truyện ngắn

Chuyện tình Internet -

Trân qua Mỹ đã hơn 20 năm, có gia đình vợ và 2 con, có cơ sở làm ăn vững chắc thành công. Giống như những gia đình trung lưu ở đây, đời sống cả hai vợ chồng đều rất là bận rộn, bận rộn với công việc. Vì Trân lúc nào cũng có đầu óc thương mãi cầu tiến, muốn công việc càng ngày càng phát triển hơn, ngoài ra, còn phải lo cho 2 đứa con.

Công việc chiếm hết thời gìan của gia đình, nhưng đời sống gia đình rất là hạnh phúc, và vật chất đầy đủ. Thú vui riêng tư của Trân là mỗi tối sau một ngày làm việc Trân có thể dùng những gìây phút cuối trong ngày để vào Internet, đọc tin tức, theo dõi thị trường chứng khoán, và giải trí bằng cách đọc những tờ báo Việt.

Trân thich đọc báo Việt để biết những gì xảy ra ở Việt nam cũng như những gì đang xảy ra trong cộng đồng Việt nam ở đây... Trong số những tờ báo anh thường đọc, anh thich đọc tờ Việt Báo online, không phải để khen tờ báo hay để quảng cáo dùm cho tờ báo nhưng tờ báo này có tin tức, nội dung đứng đắn, chính xác, cách trình bày dể đọc theo khung chữ tiếng Việt, và có nhiều bài vở giá trị, thay đổi hàng ngày. Xa Việt-nam lâu, lại không sống gần cộng đồng Việt Nam, nên tờ báo tiếng Việt là món ăn tinh thần rất bổ ích, anh đọc hằng ngày.

Cách đây mấy tháng Trân có vào lục tìm bạn trên Vietbao Online, lúc đầu Trân chỉ muốn tìm cách liên lạc lại những người bạn cũ ngày xưa ở Việt Nam mà thôi... nhưng rồi Trân quen được Thảo.

Thảo làm cho một công ty điện tử, công việc của Thảo liên lạc với khách hàng qua email, Thảo có chồng và con. Chồng của Thảo cũng làm cho một hảng điện tử, đời sống gia đình Thảo không giàu có nhưng có một cuộc sống ổn định và hạnh phúc, ngoài ra Thảo là một người vợ rất đảm đang, ngoài công việc làm tại hãng, Thảo còn phải lo chăm sóc cho con cái, cũng như mọi công việc gia đình.

Thảo sinh ra trong một gia đình đông chị em, Thảo lấy chồng sớm năm 21 tuổi, qua Mỹ được hơn 8 năm, vì lấy chồng sớm, nên Thảo không có bạn bè nhiều... chỉ có một người em ở xa, còn các chị em đều còn ở lại Việt nam. Đời sống Thảo dản dị, đôi khi làm như thiếu một cái gì đó..., nên Thảo vào Internet tìm vài người bạn để nói chuyện cho vui... trong nhưng giây phút rảnh rổi ở sở làm !

Thảo và Trân tình cờ quen nhau qua mục tìm bạn trên Việt báo online. Cả hai lúc đầu quen biết nhau, cũng như quen nhiều người bạn khác qua internet. Cả hai đều nghĩ chỉ quen nhau làm bạn cho vui, vì cả hai đều có gia đình, thì làm bạn bè nói chuyện qua lại qua điện thơ thì có gì là tội lỗi. Nhiều điều trùng hợp, khi hai người quen nhau, như hai người đều sinh đẻ cùng một thành phố ở Việt Nam, rồi lớn lên Trân dọn về Saigon ở một Quận trong thành phố. Còn Thảo cũng lấy chồng về ở cùng Quận gần nhà Trân nhưng hai người hoàn toàn không hề biết nhau.

Trong những email qua lại, hai người thường kể cho nhau nghe, nhiều kỷ niệm cũ ngày xưa ở Việt nam. Những quán kem, những hàng quán, những con đường. Có ai xa quê hương lâu mà khi gặp lại người đồng hương, nhắc lại những kỷ niệm củ mà không vui..mặc dầu hai người chỉ qua lại qua những giòng email, qua sự gìới thiệu của Việt báo online... chưa bao giờ gặp mặt !.

