm cách đi chơi.
Tôi còn nhớ lần anh đưa tôi về quê anh. Con tàu trôi qua cánh đồng, làng mạc,
núi đồi, đưa chúng tôi ngược sông Hồng lên tận những cánh rừng già trên thượng
nguồn sông Lô.
Có lần, tôi theo anh vào rừng. Trên đầu tôi, những ngọn cây cao tít bần bật rung
lên như gặp bão. Ngược lại, mặt đất lại quá yên bình. Có lúc rừng im phăng phắc,
chỉ còn nghe tiếng chân đàn kiến trên những chiếc lá khô. Cảm giác chiến tranh
như bị đẩy lùi về tận ben kia trời. Cả ngừơi tôi thấm đẫm một sự bình yên êm ả.
Lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự đại an khôn ngoan của rừng. Cũng lần đầu tiên
tôi nhìn anh và bỗng nhận ra anh- nhận ra sự tĩnh lặng bí ẩn trên gương mặt anh,
một gương mặt thật gần gũi với thiên nhiên mới có.
Tưởng như anh với rừng là một.
Anh kể cho tôi nghe nhiều chuyện về rừng. Hình như thượng đế đã ban cho anh trái
tim hiểu được những cuộc trò chuyện thầm thì của cây cỏ. Anh nói rằng, những cây
đại thụ của rừng là nơi trú ngụ của các linh hồn nên phải giữ gìn chúng, kẻo
linh hồn không có nơi trú ẩn. Tình yêu rừng của anh lan toả sang tôi, khiến tôi
có cảm giác cả rừng, cả thiên nhiên như tan chảy vào tôi. Nó khiến tôi biết tin
anh, tin vào chung thuỷ, tin vào bầu trời, mặt đất cỏ cây- những thứ không bao
giờ biết phản bội.
Đêm trước bủôi chia tay, chúng tôi đi với nhau đến sáng. Cánh đồng mênh mông ướp
hương lúa trổ đòng. Mảnh trăng thượng tuần lơ lửng trên bầu trời trong suốt như
thuỷ tinh. Trăn tan vào lúa. Trăng đọng trong mắt anh. Chúng tôi nằm trên cỏ
mềm, vây quanh là mùi đất ẩm nồng nàn, mùi đắng ngái của những ngọn cỏ non bị
dập. Cho đến lúc cả côn trùng, ếch nhái, đều lả đi trong giấc ngủ. Một bầu trời
tĩnh mịch trong khoảng không vô cùng. Dường như chỉ hai chúng tôi độc chiếm cả
bầu trời mặt đất.
Chúng tôi nằm bên nhau, gần gũi trẻ thơ, trong suốt. Dường như trong tình yêu
tuổi trẻ, mọi dục vọng đều thăng hoa. Qua những cảm xúc hết sức bồi hồi, tôi đã
hiểu mình và anh được sinh ra như những cánh hoa của Một nghìn lẻ một.
Chúng tôi cùng hẹn nhau ngày gặp lại, cùng vẽ ra viễn cảnh ngày mai và tin rằng
thế giới này tồn tại được nhờ sự huyền diệu của tình yêu. Chúng tôi tiễn nhau
giữa sân trường rộng lớn. Một bình minh rực cháy phía chân trời nhuộm bầm sắc
máu. Cờ hoa đỏ rực. áo anh đổi màu. Người ta chở lính trên những chiếc xe vận
tải không mui, cài cây lá xanh. Từng chiếc chuyển bánh. Bàn tay vẫy. Tiếng hò
reo. Nhạc cử khúc quân hành. Mắt nhìn theo xe. Cổ họng nghẹn tắc. Tôi bị xô đẩy
trong lòng người. Chân vấp vào gạch đá. Tai đầy ắp tiếng loa phóng thanh: ”Lớp
nào có nhiều người khóc sẽ bị trừ điểm thi đua“...


