truyện ngắn - tạm trú - VietCaDao.com

truyện ngắn

Tạm trú -

Hiển ngồi dựa lưng vào tường, thở khò khè mệt nhọc, hắn nghiêng người với bình thuốc xịt đặt trên bàn, đưa bình thuốc vào cuống họng cố gắng xịt, nhưng bình thuốc đã gần hết hơi. Chán nản, hắn ném bình thuốc nằm lăn lóc cạnh chỗ ngồi, mắt mở lớn nhìn ra ngoài vườn qua khung cửa sổ nửa khép nửa mở.
Nắng bên ngoài rực rỡ trên những tàn cây xanh, lá cây lao xao trong gió. Đời đẹp, đẹp biết bao! nhưng hắn không có diễm phúc được hưởng cái vẻ đẹp thiên nhiên lộng lẫy ấy. Hắn có cảm tưởng đang phải nhìn một bàn đầy những thức ăn ngon nhưng hắn không được tham dự. Hắn biết hắn sẽ không chết vì bệnh này nhưng vẫn có cảm tưởng cuộc đời hắn sẽ không kéo dài như những người khác. Thọ làm sao được khi không thể thở nổi, như có gì vướng mắc ở cuống họng, đè nặng trên ngực, có cảm tưởng như một bàn tay vô hình đang chận ở cổ. Đã vậy, thuốc men lại không có, bình thuốc hắn thường xịt vào cổ họng mỗi lần lên cơn đã hết, mấy viên thuốc nhỏ xíu hắn thường tống vào vội vàng trong miệng mỗi khi có triệu chứng lên cơn cũng không còn, và hắn cứ phải tiếp tục như thế này cho đến khi vợ hắn đi chợ về, nhưng còn lâu lắm vợ hắn mới về! Bây giờ mới là mười giờ sáng, sớm lắm cũng phải năm giờ chiều nàng mới về, mà khi vợ hắn về chưa chắc gì đã có thuốc uống nếu không bán được hàng.
Nhưng rồi chẳng biết vì lý do gì cơn suyễn cũng thuyên giảm phần nào, nhưng Hiển cảm thấy mệt vô cùng, cái cảm giác rã rời bải hoải sau cơn suyễn làm hắn chán nản tột độ, nên ao ước được chết, được chết một cách bình an sau một giấc ngủ, và rồi hắn mê man lúc nào không biết.
Có lẽ hắn đã thiếp đi lâu lắm, vì khi tỉnh dậy nhìn qua khung cửa sổ Hiển biết là vợ hắn sắp về, vì ánh nắng chỉ còn chiếu những tia vàng úa trên đỉnh ngọn dừa. Đúng như Hiển dự đoán vợ hắn về thật, tiếng mở cửa và bước chân nhẹ nhàng của nàng cho hắn biết điều hắn nghĩ là đúng.
Nga, vợ hắn, bước vào phòng trong, qua chỗ Hiển nằm, đứng nhìn hắn, nàng hiểu chuyện gì đang xảy ra:
- Lại suyễn!
Dạo này, căn bệnh quái ác, đeo đẳng hắn thường xuyên đến độ, vợ hắn chẳng phải là bác sĩ, mới nhìn qua là biết ngay, và có lẽ không gây cho nàng xúc động nào. Lên cơn, chỉ cần mấy viên thuốc là có thể khỏi được, cùng lắm thì phải dùng đến bình xịt, nhưng những thứ ấy bây giờ đắt đỏ, kiếm tiền ăn đã khó huống hồ là thuốc men.
Tuy nói \"lại suyễn\", Nga cũng lại gần bên giường đặt tay lên trán hắn. Bàn tay nàng thật mát, hắn thấy thương vợ vô cùng, nếu nàng lấy người khác nàng đã hưởng cuộc đời hạnh phúc. Lấy hắn, chỉ là lấy nợ đời! Nhưng làm thế nào bây giờ, hắn có muốn như vậy đâu, chẳng qua là duyên số thôi!
Hắn mở mắt nhìn vợ:
- Em mới về hả?
Nàng không trả lời, hỏi lại :
- Anh bị suyễn phải không?
Hiển gật đầu :
- Nếu có tiền em sang bên bà Thịnh mua cho anh mấy viên thuốc, chỗ quen biết chắc không đến nỗi là thuốc giả!
- Họ cũng mua đi bán lại, chắc gì họ biết giả hay thật!
Nga đi một lúc sau trở về đưa cho hắn mấy viên thuốc nhỏ li ti. Chỉ thiếu có chừng đó thôi mà cơn suyễn hành hạ hắn từ sáng đến giờ!
Sau khi uống thuốc, Hiển cố gắng trở dậy đi ra ngoài ngồi ở cái ghế kê sát tường, hắn muốn chứng tỏ với nàng, mặc dầu bệnh thật nhưng không đến nỗi nào.
Không biết do đâu mà Hiển có cảm tưởng Nga sắp bỏ hắn, mặc dầu nàng vẫn chăm sóc hắn một cách bình thường. Có lẽ tại Nga đẹp và nàng thường được người này người khác đeo đuổi mặc dầu không còn là con gái. Cảm tưởng này đến với hắn thường xuyên hơn, mỗi khi đau yếu phải nằm liệt một chỗ, chẳng đi lại làm lụng gì được.
