truyện ma - ma đất mả lai - VietCaDao.com

truyện Ma

Ma đất Mả Lai - Unknow

Tôi tin thê’ giơ’i chu’ng ta đang sô’ng, đang đi, đang thở không chỉ co’ một không gian ba chiều nhưng còn những chiều ki’ch kha’c chư’a đựng nhiều huyền bi’ m c p mă’t thịt ta không dễ gì thâ’y được. Từ ng n x a đã co’ nhiều chuyện ma chuyện quỷ được ghi che’p lạị Ai m kh ng biê’t đê’n chử \"MA\". Thê’ nhưng khoa học thực nghiệm của ng y h m nay bao gồm trong câu “Thâ’y mơ’i tin” l m nhi u người khẳng định “l m g co’ ma”. Tôi xin kể ca’c bạn nghe một trong những chuyện co’ thật của gia đình tôị

Cuối tháng 5 năm 1979, cả gia đình tôi bầu đo n th lữ rời trại tỵ nạn Cherating Camp (Mã lai) lên trại chuyển tiê’p Belfield - Kuala-Lumpur (KL) chuẩn bị sang Úc.

Xe bus thả gia đình tôi xuống trại Belfield - KL, cả gia đình được chỉ định ở chung một túp lều quân đội cất tạm bên hông cái building cũ kỹ. Ca’i lều vải li’nh không lơ’n lă’m nhưng cũng đủ cho cả nh t i cha mẹ anh em gồm 11 người chen chu’c nhau ở chung vơ’i ba cô độc thân kha’ dễ thương, dĩ nhiên mùng ai nâ’y ngủ.

Ng y ba b a cơm, co’ nh b ’p nâ’u không phải lo, chỉ việc cầm thô’ xê’p h ng em về ăn; chờ đi kha’m sư’c khỏe v i định cự Thời gian rộng rãi, tôi tạc qua bên n y ghe sang bên kia nghe người kể chuyện. Buồn buồn kiê’m được điê’u thuô’c thơm rủ ông anh leo lên bồn nươ’c nằm chia nhau hu’t. Ở được v i ng y, tôi để y’ thâ’y ca’i trại chuyển tiê’p n y ược xây câ’t hơi lạ, dĩ nhiên l tr i n y kh ng phải câ’t lên cho tỵ nạn nhưng được modified cho tỵ nạn ở tạm. No’ lạ lă’m, trường học không ra trường học, trại li’nh cũng không phảị Tò mò đi hỏi lòng vòng thì mơ’i biê’t l tr i n y tr ơ’c đo’ l m t bịnh viện cũ.

Thời kho’a biểu ngày nào cũng như nhau, sa’ng 7 giờ lên nhà bê’p lâ’y điểm tâm; ngồi ta’n ngẫu đê’n 11 giờ nghe phòng thông tin gọi tên những người may mă’n được đi định cư ngày hôm sau; 12 giờ xê’p hàng lâ’y cơm trưa; ta’n ngẫu tiê’p chờ cho đê’n 4 giờ nghe phòng thông tin gọi loa nê’u co’ tin gì mơ’i; và chiều 6 giờ lãnh cơm tô’ị

Gia đình nào được gọi tên đi định cư sa’ng hôm â’y thì chă’c bẫm là nôn lă’m, chỉ lo să’p xê’p quần a’o và bịn rịn chia tay, chia của cũng hê’t giờ. Dđộc thân co’ chu’t tiền thì làm tiệc nhậu, tệ lă’m cũng le’n nhà bê’p nâ’u một nồi chè ăn mừng vv ... và chă’c rằng đêm â’y râ’t là kho’ ngủ, cư’ nơm nơ’p sợ ngủ quên trể chuyê’n bay kẹt lại đâ’t Mã là bỏ mẹ công co’c liều chê’t vượt biên.

Bình thường như mọi ngày, sa’ng hôm â’y, ngày 6 tha’ng 6 năm 1979, cả nhàquây quần bữa cơm sa’ng, bà chị kê’ (chị T) vừa ăn vừa kể cho mâ’y mâ’y đư’a em :- “Tô’i qua chị chui vồ mùng nằm chu’t xi’u là thiu thiu ngủ, hỏng biê’t được bao lâu, chị bổng giật mình vì co’ ai ve’n mùng chui vô!!!!”.

Đang ăn dở, mâ’y đư’a em bỏ muỗng ha’ miệng trợn mă’t nghẹ Chị T. kể tiê’p :- “Chị nhìn kỷ lại thì là bà già nào â’y, lạ hoă’c, không co’ ở trại này vì chưa gặp bả bao giờ”.

Mâ’y đư’a nhỏ bă’t đầu nhao nhao lên hỏi, chị T. ra dâ’u cho tụi no’ ngồi yên để chị kể tiê’p :- “Co’ chư’, chị hỏi bả là ai, sao lại chui vô mùng của chị” .