*

Lần hẹn cuối bằng thư. Hai đứa sẽ gặp nhau ở sân ga Hàng Cỏ.
Thành phố thời chiến hạn chế tối đa ánh sáng. Nhưng chiếc cột đồng hồ ga Hàng cỏ
đêm ấy dường như phát sáng. Sân ga đầy lính. Tôi len vào điểm hẹn, dưới cột đồng
hồ. Những ngừơi lính tươi cười dạt ra nhường chỗ cho tôi đi. Thấy tôi ngơ ngác,
họ hỏi tên người tôi muốn tìm. Hoá ra họ biết nhau cả. Qua họ , tôi biết anh
đang hội ý.
Nửa giờ sau, anh xuất hiện. Chúng tôi lặng nhìn nhau. Xung quanh tôi, mọi người
tự nhiên im bặt. Chưa kịp nói với nhau một lời, tiếng loa phóng thanh báo tập
hợp vang lên. Anh cuống quít cầm bàn tay run rẩy của tôi: ”Em về đi“. Vừa lúc
đó, một tiếng nói vang lên ”Hôn nhau đi. Còn đợi gì nữa“. Một bàn tay nào đó đẩy
mặt anh chạm sát mặt tôi. Anh hôn tôi vội vàng, rồi lẩn vào đám đông. Tôi nghẹn
ngào nhìn theo. Trong khoảnh khắc, sân ga phía trong đã nuốt chửng cả rừng ngừơi
lao xao hồi nãy.
Tôi uể oải dắt xe đạp dọc đường Nam Bộ, lòng tan nát vì chia tay. Như một kẻ
nghèo khó bắt được vàng, tôi muốn reo lên khi nhận ra quốc lộ 1 chạy về phía Nam
song song với đường tàu hoả. Từ đây ra hỏi thành phố có bao nhiêu ngã tư. Tàu đi
qua rất chậm. Biết đâu chúng tôi chả gặp nhau...
Linh tính mách tôi dừng lại ở ngã tư đầu tiên, ngã tư đầu tiên, ngã tư Khâm
thiên, ít phút sau, đoàn tàu kéo còi chậm rãi ngang qua. Tôi dán mắt vào các cửa
toa tàu, vào các bậc lên xuống. ”Hiền“- tiếng gọi vang sau lưng. Quay lại, tôi
nhận ra anh. Anh đứng trên bậc lên xuống, một tay vịn vào song sắt, cả người anh
nhoài về phía tôi. Tôi sung sướng đến cuống quýt.
Cứ thế, tôi đạp xe bên cạnh anh. Có những đoạn tàu chui vào làng xóm, tôi rong
ruổi một mình trên quốc lộ. Cả những đoạn tàu chạy rất chậm bên quốc lộ, tưởng
như đưa tay ra là có thể nắm được tay nhau. Có lúc tàu chạy rất nhanh. Phải cố
gắng lắm mới đạp xe theo kịp. Có lúc, gió chạy sau lưng tôi. Gió đẩy những lời
nói của anh bay về phía thành phố. Cả tóc anh cũng bay về thành phố. Câu chuyện
trao đổi không thành lời cứ nhờ gió mang đi.
Đột nhiên cùng một lúc, hàng trăm bàn tay mọc ra từ phía đoàn tàu, hướng về phía
tôi vẫy gọi. Những khuôn mặt, những nụ cười hoan hỉ thóang qua mắt tôi. Hàng
trăm giọng nói cùng cất lên. Cả đoàn tàu tự nhiên biết tên tôi:
- Hiền ơi, chờ anh về nhé.
- Thế nào anh cũng sẽ trở về.
- Hiền ơi, ở nhà săn sóc mẹ cho anh nhé.
- Sao em mặc phong phanh thế kia, sưng phổi chết.
- Hiền ơi, khi về anh sẽ dựng nhà mới và tặng em mười đứa con trai.
- Hiền ơi, ở nhà đừng nghe bọn ”sứt môi lồi rốn“ tán tỉnh nhé...
Tôi tưởng hàng trăm cái miệng lém lỉnh kia đang nói hộ anh, cùng muốn gửi gắm
nơi tôi những tia hy vọng nhỏ nhoi của mình về phía từ nơi họ ra đi. Nếu bình
thường, hẳn tôi đã chau mặt. Nhưng lúc này, những giọng nói thiết tha ấm áp pha
chút nghịch ngợm ấy lại ngập tràn lòng tôi một tình thương mến bao dung trùm lên
tất cả.
Không biết tự bao nhiêu cây số đã qua, tôi giật mình khi nghe tiếng anh thét bên
tai ”Tránh xa đường sắt“- ”Về đi“. Tất cả bỗng đen tối. Phía xa, từ những đốm
