truyện ngắn - tiếng hát của nàng - VietCaDao.com

truyện ngắn

Tiếng Hát Của Nàng - Đoàn Thạch Biền

Một nữ phóng viên đồng nghiệp nói với tôi: Ông chỉ chuyên viết về áo trắng thôi sao! Xã hội này còn nhiều người mặc áo màu khác. Ông hãy đi thực tế một quán bia ôm và viết về thân phận của các cô gái ấy.

Tôi đã đi thực tế và viết được truyện này . Có lẽ truyện còn ôm... đồm quá, nhưng biết làm sao được. Dưới ánh sáng mặt trời rạng rỡ, người ta còn chưa nhìn thấy hết góc cạnh của một sự việc, huống chi dưới ánh đèn mờ.

Truyện này đã được đăng trên báo Sóng Nhạc. Tôi nghĩ không phải vì nó có \"nhạc\" mà có lẽ vì nó có một chút \"sóng\".


*
* *


Khi chúng tôi bước vào quán Linh Thảo chỉ còn có hai bàn trống. Một bàn trải khăn trắng có đặt một bình hoa cúc vàng, còn bàn kia có một nụ hồng nhung cắm trong một chiếc ly cao . Tôi chọn bàn có bông hồng, chẳng phải vì trông nó sang trọng hơn mà vì nhìn bông hồng tôi thường dễ dàng tưởng tượng ra đủ thứ các món ăn ngon: heo sữa quay, cá chép sốt cà, thỏ nấu rượu chát. Và như thế sẽ đỡ tốn... tiền \"mồi\".

Một người phục vụ nam mặc áo trắng quần đen bước vào hỏi:

- Các anh uống bia gì?

Tuấn nhìn người phục vụ nói:

- Cho nửa ... nửa thùng Heineken là bao nhiêu lon?

- Dạ mười hai lon.

Tuấn trợn mắt nói:

- Bộ không biết làm tính chai sao mày ? Nửa của nửa thùng là sáu lon.

Người phục vụ cười nói:

- Dạ, em hiểu . Các anh có cần gọi cô nào quen?

- Mới vào lần đầu chưa quen ai . Mày tìm cho tao em nào ốm ốm xinh xinh.

Nhân ngồi cách Tuấn một ghế nói:

- Gọi cho tôi một em ít trang điểm và không xài dầu thơm.

Người phục vụ quay qua hỏi tôi:

- Còn anh hai ?

Tôi lắc đầu . Tuấn vỗ tay xuống bàn:

- Thôi cha nội, cha nội \"ăn chay\" ai dám \"ăn mặn\".

- Thì từ từ.

Thú thật tôi thích ngồi uống bia với một bông hồng câm nín còn hơn phải ngồi nói chuyện với một cô gái mà mình không hợp gu, dù chỉ là ngồi để giải trí trong chốc lát.

Một lúc sau người phục vụ đem vào sáu lon bia và hai cô tiếp viên cầm ba cái ly có quai đặt lên bàn. Tuấn và Nhân mỗi người một cô tiếp viên ngồi kế bên. Người phục vụ hỏi:

- Các anh ăn gì không?

Tuấn nói:

- Cho con khô mực.

Tôi nói:

- Một đĩa táo xanh và nhiều muối ớt.

Người phục vụ kéo tấm bình phong che bàn chúng tôi, chỉ chừa một lối đi nhỏ rồi bước ra ngoài . Một cô gái tóc ngắn xách xô đá bước vào, gắp đá bỏ vào ly . Cô mặc áo pull trắng sát nách, chiếc váy dài có in hình những bông hoa màu đen trên nền vải nâu . Đôi mắt to đen của cô có vẻ buồn não ruột dù miệng cô luôn mỉm cười . Bỏ đá xong, cô gái xách xô đá đi ra ngoài . Tôi hỏi cô gái ngồi bên Tuấn:

- Ai vậy ?

Tuấn cười:

- Rồi, trúng \"hệ\" của chàng rồi .

Cô gái nói:

- Chị Kim đó. Chị ấy chỉ phục vụ chứ không được ngồi bàn tiếp khách.

Tôi tự khui lon bia rót đầy ly rồi bưng lên uống hết nửa ly . Tôi nhìn bông hồng trên bàn và cố tưởng tượng ra đôi mắt buồn não ruột của cô gái . Chắc cô là thân nhân của chủ quán nên không được tiếp khách.

Một người đàn ông ló đầu qua khe bình phong hỏi:

- Các anh có cần ca nhạc?

Tôi nhận ra Khoa, một người quen ở quán cũ. Tôi vẫy tay gọi:

- Vào đây .

Khoa đẩy bình phong bước vào, bắt tay tôi:

- Chào anh Tiến. Lâu quá mới gặp lại anh.

Tôi kéo ghế cho Khoa ngồi rồi rót đầy ly bia mời:

- Uống năm mươi đi . Bỏ quán Bảo Sơn bao lâu rồi ?

- Dạ, em về làm quản lý ở đây đã hơn ba tháng. Xin phép anh.

Khoa uống cạn nửa ly bia rồi nói:

- Để em gọi cho anh một cô mới vô làm, ngon lành lắm.

