truyện ngắn

Biển vổ muôn đời -

Đêm mùa hạ cao xa.
Ngoài kia là biển đen bao la chập chùng, và bên kia dãy núi xanh mờ là thành phố hoa đèn sáng rỡ. Gió từ khơi xa đưa những con sóng vỗ vào những kẽ đá xám lạnh cái điệp khúc quen quen nghe hoang vắng, buồn buồn.

Buổi chiều, tôi và Vy lang thang khắp thành phố; đi qua những con đường, những quán nước ven bờ biển (nơi chúng tôi đã từng đến), như muốn nhìn ngắm, thu giữ đủ điều, trọn vẹn những chứng tích kỷ niệm cho một lần cuối. Và bây giờ, chỗ ngồi khuất trong chiếc quán lọt thỏm giữa khu vườn yên tĩnh ngó mông ra biển - như mọi lần - chúng tôi cùng im lặng bên nhau nghe tiếng sóng rì rào ru dỗ. Tôi nói với Vy, giọng trĩu nặng buồn :
- Hát cho anh nghe đi Vy, bản nhạc mà chúng mình thích....
Tiếng sóng, tiếng gió ngoài kia như chợt im câm cùng tôi nuốt lấy từng lời, từng tiếng hát trầm ấm thầm thì của Vy. Một bản nhạc quen - có biển xanh làm nền - có kẻ ở và người đi, có chia ly và tiễn biệt, có trông mong và chờ đợi.
\"Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về, gọi hồn liễu lê thê, gọi bờ cát trắng đêm khuya. Ngày mai em đi, đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ, sỏi đá trông em từng giờ, nghe buồn nhịp chân bơ vơ...\"
Tiếng hát Vy như chùng xuống, nghẹn lại. Hồn tôi cũng như chùng xuống, chơi vơi, bay bổng...
Ngày mai tôi sẽ ra đi, xa Vy, xa thành phố biển hiền hòa này - có thể là mãi mãi - về một nơi chốn nào khác mà tôi cũng chưa hình dung được. Tôi như cánh chim trời lãng du phiêu bạt, nên chốn này chỉ là chỗ tạm dừng ngơi nghỉ khi đôi cánh đã rã rời, rồi lại nối tiếp cuộc hành trình. Ngoài Vy ra tôi không có, không còn một thâm tình hệ lụy buộc ràng nào khác.
Ngày mai đi xa, tôi không có gì để chuẩn bị, vì hành trang gói ghém mang theo nhẹ hẫng trên tay nhưng ắp đầy nặng trĩu kỷ niệm, nồng nàn tình yêu của Vy. Cám ơn Vy, cám ơn biển và cám ơn cả những vì sao rưng rức buồn trong đêm nay. Hát nữa đi Vy ơi, khúc tình ca dạt dào tiếng sóng biển quê em. (Quê hương anh không có biển, chỉ có dáng núi xa xanh, những cánh rừng cao su cũng xanh bạt ngàn tít tắp trên miền đất đỏ hai mùa nắng bụi mưa bùn...). Ngày mai, ít nhất trong khoảng không gian cách chia vời vợi này, anh vẫn hằng ủ ấp dưỡng nuôi niềm tin rằng mình còn mãi hoài nhớ nhau, phải không Vy?


Tôi đã trở về đây, Vy ơi, biển ơi! Chỉ là sự tình cờ, không mảy may tìm kiếm đợi mong một điều gì. Có chăng chỉ là chút hoài niệm bâng khuâng về quá khứ.
Mười năm rồi còn gì. Khoảng thời gian biền biệt đủ để đổi thay một đời người, đủ để làm phai nhòa dấu tích, xanh rêu bao kỷ niệm. Bây giờ - tôi không còn có Vy nữa; mọi nơi cũng đã xa, mọi người cũng đã lạ, nhưng mọi điều chưa hẳn lãng quên. Mười năm. Biển đời tôi vẫn vỗ hoài những con sóng tình mênh mang nhung nhớ, và tiếng hát thầm thì của Vy ngày nào như mơ hồ còn phảng phất, vấn vương đâu đó :
\"Ngày mai em đi thành phố mắt đêm đèn vàng, nửa bóng xuân qua ngập ngừng, nghe trời gió lộng mà thương...\"
Nhũ Uyên





