Hồn ma của người bạn thân -

Ðây là chuyện thật về cái chết người bạn thân nhất của tôi, và đời sống bên kia. Trở lại ba năm về trước... Vào một buổi tối thứ 7, M. và tôi đang đi mua sắm tại cửa tiệm quần áo nổi tiếng The Gap, lúc đó M. hỏi tôi có muốn đi trượt tuyết ở Colorado Mountain với gia đình của bạn ấy vào mùa Giáng Sinh không. Tôi đáp:

- Ði. Nhưng mà H. không biết trượt tuyết.

- Ðược rồi, không sao đâu. M. sẽ dạy cho.

Rồi chúng tôi sắp xếp mọi thứ, ba tuần lễ sau chúng tôi lên đường.

Chúng tôi đến Aspen khoảng 10:00 giờ đêm. Lúc đó đã trễ cho nên không đi trượt tuyết được, chúng tôi mới lái xe về khách sạn. Sau khi lấy hết quần áo ra cất vào tủ M. rủ tôi ra ngoài xem tuyết và ngắm cảnh vật xung quanh. Tôi đồng ý ngay và chúng tôi khoác tay nhau đi xuống cầu thang ra khỏi khách sạn. Quào! Tuyết trắng thật là đẹp quá. Vì hôm đó cũng là ngày rằm nên cảnh vật xung quanh thấy rất rõ chỉ trừ rừng thông trước mặt thì hơi âm u một chút. Chúng tôi mãi miết đứng đó nhìn ngắm và thưởng thức cảnh vật, hít thở không khí mùa đông mà không nói với nhau một lời nào. Bỗng chúng tôi nghe một tiếng hú rất rùng rợn kéo dài. Tôi giựt mình hỏi:

- Tiếng gì vậy!?

- Hình như là tiếng tru của chó sói, M. trả lời và nói tiếp:

- Chó sói cũng sống ở Colorado nữa sao?

Vừa lúc đó, chúng tôi lại nghe tiếng hú nhưng lần này gần hơn lần trước. Tôi nhìn chung quanh để xem có người nào ở đó nữa không nhưng không có ai khác ngoại trừ hai đứa tôi. Bỗng dưng M. thét lên, tôi vội quay lưng lại thì thấy một con chó sói. Nó rất lớn màu đen có răng nanh nhọn hoắt, nó chỉ cách xa chúng tôi khoảng 6 thước.

- Nhanh lên M.. Hãy chạy về khách sạn mau, tôi nói với một giọng run run.

Chúng tôi từ từ thụt lùi lại hy vọng con sói đừng có theo chúng tôi nữa. Nhưng nó vẫn lầm lũi đi tới gần hơn và hai cặp mắt cứ nhìn chầm chập vào chúng tôi.

- CHẠY! M. kêu lên.

- Ðừng, nó sẽ rượt bắt chúng mình. Tôi cãi lại.

Nhưng M. đã bỏ chạy mặc kệ tôi nói gì, và con sói đuổi theo sau.

- M.!!! Tôi la lớn.

Nhưng trễ rồi. Con sói đã vồ chụp lấy M..

- Cứu chúng tôi với. Tôi la thật lớn và lập đi lập lại nhiều lần, nhưng không có ai nghe. Còn con sói đen thì cứ nhằm mặt của M. mà cấu xé.

- Cứu tôi với, H.! M. nói với một giọng van lơn.

Lúc đó tôi sợ quá không biết làm gì hơn là ba chân bốn cẳng chạy về khách sạn gọi người ra cứu. Tôi cố gắng chạy thật mau, vừa chạy tôi vừa nghe ở đằng sau lưng tiếng cầu cứu của M. văng vẳng:

- ÐỪNG... ! ÐỪNG ÐI...! HÃY Ở LẠI ÐÂY GIÚP M....

Khi chạy đến khách sạn, tôi mở cửa vào và la thật lớn:

- CỨU BẠN TÔI. BẠN TÔI BỊ CHÓ SÓI CẮN. HÃY CỨU BẠN TÔI, MAU LÊN!!!

Sau đó ba người đàn ông cùng chạy ra ngoài với tôi. Chúng tôi chạy đến nơi con sói vẫn còn đang cắn xé M.. Một người thì lấy cái cây thật lớn đập mạnh vào con sói, còn hai người kia thì lượm đá ném liên tục vào con sói. Có lẽ con sói nghĩ rằng nó không thể chống cự lại được nên đành lủi thủi bỏ vào rừng.