sáng tung lên, vẳng lại tiếng rền rĩ của bom tấn. Lại một cuộc oanh tạc...
Đứng lên phủi cát bụi trên người, tôi nhìn xuống. Trong tay vẫn khư khư nắm chặt
món quà nhỏ dày công chuẩn bị đã quên trao.
Tôi tốt nghiệp, đi làm, và chờ đợi. Thỉnh thoảng đọc lại thư cũ của anh.
Những lá thư anh viết từ Tây Nguyên: ”Trưa tháng 6, đúng 1 giờ, anh lắng nghe,
tiếng ve đồng thanh cất lên trong rừng, hệt như rừng mình em ạ“.
Không hiểu sao những chữ này như nhảy vào mắt tôi, không chịu ra, khiến tôi phải
đọc đi đọc lại. Dường như trong ấy chứa đựng điều gì rất hệ trọng.
Lúc ấy vào đầu tháng 6. Ngoài trời nắng lửa râm ran. Mọi vật, vật vờ mê mệt. Tôi
tựa lưng vào ghế, mắt dán vào lời thư mà tâm hồn cất cánh bay về rừng...
Cửa phòng đột nhiên mở. Anh bước vào. Nhận ra anh,tôi sung sướng reo lên:
- Ôi anh đã về. Sao không cho em biết.
Tôi lao về phía anh. Anh lùi lại đứng nhìn tôi trân trối. Tôi đứng sững. ”Anh
làm sao thế?“.
Đồng hồ gõ một tiếng. Cửa phòng tôi vẫn mở. Ngọn gió nào vừa đi qua. Trong tay
tôi vẫn lá thư cảu anh đang nắm chặt...
Những ai có thể trở về sau cuộc chiến đã về. Riêng anh thì không. Tôi vẫn hy
vọng, có thể anh là tù binh bị giam giữ ở đâu đó, chưa được trao trả. Tháng ngày
xếp lại như vỏ hến. Trong tôi leo lét một nỗi chờ mong.
Rồi điều đã đến tất phải đến .Một đồng đội của anh, sau thời gian dài điều trị,
đã tìm ra địa chỉ của tôi.
- Đây là những gì còn lại của anh ấy. Anh ấy dặn trao tận tay chị.
Tôi đã nhận ở người thương binh ấy cuốn nhật ký mỏng rách nát và chiếc đồng hồ
Ômêga sáng chói của anh.
- Anh ấy chết vì sốt rét ác tính- Người thương binh kể lại- Chết rất nhanh chị
ạ. Trước khi hôn mê, anh ấy nhắc đến chị, đưa cho tôi cái đồng hồ này, dặn tôi
bấm đồng hồ ngừng chạy khi tắt thở, gửi cho chị. Chúng tôi chôn anh ấy dưới tán
cây đại thụ trong rừng nam Tây Nguyên. Cái cây mà lính chúng tôi ai cũng
thích...
Tôi nhìn chiếc đồng hồ, di vật của anh. Kim ngắn chỉ đúng 1 giờ. Ngày tháng?
Ngày đầu tháng 6. Tôi rùng mình. Trên tay tôi, chiếc đồng hồ nằm như một mảnh
thư sáng chói.
Có phải anh đã trở về thăm tôi đúng lúc anh ra đi về cõi hư vô? Có lẽ một luồng
liên tưởng giữa hai linh hồn đồng cảm? Hay đơn giản hơn, một sự trùng hợp ngẫu
nhiên?...
... Tôi đã đến nơi anh yên nghỉ. Mộ anh được rời về nghĩa trang liệt sĩ.Chỉ còn
lại cây đại thụ của rừng. Tôi ngẩng nhìn tán lá.Những chiếc lá bằng bàn tay óng
mượt. Khi các loài cây khác trong rừng chưa kịp tỉnh vì gió, thì những chiếc lá
này đã lắt lay như triệu bàn tay nhỏ vẫy gọi. Tôi nhớ đến đoàn tàu ra trận và
những bàn tay vẫy theo tôi đêm ấy. Phải chăng anh và đồng đội đã chọn cây đại
thụ này làm nơi trú ẩn của linh hồn.
Ôi, những cánh rừng ngút ngàn, nơi cất giữ tình yêu của tôi. Giá có thể đi sang
tận Trung Đông, để sống lại một trong ”Nghìn lẻ một đêm“ với những kẻ buôn hồ
tiêu và làm nghề phù thuỷ, cho nỗi mất mát này bớt đi vẻ bi thảm của chính nó.
Thế giới này không giúp cho tôi tìm thấy linh hồn anh- một thế giới trần trụi,
nghèo nàn, không tâm linh.
