truyện Ma

Tiếng nhạt trong đêm -

Khi vừa tròn mười một tuổi, tôi nghĩ tất cả mọi thứ lúc nào cũng tươi đẹp cho đến khi ba tôi bị bắn chết vì một bóp tiền chỉ có vài đồng để mua thuốc lá mà thôi. Sau khi ba mất, đời sống của chúng tôi trở nên khó khăn. Má của tôi ngủ hầu như cả ngày, vì bà ta phải đi làm ca đêm. Những đồ đạc mà ba tôi đã mua và thường dùng thì má của tôi đem đi bỏ thùng rác hoặc đem đi bán gần hết. Má tôi nói rằng bà không muốn nhìn thấy những gì làm bà ta nhớ lại ba tôi. Tôi nói với má tôi rằng:

- Má muốn làm gì cũng được, nhưng con xin má hãy giữ lại chiếc đàn dương cầm nhỏ mà ông ngoại đã làm tặng sinh nhật thứ bảy cho ba.

- Ðược rồi, nhưng phải để nó ở dưới hầm nhà (basement). Má tôi nói với một giọng không vui gì mấy. Khi biết má chịu giữ lại chiếc đàn dương cầm thì tôi vui lắm, bởi vì lúc còn sống, trước khi đi ngủ lúc nào ba tôi cũng để tôi trên đùi vừa đánh đàn vừa hát cho tôi nghe.

Và vào một đêm thứ Sáu, sau khi má tôi đi làm, lúc đó khoảng 10 giờ đêm, tôi ở nhà một mình xem truyền hình đến nửa khuya mới đi ngủ. Khi vừa chợp mắt, bỗng dưng tôi nghe tiếng nhạc êm đềm văng vẳng; nghĩ rằng chắc là sự tưởng tượng của mình nên cố gắng nhắm mắt lại ngủ, nhưng tiếng nhạc cứ trầm bỗng réo rắt trong không gian. Tôi bắt đầu thy dợn da gà ôm mền gối qua phòng của má tôi ngủ. Sáng hôm sau, khi gặp má tôi vào buổi ăn sáng, tôi lấy làm lạ rằng sao bà ấy không hỏi lý do gì tôi lại ngủ ở phòng bà ta đêm hôm qua, nhưng rồi tôi cũng không để ý đến chuyện đó nhiều.

Rồi cứ mỗi đêm thứ Sáu, khi má tôi vừa đi làm là tôi nghe tiếng nhạc khi tôi qua phòng má tôi thì tiếng nhạc chấm dứt. Sau nhiều đêm như vậy, tôi quyết định đi tìm xem tiếng nhạc đã phát ra từ đâu.

Ðêm hôm đó cũng là Thứ Sáu, sau khi má tôi đi làm rồi, tôi ngồi trên giường đợi đến 12:30 khuya mới nghe tiếng nhạc trỗi lên, tôi nhảy ra khỏi giường và tìm kiếm khắp mọi nơi nhưng không thấy gì hết. Cuối cùng, tôi nhớ đến chiếc đàn của ba tôi. Rồi từng bước hồi hộp, tôi lần mò đi xuống những bậc thang dẫn xuống hầm nhà (basement), đến bậc thang cuối cùng tôi đứng khựng lại khi thy một vòng ánh sáng lờ mờ bên cạnh chiếc đàn dương cầm. Sợ quá nhấc chân không muốn lên nên tôi chỉ biết đứng đó nhìn chầm chầm vào vòng ánh sáng kỳ lạ cho đến khi tôi nhận ra bản nhạc quen thuộc mà ba của tôi thường đàn cho tôi nghe. Lúc đó, những cảm giác sợ hãi đều biến mất và trong tâm tôi chỉ còn lại sự bình an. Tôi còn nhớ mình đã nói:

- Ba ơi! Có phải là ba không?

