truyện Ma

Tiếng nhạt trong đêm -

Khi vừa tròn mười một tuổi, tôi nghĩ tất cả mọi thứ lúc nào cũng tươi đẹp cho đến khi ba tôi bị bắn chết vì một bóp tiền chỉ có vài đồng để mua thuốc lá mà thôi. Sau khi ba mất, đời sống của chúng tôi trở nên khó khăn. Má của tôi ngủ hầu như cả ngày, vì bà ta phải đi làm ca đêm. Những đồ đạc mà ba tôi đã mua và thường dùng thì má của tôi đem đi bỏ thùng rác hoặc đem đi bán gần hết. Má tôi nói rằng bà không muốn nhìn thấy những gì làm bà ta nhớ lại ba tôi. Tôi nói với má tôi rằng:

- Má muốn làm gì cũng được, nhưng con xin má hãy giữ lại chiếc đàn dương cầm nhỏ mà ông ngoại đã làm tặng sinh nhật thứ bảy cho ba.

- Ðược rồi, nhưng phải để nó ở dưới hầm nhà (basement). Má tôi nói với một giọng không vui gì mấy. Khi biết má chịu giữ lại chiếc đàn dương cầm thì tôi vui lắm, bởi vì lúc còn sống, trước khi đi ngủ lúc nào ba tôi cũng để tôi trên đùi vừa đánh đàn vừa hát cho tôi nghe.

Và vào một đêm thứ Sáu, sau khi má tôi đi làm, lúc đó khoảng 10 giờ đêm, tôi ở nhà một mình xem truyền hình đến nửa khuya mới đi ngủ. Khi vừa chợp mắt, bỗng dưng tôi nghe tiếng nhạc êm đềm văng vẳng; nghĩ rằng chắc là sự tưởng tượng của mình nên cố gắng nhắm mắt lại ngủ, nhưng tiếng nhạc cứ trầm bỗng réo rắt trong không gian. Tôi bắt đầu thy dợn da gà ôm mền gối qua phòng của má tôi ngủ. Sáng hôm sau, khi gặp má tôi vào buổi ăn sáng, tôi lấy làm lạ rằng sao bà ấy không hỏi lý do gì tôi lại ngủ ở phòng bà ta đêm hôm qua, nhưng rồi tôi cũng không để ý đến chuyện đó nhiều.

Rồi cứ mỗi đêm thứ Sáu, khi má tôi vừa đi làm là tôi nghe tiếng nhạc khi tôi qua phòng má tôi thì tiếng nhạc chấm dứt. Sau nhiều đêm như vậy, tôi quyết định đi tìm xem tiếng nhạc đã phát ra từ đâu.

Ðêm hôm đó cũng là Thứ Sáu, sau khi má tôi đi làm rồi, tôi ngồi trên giường đợi đến 12:30 khuya mới nghe tiếng nhạc trỗi lên, tôi nhảy ra khỏi giường và tìm kiếm khắp mọi nơi nhưng không thấy gì hết. Cuối cùng, tôi nhớ đến chiếc đàn của ba tôi. Rồi từng bước hồi hộp, tôi lần mò đi xuống những bậc thang dẫn xuống hầm nhà (basement), đến bậc thang cuối cùng tôi đứng khựng lại khi thy một vòng ánh sáng lờ mờ bên cạnh chiếc đàn dương cầm. Sợ quá nhấc chân không muốn lên nên tôi chỉ biết đứng đó nhìn chầm chầm vào vòng ánh sáng kỳ lạ cho đến khi tôi nhận ra bản nhạc quen thuộc mà ba của tôi thường đàn cho tôi nghe. Lúc đó, những cảm giác sợ hãi đều biến mất và trong tâm tôi chỉ còn lại sự bình an. Tôi còn nhớ mình đã nói:

- Ba ơi! Có phải là ba không?