Tôi lưu giữ tình yêu với anh trong tim như những cánh hoa mảnh mai thiêng liêng
của số phận.
Tôi lấy chồng rồi theo chồng vào Nam. Chồng tôi tốt nghiệp bằng đỏ ngành xây
dựng ở Nga về. Chúng tôi sống với nhau trong căn hộ đầy đủ tiện nghi giữa trung
tâm thương mại thành phố. Tôi thường được nghe chồng tôi nói về ngày mai, về
những công trình xây dựng sắp tới. Tôi luôn tưởng tượng đến khuôn mặt đầy hấp
dẫn của tương lai.
Tôi là người đàn bà may mắn, yêu chồng và được chồng yêu. Đêm đêm, chồng tôi
truyền sang tôi cả sức sống mãnh liệt của tuổi trẻ. Trong không khí mát mẻ, mùi
nước hoa dịu dàng, mùi xà phòng thơm, mùi thơm của khói thuốc, và đôi khi cả mùi
bia rượu, tất cả quyện lấy nhau, tạo thành một mùi đặc biệt mà tôi gọi đùa là
mùi ”phòng the văn minh“. Nó ướp trên tóc tôi, thấm vào da thịt, áo quần, đồ
dùng với một sức quyến rũ đặc biệt.
Nhưng rồi đêm đêm, tôi lại nhìn lên trần nhà và bốn vách tường câm lặng. Căn
phòng quá đẹp, quá dịu dàng với những tia ánh sáng mong manh. Một nỗi niềm gì đó
bóp nghẹt trái tim tôi. Hình như thiếu vắng một khoảng không nào đấy. Cái khoảng
không khác hẳn với sự tù đọng này.
Chồng tôi ngỏ ý muốn tôi đi khỏi thành phố ít ngày, đến những lâm trường anh
đang làm việc. Tôi đồng ý ngay.
Thế là lâu lắm, tôi mới gặp lại rừng, dường như gặp lại nỗi xao xuyến lạ thường
của đời người con gái.
Những đêm thu dịu dàng kỳ lạ. Những buổi sáng từng chùm ánh sáng chói loà mạnh
mẽ xuyên qua vòm cây lá xanh tươi. Cả đến mặt đất ẩm ướt cũng bồi hồi, và những
lá cây hoang dại mọc túm tít bên lối đi cũng sáng lên như bạc. Thiên nhiên cô
độc trong vẻ đẹp quá rạng rỡ và dịu dàng. Nó đẩy vào lòng tôi một tình yêu rộng
lớn. Chưa bao giờ tôi yêu chồng thắm thiết như những ngày ở đó.
Rồi những ngày sau, chúng tôi đi vào khu rừng khác. Một cảnh tượng khủng khiếp
đập vào mắt tôi. Xác cây nằm la liệt trên mặt đất. Rừng như một bãi chiến địa
ngổn ngang xác người tử trận. Những thây gỗ chồng lên nhau lá cành như những
cánh tay to quắp ẻo lả xoài ra trên mặt đất. Ngừơi đi đến đâu, rừng lùi sâu đến
đó. Những ngọn đồi ô trọc mọc lên như nấm xuân thoe sát chân rừng. Chao ôi, mặt
đất đã im tiếng súng. Chiến địa đầy xác ngừơi đã lùi vào dĩ vãng. Lại tiếp đến
chiến địa rừng...
Tôi trở về thành phố ngày hôm ấy. Dọc đường là những đoàn xe Kamaz phả khói đen
ngòm, chở những súc gỗ vài ngưòi ôm không xuể, bất giác tôi nhớ đến những cây
đại thụ với những lá tay vẫn trong rừng sâu. Nó còn không, hay đã nằm trên những
chiếc Kamaz kia. Nếu không, linh hồn anh và đồng đội sẽ trú ngụ nơi nào.
Tôi bước vào căn phòng. Mùi văn minh thành phố khiến tôi lợm giọng- cái mùi
trước đây mang lại cho tôi bao nhiêu mãn nguyện. Đêm đêm, một nỗi buồn mênh mang
từ nơi sâu thẳm nào kéo đến. Ôi cuộc sống này, một cuộc sống thật to lớn, thật
hoàn hảo, nhưng lại quá nghèo nàn đối với tôi. Chẳng làm sao hiểu được nữa, nó
không có tình yêu chiếu sáng, nó đặt người ta nằm trong căn phòng hình họp như
nằm trong ngôi mộ.
Tôi bỗng khát khao một bầu trời hương sữa. Những giấc mơ hương sữa nối nhau đêm