Kể ra Nga lấy hắn làm chồng cũng uổng cuộc đời của nàng! Một người đàn bà đẹp, đến bây giờ hắn còn nhận ra nàng đẹp, thì đối với người khác vợ hắn phải đẹp lắm. Nếu điều đó đúng như hắn suy đoán thì thật là nguy hiểm. Rồi một ngày nào đó vợ hắn sẽ bỏ đi, không bao giờ trở lại nữa! Hắn sẽ cô đơn vô cùng trong cái căn nhà lạnh lẽo này! Hay tệ hơn nữa nàng sẽ toa rập với người tình tống cổ hắn ra khỏi căn nhà, ngang nhiên sống với người chồng mới. Điều đó có thể xảy ra lắm, vì mặc dầu là chồng, hắn chẳng phải là chủ hộ mà chỉ là người tạm trú. Chắc ít có ai hiểu được trường hợp éo le của hắn nếu sinh sống ở nước ngoài. Hắn không phải là \"ngụy quân\" hay \"ngụy quyền\" gì ráo, cũng không bị bắt đi học tập cải tạo ngày nào, ấy vậy mà hắn vẫn phải tạm trú trong căn nhà này mà vợ hắn làm chủ hộ. Nguyên do trước đây hắn ở Đà Nẵng, trong lần di tản, gia đình ly tán, vợ hắn chạy vào Sài Gòn, mua lại được căn nhà này, hắn vẫn tiếp tục ở lại Đà Nẵng.
Từ ngày có chế độ hộ khẩu, việc thay đổi chỗ ở rất là khó khăn, nhất là di chuyển về Sài Gòn. Đến khi gặp lại vợ hắn thì hai người đã có hai sổ hộ khẩu, mỗi người một nơị
Vợ hắn không muốn sống ở Đà Nẵng nữa vì làm ăn ngày một khó khăn. Còn hắn cũng cảm thấy bầu không khí sinh hoạt ở Đà Nẵng ngột ngạt hơn Sài Gòn nên đành xách gói đến tạm trú nhà vợ. Và tình trạng ấy đã kéo dài hết năm này sang năm khác.
Điều kế tiếp hắn lo ngại là vợ chồng hắn ăn ở với nhau cả chục năm vẫn không có con. Vợ người ta đẻ sòn sòn, còn vợ hắn không có gì hết! Mà nào phải Nga không có dáng đàn bà gì cho cam, nàng có vẻ đẹp rất khêu gợi, vậy mà không con! Điều này chắc là lỗi tại hắn, hắn không có con được. Cái thân thể gầy đét, xanh lè, làm Hiển nghi ngờ khả năng làm chồng của mình. Nhưng nếu điều này đúng thật thì cái vụ cách nay ngót hai chục năm chẳng lẽ do mụ Bảy đổ vạ cho hắn.
Khi ấy Hiển còn là thanh niên, sống ở Quảng Ngãi, hắn làm lơ cho chiếc xe đò chạy đường Quảng Ngãi - Đà Nẵng. Khi nào trở về Quảng Ngãi nghỉ, hắn ở trọ nhà mụ Bảy. Mụ nấu cơm tháng cho nhiều người lại có chổ ở trọ nữa, hắn cũng là người ở trọ nhà mụ.
Trong cái đám người ăn cơm ở trọ ấy hắn ít ở nhà nhất, nghề lơ xe khiến hắn phải đi vắng hoài. Mỗi khi trở về mụ chìu chuộng hắn đủ điều, lúc nào cũng cung cấp bia và đồ nhậu cho hắn. Bề ngoài mụ xưng chị gọi em ngọt sớt nhưng lại tống tình hắn, nhiều lần hắn chợt thức giấc vì mụ hôn hắn. Hồi đó hắn còn là thanh niên mạnh khỏe, thật khó cho hắn để từ chối những mời mọc như thế, nên hắn đã tặc lưỡi làm càn.
Trong suốt thời gian ở trọ nhà mụ Bảy, chuyện như vậy xảy ra gần như thường xuyên. Đùng một cái, mụ có chửa. Mụ nói với hắn cái bào thai là con của hắn. Làm sao hắn có thể tin được mụ! Trong nhà thiếu gì người ở trọ, biết đâu mụ chẳng ngủ với nhiều người. Nghĩ vậy nên Hiển chuồn, và từ đấy hắn không bao giờ gặp mụ nữa. Hiển hơi ân hận về việc này. Nếu mụ Bảy nói thật thì đứa bé là đứa con duy nhất của hắn. Bây giờ không biết nó ở đâu? Làm gì? Trai hay gái? Những ý nghĩ loanh quanh ấy nhiều khi quấn quýt như mớ bòng bong trong đầu hắn.
Còn Nga, vợ hắn, hắn gặp sau này, nàng theo xe đi buôn, nhờ hắn che chở, đỡ đần, lại đụng chạm mỗi khi lên xuống, và rồi \"lửa gần rơm\", làm sao tránh được. Hắn ăn ở với Nga từ đấy, không có cưới xin gì!
Khi còn thanh niên, Hiển nghĩ, cưới hay không thì cũng vậy chỉ thêm phiền phức! Nhưng đến bây giờ hắn mới thấy chuyện ấy thật là quan trọng, có cưới gả đàng hoàng hai người dưới mắt mọi người mới là vợ chồng thật sự nếu không thành ra \"mèo mả gà đồng\", nay tấp chỗ này mai tấp chỗ khác, ai mà giữ được, nhất là trong lúc hắn đau yếu và thất thế như thế này!
Đang suy nghĩ về những điều đen tối thì vợ hắn từ bếp đi lên, đặt tô cháo trước mặt hắn :
- Ráng ăn một chút cháo cho khỏe.
Hiển nhìn vợ cảm động, rồi cúi xuống xúc cháo cho vào miệng. Từ sáng đến giờ hắn không ăn gì, bụng đói cồn cào, mắt hoa lên, người mệt lả nhưng không thấy thèm ăn.
Hắn hơi ân hận những điều suy nghĩ xấu xa về vợ, nhất là khi thấy nàng chăm sóc hắn


