truyện ngắn

Mối tình đầu -

Mối tình đầu trôi qua... không bao giờ trở lại
Nhưng mà nỗi xót xa... như gió lùa thổi mãi
( lời thơ )


Ngày ấy anh về thỉnh giảng tại trường Đại học Huế, em còn là cô sinh viên năm thứ nhất. Ngay giờ học đầu, em đã nhìn anh như một thần tượng. Cái tuổi mới lớn như bọn con gái chúng em là cái tuổi đi tìm. Có đứa tìm thấy ngay cho mình một mẫu người lý tưởng. Chẳng phải vì ước mơ đã định hình cũng chẳng phải vì cảm thức đã sàng lọc những rung động non nớt. Con gái mà ! Đôi khi nhìn qua giọt nước thấy cả bầu trời. Đứa nào mà chẳng thích có bầu trời riêng xanh ngắt. Cao vời vợi. Anh là bầu trời của em ngày đó. Anh đẹp rất Hà Nội. Em chưa từng đặt chân đến đất Hà Thành, nhưng trong tâm tưởng của cô gái sông Hương, anh là hiện thân của một vùng đất tươi sáng, tưng bừng, náo nức những giòng đời cuộn chảy, khác hẳn với Huế Cố Đô của em, cái trầm mặc hiện cả lên ánh mắt. Có lần anh bảo mắt em sao buồn ? em về nhà lén soi gương, thấy mắt em có vẻ buồn thật. Nhưng em không biết đó là anh khen hay chê ?
Cái gì ở anh em cũng thấy đẹp, thấy hay. Giọng Hà Nội đủ sáu âm thanh em nghe êm lạ. Em nghe các ca sĩ Hà Nội hát, em cũng bắt chước uốn theo giọng. Anh bảo đừng làm thế mất đi cái ngọt ngào của tiếng Huế. Hò Mái Đẩy không thể hát theo giọng Bắc được, anh bảo thế. Anh thích \'\' Miêng mang \'\' hơn là \'\' miên man \'\' anh thích nghe \'\' triềng miêng \'\' hơn là \'\' triền miên \'\' bởi cái âm \'\' n \'\' đứng cuối làm cho giòng tình cảm chảy không xuôi dài, ý thơ bị tắc nghẽn, anh bảo thế. Từ đó em thôi, không cố bắt chước giọng Bắc nữa.

Cứ đến giờ giải lao, em cố nấn ná ở lại trong lớp học để được anh nói chuyện. Bọn con gái đi ngang cứ nguýt ngắn, nguýt dài
Anh hỏi ở Huế có món ăn gì bình dân mà ngon nhất ? anh bảo ở Hà Nội anh thích nhất món bún ốc ở chợ Đồng Xuân. Lạ hỉ, người sang rứa mà tính ưa bình dân. Em nói Huế có món cơm Hến ở cuối chợ Đông Ba hay ra Cồn Hến, hơi xa Vĩ Dạ vài cây số, gần thì ở bên kia cầu Tràng Tiền. Phải xuống dưới chân cầu lặng, ở đó có xóm lao động lam lũ, dân vạn đò sông nước mà. Thế nhưng bọn con gái chúng em thỉnh thoảng cũng hay xuống đó. Nói xong em thấy ngượng vì để lộ chuyện con gái hay thèm ăn vặt. Hai hôm sau, anh nói anh đã đi ăn thử rồi. Qủa là ngon đặc biệt, rất Huế. chỉ có điều rằng... Khi anh đang ngồi ăn thấy tiếng chào thầy quen quen, anh quay lại đã thấy mấy bóng áo dài tinh nghịch cười khúc khích rồi biến mất sau chân cầu làm anh ngượng quá !

Một lần anh hỏi chủ nhật em thường làm gì ? ? em thưa Chúa nhật em thường đi Chùa với Mạ em. Em kể. Mạ em tu tại gia nhưng không có lể Chùa nào Người vắng mặt. Mỗi lần đi chùa Mạ thường dắt em theo. Đi lâu thành quen, thành một lẽ không thể thiếu trong cuộc đời. Anh hỏi em có tin Phật không ? Em suýt buột miệng nói
- \": Thầy hỏi chi lạ rứa ? Lẽ nào trên cuộc đời này có người không tin Phật ? \'\'
nhưng em kịp nín thinh. Hồi lâu em sẽ sàng nói :
- Thưa, em tin
Anh nhìn thẳng vào mắt em một hồi. Em thấy anh không cười, rứa là anh tin em nói thật. Chắc lúc đó mắt em thành kính lắm. Anh hỏi
- Em cùng Mạ thường đi Chùa nào ?
Em thưa
- Chùa Thiên Mụ
Rồi một chủ nhật nọ, như thường lệ em theo Mạ thắp nhang lễ Phật tại chùa Thiên Mụ, em cúi đầu niệm Phật thì bỗng cảm thấy như có luồng khí nóng chạm sau gáy. Em thấy lòng lâng lâng khó tả. Em vô tình quay lại thì bắt gặp ánh mắt của anh...