liền đêm. Và tôi mơ thấy anh về, đứng ngoài cửa sổ. Tôi mời anh vào nhà, nhưng
anh lắc đầu.
- Rừng sắp hết rồi. Anh phải đi xa.
- ậ lại đi. Em sẽ trồng rừng cho anh.
- Lâu lắm em ạ. Một trăm năm mới tạo được lớp đất trồng. Thêm một trăm năm nữa
mới có một cánh rừng.
- Vâng em biết. Nhưng nhất định em sẽ trồng. Hãy cứ ở tạm nhà em trong khi chờ
đợi.
Anh lặng lẽ gật đầu.
Căn phòng tôi bỗng ngập tràn hương sữa. Chúng tôi lại nằm bên nhau trên cỏ mềm,
lại nghe những bản tình ca từ ngàn năm xưa ngọn gió hư vô vẫn hào phóng trao
tặng mặt đất. Tôi lại thấy giọt trăng đọng trong mắt anh. Trước kia, mỗi khi gần
nhau tình yêu trong trắng trào dâng khoả lấp dục vọng. Còn bây giờ... thì
khác... Tôi buồn ngủ liên miên, chân tay rã rời, thân hình gầy rạc. Thuốc thang
đổ vào tôi như gió vào nhà trống.
Chồng tôi lo âu bảo: ”Các bác sĩ bảo em suy nhược thần kinh nặng, có thể dẫn đến
bệnh tâm thần“.
Không hiểu sao, tôi buột miệng: ”Tâm thần à? Em chỉ nhớ rừng thôi“.
Chồng tôi nhìn tôi hồi lâu. Hình như đầu óc đang nghĩ lung lắm.
Tuần sau, chồng tôi đưa tôi về nhà một pháp sư ở tận Tây Nguyên.
- Vợ anh bị vong nhập- Thầy pháp điềm tĩnh thông báo với chồng tôi. Quay sang
tôi thầy tiếp:
- Cô sống với người âm. Âm dương cách trở, không thể cùng nhau được.
Những ngón tay tôi bỗng run rẩy. Sống lưng tôi lạnh ngắt khi thầy nhìn vào mắt
tôi. Hình như tôi không phải là tôi nữa.
Chồng tôi nhìn tôi thương xót. Cái nhìn như muốn nói: ”Em không có lỗi“. Tôi
quay mặt đi tránh ánh mắt của chồng. Tôi thương chồng tôi biết bao.Công việc
hàng ngày đã hút cạn kiệt sức lực của anh. Anh làm việc cả trong giấc ngủ. Là kỹ
sư xây dựng, anh ngộp thở trong sắt thép gạch đá xi măng với những công trình to
lớn rộng dài mãi mãi. Từ lâu, tôi đã im lặng với anh. Tôi vô cùng đau khổ vì
không thể nói được với chồng những gì diễn ra trong lòng mình. Tôi luôn thấy
mình có lỗi. Nhưng rồi đêm đêm, tôi lại chờ đợi giấc mơ.
Sự mặc cảm tội lỗi khiến tôi chấp nhận ngay lời thỉnh cầu của chồng và thầy pháp
sư. Vậy là buổi lễ trục hồn được thực hiện.
Trong ánh sáng huyền ảo của những ngọn nến đở, mùi hương trầm càng tôn thêm vẻ
huyền bí tôn nghiêm của bủôi lễ. Tôi ngồi kiết già giữa phòng, dưới ban thờ, hai
tay chắp trước ngực, miệng đọc thần chú thỉnh Phật và tịnh tâm. Trước mắt tôi là
lư trầm nghi ngút khói, những bình hoa tươi lớn, những mâm trái cây, những mâm
cơm chay có cháo hoa, khoai sắn, những núi vàng bạc, cơi trầu cau đầy ắp, một cô
gái hình nhân bên con thuyền ngũ sắc, cạnh một cây đại thụ sum suê.
Vị pháp sư thắp hương thỉnh nguyện rồi bắt quyết. Bó hương nghi ngút cháy đỏ
trong tay thầy vẽ ra muôn vàn những hình thù kỳ bí- những lá bùa dán khắp hư
không. ”Nam mô tam mãn đa, mẫu đa nẫn, a bát ha để ha đa xá“... Tôi nhắm mắt,
miệng lẩm bẩm đọc chú tiêu tai. Nhưng hồn tôi lại phiêu diêu ở đâu đó, trong
những quầng sáng tối của những ngọn nến đỏ lung linh.
”án, nại ba ma cát ngoã đế, a ba ra mật đạp, a ưu ri a nan, tô tất nề“... Tiếng
thầy pháp sư như dòng suối nhạc chảy qua tôi, gọt rửa thể xác tôi. Tôi có cảm
