truyện ngắn - dòng nước yêu thương - VietCaDao.com

truyện ngắn

Dòng nước yêu thương -

Tôi quen em đúng hai mùa trăng, biết em đêm trung thu, rồi xa em ngay rằm tháng mười. Tôi không từng trải nhưng cũng đã đi qua đôi ba cuộc tình, những cuộc tình dài hơn hai mùa trăng, vậy mà sáu mươi ngày bên em lại là một cái gì mông mênh và sâu xa hơn cả...

Sài Gòn đêm trung thu bao giờ cũng mưa, mưa dầm dã, ủ dột. Tôi dắt xe ra cổng, thằng em tôi cười ruồi :
- Anh điên!
- Kệ tao lập dị vậy đó.
- Kỳ dị thì đúng hơn.
Sao cũng được, ai cần hắn hiểu làm gì. Tôi nhấn ga. Mưa đêm vẫn xối xả không ngừng. Đường lặng ngắt, vắng tanh, thỉnh thoảng vang lên tiếng lốc cốc rao hàng của mấy xe hủ tiếu dạo lẻ loi, mệt nhòa, vài tiếng nức nở của bọn nhóc không được rước đèn đan lẫn trong tiếng mưa và âm thanh não nề của lũ côn trùng rỉ rả. Nghĩ cũng lạ, trời diện cho trăng thật đẹp trong đêm trung thu rồi lại xua mây đến vây kín bắt nạt, để chị Hằng buồn và than khóc suốt đêm khiến trần gian cũng buồn theo... Tôi mỉm cười một mình, không biết có mấy thằng con trai 20 tuổi còn suy nghĩ vẩn vơ như tôi vậy...
Một chiếc nón trắng xuất hiện trong màn mưa, tôi rùng mình nhả ga từ từ... chỉ là một cô gái, dáng xiêu xiêu gầy, đội chiếc mũ trắng rộng vành, tay dắt chiếc mini chầm chậm. Tôi thở phào, cứ tưởng... Chắc là xe hư, tôi nổi máu anh hùng :
- Xin lỗi, xe cô sao vậy ?
Nhỏ ngẩng mặt lên, nước mưa chảy thành dòng trên má. Ánh đèn từ hiệu may hắt hiu, mờ ảo vừa đủ cho tôi nhận ra những đường nét trên gương mặt em. Nhỏ còn trẻ lắm, độ 16, 17 là cùng, khuôn mặt thon dài xương xương, cánh mũi thanh nhỏ phập phồng, đôi mắt tròn xoe chơm chớp vì nước mưa, đôi môi mím nhẹ, xanh tím. Nhỏ nở một nụ cười thật hiền rồi lắc đầu nhè nhẹ, vành mũ trắng rung rinh, vài tia nước bắn ra xoay tròn trong màn nước. Trái tim tôi chợt cũng xoay vòng theo.
Giọng nhỏ thật êm :
- Xe em không sao đâu, tại em thích đi bộ dưới mưa thôi mà. Đêm nay lại là Trung Thu, mưa dễ thương hơn nhiều. Và biết đâu, giữa những khi trời ngừng mưa, mình còn có thể ngắm trăng được nữa kìa, sau những đám mây kia đó. Bắt được ánh trăng trong đêm trung thu mưa mới là quý chứ, phải không ?
Tôi khẽ gật đầu rồi tự giới thiệu :
- Tôi tên Thạch, Bảo Thạch. Còn cô là...
- Dòng nước yêu thương.
- Dòng nước...?
Nhỏ cười tinh nghịch
- Ừ! Dòng nước yêu thương... Thủy Ái đó.
Tôi bật cười, nhỏ cũng cười theo. Hai âm thanh giòn tan vang xa, chơi vơi trong đêm...


Em về nhà bệnh hết hai tuần, trái tim tôi cũng nhuốm \"cảm\" từ đó. Giữa tôi và em có thật nhiều những điểm tương đồng. Hai đứa nói chuyện nhiều lắm nhưng thường thì chỉ qua ánh mắt nhìn và nụ cười là chính. Có lẽ vì tôi và em đều lập dị như nhau. Em cũng có những suy nghĩ rất trẻ con, rằng mưa Trung Thu là nước mắt chị Hằng, em cũng làm những điều thật \"dị kỳ\", như ngắm trăng vào đêm trời mưa gió... Hình như cả em và tôi thích đi tìm một cái gì đó vô thường trong những cái bình thường, tìm cái không giữa muôn ngàn cái có... Lập dị hay kỳ dị? chẳng cần phải biết làm gì. Thôi thì cứ cho là \"lập dị\" đi. Có người nói hạnh phúc là khi ta tìm được vị chua trong cái ngọt của đường, vị ngọt trong cái mặn của muối. Tôi không rõ mình đã tìm được vị nào chưa, nhưng tôi biết chắc một điều rằng tôi đã tìm thấy hạnh phúc từ khi gặp được em...


