Hồn ma của người bạn thân -

Ðây là chuyện thật về cái chết người bạn thân nhất của tôi, và đời sống bên kia. Trở lại ba năm về trước... Vào một buổi tối thứ 7, M. và tôi đang đi mua sắm tại cửa tiệm quần áo nổi tiếng The Gap, lúc đó M. hỏi tôi có muốn đi trượt tuyết ở Colorado Mountain với gia đình của bạn ấy vào mùa Giáng Sinh không. Tôi đáp:

- Ði. Nhưng mà H. không biết trượt tuyết.

- Ðược rồi, không sao đâu. M. sẽ dạy cho.

Rồi chúng tôi sắp xếp mọi thứ, ba tuần lễ sau chúng tôi lên đường.

Chúng tôi đến Aspen khoảng 10:00 giờ đêm. Lúc đó đã trễ cho nên không đi trượt tuyết được, chúng tôi mới lái xe về khách sạn. Sau khi lấy hết quần áo ra cất vào tủ M. rủ tôi ra ngoài xem tuyết và ngắm cảnh vật xung quanh. Tôi đồng ý ngay và chúng tôi khoác tay nhau đi xuống cầu thang ra khỏi khách sạn. Quào! Tuyết trắng thật là đẹp quá. Vì hôm đó cũng là ngày rằm nên cảnh vật xung quanh thấy rất rõ chỉ trừ rừng thông trước mặt thì hơi âm u một chút. Chúng tôi mãi miết đứng đó nhìn ngắm và thưởng thức cảnh vật, hít thở không khí mùa đông mà không nói với nhau một lời nào. Bỗng chúng tôi nghe một tiếng hú rất rùng rợn kéo dài. Tôi giựt mình hỏi:

- Tiếng gì vậy!?

- Hình như là tiếng tru của chó sói, M. trả lời và nói tiếp:

- Chó sói cũng sống ở Colorado nữa sao?

Vừa lúc đó, chúng tôi lại nghe tiếng hú nhưng lần này gần hơn lần trước. Tôi nhìn chung quanh để xem có người nào ở đó nữa không nhưng không có ai khác ngoại trừ hai đứa tôi. Bỗng dưng M. thét lên, tôi vội quay lưng lại thì thấy một con chó sói. Nó rất lớn màu đen có răng nanh nhọn hoắt, nó chỉ cách xa chúng tôi khoảng 6 thước.

- Nhanh lên M.. Hãy chạy về khách sạn mau, tôi nói với một giọng run run.

Chúng tôi từ từ thụt lùi lại hy vọng con sói đừng có theo chúng tôi nữa. Nhưng nó vẫn lầm lũi đi tới gần hơn và hai cặp mắt cứ nhìn chầm chập vào chúng tôi.

- CHẠY! M. kêu lên.

- Ðừng, nó sẽ rượt bắt chúng mình. Tôi cãi lại.

Nhưng M. đã bỏ chạy mặc kệ tôi nói gì, và con sói đuổi theo sau.

- M.!!! Tôi la lớn.

Nhưng trễ rồi. Con sói đã vồ chụp lấy M..

- Cứu chúng tôi với. Tôi la thật lớn và lập đi lập lại nhiều lần, nhưng không có ai nghe. Còn con sói đen thì cứ nhằm mặt của M. mà cấu xé.

- Cứu tôi với, H.! M. nói với một giọng van lơn.

Lúc đó tôi sợ quá không biết làm gì hơn là ba chân bốn cẳng chạy về khách sạn gọi người ra cứu. Tôi cố gắng chạy thật mau, vừa chạy tôi vừa nghe ở đằng sau lưng tiếng cầu cứu của M. văng vẳng:

- ÐỪNG... ! ÐỪNG ÐI...! HÃY Ở LẠI ÐÂY GIÚP M....

Khi chạy đến khách sạn, tôi mở cửa vào và la thật lớn:

- CỨU BẠN TÔI. BẠN TÔI BỊ CHÓ SÓI CẮN. HÃY CỨU BẠN TÔI, MAU LÊN!!!

Sau đó ba người đàn ông cùng chạy ra ngoài với tôi. Chúng tôi chạy đến nơi con sói vẫn còn đang cắn xé M.. Một người thì lấy cái cây thật lớn đập mạnh vào con sói, còn hai người kia thì lượm đá ném liên tục vào con sói. Có lẽ con sói nghĩ rằng nó không thể chống cự lại được nên đành lủi thủi bỏ vào rừng.

- M.... Tôi vừa kêu vừa chạy đến nơi bạn đang nằm. M.! M.! Có sao không? Nhưng M. không trả lời. Lúc đó, tôi ngồi xuống ôm M. vào lòng và những giọt nước mắt của tôi đã lã tả rơi xuống thân thể đầy máu của M. .

Tôi đã gọi tên của M. nhiều lần, nhưng bạn ấy vẫn nằm im lìm, thân thể còn đó nhưng linh hồn của M. đã ra khỏi thể xác đau đớn của mình từ lúc nào rồi. Sau vài phút, ba mẹ của M. và người em của M. đều đến hiện trường rồi chúng tôi ôm nhau mà khóc. Bạn thân của tôi thật sự rời bỏ cõi đời.