giác, cả không gian này chi chít dày đặc những lá bùa nét vẽ bằng hương đỏ.
Những vạch đỏ như những con đường ngoằn ngoèo chạy khắp hư không, dệt mau như
đan lưới. Giọng thầy vẫn trầm bổng: ”Xin mời hồn về dùng cơm chay... Ta thỉnh
chút lễ mọn dâng hồn... Cô ấy là vợ hồn... Âm dương cách trở, xin hồn trả cho cô
ấy cho trần. Ta xin dâng hồn ngươi con gái khác đẹp hơn để bầu bạn với hồn. Xin
hồn nhận cho chút lễ mọn. Xin trời phật chứng giám cho lễ ly hồn này“...
Có tiếng rơi của những đồng tiền kim loại. Vị pháp sư thở ra một hơi nhẹ nhõm:
”Hồn đã đồng ý“. Vậy là hồn sẽ nhận lại đồ dẫn cưới, đồng ý nhận cô gái hình
nhân làm vợ.
Núi vàng núi bạc con thuyền cô gái cùng cây đại thụ lấp lánh bốc cháy.
Thầy quay lại phía tôi, miệng vẫn niệm chú, tay vẫn không ngừng dán những lá bùa
vẽ bằng hương cháy đỏ quanh toio. Ngón tay thầy chạm vào ấn đường tôi nóng bỏng.
Hình như có muôn vàn con đường đỏ từ đó chạy suốt cơ thể tôi.
Ngừơi ta cho tôi uống một ly nước tẩy trần trong suốt chứa đầy những lá bùa vô
hình. Người ta mang đến một hoả lò đỏ rực, bỏ vào đó những hòn bằng đầu ngón
tay. Tôi tưởng đến chiếc nanh hổ nhọn hoắt dùng để quậy hỗn hợp vị hùng hoàng và
tùng chi nóng chảy mà tôi vừa chứng kiến hôm qua. Người ta úp chiếc hộp tre vào
lò lửa, đặt tôi ngồi lên rồi phủ quanh tôi lớp chăn đến tận cổ. Mùi đắng hắc bốc
lên trong khói mịt mù, ruột gan tôi đau xé, cháy bỏng tưởng như có một lưỡi kiếm
đỏ rực xuyên suốt cơ thể. Mồ hôi túa ra như tắm. Trong khoảnh khắc, một sức mạnh
vô hình từ nơi sâu thẳm trong lòng đột ngột dâng lên cuồn cuộn, chịt chặt trái
tim tôi.
Tôi chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi lịm đi.
Khi tỉnh dậy, vị pháp sư đã dán xong lá bùa cuối cùng trên giường ngủ của tôi.
Đêm ấy mưa rất to. Sấm chớp giật liên hồi từng đợt. Anh đứng ngoài cửa sổ, ướt
sũng.
Mưa rơi trong mắt anh. Nhoè nhoẹt cả khuôn mặt.
Hình như anh đã tan vào trong mưa...
Từ đấy tôi không bao giờ gặp lại anh nữa. Vậy là tôi đẫ chia ly với những giấc
mơ giấu kỹ trong tâm khảm- những giấc mơ nâng đỡ tâm hồn côi cút của tôi trên sa
mạc cuộc đời. Nó hệt như những hạt ngọc mà đêm đem tôi mới đem ra ngắm nghía
dưới ánh trăng, để sự phát sáng của nó đưa tôi đến những bến bờ kỳ ảo.
ánh sáng tắt. Trong lòng tôi, những khát khao về mặt đất, bầu trời cũng yên ngủ.
Đêm đêm, tôi vẫn nhìn lên trần nhà và bốn vách tường câm lặng- nơi cầm cố giam
hãm những linh hồn người sống, và yên lòng với sợi xích vàng trói cột.
Một năm sau, tôi sinh con trai đầu lòng. Ngày đầu tiên, tôi ngắm rất lâu khuôn
mặt con trong giấc ngủ ấu thơ. Tôi lật bàn tay con ấu yếm áp vào má. Chợt tôi
bàng hoàng dụi mắt sững sờ nhìn đi nhìn lại. Một vết son đỏ hình con thủy tức in
đậm trong lòng bàn tay con. ”án nại ma ba cát ngoã đế...“ Tiếng vị pháp sư đọc
chú âm âm bên tai tôi.
Những lá bùa... những lá bùa... Những lá bùa... Tôi không tin huyền bí mà huyền
bí cứ đến với tôi. Phải chăng huyền bí đã để lại dấu ấn trước khi trở về xứ sở
của hư vô.





