truyện Ma

Tiếng nhạt trong đêm -

Khi vừa tròn mười một tuổi, tôi nghĩ tất cả mọi thứ lúc nào cũng tươi đẹp cho đến khi ba tôi bị bắn chết vì một bóp tiền chỉ có vài đồng để mua thuốc lá mà thôi. Sau khi ba mất, đời sống của chúng tôi trở nên khó khăn. Má của tôi ngủ hầu như cả ngày, vì bà ta phải đi làm ca đêm. Những đồ đạc mà ba tôi đã mua và thường dùng thì má của tôi đem đi bỏ thùng rác hoặc đem đi bán gần hết. Má tôi nói rằng bà không muốn nhìn thấy những gì làm bà ta nhớ lại ba tôi. Tôi nói với má tôi rằng:

- Má muốn làm gì cũng được, nhưng con xin má hãy giữ lại chiếc đàn dương cầm nhỏ mà ông ngoại đã làm tặng sinh nhật thứ bảy cho ba.

- Ðược rồi, nhưng phải để nó ở dưới hầm nhà (basement). Má tôi nói với một giọng không vui gì mấy. Khi biết má chịu giữ lại chiếc đàn dương cầm thì tôi vui lắm, bởi vì lúc còn sống, trước khi đi ngủ lúc nào ba tôi cũng để tôi trên đùi vừa đánh đàn vừa hát cho tôi nghe.

Và vào một đêm thứ Sáu, sau khi má tôi đi làm, lúc đó khoảng 10 giờ đêm, tôi ở nhà một mình xem truyền hình đến nửa khuya mới đi ngủ. Khi vừa chợp mắt, bỗng dưng tôi nghe tiếng nhạc êm đềm văng vẳng; nghĩ rằng chắc là sự tưởng tượng của mình nên cố gắng nhắm mắt lại ngủ, nhưng tiếng nhạc cứ trầm bỗng réo rắt trong không gian. Tôi bắt đầu thy dợn da gà ôm mền gối qua phòng của má tôi ngủ. Sáng hôm sau, khi gặp má tôi vào buổi ăn sáng, tôi lấy làm lạ rằng sao bà ấy không hỏi lý do gì tôi lại ngủ ở phòng bà ta đêm hôm qua, nhưng rồi tôi cũng không để ý đến chuyện đó nhiều.

Rồi cứ mỗi đêm thứ Sáu, khi má tôi vừa đi làm là tôi nghe tiếng nhạc khi tôi qua phòng má tôi thì tiếng nhạc chấm dứt. Sau nhiều đêm như vậy, tôi quyết định đi tìm xem tiếng nhạc đã phát ra từ đâu.

Ðêm hôm đó cũng là Thứ Sáu, sau khi má tôi đi làm rồi, tôi ngồi trên giường đợi đến 12:30 khuya mới nghe tiếng nhạc trỗi lên, tôi nhảy ra khỏi giường và tìm kiếm khắp mọi nơi nhưng không thấy gì hết. Cuối cùng, tôi nhớ đến chiếc đàn của ba tôi. Rồi từng bước hồi hộp, tôi lần mò đi xuống những bậc thang dẫn xuống hầm nhà (basement), đến bậc thang cuối cùng tôi đứng khựng lại khi thy một vòng ánh sáng lờ mờ bên cạnh chiếc đàn dương cầm. Sợ quá nhấc chân không muốn lên nên tôi chỉ biết đứng đó nhìn chầm chầm vào vòng ánh sáng kỳ lạ cho đến khi tôi nhận ra bản nhạc quen thuộc mà ba của tôi thường đàn cho tôi nghe. Lúc đó, những cảm giác sợ hãi đều biến mất và trong tâm tôi chỉ còn lại sự bình an. Tôi còn nhớ mình đã nói:

- Ba ơi! Có phải là ba không?

