truyện ngắn - bông hồng thứ bảy - VietCaDao.com

truyện ngắn

Bông hồng thứ bảy -

Ðêm về khuya, rất ngọt, thỉnh thoảng chân trời hé lên vài vệt sáng. Một chiếc bóng nhỏ vượt qua dãy tường thấp, len qua mấy luống rau rồi dừng lại trước khóm hồng bạch giữa vườn. Bông hoa trắng duy nhất tròn xoe trên cành cao nhất. Hương thơm nhẹ tỏa lan, chùm cánh mỏng lung linh.
Bóng nhỏ là một bé gái chừng 10 tuổi. Nó nhướng cao, nín thở, từ nơi ấy vọng ra những tiếng nói thanh mảnh mà trang nghiêm :
- Lạy Bạch Hồng... xin người...
Nó trịnh trọng nâng chiếc kéo trước đài hoa.... Bỗng...
- Ðứng im!
Tiếng quát vang trong đêm, giữa khu vườn vắng, tuy nhỏ cũng đủ choáng người. \"Phụp\", chiếc kéo rời khỏi bàn tay bé nhỏ, nó run rẩy sụm xuống, kêu ú ớ :
- Mẹ ơi! Ma...Ma!...
Lát sau bé từ từ đứng lên, dụi mắt. Trước mặt nó sừng sững một bé trai chừng 13 tuổi, tay lăm lăm cây gậy.
- Tại sao ăn trộm hoa?
Câu hỏi nhấn giọng khá quyền uy.
- Mẹ em... mẹ...
Bé gái ngập ngừng :
- Bình tĩnh, trả lời cho đúng, ai đã đánh...
Bé gái vẫn run rẩy trước cậu bé trai chỉ nhỉnh hơn nó một cái đầu. Có lẽ cả sợ, cả rét. Vì trên người nó chỉ mặc một chiếc áo mỏng.
- Ðã ăn... à đã lấy mấy lần rồi?
- Sáu lần ạ!
- Làm gì mà nhiều thế?
- Về... về làm... làm thuốc cho mẹ!
- Làm thuốc mà những sáu lần! - Nó day qua bé gái thấp giọng :
- \"Ðấy\" kể đi, \"đây\" chẳng làm gì đâu mà sợ!
Cô bé nhỏ nhẹ :
- Mẹ em vừa sốt vừa ho, ho rạc cả người, có lúc bật cả máu tươi. Tiêm mãi, uống mãi không khỏi. Mà còn kiếm đâu ra tiền! Ðã lâu mẹ phải nghỉ chờ việc.
Bé nấc nghẹn, rưng rưng nước mắt.
- Em thương mẹ hom hem, da bọc xương nằm chờ ở nhà. Em chỉ biết nhìn mẹ mà khóc. Rồi có người bảo : đi lấy bảy bông hồng bạch về có thể chữa khỏi bệnh cho mẹ. Thế là em liều...
- Thế bố \"đấy\" đâu?
Bé gái lặng ngắt quay đi, lúc sau bé lí nhí :
- Bố bỏ đi từ năm em vào lớp một. Mẹ bảo bố đi rất xa, tuy rất thương em, nhưng đã lỡ ăn cháo lú rồi quên mất đường về.
- Còn thế nữa! - Nó lắc đầu ái ngại - Sao \"đấy\" không hỏi xin đàng hoàng, lỡ \"đây\" tưởng trộm vụt cho một gậy có khổ không?
- Em ngại... Em sợ...
Cậu bé cúi nhặt chiếc kéo, bằng một động tác nhanh nhẹn, tiếng cắt ngọt, bông hồng nằm gọn trong bàn tay. Không kém phần trịnh trọng, nó trao lại cho cô bé.
- Ðây là bông hồng... chúc mẹ bạn mau lành bệnh.
Ðịnh đưa tay đỡ, bỗng hai tay cô bé xuội xuống, cúi mặt thút thít :
- Không được đâu! Các cô, các bác và mẹ em đã dặn là muốn đuổi được cái ho đi, hoa hồng làm thuốc phải là hoa đi ăn trộm cơ. Bây giờ còn mỗi một bông hoa thế này, vậy là mẹ em không khỏi được bệnh rồi. Hu, hu, hu...
Cô bé thổn thức đứng dậy bỏ về.
Cậu bé ngơ ngác, nó xoay tròn bông hoa trong tay rồi thả rơi xuống đất. Bỗng nhớ ra điều gì.
- Này, gì ơi.
Cậu ta giả bộ bước nhanh về nhà nhưng kín đáo ra hiệu về phía góc vườn. Cô bé nhìn theo, lấp ló một chấm trắng. Một bông hồng bạch đã kịp nở.
- Chà, ngủ tiếp thôi! - Nó vừa ngáp vừa lẩn vào sau cửa.
Không chậm trễ, cô bé bước tới góc vườn, thoáng chốc lại bươn bả quay ra, trong tay cầm một bông hoa trắng.
- A! Trộm!
Cậu bé hô nhỏ, chầm chậm đuổi theo, tay cầm que lứa vụt vun vút vào không khí. Mấy lần, đầu roi lỡ quét qua chiếc lưng mảnh mai kia, tay cậu giật lại run lên.
Cô bé trèo vội qua tường, một tiếng \"huỵch\" vang lên phía ngoài, cậu bé xáp lại nghển cổ nhìn sang. Bên kia, cô bé cố ngổm dậy, vừa cà nhắc, vừa rên.
Cậu bé nhìn với theo, mắt mờ đi, nó giơ cao chiếc roi bẻ thành nhiều đoạn, quăng mạnh ra xa. Nó thập thững đi vào, một chốc lại tuôn cửa chạy ra, tay xách gói đường nhỏ. Nhìn hút theo cái bóng vừa khuất, nó bần thần đứng vậy!
- Không hỏi tên, hỏi nhà, tính sao! - Nó lầm bầm, gói đường rơi bịch xuống.
Sương nhòa trước mặt...
Vẫn rét ngọt.