Ðến ngày chôn cất M., ba của M. hỏi tôi chuyện gì thật sự đã xảy ra đêm hôm đó, nhưng tôi không thể nào kể cho ông biết, vì mặc cảm tội lỗi cứ ám ảnh tôi hoài. Cho đến hai tuần lễ sau ngày chôn cất của M. xong, tôi mới kể lại đầu đuôi câu chuyện cho cả nhà M. nghe. Tôi rất là hối hận trong lòng vì nếu tôi không bỏ đi có thể M. sẽ không có chết. Tôi nghĩ rằng M. cũng hận tôi lắm.

Khoảng 3 tuần sau khi an táng M. xong, tôi thấy M. đến nhà tôi. M. đến không phải bằng thân thể mà bằng hồn ma. Lần đầu tiên tôi thấy bạn ấy hiện về là vào một đêm khuya mà tôi cứ tưởng rằng mình đã nằm mơ. Lúc đó tôi thấy mặt mày của M. có nhiều vết thẹo còn quần áo thì dính đầy đất cát. Khi thấy M. tôi vui mừng hớn hở cứ ngỡ rằng M. vẫn còn sống:

- M.! Bạn không có chết! M. à, cho H. xin lỗi vì lúc đó sợ quá không biết làm gì nên đã bỏ M. lại một mình.

- Tất cả đều là lỗi của mày, M. nói với một giọng thật lạnh lùng. Lúc đó tôi không thấy M. mở miệng nói, nhưng tôi có thể nghe được.

- M. à! Cho H. xin lỗi vì đã bỏ M. ở lại đó.

- Tất cả đều là lỗi của mày, nếu mày không chạy đi như một đứa hèn nhát thì tao đâu có chết. Nói xong M. lấy vài món đồ trên bàn ném vào người tôi.

- M.! Dừng tay lại! Bạn làm gì vậy? Hãy dừng tay lại! Vừa khóc tôi vừa nói.

- Tất cả đều là lỗi của mày. Ðồ hèn nhát!!! Bạn ấy vừa liệng đồ đạc vào tôi vừa nói. Nói xong thì bạn ấy biến mất.

Hầu như mỗi đêm M. đều đến nhà tôi để buộc tội và trách cứ tôi đã để bạn ấy chết. Tôi đã dọn nhà ba lần nhưng hồn ma của người bạn thân tên M. vẫn cứ hiện đến như thường...





Chương: 1 |

truyện Hồn ma của người bạn thân được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Hon ma cua nguoi ban than. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Ma quá gian xe

Ðây là một câu chuyện hoàn toàn có thật. Chuyện dã xãy ra với người cậu của tôi vào lúc dêm khuyạ

Gia dình cậu của tôi rất nghèo, cho nên cậu tôi thường thư\"c khuya dể di lấy cà rem (ice
2565 lượt đọc

Con mèo đen

Về câu chuyện thần mật vào loại kỳ cục nhất mà tôi sắp hạ bút viết đây, tôi không chờ đợi cũng như không yêu cầu ai tin cả. Mà có mất trí mới đi chờ đợi như thế, vì chính bản thân
2566 lượt đọc

Kinh nghiệm lạ lùng

Lúc đó là vào tháng Hai năm 1990, tôi mới học năm đầu trường cao đẳng Oshkosh, Wisconsin. Năm đó có quá nhiều chuyện xảy ra cho tôi đến nỗi tôi đã có ý định bỏ học. Hôm đó, vì buồn bực chán
2511 lượt đọc

Cái đầu búp bê

Búp Bê Ma

Chuyện đã xảy ra từ lâu lắm rồi nhưng tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Những sự kiện lạ lùng như những tiếng động, những bước chân đi, những bóng đen ẩn hiện và đồ đạc trong nhà
2156 lượt đọc

Hoá thân (hiện hồn)

Vợ chồng anh chị Khảm là người hiền lành hiểu theo ý nghĩa bình thường. Họ làm ăn chăm chỉ chí cốt. Dạo còn ở trong nước, cả hai anh chị đã quyết chí tìm đủ mọi cách để mong sao thoát ly
2068 lượt đọc

Bụi tre đầu làng

Gió thổi từng cơn, mang theo hơi ẩm của cơn mưa mùa hạ. Tôi ngồi trước thềm nhà vànhớ lại câu chuyện, bác Bãy gặp mạ
Bác Bãy là người chuyên di bắt ếch, nhái vào ban dêm. Trời càng khuya thì
5203 lượt đọc

Cuộc gặp gở rợn người

Chuyện xảy ra ở VN vào thập niên 90. Quang là sinh viên năm thứ ba ở một trường đại học tỉnh. Vì là học trò nghèo đi học xa nên hễ cứ đến hè là Quang về thăm gia đình. Cũng giống như những
3062 lượt đọc

Giất mọng khủng khiếp

Gia đình bác Tám được nhà nước tặng cho một că n nhà ở đầu xóm đá, đó là một điều mà bác Tám không bao giờ mơ tới. Bác Tám chỉ cần một că n nhà lá là đủ cho cha con bác sống tạm trong
2827 lượt đọc

Ngủ với ma

Ðêm hôm đó, tôi và ba người bạn ngồi làm bài ở phòng khách đến thật khuya, chúng nói với nhau rằng đêm nay tất cả sẽ ngủ ở phòng khách. Vào khoảng một giờ rưỡi khuya, tất cả bạn của tôi
2880 lượt đọc

Ma nhập

Jessica Tâm Giao đang cùng gia đình ăn sáng, bỗng chuông điện thoại trong nhà nàng reo vang. Cuộc điện đàm ngắn ngủi chưa đầy một phút, nàng đã hoảng hốt buông máy xuống bằng một dáng điệu thẫn
2054 lượt đọc

xem thêm