Buổi sáng khi hắn ngủ dậy thì mặt trời đã lên cao, chiếu ánh nắng qua khung cửa sổ vào đến nền đất gần chỗ hắn nằm, hắn nghiêng người nhìn xuống dải đất rực sáng trong căn phòng tối tăm, hắn thấy rõ từng gợn đất trong căn phòng. Theo luồng ánh nắng, hắn nheo mắt nhìn ra ngoài, một mảnh trời xanh ngắt in trên khung cửa sổ. Hình như hắn nghe được tiếng xôn xao của chợ búa nơi mà vợ hắn đang buôn bán. Bỗng dưng hắn thèm đi ra ngoài phố, thèm đi trong ánh nắng ban mai đang rực rỡ ở ngoài kia và nhìn cái cảnh ồn ào và náo nhiệt của ngôi chợ gần nhà.
Hắn ngồi nhổm dậy, đưa chân quơ đôi dép đã mòn vẹt đế, đứng lên đi lần về phía cái tủ duy nhất của vợ chồng hắn, chọn một cái áo tươm tất nhất để mặc. Khi đi ngang qua tấm gương nhỏ bằng bàn tay của vợ hắn treo gần cửa ra vào, hắn liếc nhìn vào trong gương và giật mình vì có cảm tưởng nhìn thấy một người nào khác không phải hắn. Hắn khác xưa nhiều quá, hai má đã hóp xuống, nước da xanh mét và đôi mắt lờ đờ. Hắn thất vọng khi nhận ra chính mình. Thôi thế là hết! hắn xuống dốc một cách thê thảm! Hắn cố hình dung khuôn mặt của hắn cách nay ít ngày khi hắn còn nằm liệt giường, không ngóc đầu lên nổi, chắc là còn thê thảm hơn nhiều!
Vừa bước ra khỏi cửa hắn sực nhớ ra trong túi không có một đồng nào, hắn trở vào cái tủ duy nhất của hai vợ chồng lục lọi, móc hết túi này đến túi khác vẫn không có tiền, hắn cúi xuống lật mấy bộ quần áo của Nga đã xếp ngay ngắn ở một góc tủ, trên một tờ báo cũ. Khi hắn lật tờ báo lên hắn thấy mấy chục đồng vợ hắn để dưới tờ báo, hắn hơi lưỡng lự vì không biết nên lấy bao nhiêu. Cuối cùng hắn nhặt ba đồng vừa đủ để uống một ly cà phê, hắn thèm cà phê, vì lâu lắm hắn không được uống ly nàọ
Hiển đi dọc lề đường về hướng cầu Bình Triệu, cây cầu nhìn xa như một dải vải đen người ta đem căng ra phơi dưới nắng, gặp khi gió lớn phồng lên, cái cảnh hắn thường thấy khi còn nhỏ trong những buổi chiều lộng gió.
Lâu ngày Hiển không ra đến ngoài đường nên hắn ngạc nhiên khi thấy rất nhiều người quần áo rách rưới, kẻ nằm người ngồi trên nền xi măng, bên cạnh họ ngổn ngang những nồi niêu xoong chảo.
Hiển đứng lại dò hỏi mới biết là họ là những người bị dồn đi \"kinh tế mới\" trước đây, nhưng không sống nổi ở vùng đất mới, tràn về Sài Gòn và vùng phụ cận sống bằng nghề hành khất hoặc những nghề vặt vãnh khác.
So với họ, hắn thấy mình còn may mắn hơn họ nhiều, Hiển vẫn còn một mái nhà để che nắng che mưa, hắn vẫn còn được ăn cơm hằng ngày, hay ít ra cũng có củ khoai củ sắn. Còn những người này, họ hoàn toàn không còn gì!
Hiển chú ý đến một bà già đang vạch áo bắt rận trong ánh nắng ở cạnh một cột điện. Bỗng hắn giật mình, mắt hoa lên, tay chân run lẩy bẩy. Hắn dụi mắt mấy lần để định thần nhìn cho rõ, bà già đang ngồi bắt rận có nét mặt rất giống mụ Bảy, mặc dầu da mặt sạm đen, gầy đét và khô héo hơn mụ Bảy ngày xưa rất nhiều, nhất là bà đã quá già.
Tất nhiên hai mươi năm đã trôi qua, mụ Bảy giờ cũng gần sáu mươi, chắc chắn phải già, nhưng hắn vẫn không hình dung ra nổi, nếu bà già là mụ Bảy ngày xưa, mụ lại có thể già đến thế!
