Quả cấm -

Quả cấm
Thả vỏ dây đỏ mỏng dài vào chiếc đĩa giấy, đặt sáu cánh táo tỉa săn dòn lên bàn cỗ Sushi cạn loáng vừa khi men sake quyện vị oliu rút hạt ngâm dầu hạnh nhân nghiện cay cổ họng. Ánh nến lung bóng Thanh Trà thông thoát và Thức thanh tuấn ngồi đối nhau trên cặp gối Nhật. Buổi ăn tối cô ấy tự tay làm đã rất vừa đạt.
Quen nhau nơi mua đổi sách cũ và băng nhạc ở xóm trên có đông dân công chức cư ngụ - Cả hai cùng lựa những dĩa nhạc giống nhau, đến tiệm cầm sách về cùng một thời gian,thường là sau những giờ tan sở. Mãi đến lần thứ ba Thức mới chủ động khơi chuyện để Trà thêm một anh bạn mới.
Sự tinh tế và trải đời của Thức mang đến cho cô gái một cảm giác thân cận bình an. Thức chưa bao giờ tỏ tình hay ghen khi nghe Trà kể về những cuộc hẹn. Họ đều rất bận, thoảng anh gọi thăm cô qua điện thoại. Lắm khi cũng chán nhạt những câu hỏi vờn quanh thời tiết sức khỏe và việc công, không quen khách sáo cả hai càng muốn hiểu nhau hơn.

- Em không vui sao?
- Vui? Nhờ chuyện gì?
- Brian và 2 vé đặc biệt cho buổi trình diễn của Nana Mouskouri
- Thức biết Brian?
Thanh Trà hỏi thay câu trả lời
- Em đã giới thiệu qua ở hội quán, Brian Peterson phải không?
- Trí nhớ anh tốt thật, hắn khá lắm!
- Bao nhiêu điểm?
- Mỉa mai hở?
- Đâu phải vậy.
Thức chuốt lời vì ngại sự mẫn cảm của cô bạn gái. Thảng, Trà đứng lên kéo rộng màn cửa sổ. Ngoài khung kính tuyết đã ngừng rơi. Thảm trắng ánh bạc xỏa dầy đường nhựa.
- Ấm lại rồi, Thức muốn ra dạo không?
- Em thích?
Xỏ vội đôi giầy da viền lông sói, quàng chéo dải nỉ xám Trà trả lời Thức bằng một nụ cười con gái. Tỉnh người nhờ khí lạnh từ cửa chính xốc nhanh, anh nối gót.
Quá 10 giờ đêm thứ sáu, hình như cô ấy đang bận tâm. Tịnh, trời viễn tây đen sẫm, trong cao. Tuyết rủ mái nhà, nhủ mờ ống khói, như pha lê bám cây tình tự hoặc theo gió tung rẩy hoa sao dưới trụ đèn nhạt vàng dẫn sang đồi Standtrast. Dốc đêm trắng hút cao, ngạo mắt. Đứng giữa lưng đồi tĩnh mặt họ theo đuổi ý tưởng riêng nhưng cùng nhìn vào trung tâm thành phố. Nhện đèn sáng rực rộng lan khắp lũng thấp. Dõi phi trường quốc tế Thức dò từng cánh sắt chậm lướt trên phi đạo trong lặng thầm và chăm chỉ.
- Em có vẻ không an?
- Anh nhận ra à... tại Brian tấn công em dữ quá - Không xiêu sao?
- Thích chứ chưa yêu.
- Đùa vậy bền không?
- Chán hắn bề ngoài.
- Brian bề ngoài, Doãn bị cho là nói nhiều... anh thì sao?
Bất ngờ Thức hỏi :
- Anh... lẩm cẩm.
Thanh Trà bật cười ưu ái.
Nhún vai chấp nhận. Hồi lâu, Thức dìu cô xuống đồi vườn khuya vào đông chỉ bóng họ - Thật tự nhiên, Trà nhẹ tựa đầu vào vai anh hương quỳnh sa ngan ngát từ chân tóc con gái khơi cuồng nhục tưởng. Thanh Trà thả chậm bên Thức bước như mơ, đồi tuyết xốp rạo rực dưới chân quanh, dài dấu rải.
Viện cớ đã quá khuya Thức dừng lại bên thềm và lần đầu anh ôm siết cô bạn nhỏ trong tay. Thiếu môi hôn. Ngầm hiểu, rời nhau Trà nhỏ giọng \"Thức lái xe cẩn thận\". Không bật đèn phòng khách, dáng thanh mảnh biến nhanh sau vuông cửa khép rất nhẹ. Lặng trống vì nuối phút âu yếm không ngờ, tay vịn rào gỗ Thức đang chối tóc mình đã khá nhiều sợi bạc.
2 giờ sáng, tuyết lại rơi xoáy dậm khung trời như hôm qua đến sở. Khói thuốc sưởi cô đơn Thức giảm tốc độ lúc xe hướng lộ Bắc 22A. Từ khi Tuyết Trang thắng kiện dành luôn quyền nuôi con Duy Thức rêm mình xếp cánh như chim trúng ná, đã gãy mất chiếc xương sườn khắc đậm dấu \"yêu em\".
Lê Vũ Thúy Ái





