truyện ngắn - gió ấm mùa đông (kì 2) - VietCaDao.com

truyện ngắn

Gió ấm mùa đông (Kì 2) - sưu tầm

Nắng bỗng gợn nhẹ. Giọng đứa con trai mà nó yêu mến vô cùng vừa thốt ra câu mà nó mong chờ nhất. Câu nói đó... nó đã chờ đợi từ rất lâu… rất lâu rồi...
Trời nắng nhạt. Tiết trời lành lạnh nhưng ở bên Sơn nó thấy thật ấm áp. Những chuyện xảy ra vừa rồi dường như là cơn ác mộng. Sương đọng lại trên những vòm lá xanh non, nó đưa mắt nhìn quanh, cảm thấy bình yên lạ…

- Hey!!
- Ơ – nó và Sơn đồng thanh – Khanh…?!
- Ừ – Khanh nheo mắt cười – Làm gì bất ngờ thế?

Trong lòng thắc mắc tại sao Khanh lại ở đây, nhưng nó không hỏi, chỉ trố mắt nhìn và cười gượng gạo. Nghĩ kĩ lại hôm qua khóc trước mặt Khanh thấy ngượng thật.

- Không xe đưa đón nữa hả mày? – Sơn bộp vai Khanh, lém lỉnh.
- Không. Mệt mày à! Lâu lâu muốn đi một mình cho vui. – Khanh nhíu mắt.
- Ừ. Sao nãy không điện thoại, tao rủ đi chung luôn? Tao cứ tưởng thiếu gia nhà mình được xe hơi rước nữa chứ. Haha!

Buột miệng, nó hỏi:

- Khanh học trường này à?
- Ừ. Nó học cách tụi mình 2 lớp đấy, nhưng suốt ngày đi xe hơi nên không gặp thôi. – Sơn trả lời, vẻ mặt ngạc nhiên.
- Ừm – nó e dè.

Khanh mỉm cười nhìn nó, một nụ cười thật lạ, làm nó không khỏi ngạc nhiên. Cứ như có ẩn ý gì trong đó vậy. Lát sau, nó và Sơn tạm biệt Khanh để vào lớp, trước khi đi, nó thoáng nhìn qua Khanh, cậu ấy nhìn nó, nở nụ cười thật hiền…

Nụ cười ấy cứ lưu trong tâm trí nó suốt tiết học. Cảm giác thắc mắc, tò mò cứ vây quanh trong đầu nó. Hơ… Có khi nào Khanh nói cho Sơn biết vụ hôm qua nó nghe được câu chuyện và khóc sướt mướt với Khanh không nhỉ?! Ôi! Nếu có thì nó phải làm sao đây?!

- Cậu nghĩ vu vơ gì thế? – Sơn đưa bàn tay trước mặt nó, huơ huơ.
- Đâu! – nó giật mình, thảng thốt – Chỉ là… sáng nay hơi mệt thôi.

Sơn lấy tay sờ trán nó, nhẹ nhàng:

- Đừng để bị đau nhé. Tớ lo đấy!
- E hèm – giọng con bạn bàn trên vang lên – đây là chốn đông người nghen hai cưng!

Nó xấu hổ, ngượng ngiụ. Sơn nhìn nó, cười hạnh phúc…

Mưa phùn. Nó thở dài. Haiz… Mới sáng nắng mà bây giờ đã mưa. Bầu trời trông âm u, xám xịt, làm người ta dễ có cảm giác chạnh lòng.

- Nắng mưa thất thường thật! – nó than thở.
- Con gái cũng thế thôi! – Khanh ở đằng sau nó tự bao giờ, chêm một câu làm nó hết cả hồn.
- Hơ… - sự ngạc nhiên tập 2.
- Mày như ma ấy Khanh! Thoắt ẩn thoắt hiện! Thế mà có lúc gặp mày lại khó như gặp Tổng thống! – Sơn bá vai Khanh, vừa nói vừa cười hà hà.

Sự có mặt của Khanh làm nó không yên tâm chút nào. Len lén nhìn Khanh, nó muốn đưa ra một hàm ý là đừng-có-mở-miệng-về-chuyện-hôm-qua-cho-Sơn-biết, nhưng chắc nó làm không được, vì Khanh chỉ cười hì hì khi nhìn nó, rồi tiếp tục nói chuyện với Sơn.

- Tớ về đã nha! Hai cậu về cẩn thận nhé! Không cần tiễn về đâu. Nhà tớ gần xịt à! – nó nói vội và chạy thẳng, không kịp để cho Sơn giữ lại. Chỉ là nó thấy khó chịu khi Khanh ở cạnh và sự mơ mơ hồ hồ sợ rằng cậu ấy sẽ nói ra chuyện nó khóc làm nó không bình tĩnh được.

Một số lạ nhắn tin cho nó, nhưng nó nghĩ, nó đã biết là ai: “Này! Sao nãy về nhanh như ma đuổi thế? Nếu không thích sự có mặt của tui thì nói một tiếng. Không cần phải hành động thế đâu!".

Bực mình, nó rep: “Ừ. Đúng là không thích đấy. Mà ông nói gì với Sơn vụ hôm qua chưa?" “Hơ… Bà sợ tui nói chuyện đó à? Hài nhỉ... Tui không nói đâu. Nếu bà không thích thì tui không đi cùng nữa, ok?” “Ok. Nhưng đó không phải là do tui ích kỉ. Chỉ là thấy ông phá vỡ sự riêng tư của tụi tui thôi." – nó trả lời thành thực.

