Tám cẳng hai càng -

Mẹ Tấm ngiêng giỏ cua mới bắt ở đồng về. Trận mưa những con cua nâu, đen trút xuống chậu nước. Chúng bò lổm ngổm, mình lấm láp bùn đất, miệng phun bọt, đục ngầu cả chậu.
Lần nào cũng thế, Tấm bắt một con to nhất, mai đen bóng, có nhiều vết rạn chân chim, tượng lên hình mặt ông Phật. Nó tìm một bao diêm, buộc chỉ nối vào con cua, chơi trò kéo xe.
- Cua muôn năm! Ông Cựu ba gác muôn năm!!
Con cua khỏe, cần mẫn như ông Cựu kéo ba gác thuê trong làng. Mỗi lần có chút tiền, ông Cựu lại mua cho Tấm củ dong, hay tấm banh đa vừng thơm nức.... Ông bảo : \"Loài cua thiêng lắm, con nào cũng cõng một ông Phật đi chơi\"
Chợt tiếng mẹ như phải bỏng :
- Con giời đánh! Đồng nước toàn phân hóa học, cua hiếm như vàng. Sao mày nhón mất của tao con cua to thế? Ra giã cua ngay!
Một cái tát trời giáng. Mắt Tấm nảy đom đóm. Mỗi quầng đom đóm nở ra một con cua bò lổm ngổm. Nó len lét đến bên mẹ. Chậu cua đã bị xé tách mai ra. Những cái chân cua quều quào đau đớn. Con cua mang mặt Phật của Tấm cũng bị giập nát, tơi tả. Tấm giơ cao chày... Thân cua trong lon giẫy nẩy, quằn quại. Cua mẹ, cua con, cua anh, cua chị, cua ông Cựu ba gác... Tấm tê tái nhắm mắt. Trời sập đen. Khối đen dặc quánh bỗng rạn vỡ bởi tiếng gào khóc của loài cua. Xa xa, những hang cua trơ trọi, trống hoác.
Cái chày trong tay Tấm nặng trịch, nhấc không nổi.
Ngày ngày, mẹ vẫn nghiêng ngả... Những trận mưa cua thưa dần. Mẹ cũng rộc đi. Có lần, Tấm ngắm mẹ ngồi xé mai cua, chợt sửng sốt. Hai đầu gối mẹ nhọn hoắt, chĩa tận mang tai, dáng co quắp như một con cua lớn trong lon. Bố chết trận, mình mẹ tần tảo nuôi Tấm. Mẹ yêu Tấm khắc nghiệt như khuôn mặt nẻ chân chim của mình. Như con cua mặt Phật cần mẫn \"kéo xe\", đôi lúc lại cáu kỉnh giơ càng cặp Tấm một cái đau điếng.
- Sao cua lại \"Tám cẳng hai càng\" hở mẹ? - Có lần, nó thỏ thẻ hỏi.
- Vì nó thưong con, muốn kiếm nhiều thức ăn cho con hơn.
- Thế sao \"Chẳng đi mà lại bò ngang cả ngày\" ạ?
Mắt mẹ xầm lại. Đời mẹ cũng bò ngang... Tấm không biết mẹ nghĩ gì. Nó hát vóng lên : \"Con cua tám cẳng hai càng, chẳng đi mà lại...\" Tai mẹ ù đi. Nước mắt ứa lặng lẽ...
Cái Tấm thương mẹ lắm. Nó lén bắt nhưng con cua mang mặt Phật thả khắp xó xỉnh trong nhà. Cua trốn rất tài, ban ngày bặt tăm hơi. Thi thoảng đêm dậy đi tiểu, nó rùng mình vì dẫm phải cái gì kêu \"bép\". Thêm một con cua qua đời trong bóng tối.
Buổi trưa, nắng đổ lửa. Ông Cựu ba gác tái nhợt gọi :
- Tấm! Mẹ bị nạn!
Tấm ngã khuỵu bên gốc chuối. Nhưng cánh tay non nớt của nó đã bị bàn tay thô ráp của ông Cựu kéo xốc lên, lôi xềnh xệch. Ra tới đồng, thấy mẹ nó nằm vật ngửa trên bờ ruộng, tứ chi co lên như con cua vừa bị xé mai. Cái giỏ lăn lóc bên cạnh.


