truyện ngắn

Biển vổ muôn đời -

Đêm mùa hạ cao xa.
Ngoài kia là biển đen bao la chập chùng, và bên kia dãy núi xanh mờ là thành phố hoa đèn sáng rỡ. Gió từ khơi xa đưa những con sóng vỗ vào những kẽ đá xám lạnh cái điệp khúc quen quen nghe hoang vắng, buồn buồn.

Buổi chiều, tôi và Vy lang thang khắp thành phố; đi qua những con đường, những quán nước ven bờ biển (nơi chúng tôi đã từng đến), như muốn nhìn ngắm, thu giữ đủ điều, trọn vẹn những chứng tích kỷ niệm cho một lần cuối. Và bây giờ, chỗ ngồi khuất trong chiếc quán lọt thỏm giữa khu vườn yên tĩnh ngó mông ra biển - như mọi lần - chúng tôi cùng im lặng bên nhau nghe tiếng sóng rì rào ru dỗ. Tôi nói với Vy, giọng trĩu nặng buồn :
- Hát cho anh nghe đi Vy, bản nhạc mà chúng mình thích....
Tiếng sóng, tiếng gió ngoài kia như chợt im câm cùng tôi nuốt lấy từng lời, từng tiếng hát trầm ấm thầm thì của Vy. Một bản nhạc quen - có biển xanh làm nền - có kẻ ở và người đi, có chia ly và tiễn biệt, có trông mong và chờ đợi.
\"Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về, gọi hồn liễu lê thê, gọi bờ cát trắng đêm khuya. Ngày mai em đi, đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ, sỏi đá trông em từng giờ, nghe buồn nhịp chân bơ vơ...\"
Tiếng hát Vy như chùng xuống, nghẹn lại. Hồn tôi cũng như chùng xuống, chơi vơi, bay bổng...
Ngày mai tôi sẽ ra đi, xa Vy, xa thành phố biển hiền hòa này - có thể là mãi mãi - về một nơi chốn nào khác mà tôi cũng chưa hình dung được. Tôi như cánh chim trời lãng du phiêu bạt, nên chốn này chỉ là chỗ tạm dừng ngơi nghỉ khi đôi cánh đã rã rời, rồi lại nối tiếp cuộc hành trình. Ngoài Vy ra tôi không có, không còn một thâm tình hệ lụy buộc ràng nào khác.
Ngày mai đi xa, tôi không có gì để chuẩn bị, vì hành trang gói ghém mang theo nhẹ hẫng trên tay nhưng ắp đầy nặng trĩu kỷ niệm, nồng nàn tình yêu của Vy. Cám ơn Vy, cám ơn biển và cám ơn cả những vì sao rưng rức buồn trong đêm nay. Hát nữa đi Vy ơi, khúc tình ca dạt dào tiếng sóng biển quê em. (Quê hương anh không có biển, chỉ có dáng núi xa xanh, những cánh rừng cao su cũng xanh bạt ngàn tít tắp trên miền đất đỏ hai mùa nắng bụi mưa bùn...). Ngày mai, ít nhất trong khoảng không gian cách chia vời vợi này, anh vẫn hằng ủ ấp dưỡng nuôi niềm tin rằng mình còn mãi hoài nhớ nhau, phải không Vy?


Tôi đã trở về đây, Vy ơi, biển ơi! Chỉ là sự tình cờ, không mảy may tìm kiếm đợi mong một điều gì. Có chăng chỉ là chút hoài niệm bâng khuâng về quá khứ.
Mười năm rồi còn gì. Khoảng thời gian biền biệt đủ để đổi thay một đời người, đủ để làm phai nhòa dấu tích, xanh rêu bao kỷ niệm. Bây giờ - tôi không còn có Vy nữa; mọi nơi cũng đã xa, mọi người cũng đã lạ, nhưng mọi điều chưa hẳn lãng quên. Mười năm. Biển đời tôi vẫn vỗ hoài những con sóng tình mênh mang nhung nhớ, và tiếng hát thầm thì của Vy ngày nào như mơ hồ còn phảng phất, vấn vương đâu đó :
\"Ngày mai em đi thành phố mắt đêm đèn vàng, nửa bóng xuân qua ngập ngừng, nghe trời gió lộng mà thương...\"
Nhũ Uyên





