Kinh nghiệm lạ lùng -

Lúc đó là vào tháng Hai năm 1990, tôi mới học năm đầu trường cao đẳng Oshkosh, Wisconsin. Năm đó có quá nhiều chuyện xảy ra cho tôi đến nỗi tôi đã có ý định bỏ học. Hôm đó, vì buồn bực chán nản, tôi quyết định đi dạo cho khuây khỏa tinh thần.

Cách trường tôi khoảng một dặm có một nghĩa trang. Vì đó là nơi duy nhất yên tĩnh nên tôi thả bộ đến đó. Nghĩa trang này khá rộng. Tuy vậy, miên man suy nghĩ tôi đã vào ngay giữa nghĩa trang lúc nào không hay. Khi nhìn một vòng chung quanh, tôi thấy một bé gái tóc vàng khoảng 5 tuổi mặc chiếc áo đầm dạ tiệc nhăn nheo, đi chân không và không có áo choàng. Cô bé đứng cách tôi khá xa nhưng nhìn thẳng về hướng tôi và còn đưa tay vẫy tôi. Tôi nghĩ ngay cha mẹ của cô bé phải ở gần đâu đó, bởi vì trời rất lạnh và cô không mang giày cũng không mặc áo lạnh. Phản ứng đầu tiên là tôi quay ra sau lưng nhìn coi có cha mẹ của cô không. Không có ai. Tôi quay lại hướng cũ thì không thấy cô bé đâu. Nhìn quanh cả nghĩa trang cũng không có một bóng người. Tôi lấy làm lạ, đi về hướng đó tìm sau lưng các mộ bia cũng không thấy cô bé đâu.

Trời đã chập tối, tôi bắt đầu cảm thấy ớn lạnh theo xương sống, rồi thêm cảm giác buồn nôn. Tôi vội ba chân bốn cẳng chạy về khu nội trú. Về đến nhà tôi liền kể cho bạn cùng phòng và các người bạn khác những điều tôi trông thấy. Tất cả chúng tôi cùng nhau cố tìm ra một sự giải thích hợp lý nhưng dĩ nhiên là không làm được. Mấy ngày liên tiếp, hiện tượng đó cứ ám ảnh tôi ngày đêm nhưng tôi cố gắng lơ đi. Ðến ngày thứ ba, tôi nằm mơ thấy cô bé đó, chính cô ta. Cô bé nói cho tôi biết cô tên là Clara. cô là một người trong họ hàng và là thiên thần hộ mệnh của tôi.

Hôm sau tôi gọi điện thoại cho mẹ tôi và kể lại chuyện ở nghĩa trang và giấc mơ. Tình cờ lúc đó mẹ tôi có dì tôi ở xa đến thăm hàng năm, đang ở đó bên cạnh mẹ. Khi tôi kể ra tên của cô bé trong giấc mơ, mẹ tôi thốt lên: \"Chúa ơi!\". Rồi mẹ tôi qua sang hỏi dì vài điều gì đó. Té ra chuyện là thế này.

Vào thời kỳ khủng hoảng đầu thập niên ba mươi, mẹ tôi còn bé lắm. Ông bà ngoại có tới mười một đứa con. Không ai sống qua khỏi sáu tuổi. Mẹ tôi là một trong ba người con sống sót qua nạn đói. Một trong tám đứa trẻ bị chết có tên là Clara. Ðó là một người dì của tôi, chết lúc năm tuổi. Dì là người duy nhất trong gia đình có tóc vàng.

Từng chi tiết trong câu chuyện trên đây đều hoàn toàn có thật.


ThayBoiMu dịch từ một truyện bằng Anh Ngữ của một tác giả vô danh.





Chương: 1 |

truyện Kinh nghiệm lạ lùng được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Kinh nghiem la lung. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Đẻ Lạ

Ở Vạn Ninh, tỉnh Quảng Yên, có một người đàn bà có chửa được bảy, tám tháng, mắc bệnh mà chết. Nhà chồng chị ta nghèo quá, vợ chết không có tiền để làm đám tang cho chị, không có tiền
2134 lượt đọc

Quan tài cô đơn

Truyện kể về một bác sĩ trẻ, mới ra trường, tên là Nam và vì anh là bác sĩ nên không tin vào chuyện ma qủỵTrong thời gian đi học xa nhà anh phải mướn một căn nhà để ở vàsau một thời gian tìm
3251 lượt đọc

Hồn ma của người bạn thân

Ðây là chuyện thật về cái chết người bạn thân nhất của tôi, và đời sống bên kia. Trở lại ba năm về trước... Vào một buổi tối thứ 7, M. và tôi đang đi mua sắm tại cửa tiệm quần áo nổi
2189 lượt đọc

Con dao chọc tiết

Trong khi chờ đợi tác giả viết tiếp truyện tiéng gọi của tử thần thì xin mời các bạn đọc truyện Ma này...................

Câu chuyꮮ xảy ra tại một ngôi làng kia có tên là làng Tân Hiệp. Dân
2853 lượt đọc

Cuộc gặp gở rợn người

Chuyện xảy ra ở VN vào thập niên 90. Quang là sinh viên năm thứ ba ở một trường đại học tỉnh. Vì là học trò nghèo đi học xa nên hễ cứ đến hè là Quang về thăm gia đình. Cũng giống như những
3062 lượt đọc

Hàn Việt Tử

Hàn Việt Tử

Hàn Việt Tử họ Lệnh Hồ , tuy gia thế đã mấy đời hành nghề thương mại , nhưng phong tư tươi đẹp mặt mũi bảnh bao , lại thêm cái tài đàn ngọt hát hay, thơ văn thi phú hơn đời.
2109 lượt đọc

Trần Châu Như

Hoài âm huyện có người tiểu thương tên là Chương Thu mở một quán bán rượu bên một con lộ lớn ở mé Bắc thành, để bán cho khách vãng lai. Trong quán bàn ghế bày biện có phần gọn gàng sạch
2782 lượt đọc

Mắt ma

Một hôm tụi tôi và đứa em trai đang ngồi học thấy má tôi lên xin phép cho chúng tôi về nữa chừng là tôi biết tối nay là ngày mình .đị (vượt biên) đâỵ Ôm cặp sách theo má về mà trong lòng
3131 lượt đọc

...

Người Việt ở ngoại quốc nói chung, ở Hoa Kỳ nói riêng, sau hơn mấy mươi năm lưu lạc đã trở thành một biểu tượng sâu sắc và gương mẫu khiến cho đa số người dị chủng dành cho sự thán
2644 lượt đọc

Bụi tre đầu làng

Gió thổi từng cơn, mang theo hơi ẩm của cơn mưa mùa hạ. Tôi ngồi trước thềm nhà vànhớ lại câu chuyện, bác Bãy gặp mạ
Bác Bãy là người chuyên di bắt ếch, nhái vào ban dêm. Trời càng khuya thì
5203 lượt đọc

xem thêm