Hắn đứng chôn chân một chỗ nhìn bà già, cố tìm kiếm những dấu vết đặc biệt của mụ Bảy trên nét mặt bà, nhưng cuối cùng hắn vẫn không xác quyết được đó có phải là mụ Bảy hay không. Còn bà già vẫn ngồi đấy, thản nhiên bắt rận trong vạt áo bẩn thỉu rách rưới, không để ý gì đến hắn đang đứng bên lề đường chăm chú nhìn.
Bỗng bà lão ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn về hướng mặt trời, rồi quay lại về phía Hiển đang đứng, như có ý mong ngóng một điều gì, xong lại cúi xống chăm chú bắt rận.
- Nếu là mụ Bảy, mụ phải nhận ra mình chứ?
Hắn nghĩ thầm, nhưng hắn cũng nhận ra ngay tấm thân tàn ma dại của mình so với những ngày tháng cường tráng ở Quảng Ngãi.
Hắn định đi gần bà lão, nhưng mới băng qua được nửa con lộ hắn lại quay trở về đứng ở chỗ cũ nhìn ra chỗ bà lão ngồi.
Mặt trời lên đã khá cao, chiếu ánh nắng gay gắt xuống cái nền xi măng nơi bà lão ngồi, có lẽ bà cũng nhận ra được điều này nên Hiển thấy bà đã đứng lên, quơ tấm ni lông trải trên nền xi măng đi về phía bên kia đường, nơi có rặng cây che bóng râm rợp cả một khu vực khá rộng lớn. Bà lúi húi trải tấm ni lông gần một gốc cây rồi lại ngồi xuống, hai tay khoanh tròn lấy gối nhìn ra ngoài đường. Bây giờ bà đã ngồi quay mặt hẳn về phía Hiển, nhưng lại xa hơn, nên hắn cũng không nhận ra được nét gì rõ hơn về bà.
Hiển phân vân không biết phải làm như thế nào, liệu có nên gặp bà lão để hỏi cho ra lẽ hay không, hắn cần phải biết đứa con hắn hiện giờ ra sao, trai hay gái. Hắn hơi ngạc nhiên từ khi gặp bà đến giờ chỉ thấy bà ngồi một mình, không thấy \"đứa con\" của hắn, hay là nó bận đi kiếm ăn ở đâu đó đến tối mới về, có thể lắm, chứ hai mẹ con cùng ngồi bắt rận thì lấy gì mà ăn?!
Nghĩ vậy nên Hiển quyết định ra về, định tâm buổi chiều tối sẽ ra gặp đứa con của hắn.
Trên đường trở về hắn đã quên ly cà phê hắn định sẽ đi uống vào buổi sáng trước khi ra khỏi nhà, đến khi hắn đụng tay vào mấy đồng tiền còn để trong túi mới sực nhớ ra thì hắn đã về đến cửa. Hiển bước vào căn nhà tối tăm của vợ chồng hắn, lúc đó mới cảm thấy mùi hôi, mốc, bốc lên từ cái nền đất ẩm ướt, mà bấy lâu nay vì bệnh tật hắn đã không để ý đến.
Hiển đi lại phía sau nhà, mở tung cánh cửa, ánh sáng ùa vào căn phòng âm u làm hắn nhận thấy rõ hơn vẻ tiều tụy của những đồ đạc, tài sản của vợ chồng hắn.
Hắn ngồi trên cái ghế xiêu vẹo nhìn ra vại nước ở phía sau, một cái vại bằng sành và cả cái phuy sét rỉ đều đầy ắp nước mưa, mặt nước phẳng lặng như gương, có lẽ còn hơn thế nữa nhưng hắn không có gì để so sánh.
Hắn cảm thấy khô cổ nên đứng lên đi ra ngoài vại nước, gục mặt trên vại nước và uống ừng ực. Bất giác hắn nhớ đến ngày còn nhỏ, suốt ngày nô đùa chạy nhảy, khi chán lại trở về gục mặt trên vại nước uống đến khi bụng óc ách mới thôi. Những ngày ấy thật là vui, nhưng ngày vui nào cũng qua mau, chỉ để lại trong ký ức những kỷ niệm rực rỡ không bao giờ quên được, và những kỷ niệm ấy còn rực rỡ hơn bao giờ hết trong những ngày đen tối của cuộc đời.


