truyện ngắn

Bông hồng thứ bảy -

Ðêm về khuya, rất ngọt, thỉnh thoảng chân trời hé lên vài vệt sáng. Một chiếc bóng nhỏ vượt qua dãy tường thấp, len qua mấy luống rau rồi dừng lại trước khóm hồng bạch giữa vườn. Bông hoa trắng duy nhất tròn xoe trên cành cao nhất. Hương thơm nhẹ tỏa lan, chùm cánh mỏng lung linh.
Bóng nhỏ là một bé gái chừng 10 tuổi. Nó nhướng cao, nín thở, từ nơi ấy vọng ra những tiếng nói thanh mảnh mà trang nghiêm :
- Lạy Bạch Hồng... xin người...
Nó trịnh trọng nâng chiếc kéo trước đài hoa.... Bỗng...
- Ðứng im!
Tiếng quát vang trong đêm, giữa khu vườn vắng, tuy nhỏ cũng đủ choáng người. \"Phụp\", chiếc kéo rời khỏi bàn tay bé nhỏ, nó run rẩy sụm xuống, kêu ú ớ :
- Mẹ ơi! Ma...Ma!...
Lát sau bé từ từ đứng lên, dụi mắt. Trước mặt nó sừng sững một bé trai chừng 13 tuổi, tay lăm lăm cây gậy.
- Tại sao ăn trộm hoa?
Câu hỏi nhấn giọng khá quyền uy.
- Mẹ em... mẹ...
Bé gái ngập ngừng :
- Bình tĩnh, trả lời cho đúng, ai đã đánh...
Bé gái vẫn run rẩy trước cậu bé trai chỉ nhỉnh hơn nó một cái đầu. Có lẽ cả sợ, cả rét. Vì trên người nó chỉ mặc một chiếc áo mỏng.
- Ðã ăn... à đã lấy mấy lần rồi?
- Sáu lần ạ!
- Làm gì mà nhiều thế?
- Về... về làm... làm thuốc cho mẹ!
- Làm thuốc mà những sáu lần! - Nó day qua bé gái thấp giọng :
- \"Ðấy\" kể đi, \"đây\" chẳng làm gì đâu mà sợ!
Cô bé nhỏ nhẹ :
- Mẹ em vừa sốt vừa ho, ho rạc cả người, có lúc bật cả máu tươi. Tiêm mãi, uống mãi không khỏi. Mà còn kiếm đâu ra tiền! Ðã lâu mẹ phải nghỉ chờ việc.
Bé nấc nghẹn, rưng rưng nước mắt.
- Em thương mẹ hom hem, da bọc xương nằm chờ ở nhà. Em chỉ biết nhìn mẹ mà khóc. Rồi có người bảo : đi lấy bảy bông hồng bạch về có thể chữa khỏi bệnh cho mẹ. Thế là em liều...
- Thế bố \"đấy\" đâu?
Bé gái lặng ngắt quay đi, lúc sau bé lí nhí :
- Bố bỏ đi từ năm em vào lớp một. Mẹ bảo bố đi rất xa, tuy rất thương em, nhưng đã lỡ ăn cháo lú rồi quên mất đường về.
- Còn thế nữa! - Nó lắc đầu ái ngại - Sao \"đấy\" không hỏi xin đàng hoàng, lỡ \"đây\" tưởng trộm vụt cho một gậy có khổ không?
- Em ngại... Em sợ...
Cậu bé cúi nhặt chiếc kéo, bằng một động tác nhanh nhẹn, tiếng cắt ngọt, bông hồng nằm gọn trong bàn tay. Không kém phần trịnh trọng, nó trao lại cho cô bé.
- Ðây là bông hồng... chúc mẹ bạn mau lành bệnh.
Ðịnh đưa tay đỡ, bỗng hai tay cô bé xuội xuống, cúi mặt thút thít :
- Không được đâu! Các cô, các bác và mẹ em đã dặn là muốn đuổi được cái ho đi, hoa hồng làm thuốc phải là hoa đi ăn trộm cơ. Bây giờ còn mỗi một bông hoa thế này, vậy là mẹ em không khỏi được bệnh rồi. Hu, hu, hu...
Cô bé thổn thức đứng dậy bỏ về.
Cậu bé ngơ ngác, nó xoay tròn bông hoa trong tay rồi thả rơi xuống đất. Bỗng nhớ ra điều gì.
- Này, gì ơi.
Cậu ta giả bộ bước nhanh về nhà nhưng kín đáo ra hiệu về phía góc vườn. Cô bé nhìn theo, lấp ló một chấm trắng. Một bông hồng bạch đã kịp nở.
- Chà, ngủ tiếp thôi! - Nó vừa ngáp vừa lẩn vào sau cửa.
Không chậm trễ, cô bé bước tới góc vườn, thoáng chốc lại bươn bả quay ra, trong tay cầm một bông hoa trắng.
- A! Trộm!
Cậu bé hô nhỏ, chầm chậm đuổi theo, tay cầm que lứa vụt vun vút vào không khí. Mấy lần, đầu roi lỡ quét qua chiếc lưng mảnh mai kia, tay cậu giật lại run lên.
Cô bé trèo vội qua tường, một tiếng \"huỵch\" vang lên phía ngoài, cậu bé xáp lại nghển cổ nhìn sang. Bên kia, cô bé cố ngổm dậy, vừa cà nhắc, vừa rên.
Cậu bé nhìn với theo, mắt mờ đi, nó giơ cao chiếc roi bẻ thành nhiều đoạn, quăng mạnh ra xa. Nó thập thững đi vào, một chốc lại tuôn cửa chạy ra, tay xách gói đường nhỏ. Nhìn hút theo cái bóng vừa khuất, nó bần thần đứng vậy!
- Không hỏi tên, hỏi nhà, tính sao! - Nó lầm bầm, gói đường rơi bịch xuống.
Sương nhòa trước mặt...
Vẫn rét ngọt.





