truyện ngắn

Tiếng dế thời thơ ấu -

Ngày còn bé, có bao giờ bạn quen với một nhỏ bạn gái tính tình nghịch ngợm và
thích tham dự các trò chơi của đám con trai như Duyên của tôi không?
Nhỏ Duyên ngày ấy 13 tuổi, ốm nhom, đen nhẻm, và trời ơi, dữ dằn đanh đá không
ai bằng. Đừng hòng ai chơi xấu với Duyên khi tranh nhau sút bóng vào cầu môn của
đối phương. Và cũng đừng ai mong sẽ dỗ ngọt nó để \"xù\" luôn 6 sợi tóc dài đánh
đổi một con dế. Luôn luôn tụi con trai chúng tôi phải cười cầu hòa để bằng lòng
cái \"thỏa hiệp kinh tế\" ấy! Vì mái tóc của lũ học trò trai vùng ngoại thành
chúng tôi lúc nào cũng hớt sát da đầu. Và vì thế mái tóc lưa thưa chua mùi khét
nắng dài chấm... gáy của nó đâm ra có giá quá trời! Mà nếu đá dế mà không có một
sợi tóc quấn nhẹ vào chân dế, ta thổi mạnh, con dế quay tít, rồi nó giương cánh
phùng mang gáy reéc...reéc, thì làm sao có hào khí chiến đấu cho được?

Nhà tôi ở cạnh nhà Duyên, cách một hàng rào thưa trồng đầy cây dâm bụt hoa đỏ.
Mỗi bận chơi u, chơi đá banh, thi đá dế về, tôi thường nghe bác Nga mẹ Duyên
quát tháo: Trời ơi! Con gái sao còn hơn con trai. Lớn lên không biết nó làm nghề
ngỗng gì đây ?

Bị mắng cũng được, bị đòn cũng xong. Hễ thấy đám con trai tụi tôi chộn rộn bên
này thì Duyên cũng lẹ làng vạch rào chui qua rồi cùng nhau chạy ào về phía bờ
sông...

Lũ trẻ con chúng tôi lớn dần theo cây xoài, cây khế trong vườn. Dòng sông quê
nhà đã chở đi bao nhiêu là thuyền lá, bao nhiêu là bè chuối chất đầy những ước
mơ huyền hoặc của tuổi thơ. Lên cấp 3, cha mẹ chúng tôi tất tả đi tìm những ngôi
trường tốt nhất để chúng tôi thi vào hầu chờ mong tin tốt lành trong thời kỳ thi
vào Đại học. Gia đình tôi dọn ra thành phố. Bạn bè quê cũ ít có dịp gặp nhau.
Những trò chơi huyên náo cũng lùi dần vào trí nhớ. Ngày gia đình tôi dọn đi, tụi
con nít hàng xóm đứng bu quanh chiếc xe tải nhỏ. Chiếc xe kềnh càng nổ máy, rồ
ga ầm ĩ, cuốn bụi lao đi. Đi ngang qua chợ, người đông nên xe chạy chậm lại.

Ngồi vắt vẻo trên đống đồ đạc bề bộn, tôi gọi Duyên khi trông thấy em đang đứng
bán hàng phụ mẹ. Duyên ngước lên nhìn, vẫy tay chào tôi với đôi mắt trong veo,
nụ cười tươi tắn.

Tốt nghiệp Đại học. Tôi kế nghiệp gõ đầu trẻ của ba tôi. Rồi tôi cưới vợ, một cô
giáo mảnh mai hiền thục. Công việc gia đình, con cái ... Tất cả những bận rộn đã
khiến tôi có lúc quên mất ý niệm về thời gian.

Buổi trưa ấy, về đến cổng nhà, tôi không thấy bé Na chạy ra xách cặp vào cho
tôi. Thì ra nó đang bị phạt quì ở góc nhà, thút thít khóc. Vợ tôi bảo: \"Tháng
này bị toàn điểm kém. Mải chơi đá banh, đá dế. Con gái mà sao còn hơn con trai.
Phạt quì 15 phút!\".

Hình ảnh Duyên lại chợt trở về. Tôi thương con bé Na quá. Nhưng quân pháp bất vị
thân. Khi đã đủ 15 phút thi hành án, tôi xoa đầu nó: \"Phải chăm học nghe con. Bố
mẹ là nhà giáo thì con phải có nhiều điểm tốt chứ\".

Khuya hôm đó, tiếng dế gáy ở đầu giường bé Na làm mọi người thức giấc. Vợ tôi
khẽ mắng: \"Bà nội đang bị ốm, dế gáy ầm ĩ như thế làm sao bà ngủ được\". Na lủi
thủi ôm hộp dế ra phòng khách một lát rồi lại len lén trở vào. Sáng hôm sau, mãi
hơn 7 giờ mà chưa thấy bé dậy ăn sáng rồi đi chơi Đầm Sen như tôi đã hứa. Tôi
vào giường thì thấy bé đang vùi đầu vào gối, khóc nghẹn ngào. Na chìa cho tôi
xem con dế đã chết tự bao giờ. Thì ra, đêm qua Na đã lén mang con dế trở vào
giường. Sợ tiếng gáy của con dế sẽ làm mất giấc ngủ người lớn, Na đã ôm hộp dế
vào lòng rồi chùm kín chăn mền lên cả người lẫn dế. Thế là sáng nay, chú dế từng
kiêu hãnh quơ râu khinh bạc đối phương ở những trận chiến thắng đành chết ngộp
bên cạnh cô chủ nhỏ khờ khạo, dễ thương...