Hiển đang lúi húi nấu cơm ở dưới bếp thì Nga về. Thấy chồng đang loay hoay với nồi cơm, Nga mỉm cười :
- Bộ hôm nay anh khỏi rồi hả?
Hắn ngước lên nhìn :
- Khỏi thì làm sao khỏi được, nhưng đỡ hơn nhiều, anh nấu cơm để em về có cơm ăn ngay kẻo đóị
Nga có vẻ cảm động :
- Thôi anh để đấy em làm cho, anh còn có vẻ yếu. Hơn nữa, đàn ông có vợ mà lại phải nấu cơm có ai biết người ta cười em.
- Ai mà cười, không giúp em được việc này cũng phải giúp em việc khác chứ.
Thấy Nga vừa đẹp vừa hiền, Hiển cảm động, định ôm vợ hôn, nhưng Nga đẩy ra :
- Người em bẩn lắm, toàn là mồ hôi, bụi bậm không hà, mới khỏe được một chút, lại thế...
Bữa cơm chiều Nga ăn có vẻ ngon lành nhưng Hiển mãi thắc mắc về bà già mà hắn gặp hồi sáng nên không cảm thấy ngon miệng. Chẳng lẽ mụ ấy là mụ Bảy và rồi đứa con hắn có với mụ không biết bây giờ thế nào, mẹ mà như thế thì con làm sao khá được!
Hắn bỗng thấy ân hận về việc làm của mình, lòng nghẹn ngào, nhưng hắn không dám tỏ lộ ra ngoài sợ Nga có thể biết được. Nghe nói đàn bà họ tinh ý lắm, nếu không khéo mà nàng biết được thì phiền to, nhất là trong lúc này, hắn với tấm thân tàn ma dại lại sống bám vào hộ khẩu của vơ..
Vừa ăn cơm xong Hiển lật đật đi ra ngoài phố, Nga có vẻ ngạc nhiên :
- Anh đi đâu thế?
Hiển cố làm vẻ thản nhiên :
- Đi loanh quanh một chút, mấy hôm vừa rồi đau ốm nằm ở nhà tù túng quá!
Vừa nói đứt câu là hắn lẻn ra ngoài, sợ đứng lâu Nga sẽ can ngăn thêm rắc rối, hắn đang sốt ruột nhìn mặt đứa con của hắn với mụ Bảy, vì hắn tin rằng thế nào giờ này con hắn cũng đã về với mụ. Và cũng không hiểu tại sao từ khi trở về nhà sau khi gặp bà già ngoài phố hắn lại tin chắc bà chính là mụ Bảy. Mụ đã thay đổi tất cả sau hai mươi năm, nhưng còn đôi mắt, đôi mắt ấy thì đúng là không có gì thay đổi. Hắn định tâm khi ra đến nơi sẽ giáp mặt mụ hỏi cho ra lẽ, và nhận lại đứa con mà hắn chỉ còn nhớ đến mỗi khi có điều gì phiền muộn trong lòng.
Vừa khi có ý định nhận lại đứa con, hắn lại nhớ đến Nga, chắc chắn nàng sẽ không bao giờ chấp nhận cho hắn đem con về. Vả lại, hắn còn chưa lo cho bản thân hắn xong, làm sao hắn lo liệu cho con hắn được!
Hơn nữa, cũng đâu có dễ dàng gì để mụ Bảy chấp nhận cho hắn đem con hắn về, vì trong hai mươi năm hắn đã trốn trách nhiệm, không nuôi nấng dạy dỗ gì!
Nghĩ đến trở ngại hắn thấy chóng mặt, mồ hôi ra lấm tấm trên trán mặc dầu trời không nóng lắm. Hắn có cảm tưởng mấy ngọn đèn đường như nhảy múa trước mặt, tỏa những vầng ánh sáng đủ màu sắc. Bỗng dưng hắn thấy khó thở, nên biết là cơn suyễn lại sắp kéo đến hành hạ hắn.
Nghĩ đến việc hắn có thể xỉu ở dọc đường Hiển đã toan quay về, nhưng rồi ý muốn nhìn thấy mặt đứa con duy nhất của mình nên hắn lại cắm cúi đi.