Chương: 1 |

truyện Bông hồng thứ bảy được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Bong hong thu bay. Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Bà lảo loà

76 tuổi đầu, mỗi bữa thất thểu ăn một lưng cơm, bà lão lòa ở nhờ một đứa cháu họ, thật đã lắm phen cực nhục. Cháu bà, một bác đánh giậm, với vợ, một chị mò cua bắt ốc, khốn thay,
3300 lượt đọc

Cégep thời thơ ấu

Điện thoại lúc sáng sớm

Tiếng chuông điện thoại reo, tôi giật mình tỉnh giấc. Trời đã sáng từ khi nào. Những tia nắng nhỏ tinh nghịch lọt qua màng cửa len lén nhảy múa trên má tôi. Đã mấy
3151 lượt đọc

Vova phải trông em

Vova phải trông em cho bố mẹ đi xuống phố mua sắm, cậu đành phải cho em theo đi câu cá. Tối hôm đó, cậu dằn dỗi với mẹ:
- Từ nay con không cho em đi câu nữa đâu. Chỉ mất công, chả được con
829 lượt đọc

Hoa mẫu đơn trong cát

Cơn giông chợt giật liên hồi rạch lên bầu trời xám xịt những tia chớp ngoằn ngoèo, gió cuốn tung mọi thứ rác rưởi, mấy cành lá chuối rách tả tơi và gãy giập. Rồi cơn bão ập tới gầm rít
2160 lượt đọc

Tình tren mạng

Nhỏ biết anh vào một đêm đông buồn lạnh lẽo, cái lạnh của xứ nước đá ngấm vào tim nhỏ, vào da thịt của Nhỏ, và đã làm cho nhỏ có một cái biệt danh là Công Chúa Băng Giá. Cái danh nghe cũng
1741 lượt đọc

Một chuyện hồi tưởng lại

Hồi đó chủ nhật nào nội Ngân cũng đều ghé sạp vải của má tôi. Hai bà thường nói chuyện nắng mưa trời đất cho đến chợ tan mới về. Lúc hai người nói chuyện, Ngân chịu khó ngồi chờ,
1994 lượt đọc

Vai kịch cuối cùng

Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy, ông tìm về một làng vắng vẻ ở rừng núi, sống với gia đình người em của ông là giáo viên cấp một trường làng.
1850 lượt đọc

Sự ân hận muộng màng

Hi mọi ngừơi,trong mỗi chúng ta,ai cũng có 1 tình yêu rất mãnh liệt và dầy khó khăn ngang trái,dây là 1 câu chuyện datinh muốn gởi dến mọi người xem thử,nó không phải là câu chuyện kể về dời
3156 lượt đọc

Muôn đời có nhau

\".....RING......RIng.....Ring....RIng....Hello\"

\"Hello, Where have you been, tui goi ba tu nay đen gio ma gio may thay bat phone vaỷ\"

\"I\'m sorry, tui đang o nha chu co đi đau, nhung tai tui đang suy ghi vu vo nen hong co nghe tieng
3229 lượt đọc

Nổi lòng của nhỏ

Thật là ngẫu nhiên nhỏ quen nàng...

Ngẫu nhiên thật đấy vì có ai nghĩ người tình của chồng mình lại có thể làm bạn của mình...

Một buổi sáng tình cờ nhỏ bắt gặp điện thoại \'privaté
2945 lượt đọc

xem thêm