Khi tôi hỏi thì có cảm giác rất mạnh mẽ như là tất cả mọi chuyện đều sẽ được tốt đẹp. Và chỉ trong vài giây, tiếng nhạc từ từ nhỏ dần và ngưng hẳn, sau đó cái ánh sáng lờ mờ cũng từ từ biến mất vào màn đêm tĩnh mịch. Tất cả mọi sự diễn ra chỉ trong chốc lát, sau đó tôi trở về phòng của mình và ngủ một giấc ngon lành... Tôi không kể chuyện này cho má tôi nghe bởi vì tôi biết chắc chắn là bà ta sẽ không tin. Các bạn có biết gì không? Ðời sống của chúng tôi thật sự bắt đầu tốt đẹp hơn. Má tôi tìm được việc làm mới, và sau đó đám cưới với một người đàn ông rất là tốt. Tôi sẽ nhớ mãi những gì tôi đã thấy. Tôi luôn luôn nhớ đến ba của tôi và những gì ông đã làm cho tôi được sung sướng. Cám ơn các bạn đã đọc câu chuyện này. Và con thương ba rất nhiều.

Marie M.





Chương: 1 |

truyện Tiếng nhạt trong đêm được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tieng nhat trong dem. Để có thể đăng và đọc thêm truyện Ma cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Tiếng nhạt trong đêm

Khi vừa tròn mười một tuổi, tôi nghĩ tất cả mọi thứ lúc nào cũng tươi đẹp cho đến khi ba tôi bị bắn chết vì một bóp tiền chỉ có vài đồng để mua thuốc lá mà thôi. Sau khi ba mất, đời
1726 lượt đọc

Căn phòng ma quái

Viết theo lời kể của một người quen hiện sống tại MA, USA. Câu chuyện này do một người bạn gửi đến cho TT.

Nha Trang có nhiều thắng cảnh và cũng là nơi nghỉ mát của rất nhiều người Việt
1748 lượt đọc

Quan tài cô đơn

Truyện kể về một bác sĩ trẻ, mới ra trường, tên là Nam và vì anh là bác sĩ nên không tin vào chuyện ma qủỵTrong thời gian đi học xa nhà anh phải mướn một căn nhà để ở vàsau một thời gian tìm
2895 lượt đọc

Tiếng cười trong đêm vắng

Ha...ha..ha..ha! há..há..a..ha! Hú...hu...hu..hu....u!
Thiệt là hãi hùnh, khi không sao lại có tiếng cười ai đó văng vẳng trong đêm làm cho bất cứ ai nghe được cũng cảm thấy rợn người ... Sáng hôm sau
3523 lượt đọc

Chuyện thật 100%

Thanh Mai chưa bao giờ gặp ma,nhưng Thanh Mai luôn tin là trên đời này có mạThanh Mai rất sợ ma,bởi vậy hỏng bao giờ dám bước chân vô đây mà đọc truyện ma đâu,toàn đọc tựkhông hà.Hôm nay TM
2033 lượt đọc

Nói chuyện với chính mình

Trong chúng ta chắc có nhiều người đã mục kích những màn ngoạn mục của thuật thôi miên phải không nà. Mấy năm trước Nug mò vô tiệm sách cũ tình cờ mua được một cuốn sách nói về cái thuật
2171 lượt đọc

Hai mẹ con

Lâu nay vào đây xem chuyện hoaì bị các bạ n hù hoài sợ qua\" hôn nay tôi kể lại chuyên cua tôi ,xin cá bạn thông cảm hồi nhỏ tôi chỉ học có lớp 3 trường làng,cho nên viết ra đây không có van
2533 lượt đọc

Ma quá gian xe

Ðây là một câu chuyện hoàn toàn có thật. Chuyện dã xãy ra với người cậu của tôi vào lúc dêm khuyạ

Gia dình cậu của tôi rất nghèo, cho nên cậu tôi thường thư\"c khuya dể di lấy cà rem (ice
2166 lượt đọc

Chiếc thang máy chết người

Nếu các bạn đã đọc qua câu truyện Người về từ huyệt lạnh, chắc hẳn các bạn phải tin rằng giấc mộng có thể là điềm báo trước một sựviệc có thật. Ông Lord Dufferin, một thương gia
1869 lượt đọc

Trần Châu Như

Hoài âm huyện có người tiểu thương tên là Chương Thu mở một quán bán rượu bên một con lộ lớn ở mé Bắc thành, để bán cho khách vãng lai. Trong quán bàn ghế bày biện có phần gọn gàng sạch
2411 lượt đọc

xem thêm