Kể lể nhau nghe về quê hương, xứ sở, rồi đời sống ở đây, đời sống gia đình của cả hai, vui có, buồn có. Thời gian quen nhau lâu hơn, gần gũi hơn, câu chuyện thân mật hon, hai người đều cảm thấy thiếu vắn một điều gì đó, nếu một ngày mà không có nhận được điện thơ của nhau.... Một lần Thảo bịnh không đi làm, làm Trân buồn mấy ngày. Lần khác Trân phải đi họp ở xa không email cho Thảo được, cũng làm Thảo lo lắng... cả hai đều cảm thấy như không thể thiếu nhau được...nên thường gọi nhau là \"người tình internet\"...

Những câu vàn viết cho nhau nhiều tình tứ hơn, thân mật hơn, gần gũi hơn, mặc dầu cả hai vẩn chưa gặp nhau... Ngày xưa Trân vào internet để đọc báo, đọc tin tức rồi mới coi điện thơ. Bây gìờ Trân vào internet là coi email trưóc, coi có thơ của Thảo không. Thảo cũng thế, mỗi sáng Thảo phải vào internet để tìm đọc thơ của Trân trưóc, trả lời thơ xong, sau đó mới bắt đầu làm việc. Có một ngày những máy điện toán ở sở của Thảo bi hư... Thảo không coi email được, cả ngày đó Thảo không làm gì được!

Cả hai tự hỏi tại sao đều vướng mắc vào nhau, càng ngày càng cuốn hút vào nhau. Những lời lẽ yêu đương làm cho cả hai người muốn gặp nhau. Có phải đời sống ở My đầy đủ vật chất này vẫn còn có một sự gì thiếu sót về tinh thần. Cả hai đều có gia đình, không có gì rạn nứt hay sẽ đổ vỡ, mà tại sao có sụ thay đổi kỳ lạ. Đôi khi hai người tự nghĩ, hay là tại hai người quá hư hỏng, muốn tìm một sự gì mới mẻ. Tối qua, qua email cả hai quyết định sẽ gặp nhau cuối tuần này, vì không thể chịu đựng tình trạng này nữa...

Còn vài ngày nữa là sẽ là Tết Nguyên Đán. Đêm nay Trân ngồi đây viết email cho Thảo, biết làm sao cho đúng đây, ngày mai anh sẽ gặp em. Thảo ơi, lòng anh nôn nao anh không thể ngủ được! Trời Ca-li về đêm bắt đầu lạnh, sự yên tịnh của đêm vắng cho Trân nhiều suy nghĩ.

Và sau cùng, đây là eMail chàng viết cho nàng:


\"Thảo yêu thương!

\"Có lẽ giờ này Thảo đang ngủ, anh chúc em có nhiều mộng đẹp và thật bình yên trong tâm hồn. Anh cám ơn Việt báo đã đem tới cho anh một người bạn thật dễ thương như Thảo. Có Thảo anh có những gìây phút thật vui, thật hạnh phúc với em qua những cánh điện thơ mà Thảo gởi cho anh. Những điều em san sẻ với anh về cuộc sống cũ ỏ quê hương chúng ta đã sống, và những điều mới mẻ em đã viết cho anh ở Mỹ, cũng như những lời nói yêu thương chân thật của em, anh sẽ không bao gìờ quên!

\"Thảo yêu thương !

Có lẽ chúng ta đã cho nhau một tình yêu chân thật nhất, tốt đẹp nhất, bằng phương tiện văn minh ở một xứ sơ văn minh nhất của nhân loại. Có lẽ tình cảm chúng ta đã đi quá xa những gì chúng ta muốn, cả hai chúng ta đều biết tình cảm chúng ta thật đẹp, nhưng nó có đầy trắc trở và không thấy đoạn kết. Anh gởi đến cho em email này, có lẽ là email cuối cùng anh viết cho em, anh rất buồn, có lẽ anh sẽ phải trải qua nhiều ngày để tìm cách quên em. Anh sẽ xóa mục tìm bạn của anh trên Việt báo, và anh sẽ không quen ai nữa. Anh đã có em và gìờ đây anh tìm cách xa em không phải là anh không yêu em, mà bởi chính vì anh yêu em, nên anh lo cho hạnh phúc gia đình của em. Anh không muốn gia đình em sẽ đổ vở, anh không muốn em mất đi những gì em đang có.