Chương: 1 |

truyện Quả cấm được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Qua cam. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Sợi chỉ hồng

Chớ vội mà đi tội lắm em
Có người nhặt lá thu, vàng tương tư !

Chương biết Tí Một từ hồi con nhỏ mới mười bốn, và Chương thì đã một vợ hai con !

Lúc đó Chương và vợ cứ lục đục
2599 lượt đọc

Vừa tầm tay

Riêng trong năm nay, lần này là lần thứ ba, Lễ đến Paris. Cả ba lần du lịch đều đã được Lễ quyết định bất ngờ. Thật ra, Lễ không đến thủ đô Pháp để rong chơi, thưởng ngoạn phong cảnh.
1758 lượt đọc

Buổi Chiều Gió Ngút

Một anh bạn tặng tôi một tờ tạp chí cũ, xuất bản cách đây hơn hai mươi năm, trong đó có đăng một truyện ngắn của tôi viết khi còn là sinh viên.

Truyện ngắn này tôi đã quên mất từ lâu,
1942 lượt đọc

Chỉ một ước mơ

Phương ngồi lặng lẽ một mình dưới tàng cây phượng vĩ của ngôi trường. Cô cảm thấy mình hiu quạnh làm sao trong một ngôi trường mới chẳng có bạn bè thân thuộc. Mọi người nhìn Phương với
1964 lượt đọc

Vợ ngoại

Thú thực là tôi hết sức bất ngờ khi gặp hắn, lại ở giữa cái đất Sài gòn này. Hắn là bạn học cùng tôi suốt mấy năm cấp III ngoài Hà Nội. Không thân, nhưng tôi khá quí, vì tính tình hắn
1885 lượt đọc

Lá thư tình đầu tiên

Cô Mì mười tám tuổi. Ðến tuổi ấy, từ mùa xuân trở đi, đôi mắt người con gái trong thẳm và đen lay láy. Cô nhìn sang hai bên, con mắt lừđừ đưa nghiêng nghiêng. Ôi chao là say sưa. Miệng hoa chúm
2429 lượt đọc

Định mệnh

Cả xóm xôn xao khi nghe tin sáu giờ chiều nay cậu Bạch từ Mỹ về. Bạch là con của ông bà Thành buôn bán thực phẩm tại chợ Phước Bình. Tiệm tạp hóa của ông bà Thành hôm nay nhộn nhịp hẳn lên,
2414 lượt đọc

Buổi chiều hoàng hôn

Khi tieng chuong bao hieu gio tan truong, nhung tieng reo ho am i vang day, phat ra tu nhung co cau hoc sinh, nguoi choc gion, nguoi treu gheo nhaụ Ngoi truong bong tro nen song dong voi nhung tieng noi, tieng cuoi hoc tro sau mot giac ngu em dem,
3378 lượt đọc

Gia sư

- Tên cậu là gì?
- Dạ thưa, Thành.
- Cậu nói cậu là sinh viên?
- .... Dạ!
- Cậu dạy kèm ở đâu chưa?
- Dạ.... trước đây.... năm ngoái cũng có...
- Thằng nhỏ học cũng được nhưng lười. Cậu kèm
2023 lượt đọc

Người đẻ mướn

SƠ LƯỢC TIỂU SỬ TÁC GIẢ.- Ngày nay tiến bộ của ngành y khoa đã cho phép những cặp vợ chồng, không kể già hay trẻ, không muốn sanh đẻ mà laị muốn có con được mãn nguyện, bằng cách thuê
2673 lượt đọc

xem thêm