Tin nhẳn của Khanh rep thật lâu: “Ừ. Hình như tui muốn phá vỡ đấy…"

Nó bất ngờ, xém nữa thả cái điện thoại xuống đất. Hơ hơ… Gì thế này? Mắt nó mở to hết cỡ để đọc rõ từng chữ một. Ui! Đúng mà! Có đọc nhầm đâu. Nhưng… sao Khanh lại nhắn tin như thế?!

“Này… Đùa có mức thôi nhé!" - nó hít một hơi thật sâu và rep: “Bà nghĩ là đùa à? Vậy cũng được thôi. Hehe. Khỏi giải thích." – bên kia nhắn lại một cách trêu ngươi. “Ơ... Tuỳ! Nhưng tui không thích như vậy!" – nó nóng giận. “Tui không đùa." – 3 chữ vỏn vẹn, làm nó thắc mắc cảm xúc của bên kia thế nào.

Ôi! Bực mình quá… Bây giờ tâm trạng nó đã đủ rối rồi, mà Khanh cứ thích châm chọc như thế, bảo sao nó không nổi nóng cho được. Mệt, nó quẳng cái điện thoại xuống giường, tròn mắt nhìn trời như bị tự kỉ. Bầu trời khoác lên mình một màu xám, hệt như trong lòng nó. Cứ mông lung, phức tạp, không có định hướng. Mới hai ngày mà nó cảm giác như hai năm, thời gian trôi thật chậm chạp. Cái vòng tròn tình cảm này như không có điểm kết thúc, làm nó cứ bước mãi, mà chả biết đi về đâu.

“Là.. là lá lá là…" – chuông điện thoại reo lên bài hát “Môi hồng" ưa thích của nó. Là Sơn gọi. Chần chừ, nó bắt máy, khẽ nói:

- Đây.
- Sao nãy cậu chạy về thế? – đầu dây bên kia lên tiếng, giọng nói như đang giận dỗi.
- Thì… Gần tới nhà nên về luôn thôi. – nó trả lời.
- Thật à? Có giận gì tớ không?
- Không – nó từ tốn, thật ra là giận Khanh thì đúng hơn – Tớ có giận đâu. Cậu về nhà chưa?
- Rồi. À. Nãy thằng Khanh xin số điện thoại cậu. Nó bảo có chuyện muốn hỏi nên tớ đưa luôn. Nó liên lạc với cậu không?

Ngập ngừng một hồi, nó nói láo:

- Không thấy.
- Ủa? Ừ. Cái thằng này! Mà cậu đang làm gì thế?
- Nhìn trời. – nó nói, hướng mắt ra khoảng không bao la.
- Hơ… - Sơn cười – Dạo này cậu lãng mạn phết!
- Ừm. Tớ cũng thấy ngạc nhiên về điều đó.
- Ừm. Minh này… - Sơn hạ giọng.
- Hở?
- Tớ… tớ….tớ… - giọng nói ngắc ngứ.
- Cậu sao? – nó hỏi dồn.
- Tớ… thích cậu… nhớ cậu… và cần cậu…
- Ừm… - nó đáp, mà nước mắt rơi ra, bởi người Sơn nói đâu phải là nó…
- Cậu cũng thế chứ? – Sơn hỏi.
- Hức… - nó bụm miệng, một tiếng nấc không ngăn được bật lên - … Ừm…
- … im lặng… - Cậu ngắm gì thế?
- Trời – nó cố gắng nói thật mạch lạc.
- Đợi tí, hơ, trời tối thui à, ngắm gì trong đó?
- Không biết. Bỗng thích ngắm thôi. – nó trả lời.
- Ờ, vậy cậu ngắm tiếp đi nhé! Tớ muốn nghe giọng cậu nên điện thoại thôi.
- Ừa. Cậu nghỉ ngơi đi nha!
- Ừ.





Chương: 0 | 0 | 0 | 0 | 0 | 0 | 1 |

truyện Gió ấm mùa đông (Kì 2) được đăng bởi nichiranshi, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Gio am mua dong (Ki 2). Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Gió ấm mùa đông (Kì 1)

Bỗng Sơn mỉm cười, nụ cười nhẹ thôi, nhưng đủ làm tim nó bồi hồi xao xuyến.

- Không trả lời được không?
- Hơ… Tại sao?
- Thì lí do ngớ ngẩn lắm. Không thích nói…
- Nhưng nếu tớ
2217 lượt đọc

Gió ấm mùa đông (Kì 2)

Nói xong, Sơn tắt máy. Vậy mà chả hiểu sao tay nó cứ cầm mãi cái điện thoai, mặc dù đã nghe tiếng tít tít ở đầu dây bên kia. Hi vọng một điều gì đó chăng? Nó không biết nữa… Chỉ biết
3022 lượt đọc

Vì em đã không thể cùng anh...

Thời gian rồi sẽ hàn gắn vết thương trong tim nó, quan trọng là bao lâu thôi.
-Này cô bé, tạnh mưa rồi đấy, em có định về không thế?

Na vội ngước nhìn lên và bắt gặp nét mặt lo lắng của
2588 lượt đọc

xem thêm