Chương: 1 |

truyện Biển vổ muôn đời được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Bien vo muon doi. Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Sự biến dạng của tình yeu

Chao ơi chưa bao giờ gặp một cô gái dễ thương như nàng, trông nàng mới mảnh dẻ,
yêu kiều làm sao? Nàng ăn nói rất có duyên, giá mà ta được nghe nàng nói suốt
đời... Con mèo nhỏ của anh!\".
2902 lượt đọc

Một chuyện ngoại tình

Hai người lấy nhau đã gần sáu năm.

Người đàn bà đã thay đổi nhiều về hình dung cũng như về tính nết.

Có thể gọi sự thay đổi ấy là một tiến bộ mau chóng về thời Âu hóa văn minh.

1988 lượt đọc

Chuyện ở biển

- Bin! Tối nay đi sinh nhật hắn mua gì?
Tiếng nhỏ Bon the thé bên tai làm tôi nhăn mặt xẳng giọng :
- Mua gì tùy mày!
Con Bi chen vào :
- Hết tiền rồi, tốt nhất là gói mày lại tặng cho hắn.
Nhỏ Bon xô
1686 lượt đọc

Có phải là tình yêu

16 tuổi học \'Đệ tam\'(lớp 10) đã hách lắm rồi, huống chi tháng nào tôi cũng mang Bảng danh dự về nhà để lãnh tiền thưởng của mẹ. Mẹ rất tự hào về tôi, còn bạn bè cùng lớp, có đứa lớn
1907 lượt đọc

Tôi nó và con mưa

Chẳng hiểu sao nó lại có cái tên Diệu Hiền? Thật là khó tin. Cứ một trăm lần tới lớp thì y như rằng một trăm lẻ một lần tôi bị nó ăn hiếp. Ngay từ buổi học đầu tiên là đã dự báo cho
1533 lượt đọc

Bạn củ

Tôi bận đến nỗi không viết được cho Điền một lá thư. Mà có phải bận đến mức như vậy không?
Hồi chiều gặp Châu, Châu nháy mắt bảo : \"Thứ tư này là đám hỏi Linh, T. nhớ chở Tú đến
3071 lượt đọc

Chủ quan

Tôi có thai, chị Chi cũng có thai làm tôi cảm thấy đỡ lo sợ!!! Cả đám bạn thì hân hoan, bảo là nếu là 1 trai 1 gái thì cả 2 nên làm xui!!! Lần đầu tiên có con nên tôi chẳng có kinh nghiệm gì. Chị
808 lượt đọc

Hảy trôi đi dòng sông

Buổi tối thứ Bảy, tôi cùng người bạn ngồi uống nước dừa bên bờ sông Tiền. Trời đứng gió nhưng dòng sông vẫn trôi miên man và phả hơi nước lên mát rượi. Bạn tôi dân Mỹ Tho nên anh rành
1666 lượt đọc

Người đàng bà trong trắng

Trăng lên quá đầu rặng thông, hơi rượu đã thấm lòng, nhà thi sĩ già ngỏ tâm sự với một chàng trẻ tuổi ngồi đối diện:

- Tôi phải nói thật rằng tôi tiếp anh đây không phải vì ngày trước
1998 lượt đọc

Cơn ác mộng ..........

Đêm đó mọi người ai cũng đã ngủ say, ngoài phố vắng tanh chỉ có vài người và nhũng chiếc xe Taxi chạy qua chạy lại đón khách . GHTN cùng người Cô đi đến trường và thức tới sáng đêm không
3062 lượt đọc

xem thêm