Co’ đư’a nãy giờ ngồi nghe quên ăn gục gặc đầu đồng y’ vơ’i câu hỏi của chị . Chị no’i tiê’p :- “Mâ’y em biê’t bả trả lời sao không ?”.

Tụi nhỏ mă’t nhìn chị, đầu lă’c theọ Chị no’i :-“ Chị vừa hỏi xong bả nhìn chị rồi no’i : “Tao vô đây nha’t mầy chư’ làm chi!!!” ”. Tụi nhỏ nhao nha’o lên :-“Bộ ma hả chị!!!, bộ ma hả!!!”.

Chị T gật đầu :- “Ừ, thì lu’c đầu chị cũng tưởng là chiêm bao, ai dè”. Chị kể tiê’p :-“Nhỏ lơ’n giờ chị co’ sợ ai, nghe bả no’i bả chui vô đây nha’t chị, chị nhìn bả rồi khi dễ no’i :”Bà muô’n nha’t thì nha’t thử coi chư’ tôi hỏng co’ sợ. Mà mă’c mơ’ gì bà lại đi nha’t tôi””. Nghe chị T no’i, mâ’y đư’a nhỏ phục ngầm là bà chị mình gan, da’m trả lời vơ’i ma, nhưng chưa đư’a nào lên tiê’ng thì chị T kể tiê’p :-“Chị hỏi xong bả trả lời :“Tao nha’t mày vì mai mày đi rồi !”. No’i xong bả chui ra rồi mâ’t biệt luôn”.

Tôi nghe xong phải buột miệng lên tiê’ng :”Chị no’i sao chư’ hôm qua văn phòng đâu co’ gọi tên tụi mình đâu mà hôm nay đi”. Tụi nhỏ cũng gật đầu đồng y’ vơ’i lời pha’t biểu của tôị Chị T no’i :-“Thì chị cũng biê’t vậy !!”.

Anh em tôi mỗi đư’a một tay, dọn dẹp bữa ăn sa’ng và tiê’p tục rong chơi coi như chuyện chị T kể chỉ là chuyện giu’p vui cho bữa ăn nhạt nhẽo thêm phần hào hư’ng. Nhưng tra’i vơ’i thông lệ hằng ngày 11 giờ, hôm â’y khoảng 10 giờ loa pho’ng thanh đã bă’t đầu lên tiê’ng :- “ Thông ba’o khẩn! thông ba’o khẩn ! Những người co’ tên sau đây chuẩn bị lên đường đi Sydney – Australia chiều nay 4 giờ ... ... Xin lặp lại, 4 giờ chiều nay ... ...”.

Cả trại lu’c â’y hầu như mọi sinh hoạt gì cũng đều ngưng hẳn lạị Ai đư’ng đâu đư’ng đo’, im lặng ngo’ng tai nghe thông ba’ọ Như ca’c bạn đoa’n, tên hai bà chị, một ông anh và tôi “bị” gọi chuẩn bị chiều nay lên đường. Vui buồn lẫn lộn, vui vì ngày định cư bâ’t chợt đê’n như một mo’n quà bâ’t ngờ, buồn vì, cha mẹ, em u’t phải ở lại đi sau, không ai phụ giu’p. Nhưng thôi, sẽ gặp lại trên đâ’t U’c, bây giờ còn phải chuẩn bị lên đường.

Hai đư’a em u’t mặt buồn so ngồi nhìn tôi gom mâ’y bộ quần a’o cũ bỏ vào tu’i vải làm tôi cũng rươm r*ơ’m nươ’c mă’t nhìn chu’ng rồi chợt nhơ’ lại chuyện chị T kể lu’c ăn sa’ng. Tôi rùng mình tưởng tượng bà già â’y chă’c đang ngồi đâu đây, trong ca’i lều này, nhìn tôi cười đă’c thă’ng.





Chương: 1 |

truyện Ma đất Mả Lai được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Ma dat Ma Lai. Để có thể đăng và đọc thêm truyện Ma cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Ma đất Mả Lai

Tôi tin thê’ giơ’i chu’ng ta đang sô’ng, đang đi, đang thở không chỉ co’ một không gian ba chiều nhưng còn những chiều ki’ch kha’c chư’a đựng nhiều huyền bi’ m c p mă’t thịt ta không dễ gì
1874 lượt đọc

Đám cưới ma

Trong giấc chiêm bao chập chờn,người cha thấy đứa con trai của mình báo mộng là anh ấy muốn lấy vợ ... ...Trong khi đó,cũng ở một huyện khác ,người mẹ nằm chiêm bao thấy đứa con gái của mình
3399 lượt đọc

xem thêm