Chương: 1 |

truyện Biển vổ muôn đời được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Bien vo muon doi. Để có thể đăng và đọc thêm truyện ngắn cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Vào thành

Chúng tôi vào đến ngã ba Cai Lang Ðà Nẵng, đúng một giờ trưa, có lẽ không thừa, không thiếu phút nào. Cái đồng hồ một cửa sổ trên tay tôi, trơ mặt minh định nghiêm chỉnh như thế. Cái giờ
1855 lượt đọc

Buổi chiều hoàng hôn

Khi tieng chuong bao hieu gio tan truong, nhung tieng reo ho am i vang day, phat ra tu nhung co cau hoc sinh, nguoi choc gion, nguoi treu gheo nhaụ Ngoi truong bong tro nen song dong voi nhung tieng noi, tieng cuoi hoc tro sau mot giac ngu em dem,
3203 lượt đọc

Hôm Qua Là Ngày Mai

*********


1. Tình cờ tôi được xem một chương trình ca nhạc gồm các bài hát về một thời chiến đấu hào hùng của dân tộc ta. Những bài hát làm nức lòng bao thế hệ trên đường ra mặt trận,
2141 lượt đọc

Sự ân hận muộng màng

Hi mọi ngừơi,trong mỗi chúng ta,ai cũng có 1 tình yêu rất mãnh liệt và dầy khó khăn ngang trái,dây là 1 câu chuyện datinh muốn gởi dến mọi người xem thử,nó không phải là câu chuyện kể về dời
3172 lượt đọc

Cánh hoa rơi

Từ ngày bố đem người mẹ kế về ở chung Thảo bị đòn liên miên. Tất cả việc gì Thảo làm cũng có lỗi với bà dì ghẻ cả.

Chiều nay, như bao nhiêu chiều khác, Thảo ôm đống quần áo dơ ra hè
1759 lượt đọc

Cô giáo nói với học sinh

Cô giáo nói với học sinh:
- Các em, hôm nay chúng ta học chữ cái "C".
Vova giơ thẳng tay :
- Thưa cô em ạ!
Cô giáo:
- Vova ngồi im đấy! Em còn chưa mời phụ huynh tới gặp tôi vì buổi học hôm trước
1027 lượt đọc

Tám cẳng hai càng

Mẹ Tấm ngiêng giỏ cua mới bắt ở đồng về. Trận mưa những con cua nâu, đen trút xuống chậu nước. Chúng bò lổm ngổm, mình lấm láp bùn đất, miệng phun bọt, đục ngầu cả chậu.
Lần nào cũng
2248 lượt đọc

Chùm truyện ngắn của học sinh

Khoảng Cách

Nó ngồi trên một mỏm đá nhô ra bên bờ suối. Hắn cũng lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh. Cảm giác có một khoảng khách bình thường rồi, hắn mới lên tiếng. Hắn nói về cảnh vật xung
991 lượt đọc

Nước mắt chảy vào trong

Nước mắt chảy vào trong
Giống như bao nhiêu người phụ nữ khác thời trước, mẹ tôi về làm dâu nhà bà nội dưới sự sắp đặt của cha mẹ mình. Nhưng mẹ lại may mắn hơn bao người phụ nữ
1638 lượt đọc

Siêu thoát

Gã là kẻ hãnh tiến, mà nhiều người còn cho là kiêu ngạo. Kiêu cũng đúng thôi vì tuổi trẻ của gã đầy thành công. Từ bé đã thông minh, là thần đồng của cả họ; cấp ba liên tục xếp nhất
1786 lượt đọc

xem thêm