Khi tôi hỏi thì có cảm giác rất mạnh mẽ như là tất cả mọi chuyện đều sẽ được tốt đẹp. Và chỉ trong vài giây, tiếng nhạc từ từ nhỏ dần và ngưng hẳn, sau đó cái ánh sáng lờ mờ cũng từ từ biến mất vào màn đêm tĩnh mịch. Tất cả mọi sự diễn ra chỉ trong chốc lát, sau đó tôi trở về phòng của mình và ngủ một giấc ngon lành... Tôi không kể chuyện này cho má tôi nghe bởi vì tôi biết chắc chắn là bà ta sẽ không tin. Các bạn có biết gì không? Ðời sống của chúng tôi thật sự bắt đầu tốt đẹp hơn. Má tôi tìm được việc làm mới, và sau đó đám cưới với một người đàn ông rất là tốt. Tôi sẽ nhớ mãi những gì tôi đã thấy. Tôi luôn luôn nhớ đến ba của tôi và những gì ông đã làm cho tôi được sung sướng. Cám ơn các bạn đã đọc câu chuyện này. Và con thương ba rất nhiều.

Marie M.





Chương: 1 |

truyện Tiếng nhạt trong đêm được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tieng nhat trong dem. Để có thể đăng và đọc thêm truyện Ma cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Con mèo đen

Về câu chuyện thần mật vào loại kỳ cục nhất mà tôi sắp hạ bút viết đây, tôi không chờ đợi cũng như không yêu cầu ai tin cả. Mà có mất trí mới đi chờ đợi như thế, vì chính bản thân
2296 lượt đọc

Đứa Con Ma!

Vào thời thơ ấu, lúc đó tôi khoảng 8 – 9 tuổi, gia đình dọn đến một vùng quê hẻo lánh để tìm sự yên tĩnh và không khí đồng quê mát mẻ, thiên nhiên. Mửi ngày vào sáng sớm ba mẹ tôi ra
1809 lượt đọc

Ma không đầu

vùng ngoại ô thành phố Sài Gòn, có một xóm đạo gọi là Giáo Xứ Tân Thành ở trong khu đó có một người con gái tên Trinh. Nhà của Trang có 3 gian, nhà tắm, nhà bếp đều có đủ. Vì đất của ông
2025 lượt đọc

Cuộc gặp gở rợn người

Chuyện xảy ra ở VN vào thập niên 90. Quang là sinh viên năm thứ ba ở một trường đại học tỉnh. Vì là học trò nghèo đi học xa nên hễ cứ đến hè là Quang về thăm gia đình. Cũng giống như những
2760 lượt đọc

Đi Lạc Vào Khách Sạn Ma

Chuyên naỳ do tac\' gia? Duong Văn Minh viêt\', mà tôi viêt\' lai lên dây cho cac\' ban thuong? thưc\'...Chuyên không có gì là ghê rơn tuy nhiên ngâm~ nghĩ lai cung~ rât\' hay....
Ông Geoff Simpson, nguoì quê o anh quôc\'
1916 lượt đọc

Trên xa lộ khong đèn

Hai vợ chồng ông bà Thọ lái xe đi ăn đám cươí ngươì bà con ở Toronto, khi tiệc xong, ông bà muôn\' lái xe về Montreal liên` ngay khuya hôm đó , vì san\'g mai có việc cân` làm gâp\' . Ddương` tuy không xa
2312 lượt đọc

Ma da

Sau khi ăn cơm trưa xong tôi xách cặp di học. Dang trên dường di tới trường, tôi thấy mọi người chạy \"xồng xộc\" và nói với nhau:

-Ở nhà ông Thien có \"chòng chỏng\" chết trôi tụi bây oi ....
2532 lượt đọc

Đứa bé dưới mồ

Ở Vạn Yên, tỉnh Kiên Giang có một người đàn bà có chửa được bảy, tám tháng thì mắc bệnh hiểm nghèo mà chết. Vì nhà nàng nghèo quá không có đủ tiền để mua quan tài chôn, chỉ vùi đất lấp
2932 lượt đọc

Trần Châu Như

Hoài âm huyện có người tiểu thương tên là Chương Thu mở một quán bán rượu bên một con lộ lớn ở mé Bắc thành, để bán cho khách vãng lai. Trong quán bàn ghế bày biện có phần gọn gàng sạch
2445 lượt đọc

Đi Nhờ Xe!

Trường đại học TT đang học chuyên về nông nghiệp, cho nên đất đai rất rộng rãi, đa số là rừng và nông trại trồng bắp nuôi bò. Từ ngoài đi vào khu đại học là phải chạy xe qua khu nghiên cứu
1872 lượt đọc

xem thêm