Từ xa Hiển đã nhìn thấy bà cụ già quần áo rách rưới ngồi dưới chân cột điện, bên cạnh đó là một người nữa, một thiếu nữ, ăn mặc tươm tất hơn, ngồi quay mặt về phía bên kia, đang loay hoay làm công việc gì đó hắn nhìn không rõ. Hiển đoán thiếu nữ chắc hẳn là con gái của hắn, lòng khấp khởi mừng thầm, cố rảo bước để nhìn thấy mặt đứa con mà từ khi nó ra đời hắn chưa bao giờ thấy mặt.
Hắn xăm xăm bước lại gần, bà già đang cúi đầu ủ rũ thấy có người đến, ngước mắt lên nhìn. Hắn choáng váng khi nhận ra bà già trước mặt hắn bây giờ không phải là người buổi sáng hắn gặp.
Cô gái ngồi bên cạnh cũng ngước mắt nhìn :
- Ông tìm ai?
- Cô có biết bà già hồi sáng ngồi đây bây giờ ở đâu không?
Cô gái lắc đầu :
- Chỗ này biết bao nhiêu người ngồi, ai mà biết được!
Hiển ngơ ngác tìm kiếm một lúc lâu rồi thất vọng ra về, bất giác hắn thở dài.
Gió mỗi lúc một lạnh!
Cao Xuân Lý





