truyện ngắn

Những Vì Sao Cô Độc - Lê Xuân Hoa

Chúng mình quen nhau hai năm. Anh nói lời yêu với em hai phút. Rồi thì mình xa nhau. Khi em nhận ra chính anh là người mà bấy lâu nay em tìm kiếm, khi em chợt hiểu ra rằng anh là người cầm giữ tình yêu của em thì cũng là lúc mình đi qua nhau lạnh lùng, thờ ơ như khách lạ.

Mình đã có kỷ niệm gì sâu sắc với nhau đâu? Tất cả chỉ là một buổi sáng mùa đông heo hắt, anh cùng em thả những bước chân vô hồn dọc bờ hồ. Người đi đường lùng bùng trong những chiếc áo ấm, ném cho hai đứa ánh mắt ngạc nhiên. Tóc em bay tứ tung trong gió. Sợi đọng trên tay anh, sợi lạc vào mắt em.

Bây giờ em vẫn đi lại con đường cũ ấy nhưng không đi vào mùa đông lạnh, không đi cạnh anh mà đi cùng một người khác trong trời chiều mùa hè lộng gió. Tóc em không còn bay như xưa. Chúng quá ngắn để có thể bay, để có thể đậu vào trang thơ của anh. Ngày xưa anh hay viết những bài thơ thấp thoáng bóng hình em, thấp thoáng những ngày mình có nhau.

Không còn anh, em sống cạnh một lũ bạn bè lóc nhóc xung quanh. Em hòa mình vào cuộc chơi, sẵn sàng cười khóc mà không hề xúc cảm. Mọi người chăm sóc, nâng niu an ủi em. Em kết thân cùng người này, hay đi cùng người nọ và tham gia hát karaoke, chơi trò chơi điện tử... những trò chơi vô bổ cùng những đứa trẻ con không hơn không kém. Ðể rồi sau những cuộc hơi, em hụt hẫng hơn, chơi vơi hơn.

Thỉnh thoảng, em vẫn nhận được một vài tin tức về anh. Em tiếp nhận chúng với nụ cười ngạo nghễ, với nét mặt thờ ơ, còn nước mắt thì chỉ muốn dâng ngập lên mi. Ai cũng khen em có bản lĩnh, ai cũng nói em có nghị lực để có thể vượt qua đau khổ. Em khao khát được vứt đi tất cả những gì là bản lĩnh là nghị lực, là kiêu hãnh... Em muốn được sống thật với chính bản thân mình, với rung động đầu đời của riêng em - một tình yêu trong sáng, thánh thiện tuổi 19. Em nhớ quay quắt cái cầm tay lặng lẽ đến run rẩy, nhớ ánh mắt ngập ngừng... Vậy mà tất cả đã thành cát bụi, đã bay theo một cơn gió vô tình thoảng qua.

Mình sẽ chẳng thể nào trách nhau khi mọi thứ đã thuộc về quá khứ. Anh đã từng nói người ta không thể sống với quá khứ. Người ta chỉ đứng ở hiện tại để nhìn vào tương lai mà thôi. Cả anh và cả em đều cần phải bình thản bước qua kỷ niệm xưa. Vả lại tất cả rồi cũng sẽ trở thành vô nghĩa khi bị thời gian bôi xóa phải không anh?

Em còn nhớ anh hay ví hai đứa mình như hai vì sao sáng. Muốn gặp nhau chỉ có cách duy nhất là lao vào nhau để cùng vỡ tan. Nhưng anh lại không biết các vì sao chịu muôn ngàn lực chi phối, chúng chỉ có thể đi qua nhau mà không bao giờ vỡ tan cùng nhau được. Cũng như chẳng bao giờ anh biết anh và em chính là hai vì sao cô độc, luôn luôn đốt cháy chính mình trong sự lạnh lẽo của không gian.

Mỗi đứa một nơi. Năm năm nữa, mười năm nữa chắc gì mình còn nhớ về nhau trong những bận rộn riêng tư? Em cũng chẳng thể thay đổi được gì vì hai đứa mình đã có những ngả đường riêng. Và ngả đường của anh sẽ chẳng bao giờ còn có em. Hỡi ngôi sao cô độc của riêng em!





Chương: 1 |

truyện Những Vì Sao Cô Độc được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Nhung Vi Sao Co Doc. Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Sinh Viên Năm Thứ Nhất

1 Ngày đầu nhập học, em dành thời gian đi loanh quanh trong khuôn viên đại học. Vài ngôi nhà cao tầng hiên ngang đứng sừng sững giữa đống vôi vữa, gạch vụn. Khu giảng đường ẩm thấp với những
2608 lượt đọc

Viết Trong Ngày Sinh Nhật

Cho ngày sinh nhật thứ 21.
1.Thư hỏi: “Tối qua thế nào?”. ”Ừ, cũng vui” rồi nhíu mày thầm nghĩ không hiểu cái kiểu đông đúc, lộm nhộm và ồn ào có được coi là vui không? “Đã nói gì
1593 lượt đọc

Họ Là Con Gái

Nó nắm chặt tay nhỏ bạn, cố gắng nở nụ cười thật tươi để chen lấn qua một đống người. Quán cà phê sinh viên tối thứ bảy có khác – đông đúc, ồn ào. Tất cả mọi thứ đều mờ mịt
1533 lượt đọc

Một Thời Ðể Nhớ

Tôi đứng lên, ngón chân khẽ di di trên nền đá hoa miệng lí nhí “Thưa thầy”. Thầy chậm rãi đưa ngón tay đẩy gọng kính lên, giọng mệt mỏi. “Thôi em về đi, tuần sau thi trả”. Tôi bước ra
1493 lượt đọc

Trái Tim Hoa Phượng

Cái tin ông Hạnh – ông bảo vệ trường tôi - lấy vợ chẳng mấy chốc đã lan nhanh khắp trường và dĩ nhiên nó đã trở thành đề tài bàn tán rất sôi nổi mọi lúc mọi nơi. Còn đối với chúng tôi
1481 lượt đọc

Những Sai Lầm

Ai chiến thắng không hề chiến bại
Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần”.
(Thơ Tố Hữu.)

Tôi đi trên phố với những bước chân của kẻ mộng du. Tay phải đút sâu vào túi áo nắm chặt mảnh giấy
2539 lượt đọc

Hoàng Hôn

Tôi chạy thật nhanh chẳng còn kịp để ý xem bộ quần áo mới may có bị nhàu không nữa. Chẳng bù cho mấy hôm trước cứ giữ nó khư khư trong lòng, mỗi khi giở ra xem thì phải giở thật khẽ, se sẽ
1560 lượt đọc

Mối Tình Ðầu

18 tuổi, em hăm hỡ bước chân vào ngưỡng cửa của giảng đường đại học với biết bao hoài bảo về một tương lai tươi sáng. Năm thứ nhất vèo qua, đẹp đẽ như một bài thơ. Mỗi sáng em chăm
1564 lượt đọc

Phía Trước

Nguyễn đèo tôi trên chiếc gióng ngang chiếc xe cuốc… Hắn nhét vào tay tôi chiếc khăn mùi xoa. “Lê lau mặt đi. Buồn như thế là đủ rồi. Cuộc sống lắm khi làm mình thất vọng. Mỗi lần vấp ngã
2650 lượt đọc

Đức Tin

Mùa thi năm ấy tôi trượt đại học. Gánh hàng khô lỉnh khỉnh của mẹ nghiễm nhiên trở thành cứu cánh duy nhất cho những khoảng thời gian nhàn rỗi mà đôi lúc tưởng chừng như không hề có giới
3042 lượt đọc

xem thêm