Một hôm anh ngỏ ý muốn đi thăm các làng lân cận Huế. em bỗng nảy sinh ý định đưa anh về thăm Hương Trà quê nội. Em nói em sẽ xin phép đưa anh đi. Anh bảo cho anh đến nhà xin phép bố mẹ. Em nói Ba Mạ em chắc không phản đối tuy hai cụ rất nghiêm theo lối nho gia, không chpo phép em được giao du với bất kỳ ai khác giới. Khi em thưa Ba Mạ rằng thầy giáo muốn con đưa thầy về thăm quê. Ba em không chút suy tư bảo
- Đi với thầy giáo thì được.
Ba Mạ em rất tôn thờ các bậc giáo học. Nói đến thầy giáo như nói đến một cái gì thiêng liêng lắm. Vì lẽ đó mà Ba em khuyên em thi vào trường sư phạm.

Từ đây về làng Thanh Lương huyện Hương Trà có nhiều lối đi. Có thể đi xe đò, xe lam hay xe honda. Em đã chọn đường sông để đưa anh đi. Sông Hương với con đò nhỏ êm trôi lặng lờ. Người chèo đò như cố tình khua nước thật khẽ, thật nhẹ. Em muốn có nhiều thời giờ để được nói chuyện cùng anh nhưng em lại không biết nói gì. Chỉ cần ngồi bên anh là em mãn nguyện lắm rồi. Anh bảo lần đầu tiên anh đi chơi thuyền trên sông Hương mà lại được cùng đi với một cô gái Huế dễ thương ( em để ý thấy anh không nói : đáng yêu ) Anh nói vậy là sao ? Là anh muốn gì ? Là anh ?... Em muốn hỏi mà không giám. Em chỉ cúi đầu. Anh ngồi đối diện với em. Em biết anh đang ngắm nhìn em, cái thẹn thùng làm má em ửng đỏ. Em thấy nóng rền trên má. Anh nói sông Hương thật lạ, dường như đứng yên không chảy. Chao ôi giá mà anh biết được, dưới lòng sông vẫn chảy những con nước ngầm ! Anh bỗng cầm tay em. Một cái gì như luồng điện chạy run rẩy khắp người em. Em vô tình rụt tay lại. Em cũng chẳng biết tại sao em lại làm thế ? Tại cái tay em vụng về đó mà ! cả hai cùng ngượng ngùng. Anh khẽ nói \'\' Anh xin lỗi em \'\' Em sung sướng nhận ra rằng anh đã đổi cách xưng hô rồi. Em càng ngượng ngùng lúng túng, càng không biết nói năng chi. Chính em mới có lỗi. Anh lơ đãng nhìn vào phía bờ sông, nơi có những cụm bèo lênh đênh vô định... Em bỗng gặp mình đang lén nhìn trộm anh, rồi một câu hỏi bâng quơ trong đầu em dậy lên như sóng lăn tăn như sóng làm xao xuyến lòng em
- Chẳng biết anh đã cầm tay bao nhiêu người con gái ? Trai Hà Nội mà ! rôi em tự trách mình xấu tính.
Em trốn Mạ lên chùa coi bói. Thầy nhìn em rồi coi tay. Em đánh bạo hỏi chuyện tình duyên, hạnh phúc. Thầy bảo tuổi em phải một lần đứt gánh, dở dang. Hậu vận mới thành đôi lứa.
Bao giờ mới đến hậu vận hỡi ông Cao Xanh ?

Mùa thỉnh giảng đã hết,. Thầy trò chia tay nhau. Anh hẹn gặp em trên cầu Tràng Tiền rồi từ đó thả bộ xuống bên kia sông Hương. Anh bảo anh có chuyện muốn nói... Anh nói anh muốn nhìn thấy em trong chiếc áo dài màu thiên thanh. Có điều gì anh muốn mà em không chiều ý ?
Em hồi hộp chờ đến giờ hẹn để được nghe anh nói điều quan trọng. Giờ hẹn đã đến. Anh đứng chờ em trên cầu Tràng Tiền, rồi thả bộ đi dọc bờ sông Hương. Giờ này con nước đang lên, dòng sông nom đầy đặn. Thỉnh thoảng có cơn gió lùa mơn man mặt nước bồng bềnh giống như khuôn ngực hồi hộp....
Cuộc chia tay đơn giản, em nóng lòng chờ anh nói điều quan trọng. Em đến trong chiếc áo dài màu thiên thanh như anh muốn là để được nghe điều anh sắp nói. Em đi bên anh chờ đợi. Chờ đợi ngay cả khi đang đi anh bên anh. Phút chia tay không nói được gì nhiều. Anh nói anh sẽ nhớ em mãi mãi. Anh nói bao giờ ai có tin vui hãy báo cho nhau mừng. Chẳng lẽ đó là điều quan trọng anh muốn nói ? nước mắt vòng quanh như6ng em cố giữ. Anh bỗng dừng lại nhìn em, rồi hai tay anh như muốn làm một cử chỉ gì nhưng lại buông xuôi. Em mở cặp học trò lấy phong thư mau thiên thanh. Em nói em tặng anh làm kỷ niệm. Anh mở phong thư và với sự ngạc nhiên đến trẻ con anh nói :
- Ôi, hoa nhài !
Em không cầm lòng được, nói trong tiếng nức nở
- Không phải hoa nhài đâu anh, mà là bông Lài đó !
Từ hôm đó em chờ tin anh. Cuộc đời sinh viên đã qua bao nhiêu năm rồi. Lại thêm bao nhiêu năm em làm cô giáo và cũng là từng ấy năm em đợi chờ. Em sẽ còn đợi chờ nữa. Anh ơi, cho đến bao giờ... Cho đến hậu vận !