Mẹ đã chết vì ngã nắng.
Chiều xuống. Xóm làng xúm lại ma chay cho mẹ. Mắt cái Tấm khô róc. Những con cua lẩn trốn không về. Mẹ nó không về. Người ta không tìm thấy Tấm đâu. Nó mải bay trên trời cao, nơi có hai con mắt sao nhấp nháy ướt nhìn xuống làng. Làng lô xô nhà như hang hốc cua. Đám người đưa mẹ ra đồng lặng lẽ như đàn cua công kênh con cua chết. Đàn cua dài, dài mãi, con nào cũng có một cái mai đen bóng, co nhiều vết rạn chân chim, tương lên hình mằt Phật.
Nguyễn Quang Trung





Chương: 1 |

truyện Tám cẳng hai càng được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tam cang hai cang. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

này nhỏ hảy đợi đấy

Vẫn như thói quen ở thành phố, sáng đầu tiên ở quê ngoại, tôi dậy thật sớm chạy bộ dưới cái se lạnh của buổi ban mai tinh khôi, trong sạch. Đường quê loanh quanh, cây trái xum xuê đan xéo vào
1943 lượt đọc

Thuyền lá

Năm bảy, tám tuổi tôi thường theo mẹ ra sông rửa rau, kín nước... Tôi bắt chước mẹ gập những chiếc thuyền lá nhỏ xíu thả xuống dòng sông nước xanh như mắt mèo. Những chiếc thuyền lá nối
3090 lượt đọc

Hảy trôi đi dòng sông

Buổi tối thứ Bảy, tôi cùng người bạn ngồi uống nước dừa bên bờ sông Tiền. Trời đứng gió nhưng dòng sông vẫn trôi miên man và phả hơi nước lên mát rượi. Bạn tôi dân Mỹ Tho nên anh rành
1989 lượt đọc

Bạn củ

Tôi bận đến nỗi không viết được cho Điền một lá thư. Mà có phải bận đến mức như vậy không?
Hồi chiều gặp Châu, Châu nháy mắt bảo : \"Thứ tư này là đám hỏi Linh, T. nhớ chở Tú đến
3332 lượt đọc

Sợi chỉ hồng

Chớ vội mà đi tội lắm em
Có người nhặt lá thu, vàng tương tư !

Chương biết Tí Một từ hồi con nhỏ mới mười bốn, và Chương thì đã một vợ hai con !

Lúc đó Chương và vợ cứ lục đục
2603 lượt đọc

Cuốc xe đem

Chiếc xe tốc hành về miền Tây dừng lại ở ngã ba lối rẽ vào thị xã. Lúc ấy cũng đã khuya rồi. Những ngọn đèn cao áp treo cao hắt ánh sáng lạnh xuống con lộ phẳng phiu đã thưa người qua lại.
1745 lượt đọc

Biển vổ muôn đời

Đêm mùa hạ cao xa.
Ngoài kia là biển đen bao la chập chùng, và bên kia dãy núi xanh mờ là thành phố hoa đèn sáng rỡ. Gió từ khơi xa đưa những con sóng vỗ vào những kẽ đá xám lạnh cái điệp khúc
3277 lượt đọc

Buổi chiều hoàng hôn

Khi tieng chuong bao hieu gio tan truong, nhung tieng reo ho am i vang day, phat ra tu nhung co cau hoc sinh, nguoi choc gion, nguoi treu gheo nhaụ Ngoi truong bong tro nen song dong voi nhung tieng noi, tieng cuoi hoc tro sau mot giac ngu em dem,
3378 lượt đọc

Bứt thư tình không gởi

Hôm nay là ngày sinh nhật của em, và cả của tôi nữa. Em tròn 25 tuổi còn tôi 24. Tôi đã bao lần trách trời. Đáng lẽ mình phải hoán vị cho nhau mới phải. Ngày này, năm nào cũng vậy, kể từ 5 năm
1986 lượt đọc

Em còn nhớ mùa thu

1

Thế là nhỏ đã bỏ đi. Thu tháng 9 buồn lạ lùng. Đà Lạt nhạt nhòa trong màn sương. Chiều nay tôi lang thang trên những con đường vắng đếm lá vàng. Nỗi nhớ day dứt như con sâu ngọ ngoạy trong
2249 lượt đọc

xem thêm