Thương con quá, tôi chở Na đi qua các cổng trường tìm mấy người bán dế. Nhưng
hôm ấy là ngày chủ nhật, cái cổng to lớn của các ngôi trường đều đóng chặt và
cũng vắng bóng luôn những đứa trẻ bu quanh cái lồng dế xinh xinh.

Tôi lái xe chở con gái tôi đi loanh quanh qua các ngả đường. Ngày thường thì xe
cộ đông đúc vì người đi làm, đi học, còn ngày chủ nhật thì tấp nập kẻ đi chơi,
đi mua sắm. Khói bụi và tiếng ồn. Nhà cao tầng và đường tráng nhựa. Tôi nôn nao
nhớ đám bạn thời ấu thơ, nhớ Duyên của tôi, nhớ khu vườn tĩnh mịch đầy bóng mát,
nhớ dòng sông trôi xuôi lặng lẽ, nhớ những mái đầu khét nắng trong tiếng hò reo
thỏa thích buổi trưa hè.

Mai đây, khi bước qua thế kỷ 21, bọn trẻ con có còn chơi đá dế với nhau không?
Hay sẽ có những con dế điện tử cứng ngắc, khô cằn. Hoặc bọn trẻ con sẽ ngồi
trước màn hình đủ màu vui mắt để cùng thoăn thoắt gõ phím, cùng đá dế với nhau
qua máy computer. Lúc ấy, mấy \"con IC\" phát ra tiếng dế gáy vô hồn từ mấy phím
ENTER hay ESCAPE làm sao sánh bằng tiếng reéc - reéc phát ra từ đôi cánh mỏng
manh mà huyền diệu của con dế thật. Lúc ấy bọn con trai sẽ không còn \"khổ sở\" bị
bọn con gái \"hành tội\" vì mấy sợi tóc dài nữa, phải không Duyên?

Thời thơ ấu của tôi đã mãi mãi đi qua rồi. Duyên của tôi ơi. Bây giờ Duyên đang
lưu lạc nơi đâu ? Con gái của em có thích chơi đá dế như con gái của tôi không?





Chương: 1 |

truyện Tiếng dế thời thơ ấu được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tieng de thoi tho au. Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Tình Đầu Đã Xa

Nhiều lần nghĩ về anh, về mối tình thầm lặng của chúng tôi nay đã xa, tôi nghĩ không biết có phải do lỗi ở mình? Anh-tuổi trẻ tài hoa, nhân hậu và độ lượng, những điều đó ở anh đã khiến
819 lượt đọc

Vai kịch cuối cùng

Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy, ông tìm về một làng vắng vẻ ở rừng núi, sống với gia đình người em của ông là giáo viên cấp một trường làng.
1852 lượt đọc

Khung trời màu tím

Khung Trời Màu Tím
-Michelle Van – August 2003
-Viết tặng cho những người đã từng có những tình yêu tương tự như vầỵ


Anh lại ai, là ai đây ?. Anh lại là một người như thế nào ?. Tôi hoang mang
3102 lượt đọc

Trót yêu

Toi quen anh ay trong su ngau nhien va tinh co, anh ay la nguoi khach ha va tro thanh nguoi ma toi day kem anh van. Moi ngay anh ay deu den nha toi de hoc them, tu tu la ban va than thiet dan cho den mot ngay tinh cam sau dam va hai dua toi da yeu
3150 lượt đọc

Chí phèo

Hắn vừa đi vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là hắn chửi. Bắt đầu chửi trời. Có hề gì? Trời có của riêng nhà nào? Rồi hắn chửi đời. Thế cũng chẳng sao : đời là tất cả nhưng
3150 lượt đọc

Nhỏ

Mình co\' vội không anh nhỉ

Ngồi đây, nhơ\' chuyện hôm quạ Nhơ\' anh ghê, nhơ\' từng lời no\'i, cử chỉ ân cần, nhơ\' từng nụ cười, nhơ\' cả buổi tô\'i mình ngồi bên ly cocktails nhìn ra biển...
1013 lượt đọc

Vòng tròn oan nghiệt

Lại một buổi chiều sắp sửa trôi. Nó không muốn đếm thêm một chiều nữa, mặc dù nó thừa sức thuộc lòng. Nằm ngửa, hơi nghiêng đầu về phía cánh cửa sổ duy nhất nằm xeo xéo trong phòng, nó
1643 lượt đọc

Lá thư tình đầu tiên

Cô Mì mười tám tuổi. Ðến tuổi ấy, từ mùa xuân trở đi, đôi mắt người con gái trong thẳm và đen lay láy. Cô nhìn sang hai bên, con mắt lừđừ đưa nghiêng nghiêng. Ôi chao là say sưa. Miệng hoa chúm
2159 lượt đọc

Đoạn cuối tình yêu

Chèn ơi! cuối cùng rồi ông cũng đòi cưới tui. Tui không biết tui mê hay tỉnh, tui đợi chờ ngày này gần như khô héo đời tui. Mười mấy năm rồi ông biết không. Tui tưởng ông phải hỏi cưới tui
2062 lượt đọc

Người đàng bà trong trắng

Trăng lên quá đầu rặng thông, hơi rượu đã thấm lòng, nhà thi sĩ già ngỏ tâm sự với một chàng trẻ tuổi ngồi đối diện:

- Tôi phải nói thật rằng tôi tiếp anh đây không phải vì ngày trước
2075 lượt đọc

xem thêm