Chương: 1 |

truyện Tiếng rừng được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tieng rung. Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Có con

Về đến nhà thì cũng đã mệt rã rời. Tuyền dù có tắm nước lạnh, uống trà dược thảo, bật cả hai bóng đèn cho sáng loà cái phòng con, thì cũng không thức được. Tuyền chui vào giường, tự
1541 lượt đọc

Khung trời màu tím

Khung Trời Màu Tím
-Michelle Van – August 2003
-Viết tặng cho những người đã từng có những tình yêu tương tự như vầỵ


Anh lại ai, là ai đây ?. Anh lại là một người như thế nào ?. Tôi hoang mang
2886 lượt đọc

Buổi Chiều Gió Ngút

Một anh bạn tặng tôi một tờ tạp chí cũ, xuất bản cách đây hơn hai mươi năm, trong đó có đăng một truyện ngắn của tôi viết khi còn là sinh viên.

Truyện ngắn này tôi đã quên mất từ lâu,
1505 lượt đọc

Rồi sẻ yêu ai

\"Hoàn ơi, có thằng mết mày lắm đấy . ở cùng tổ mày, nhà trên đường mày về. Mày đứng, nó ngồi thì cao bằng nhau\". Cả bọn ngồi vắt vẻo trên lan can nhìn tôi chờ đợi .

\"Tao biết rồi,
1852 lượt đọc

Every day i love u

Anh không biết nhưng anh tin
Có điều gì đang tiếp diễn
Nhờ em mà anh tốt hơn
Anh yêu em từng ngày một
Anh chưa bao giờ cho rằng
Giấc mơ sẽ thành sự thật
Nhưng em là người duy nhất
Khiến anh
1590 lượt đọc

Người vẽ nhửng dòng song

Bụp! Một trái khế chín mủn rơi đúng ngay trang sách tôi vừa mở ra. Chưa kịp hoàn hồn thì... Bụp bụp, hai ba trái khế nữa liên tiếp nhắm vào đầu và lưng, tôi ngước lên - thằng nhóc tướng mạo
1487 lượt đọc

Chùm truyện ngắn của học sinh

Khoảng Cách

Nó ngồi trên một mỏm đá nhô ra bên bờ suối. Hắn cũng lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh. Cảm giác có một khoảng khách bình thường rồi, hắn mới lên tiếng. Hắn nói về cảnh vật xung
744 lượt đọc

Chí phèo

Hắn vừa đi vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là hắn chửi. Bắt đầu chửi trời. Có hề gì? Trời có của riêng nhà nào? Rồi hắn chửi đời. Thế cũng chẳng sao : đời là tất cả nhưng
2920 lượt đọc

Nói Một Ðường

- Nè cậu, cậu hãy làm ơn bảo cho mình biết, khi gia đình có chuyện xung đột mình phải tự kiềm chế như thế nào?
Một anh bạn mang bộ mặt tím bầm đến gặp tôi và hỏi. Chả là anh ta biết tôi
1419 lượt đọc

Lá thư tình đầu tiên

Cô Mì mười tám tuổi. Ðến tuổi ấy, từ mùa xuân trở đi, đôi mắt người con gái trong thẳm và đen lay láy. Cô nhìn sang hai bên, con mắt lừđừ đưa nghiêng nghiêng. Ôi chao là say sưa. Miệng hoa chúm
1887 lượt đọc

xem thêm