Chúng ta không thể tìm niềm vui trên sự đau khổ của nhiều người khác phải không em!. Chính em cũng từng tâm sự điều này với anh, và em thường nói, con tim em yếu đuối em không thể làm gì được, và cứ để cho mọi điều trôi đi miển là mình sống cho mình hôm nay. Thì hôm nay xin phép em cho anh quyết định dùm cho hai đứa...chúng mình xa nhau em nhá...., chúng ta sẽ không còn những cánh thơ cho nhau nữa. Nhưng chúng ta sẽ nhớ nhau mãi mãi, và tình yêu chúng ta sẽ đẹp mãi mãi.và mọi người xung quanh chúng ta đều hạnh phúc.

Anh sẽ không gặp em, nhưng đã có em trong tim anh, một hình ảnh một người tình internet tuyệt vời, chân thật, đầy yêu thương.

Anh chúc em và gia đình năm mới nhiều an bình, hạnh phúc.

Thảo ơi,
Anh nhớ em mãi mãi !





Chương: 1 |

truyện Chuyện tình Internet được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Chuyen tinh Internet. Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Love triangle

well, how should i even start the storỵ i met a guy by the name of sonny about 6 months agọ he never told me that he had already had a girlfriend. by the time i found out, i had aready had the stongest feelings for him ever.he now has stong
3007 lượt đọc

Người vẽ nhửng dòng song

Bụp! Một trái khế chín mủn rơi đúng ngay trang sách tôi vừa mở ra. Chưa kịp hoàn hồn thì... Bụp bụp, hai ba trái khế nữa liên tiếp nhắm vào đầu và lưng, tôi ngước lên - thằng nhóc tướng mạo
1540 lượt đọc

Rồi sẻ yêu ai

\"Hoàn ơi, có thằng mết mày lắm đấy . ở cùng tổ mày, nhà trên đường mày về. Mày đứng, nó ngồi thì cao bằng nhau\". Cả bọn ngồi vắt vẻo trên lan can nhìn tôi chờ đợi .

\"Tao biết rồi,
1923 lượt đọc

Nước mắt chảy vào trong

Nước mắt chảy vào trong
Giống như bao nhiêu người phụ nữ khác thời trước, mẹ tôi về làm dâu nhà bà nội dưới sự sắp đặt của cha mẹ mình. Nhưng mẹ lại may mắn hơn bao người phụ nữ
1483 lượt đọc

Áo em cài hoa trắng

Tôi được đi học chậm hơn mọi đứa trẻ khác . Sáu tuổi mà vẫn chưa ôm sách tới trường . Nguyên do vì má tôi đau bệnh dai dẳng, má không muốn tôi sống xa cách, dù mỗi ngày chỉ bốn năm giờ
1636 lượt đọc

Anh, tôi và máy tính

Ngày hẹn gặp nhau, trời không nắng cũng không mưa. Tôi đến sớm nên nhìn thấy anh trước. Tôi nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, hy vọng chỉ là ảo giác...
Ngày mới quen nhau, tôi đã nửa đùa nửa
2960 lượt đọc

Buổi học đầu năm

Mồng Năm, Quân đến tìm tôi. Nó còn đứng ngoài cổng, chị Hai đã cằn nhằn :
- Tụi bây chơi từ mồng Một đến mồng Bốn chưa đã hay sao giờ còn tụ tập nữa? Ngày mai đi học rồi mà không chịu
3039 lượt đọc

Buổi Chiều Gió Ngút

Một anh bạn tặng tôi một tờ tạp chí cũ, xuất bản cách đây hơn hai mươi năm, trong đó có đăng một truyện ngắn của tôi viết khi còn là sinh viên.

Truyện ngắn này tôi đã quên mất từ lâu,
1562 lượt đọc

Sự biến dạng của tình yeu

Chao ơi chưa bao giờ gặp một cô gái dễ thương như nàng, trông nàng mới mảnh dẻ,
yêu kiều làm sao? Nàng ăn nói rất có duyên, giá mà ta được nghe nàng nói suốt
đời... Con mèo nhỏ của anh!\".
2834 lượt đọc

Trái tim ít kỷ

Ngày ấy chúng tôi còn trẻ lắm. Nhóm 4 người chúng tôi - Một gái ba trai - là những học sinh nổi bật của lớp. Chúng tôi đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp bên nhau, cùng học hành, cùng vui chơi và
1520 lượt đọc

xem thêm