Người con gái ngồi chấm bài trong một căn nhà nhỏ ở Thành Nội, thỉnh thoảng cô cắn bút nhìn qua cửa sổ, đưa ánh mắt dõi theo những giọt mưa dài từ mái lá. Ngoài kia khu vườn thâm u. Mưa Huế kéo dài đã hơn mười ngày nay chưa chấm dứt. Đường vào Thành Nội vắng hẳn người đi.
Vào một trong những ngày mưa tầm tã trống vắng đó, có một cánh thư lạc loài bay về xứ Huế. Cô từ từ bóc phong thư và rút một thiệp màu hồng với dòng chữ \'\' Em hãy chúc mừng hạnh phúc của anh đi \'\' ngoài phong bì có con dấu của bưu điện:

ngày... tháng... năm...





Chương: 1 |

truyện Mối tình đầu được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Moi tinh dau. Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Tình Đầu Đã Xa

Nhiều lần nghĩ về anh, về mối tình thầm lặng của chúng tôi nay đã xa, tôi nghĩ không biết có phải do lỗi ở mình? Anh-tuổi trẻ tài hoa, nhân hậu và độ lượng, những điều đó ở anh đã khiến
805 lượt đọc

Vova phải trông em

Vova phải trông em cho bố mẹ đi xuống phố mua sắm, cậu đành phải cho em theo đi câu cá. Tối hôm đó, cậu dằn dỗi với mẹ:
- Từ nay con không cho em đi câu nữa đâu. Chỉ mất công, chả được con
806 lượt đọc

Thở với trời xanh

Như mọi ngày, ông Tường thức dậy sớm. Ông nằm im, tay trái gác lên bụng, tay phải duỗi thẳng, song song cùng hai chân. Theo thói quen, ông Tường không mặc quần lót. Chiếc quần đùi đen duy nhất bao
1587 lượt đọc

Mật rắn

Tôi quen cậu ta lần đầu ở ngay cổng đền Ngọc Sơn. Chiều hôm đó, sau một ngày cắt tóc mỏi mệt, tôi thu dọn đồ nghề, ghì chặt sau xe đạp, lững thững dắt xe về Đền, nơi cư trú của tôi.
1822 lượt đọc

Tình tren mạng

Nhỏ biết anh vào một đêm đông buồn lạnh lẽo, cái lạnh của xứ nước đá ngấm vào tim nhỏ, vào da thịt của Nhỏ, và đã làm cho nhỏ có một cái biệt danh là Công Chúa Băng Giá. Cái danh nghe cũng
1724 lượt đọc

Hoa muộn

1.

Những vườn xung quanh, mai đã bắt đầu trụi lá. Ngày nào, chú Tảo cũng cái quần soọc đen lơ lửng, áo may-ô thủng lỗ chỗ, đầu đội cái nón kết đỏ, len lỏi giữa những hành cây hỏi sang:
2257 lượt đọc

Bài toán

Văn đẩy tấm cửa kiếng, lách mình ra ngoài lan can. Buổi sáng tịch mịch, không nắng, trời u ám. Căn phòng của anh nằm ở lầu ba của một chung cư dành cho người lớn, xoay lưng ra một khu rừng thưa,
3129 lượt đọc

Cam tâm

Hai năm trước tôi nhìn ống gỗ quế chạm một đôi chim đậu trên cành hoa bé xíu kia mà tưởng đến cái ống hít của những thiếu nữ như Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng. Giấu trong tay áo, bên
1902 lượt đọc

Vui buồn Internet

- Ê! Nhóc!
Nhỏ quay lại. Anh Hai đang lắc mạnh đầu, thiếu điều muốn văng cả mớ tóc bù xù ra.
- Nè, sao Nhóc ngày càng \"boy\" vậy? Cái nón hồng có nơ bữa huynh mua đâu sao hong đội lại tròng vô
1303 lượt đọc

Tình muộn

“Thúy Vi, 18 tuổi, mồ côi cha lẫn mẹ và đã gặp nhiều bất hạnh trên đường vượt biển tìm tự do, mong chờ được ân nhân bảo lãnh sang Hoa Kỳ, hứa sẽ không làm tuyệt vọng ân nhân. Thư về
2091 lượt đọc

xem thêm