- Thôi khỏi . Ông ra gọi cho tôi cô Kim.

Khoa trợn mắt:

- Cô Kim? Không được đâu .

Tôi nhíu mày:

- Ông là quản lý mà điều động cô ta vào đây không được thì quản lý cái quái gì?

- Không phải vậy . Em chỉ sợ anh buồn.

- Tự tôi yêu cầu, tại sao tôi còn phải buồn?

Khoa ôm vai tôi nói nhỏ:

- Để em trình bày cho anh Tiến thông cảm. Kim trước kia là ca sĩ số một ở quán này . Rất nhiều khách đã say mê tiếng hát của cô ấy . Bia và thuốc lá đã làm cho cô ấy khan tiếng. Rồi một đêm đi làm về khuya . Kim bị trúng mưa và bị bệnh. Khi lành bệnh thì Kim cũng bị tắt tiếng luôn. Bà chủ thông cảm hoàn cảnh cô ấy phải một mình nuôi cha mẹ già, nên đã nhận cô ấy vào làm phục vụ như nam chứ không cho ngồi tiếp khách, sợ khách chê quán có tiếp viên câm.

Tôi vỗ vai Khoa:

- Ông ra mời Kim vào đây . Mọi chuyện để tôi lo .

Khoa đứng dậy . Tuấn nói:

- Ông gọi người đờn để mấy em ca cho vui .

Khoa đẩy bình phong bước ra . Một lát sau Kim cầm đĩa khô mực và đĩa táo xanh bước vào . Đặt hai đĩa trên bàn, Kim định bước ra ngoài thì tôi níu tay nàng:

- Em ngồi xuống đây .

Kim mỉm cười lắc đầu . Tôi kéo Kim ngồi xuống ghế và choàng tay qua vai nàng.

Tuấn vỗ tay cười ha hả:

- Hết \"ăn chay\" rồi hả?

Tôi rút tay trên vai Kim xuống rồi nắm lấy tay nàng nói nhỏ:

- \"Em như một nụ hồng cầu mong chẳng lạnh lùng.\" Em biết bài hát đó chứ?

Kim mím môi nhìn đóa hồng trên bàn, lắc đầu . Tôi nói:

- Tôi không yêu cầu em hát. Tôi chỉ hỏi em có \"hiểu\" bài hát đó?

Kim gật đầu .

- Tốt. Nào mời em uống.

Tôi đưa ly bia cho Kim, nàng cầm lên uống nhấp một ngụm. Một người đàn ông có râu cầm đàn ghi ta bước vào . Anh cúi chào chúng tôi rồi kéo ghế ngồi một góc sát tấm bình phong. Cô gái ngồi bên Tuấn nói:

- Em xin hát tặng các anh bài \"Chuyện ba người\".

Anh nhạc công dạo đàn. Tuấn gõ tay xuống bàn theo nhịp điệu Rumba . Cô gái hát: \"Một người đi với một người, một người đi với nụ cười hắt hiu ...\"

Kim nhìn chăm chăm vào cây đàn. Đôi môi nàng khẽ mấp máy . Nàng cố tìm lại giọng hát đã mất. Rồi nàng gục đầu xuống bàn, hai tay bịt chặt đôi tai ...

Bài hát dứt. Mọi người vỗ tay . Đôi mắt Kim ngấn lệ. Tôi vuốt mái tóc ngắn của nàng và nói nhỏ:

- Đừng buồn, rồi giọng hát sẽ trở về với em.

Kim buồn bã lắc đầu, cầm ly bia lên uống cạn. Tôi lấy một trái táo xanh, chấm thật nhiều muối ớt rồi đưa cho nàng.

- Em hãy tập chịu đựng ăn đủ thứ chua chát cay mặn, để vươn lên trong cuộc đời . Khi nào từ bỏ được nơi chốn này, giọng hát sẽ tự động về với em.

Kim gật đầu, nhìn tôi mỉm cười . Nàng cắn mạnh vào trái táo đầy muối ớt. Tôi mượn người nhạc công cây đàn. Dù giọng hát không hay, tôi cũng muốn hát tặng nàng. Không phải để nàng thưởng thức giọng ca của tôi, mà để nàng hiểu lời ca: \"Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời ...\"

Gần 12 giờ đêm, tôi đưa Kim về nhà nàng. Trời vừa mới ngừng cơn mưa nên thành phố mát lạnh. Kim ngồi sau thỉnh thoảng đưa tay chỉ đường mỗi khi xe chạy đến một ngã tư . Đến một con đường nhiều cây sao cao vút, nàng vỗ vai tôi ra dấu cho xe ngừng lại . Nàng xuống xe, chỉ vào một con hẻm sâu hun hút rồi ra dấu cho tôi đừng đi theo vào nhà nàng.

