Biển vổ muôn đời -

Đêm mùa hạ cao xa.
Ngoài kia là biển đen bao la chập chùng, và bên kia dãy núi xanh mờ là thành phố hoa đèn sáng rỡ. Gió từ khơi xa đưa những con sóng vỗ vào những kẽ đá xám lạnh cái điệp khúc quen quen nghe hoang vắng, buồn buồn.

Buổi chiều, tôi và Vy lang thang khắp thành phố; đi qua những con đường, những quán nước ven bờ biển (nơi chúng tôi đã từng đến), như muốn nhìn ngắm, thu giữ đủ điều, trọn vẹn những chứng tích kỷ niệm cho một lần cuối. Và bây giờ, chỗ ngồi khuất trong chiếc quán lọt thỏm giữa khu vườn yên tĩnh ngó mông ra biển - như mọi lần - chúng tôi cùng im lặng bên nhau nghe tiếng sóng rì rào ru dỗ. Tôi nói với Vy, giọng trĩu nặng buồn :
- Hát cho anh nghe đi Vy, bản nhạc mà chúng mình thích....
Tiếng sóng, tiếng gió ngoài kia như chợt im câm cùng tôi nuốt lấy từng lời, từng tiếng hát trầm ấm thầm thì của Vy. Một bản nhạc quen - có biển xanh làm nền - có kẻ ở và người đi, có chia ly và tiễn biệt, có trông mong và chờ đợi.
\"Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về, gọi hồn liễu lê thê, gọi bờ cát trắng đêm khuya. Ngày mai em đi, đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ, sỏi đá trông em từng giờ, nghe buồn nhịp chân bơ vơ...\"
Tiếng hát Vy như chùng xuống, nghẹn lại. Hồn tôi cũng như chùng xuống, chơi vơi, bay bổng...
Ngày mai tôi sẽ ra đi, xa Vy, xa thành phố biển hiền hòa này - có thể là mãi mãi - về một nơi chốn nào khác mà tôi cũng chưa hình dung được. Tôi như cánh chim trời lãng du phiêu bạt, nên chốn này chỉ là chỗ tạm dừng ngơi nghỉ khi đôi cánh đã rã rời, rồi lại nối tiếp cuộc hành trình. Ngoài Vy ra tôi không có, không còn một thâm tình hệ lụy buộc ràng nào khác.
Ngày mai đi xa, tôi không có gì để chuẩn bị, vì hành trang gói ghém mang theo nhẹ hẫng trên tay nhưng ắp đầy nặng trĩu kỷ niệm, nồng nàn tình yêu của Vy. Cám ơn Vy, cám ơn biển và cám ơn cả những vì sao rưng rức buồn trong đêm nay. Hát nữa đi Vy ơi, khúc tình ca dạt dào tiếng sóng biển quê em. (Quê hương anh không có biển, chỉ có dáng núi xa xanh, những cánh rừng cao su cũng xanh bạt ngàn tít tắp trên miền đất đỏ hai mùa nắng bụi mưa bùn...). Ngày mai, ít nhất trong khoảng không gian cách chia vời vợi này, anh vẫn hằng ủ ấp dưỡng nuôi niềm tin rằng mình còn mãi hoài nhớ nhau, phải không Vy?


Tôi đã trở về đây, Vy ơi, biển ơi! Chỉ là sự tình cờ, không mảy may tìm kiếm đợi mong một điều gì. Có chăng chỉ là chút hoài niệm bâng khuâng về quá khứ.
Mười năm rồi còn gì. Khoảng thời gian biền biệt đủ để đổi thay một đời người, đủ để làm phai nhòa dấu tích, xanh rêu bao kỷ niệm. Bây giờ - tôi không còn có Vy nữa; mọi nơi cũng đã xa, mọi người cũng đã lạ, nhưng mọi điều chưa hẳn lãng quên. Mười năm. Biển đời tôi vẫn vỗ hoài những con sóng tình mênh mang nhung nhớ, và tiếng hát thầm thì của Vy ngày nào như mơ hồ còn phảng phất, vấn vương đâu đó :
\"Ngày mai em đi thành phố mắt đêm đèn vàng, nửa bóng xuân qua ngập ngừng, nghe trời gió lộng mà thương...\"
Nhũ Uyên





Chương: 1 |

truyện Biển vổ muôn đời được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Bien vo muon doi. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Nổi buồn ko dám gọi tên

Tôi gặp em trong đêm Trung Thu, khi các cô chú thiếu niên tung tăng tiếng trống gọi bầy, tung tẩy đầu Lân, phởn phơ ông Ðịa, cõng chú Cuội về rôm rả phố thị.

Em cười chào tôi qua đầu các cô,
2245 lượt đọc

Sự biến dạng của tình yeu

Chao ơi chưa bao giờ gặp một cô gái dễ thương như nàng, trông nàng mới mảnh dẻ,
yêu kiều làm sao? Nàng ăn nói rất có duyên, giá mà ta được nghe nàng nói suốt
đời... Con mèo nhỏ của anh!\".
3187 lượt đọc

Cô giáo nói với học sinh

Cô giáo nói với học sinh:
- Các em, hôm nay chúng ta học chữ cái "C".
Vova giơ thẳng tay :
- Thưa cô em ạ!
Cô giáo:
- Vova ngồi im đấy! Em còn chưa mời phụ huynh tới gặp tôi vì buổi học hôm trước
1250 lượt đọc

Tìm vợ

Tôi đã trải qua bốn đời vợ, không phải là cưới một lúc mà tất nhiên tôi lần lượt
cưới vợ để rồi lại lần lượt ly dị...

Cô vợ đầu tiên của tôi chẳng phải ở đâu xa, nàng học
3236 lượt đọc

Chí phèo

Hắn vừa đi vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là hắn chửi. Bắt đầu chửi trời. Có hề gì? Trời có của riêng nhà nào? Rồi hắn chửi đời. Thế cũng chẳng sao : đời là tất cả nhưng
3343 lượt đọc

Tình tren mạng

Nhỏ biết anh vào một đêm đông buồn lạnh lẽo, cái lạnh của xứ nước đá ngấm vào tim nhỏ, vào da thịt của Nhỏ, và đã làm cho nhỏ có một cái biệt danh là Công Chúa Băng Giá. Cái danh nghe cũng
1930 lượt đọc

Nói Một Ðường

- Nè cậu, cậu hãy làm ơn bảo cho mình biết, khi gia đình có chuyện xung đột mình phải tự kiềm chế như thế nào?
Một anh bạn mang bộ mặt tím bầm đến gặp tôi và hỏi. Chả là anh ta biết tôi
1798 lượt đọc

Con chim quên tiếng hót

B
1870 lượt đọc

Trái tim ít kỷ

Ngày ấy chúng tôi còn trẻ lắm. Nhóm 4 người chúng tôi - Một gái ba trai - là những học sinh nổi bật của lớp. Chúng tôi đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp bên nhau, cùng học hành, cùng vui chơi và
1879 lượt đọc

Người muôn năm củ

\"... Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?...

Nga vừa trút bỏ quần áo vứt bừa lên ghế, vừa hỏi bà nội :
- Có ai hỏi con không, bà?
- Có một cậu; người trông đứng đắn, lễ độ
2014 lượt đọc

xem thêm