Chương: 1 |

truyện Bông hồng thứ bảy được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Bong hong thu bay. Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Cánh hoa rơi

Từ ngày bố đem người mẹ kế về ở chung Thảo bị đòn liên miên. Tất cả việc gì Thảo làm cũng có lỗi với bà dì ghẻ cả.

Chiều nay, như bao nhiêu chiều khác, Thảo ôm đống quần áo dơ ra hè
1551 lượt đọc

Dòng nước yêu thương

Tôi quen em đúng hai mùa trăng, biết em đêm trung thu, rồi xa em ngay rằm tháng mười. Tôi không từng trải nhưng cũng đã đi qua đôi ba cuộc tình, những cuộc tình dài hơn hai mùa trăng, vậy mà sáu mươi
786 lượt đọc

Quả cấm

Quả cấm
Thả vỏ dây đỏ mỏng dài vào chiếc đĩa giấy, đặt sáu cánh táo tỉa săn dòn lên bàn cỗ Sushi cạn loáng vừa khi men sake quyện vị oliu rút hạt ngâm dầu hạnh nhân nghiện cay cổ họng.
769 lượt đọc

Một mối tình

Với giải nhất \"Cuộc vận động sáng tác văn học tuổi 20 năm 2000\", Nguyễn Thị Ngọc Tư nổi lên như một hiện tượng đặc sắc của văn chương VN đương đại. Không ồn ào hoặc uể oải hay rất
1749 lượt đọc

Bạn củ

Tôi bận đến nỗi không viết được cho Điền một lá thư. Mà có phải bận đến mức như vậy không?
Hồi chiều gặp Châu, Châu nháy mắt bảo : \"Thứ tư này là đám hỏi Linh, T. nhớ chở Tú đến
2948 lượt đọc

Định mệnh

Cả xóm xôn xao khi nghe tin sáu giờ chiều nay cậu Bạch từ Mỹ về. Bạch là con của ông bà Thành buôn bán thực phẩm tại chợ Phước Bình. Tiệm tạp hóa của ông bà Thành hôm nay nhộn nhịp hẳn lên,
1860 lượt đọc

Hắn

Hă\'n quen biê\'t Thương cũng là bởi ca\'i mạng lươ\'i và những cuộc tình trên mạng của hă\'n. Thương thật nghịch ngợm, log on trên mạng bằng một ca\'i tên con trai, Khương. Lu\'c ban đầu không những
2976 lượt đọc

Trái tim ít kỷ

Ngày ấy chúng tôi còn trẻ lắm. Nhóm 4 người chúng tôi - Một gái ba trai - là những học sinh nổi bật của lớp. Chúng tôi đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp bên nhau, cùng học hành, cùng vui chơi và
1465 lượt đọc

Lá thư tình đầu tiên

Cô Mì mười tám tuổi. Ðến tuổi ấy, từ mùa xuân trở đi, đôi mắt người con gái trong thẳm và đen lay láy. Cô nhìn sang hai bên, con mắt lừđừ đưa nghiêng nghiêng. Ôi chao là say sưa. Miệng hoa chúm
1886 lượt đọc

Buổi học đầu năm

Mồng Năm, Quân đến tìm tôi. Nó còn đứng ngoài cổng, chị Hai đã cằn nhằn :
- Tụi bây chơi từ mồng Một đến mồng Bốn chưa đã hay sao giờ còn tụ tập nữa? Ngày mai đi học rồi mà không chịu
2993 lượt đọc

xem thêm