Sinh nhật tôi vào tháng mười dương lịch, nhỏ cúp cua học nhạc đêm đó để đi dạo với tôi. Hai đứa ra bến Bạch Đằng. Trời đầy sao. Tôi nhìn vào hai vì sao trong mắt em, chúng như muốn nói điều gì mà tự nhiên lắp bắp :
\"Đôi mắt em có những cái răng
Cắn vào hồn tôi bao thế kỷ\"
(Thi Cận)
Món quà em tặng tôi cũng lập dị như em và tôi : một vì sao!
Em chỉ vào ngôi sao trước mặt :
- Sao anh đó!
Tôi cốc nhẹ vào trán em :
- Sao Hôm đó cô bé à. Tưởng tượng quá đi thôi.
- Em biết. Nhưng đâu đó trên trời này có một vì sao tên Bảo Thạch, có điều sao ở xa quá, em không định hướng được. Thôi thì cứ cho sao Hôm là anh đi, như vậy dù ở bất cứ nơi nào, dù ngày hay đêm em vẫn nhìn ra anh được.
- ???
Em chìa ra hai phong thư. Một cánh thiệp màu tím nhạt vẽ một dòng suối thật trong, uốn lượn dịu dàng qua từng gò đá, mặt nước long lanh những viên sỏi trắng bạc, lấp lánh như những ánh sao. Phong thư thứ hai là tờ chứng nhận tên Bảo Thạch đã được đặt cho một vì sao ở 29o5\'S 10o2\'E... mà em nhờ người bạn ở Mỹ đăng ký dùm.
Tôi ngạc nhiên.
- Thủy Ái...
- Đừng nói gì cả Thạch à. Tại em ích kỷ thôi, tặng anh vì sao để bắt anh phải nhớ em suốt cả triệu năm.
Tôi siết lấy bàn tay nhỏ bé. Ôi dòng nước yêu thương, dòng nước ngọt ngào...


Tôi ra đi vào một sáng tháng mười âm lịch. Em không tiễn tôi ra sân bay mà cũng không cho tôi ở lại. Hai đứa chia tay đêm rằm tháng mười. Trăng cuối năm trong vành vạch, lơ lửng giữa trời đêm. Em tặng tôi viên sỏi hình trái tim khắc tên Bảo Thạch, nhưng cuối cùng em lại xin giữ cho riêng mình :
- Anh đã giữ vì sao và \"dòng nước\", thôi thì cho em giữ lại viên sỏi này, \"bảo thạch\" của em...
Em quay đi che hàng nước mắt chảy dài.
Trời đêm nay không mưa sao tôi nghe lòng mình bão tố. Em là dòng nước dịu dàng, còn tôi là đá cuội mong manh. Nước chảy đá mới mòn, nhưng sao dòng nước em mới thấm qua mà đá cuội tôi đã vỡ tan. Ôi dòng nước dịu dàng, chảy trong tôi tháng ngày sỏi đá. \"Yêu thương\" ơi, em giữ lại trái tim tôi rồi em có hay?
... Đêm nay trung thu, và trời mãi còn mưa ray rứt...
Nhật Hạ





Chương: 1 |

truyện Dòng nước yêu thương được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Dong nuoc yeu thuong. Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Con chim quên tiếng hót

B
1593 lượt đọc

Kịch câm

1. Ừ đây - nó nghĩ - mọi thứ tự, luật lệ đã thay đổi!
Với mẩu giấy này, nó trở nên một người có vai vế trong nhà, nó sẽ được tự do, tự do tiếp bạn bè vào chiều tối, thoải mái mà đi
1540 lượt đọc

Khung trời màu tím

Khung Trời Màu Tím
-Michelle Van – August 2003
-Viết tặng cho những người đã từng có những tình yêu tương tự như vầỵ


Anh lại ai, là ai đây ?. Anh lại là một người như thế nào ?. Tôi hoang mang
2975 lượt đọc

Vai kịch cuối cùng

Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy, ông tìm về một làng vắng vẻ ở rừng núi, sống với gia đình người em của ông là giáo viên cấp một trường làng.
1705 lượt đọc

Thôi học

- Có ai trong nhà không? Ra nhận dây thép đây!
Như một con sóc, tôi nhảy phóc ra sân. Nhưng nhìn dáng bộ tôi, người bưu tá gạt
phăng:
- Biểu người lớn ra nhận dây thép. Mày... ai cho nhận?
Đúng lúc
3048 lượt đọc

Trót yêu

Toi quen anh ay trong su ngau nhien va tinh co, anh ay la nguoi khach ha va tro thanh nguoi ma toi day kem anh van. Moi ngay anh ay deu den nha toi de hoc them, tu tu la ban va than thiet dan cho den mot ngay tinh cam sau dam va hai dua toi da yeu
3038 lượt đọc

Khi Vova học lớp 3

- Khi Vôva học lớp 3 của một trường tiểu học, trong giờ Văn, Vôva đưa
cho cô bạn bên cạnh mẩu giấy nhỏ, trong đó viết nguệch ngoạc: “Sau giờ
học, chúng ta sẽ ra công viên và ngồi trên ghế
889 lượt đọc

Tình tren mạng

Nhỏ biết anh vào một đêm đông buồn lạnh lẽo, cái lạnh của xứ nước đá ngấm vào tim nhỏ, vào da thịt của Nhỏ, và đã làm cho nhỏ có một cái biệt danh là Công Chúa Băng Giá. Cái danh nghe cũng
1610 lượt đọc

Hoa cúc tím

Cái trò chơi kết bạn qua thư thế mà hay. Lật lật mấy trang báo trong một buổi chiều vô vị tôi đã tìm thấy một dòng địa chỉ dễ thương với cái tên đầy bí ẩn : Cúc Tím. Bốn ngày thư đi,
1565 lượt đọc

Cam tâm

Hai năm trước tôi nhìn ống gỗ quế chạm một đôi chim đậu trên cành hoa bé xíu kia mà tưởng đến cái ống hít của những thiếu nữ như Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng. Giấu trong tay áo, bên
1777 lượt đọc

xem thêm