Chương: 1 |

truyện Tạm trú được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tam tru. Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Sợi chỉ hồng

Chớ vội mà đi tội lắm em
Có người nhặt lá thu, vàng tương tư !

Chương biết Tí Một từ hồi con nhỏ mới mười bốn, và Chương thì đã một vợ hai con !

Lúc đó Chương và vợ cứ lục đục
1964 lượt đọc

Gia sư

- Tên cậu là gì?
- Dạ thưa, Thành.
- Cậu nói cậu là sinh viên?
- .... Dạ!
- Cậu dạy kèm ở đâu chưa?
- Dạ.... trước đây.... năm ngoái cũng có...
- Thằng nhỏ học cũng được nhưng lười. Cậu kèm
1549 lượt đọc

Khung trời màu tím

Khung Trời Màu Tím
-Michelle Van – August 2003
-Viết tặng cho những người đã từng có những tình yêu tương tự như vầỵ


Anh lại ai, là ai đây ?. Anh lại là một người như thế nào ?. Tôi hoang mang
2877 lượt đọc

Chuyện ở biển

- Bin! Tối nay đi sinh nhật hắn mua gì?
Tiếng nhỏ Bon the thé bên tai làm tôi nhăn mặt xẳng giọng :
- Mua gì tùy mày!
Con Bi chen vào :
- Hết tiền rồi, tốt nhất là gói mày lại tặng cho hắn.
Nhỏ Bon xô
1527 lượt đọc

Buổi học đầu năm

Mồng Năm, Quân đến tìm tôi. Nó còn đứng ngoài cổng, chị Hai đã cằn nhằn :
- Tụi bây chơi từ mồng Một đến mồng Bốn chưa đã hay sao giờ còn tụ tập nữa? Ngày mai đi học rồi mà không chịu
2982 lượt đọc

Dòng nước yêu thương

Tôi quen em đúng hai mùa trăng, biết em đêm trung thu, rồi xa em ngay rằm tháng mười. Tôi không từng trải nhưng cũng đã đi qua đôi ba cuộc tình, những cuộc tình dài hơn hai mùa trăng, vậy mà sáu mươi
771 lượt đọc

Lá thư tình đầu tiên

Cô Mì mười tám tuổi. Ðến tuổi ấy, từ mùa xuân trở đi, đôi mắt người con gái trong thẳm và đen lay láy. Cô nhìn sang hai bên, con mắt lừđừ đưa nghiêng nghiêng. Ôi chao là say sưa. Miệng hoa chúm
1874 lượt đọc

Buổi chiều hoàng hôn

Khi tieng chuong bao hieu gio tan truong, nhung tieng reo ho am i vang day, phat ra tu nhung co cau hoc sinh, nguoi choc gion, nguoi treu gheo nhaụ Ngoi truong bong tro nen song dong voi nhung tieng noi, tieng cuoi hoc tro sau mot giac ngu em dem,
3034 lượt đọc

Bà mẹ Lê

Nhà mẹ Lê
Đoàn Thôn là một cái phố chợ tồi tàn gần ngay một huyện lị nhỏ ở Trung Châu. Hai dãy nhà lụp xụp, mái tranh xuống thấp gần đến thềm, che nửa những cái chái nứa đã mục nát.
1513 lượt đọc

Người muôn năm củ

\"... Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?...

Nga vừa trút bỏ quần áo vứt bừa lên ghế, vừa hỏi bà nội :
- Có ai hỏi con không, bà?
- Có một cậu; người trông đứng đắn, lễ độ
1535 lượt đọc

xem thêm