Đường phố im lặng, tôi nghe rõ tiếng lá rụng chạy đuổi nhau trên mặt đường. Tôi ôm lấy vai nàng, nàng im lặng. Tôi vuốt mái tóc nàng, nàng im lặng. Và khi tôi cúi xuống hôn nàng, lạ lùng thay đôi môi nàng mấp máy rồi khẽ hát \"Tình yêu mật ngọt, mật ngọt trên môi . Tình yêu mật đắng, mật đắng trong đời ...\"

Tôi đã nghe rõ ràng tiếng hát thanh thoát của nàng. Chắc các bạn cho rằng lúc đó tôi \"xỉn\" nên mới nghĩ vậy . Làm sao một người đã bị tắt tiếng có thể hát được?

Như vậy bạn chỉ tin tình yêu nói được bằng miệng lưỡi . Không, tình yêu cũng có thể nói được bằng trái tim. Và nàng đã hát bằng trái tim.

Tôi không tin cơn bệnh nàng mắc trong đêm mưa đã làm nàng tắt tiếng. Chính khói thuốc và rượu bia trong căn phòng tù túng, dù có được gắn máy lạnh, đã làm tắt tiếng hát của nàng. Tôi tin tình yêu sẽ giúp nàng thoát khỏi nơi chốn tù túng đó, và tiếng hát sẽ trở lại với nàng. Khi hai con tim hoà cùng một nhịp, chúng sẽ giúp nhau hát lên một bài ca mà chỉ riêng chúng hiểu .

Nhưng ai sẽ giúp nàng có lại tiếng hát?

Thật đáng tiếc tôi không thể giúp nàng chuyện đó. Tôi không muốn nàng sẽ bị tắt tiếng luôn khi khám phá ra đứa con gái đầu lòng của tôi vừa tròn một tuổi. Nó đang cần tiếng hát của tôi dù tôi hát không hay.





Chương: 1 |

truyện Tiếng Hát Của Nàng được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tieng Hat Cua Nang. Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Cô Bé Bắt Chuột

Trong thời gian đi thực tập dạy học ở Long Xuyên, tôi đã được ăn thịt chuột lần đầu tiên ở một quán bán cơm tháng. Gắp miếng thịt chuột nướng lá cách bỏ vào miệng, tôi vừa sợ vừa run
1454 lượt đọc

Tiếng Hát Của Nàng

Một nữ phóng viên đồng nghiệp nói với tôi: Ông chỉ chuyên viết về áo trắng thôi sao! Xã hội này còn nhiều người mặc áo màu khác. Ông hãy đi thực tế một quán bia ôm và viết về thân phận
1446 lượt đọc

Tình Dỏm Làm Sao Quên

Tình yêu chân thật, bạn sẽ nhớ suốt đời đời . Đúng rồi! Nhưng tình yêu “dỏm” như một cái tát tai cũng khiến bạn phải nhớ suốt đời. Tôi đã bị một cái tát tai như vậy và thỉnh thoảng
1434 lượt đọc

Hoa Ô Môi Ở Ô Môn

Tôi được người bạn cho biết anh có cô em gái rất \"căm thù\" thơ . Tôi đã tò mò đi tìm hiểu tại sao em có lòng \"căm thù\" đó. Vì đối với tôi thơ rất cao quý và thơ mộng. Nó có làm hại ai
1490 lượt đọc

Sông Hương Có Nói Chi Mô

Tôi đã đến Huế hai lần, lần nào cũng vội vã vì bận công việc nên chỉ ở lại một hai ngày. Huế vốn thâm trầm, thầm lặng, nên chẳng thể hiểu vội vã được. Tôi đã liều viết cái phần
2459 lượt đọc

Tôi Hay Mà Em Đâu Có Thương

Đọc cái tựa trên có bạn sẽ nghĩ tôi là kẻ cao ngạo, hợm hĩnh. Ông thì có điểm gì \"hay\" mà khoe khoang?

Chúa ơi! Tôi đâu có ý nói tôi \"hay\" là \"tài giỏi\". Tôi chỉ muốn nói: Tôi hay (biết)
1555 lượt đọc

Nhà Có Hoa Kim Châm

Lần đầu thấy hoa kim châm nở, tôi đã mê mẩn người vì màu vàng mật của nó. Sau đó được biết hoa kim châm còn là một món ăn ngon và bổ, tôi càng mê mẩn hơn. Tôi chỉ muốn giới thiệu với
2599 lượt đọc

Tình Ảo 2

Tôi đã đi theo nhà ảo thuật Ali K3 trình diễn ở một số tỉnh miền Nam. Anh không phải là một nhà ảo thuật tài ba nhưng anh nói chuyện rất tài ba . Khi biết tôi rất mê ảo thuật và năn nỉ anh cho
1446 lượt đọc

Người Khách Lạ

Một nhà văn lớn tuổi và rất nổi tiếng đã khuyên tôi: Cậu hãy cố gắng viết một đề tài gì cho sâu sắc, cứ viết mãi truyện về tuổi mới lớn, cậu sẽ không thể trở thành nhà văn lớn
1468 lượt đọc

Anh Chàng Có Bộ Mặt Hề

Từ nhỏ đến bây giờ tôi vẫn thích xem những bộ phim của vua hề Charlot, dù là phim đen trắng. Tôi đã học được ở ông cách “tếu tếu” nghiêm trang khi viết truyện. Chỉ tiếc một điều tôi
635 lượt đọc

xem thêm