Khi tôi hỏi thì có cảm giác rất mạnh mẽ như là tất cả mọi chuyện đều sẽ được tốt đẹp. Và chỉ trong vài giây, tiếng nhạc từ từ nhỏ dần và ngưng hẳn, sau đó cái ánh sáng lờ mờ cũng từ từ biến mất vào màn đêm tĩnh mịch. Tất cả mọi sự diễn ra chỉ trong chốc lát, sau đó tôi trở về phòng của mình và ngủ một giấc ngon lành... Tôi không kể chuyện này cho má tôi nghe bởi vì tôi biết chắc chắn là bà ta sẽ không tin. Các bạn có biết gì không? Ðời sống của chúng tôi thật sự bắt đầu tốt đẹp hơn. Má tôi tìm được việc làm mới, và sau đó đám cưới với một người đàn ông rất là tốt. Tôi sẽ nhớ mãi những gì tôi đã thấy. Tôi luôn luôn nhớ đến ba của tôi và những gì ông đã làm cho tôi được sung sướng. Cám ơn các bạn đã đọc câu chuyện này. Và con thương ba rất nhiều.

Marie M.





Chương: 1 |

truyện Tiếng nhạt trong đêm được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tieng nhat trong dem. Để có thể đăng và đọc thêm truyện Ma cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Ma quá gian xe

Ðây là một câu chuyện hoàn toàn có thật. Chuyện dã xãy ra với người cậu của tôi vào lúc dêm khuyạ

Gia dình cậu của tôi rất nghèo, cho nên cậu tôi thường thư\"c khuya dể di lấy cà rem (ice
2276 lượt đọc

Mắt ma

Một hôm tụi tôi và đứa em trai đang ngồi học thấy má tôi lên xin phép cho chúng tôi về nữa chừng là tôi biết tối nay là ngày mình .đị (vượt biên) đâỵ Ôm cặp sách theo má về mà trong lòng
2885 lượt đọc

Ai cập huyền bí

2. Thần Canh Giữ Sa Mạc



Các bầu tinh tú vẫn đua nhau chớp trên nền trời xanh thẫm con trăng thượng tuần vẫn tiếp tục chói rạng trên đỉnh đầu chúng tôi, thần tượng Sphinx có vẻ biến
7310 lượt đọc

Kinh nghiệm lạ lùng

Lúc đó là vào tháng Hai năm 1990, tôi mới học năm đầu trường cao đẳng Oshkosh, Wisconsin. Năm đó có quá nhiều chuyện xảy ra cho tôi đến nỗi tôi đã có ý định bỏ học. Hôm đó, vì buồn bực chán
2307 lượt đọc

Cầu cơ

Vào một ngày cuối tuần, tôi và một người em gái sinh đôi cùng với hai người bạn khác nữa cùng đến nhà của người bạn tên Nga chơi và ở lại ngủ qua đêm. Cả tuần qua, Nga lúc nào cũng nhắc
3152 lượt đọc

Ma trên cầu 13

Cứ mỗi vùng đều có những câu chuyện huyền thoại ma quái mà người ta thường truyền miệng từ người này sang người khác. Nhưng đây là kinh nghiệm của chính bản thân tôị

Để tôi kể về
1934 lượt đọc

Nói chuyện với chính mình

Trong chúng ta chắc có nhiều người đã mục kích những màn ngoạn mục của thuật thôi miên phải không nà. Mấy năm trước Nug mò vô tiệm sách cũ tình cờ mua được một cuốn sách nói về cái thuật
2240 lượt đọc

Hồn thiếu nử Biên Hoà

Toi^ dánh vaì dong` rôì tính post thử lên xem có chạy không? Thành thử chưa viêt\' nhiêù. Bây giờ tôi xin kể ...

Vaò cuôí tháng 4 năm 1975, lúc dó chiến tranh dến lúc cao diêm?, Bắc quân coi như dã dưt\'
2943 lượt đọc

Lưỡi gươm đẫm máu

Lưỡi gươm đẫm máu

Chuyện tôi sắp kể với bạn là chuyện tên Đức, kẻ chuyên sống bằng nghề cho vay nặng lãi.

Hắn có khoảng vài trăm con nợ. Vài người trong số đó vì quá tuyệt vọng, vì
1877 lượt đọc

Bụi tre đầu làng

Gió thổi từng cơn, mang theo hơi ẩm của cơn mưa mùa hạ. Tôi ngồi trước thềm nhà vànhớ lại câu chuyện, bác Bãy gặp mạ
Bác Bãy là người chuyên di bắt ếch, nhái vào ban dêm. Trời càng khuya thì
4635 lượt đọc

xem thêm