- M.... Tôi vừa kêu vừa chạy đến nơi bạn đang nằm. M.! M.! Có sao không? Nhưng M. không trả lời. Lúc đó, tôi ngồi xuống ôm M. vào lòng và những giọt nước mắt của tôi đã lã tả rơi xuống thân thể đầy máu của M. .

Tôi đã gọi tên của M. nhiều lần, nhưng bạn ấy vẫn nằm im lìm, thân thể còn đó nhưng linh hồn của M. đã ra khỏi thể xác đau đớn của mình từ lúc nào rồi. Sau vài phút, ba mẹ của M. và người em của M. đều đến hiện trường rồi chúng tôi ôm nhau mà khóc. Bạn thân của tôi thật sự rời bỏ cõi đời.

Ðến ngày chôn cất M., ba của M. hỏi tôi chuyện gì thật sự đã xảy ra đêm hôm đó, nhưng tôi không thể nào kể cho ông biết, vì mặc cảm tội lỗi cứ ám ảnh tôi hoài. Cho đến hai tuần lễ sau ngày chôn cất của M. xong, tôi mới kể lại đầu đuôi câu chuyện cho cả nhà M. nghe. Tôi rất là hối hận trong lòng vì nếu tôi không bỏ đi có thể M. sẽ không có chết. Tôi nghĩ rằng M. cũng hận tôi lắm.

Khoảng 3 tuần sau khi an táng M. xong, tôi thấy M. đến nhà tôi. M. đến không phải bằng thân thể mà bằng hồn ma. Lần đầu tiên tôi thấy bạn ấy hiện về là vào một đêm khuya mà tôi cứ tưởng rằng mình đã nằm mơ. Lúc đó tôi thấy mặt mày của M. có nhiều vết thẹo còn quần áo thì dính đầy đất cát. Khi thấy M. tôi vui mừng hớn hở cứ ngỡ rằng M. vẫn còn sống:

- M.! Bạn không có chết! M. à, cho H. xin lỗi vì lúc đó sợ quá không biết làm gì nên đã bỏ M. lại một mình.

- Tất cả đều là lỗi của mày, M. nói với một giọng thật lạnh lùng. Lúc đó tôi không thấy M. mở miệng nói, nhưng tôi có thể nghe được.

- M. à! Cho H. xin lỗi vì đã bỏ M. ở lại đó.

- Tất cả đều là lỗi của mày, nếu mày không chạy đi như một đứa hèn nhát thì tao đâu có chết. Nói xong M. lấy vài món đồ trên bàn ném vào người tôi.

- M.! Dừng tay lại! Bạn làm gì vậy? Hãy dừng tay lại! Vừa khóc tôi vừa nói.

- Tất cả đều là lỗi của mày. Ðồ hèn nhát!!! Bạn ấy vừa liệng đồ đạc vào tôi vừa nói. Nói xong thì bạn ấy biến mất.

Hầu như mỗi đêm M. đều đến nhà tôi để buộc tội và trách cứ tôi đã để bạn ấy chết. Tôi đã dọn nhà ba lần nhưng hồn ma của người bạn thân tên M. vẫn cứ hiện đến như thường...





Chương: 1 |

truyện Hồn ma của người bạn thân được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Hon ma cua nguoi ban than. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Ma trên cầu 13

Cứ mỗi vùng đều có những câu chuyện huyền thoại ma quái mà người ta thường truyền miệng từ người này sang người khác. Nhưng đây là kinh nghiệm của chính bản thân tôị

Để tôi kể về
2198 lượt đọc

Người hoá cá

Thái, người trên bốn mươi, làm một chức sở trưởng sở tại Phủ đường Khiêm Chương ở Tứ Xuyên. Phủ quan là một người họ Chu, đồng liêu với ông ta là hai viên phụ tá Lê và Bạch. Mùa thu
3127 lượt đọc

Ma đem Halloween

Lúc tôi lên bảy gia đình tôi dọn về sống ở Cleveland Ohio trong một khu trung cư lớn gọi là Clifton Manor. Khu trung cư này đã xây lâu năm nên rất cổ xưa và cũ kỷ với những vòng sắt cong chạy dài
2106 lượt đọc

Ơi Trang!

mot buoi chieu tren con duong THANH NIEN toi di hoc ve ,dang lang thang tren chiec xe duoc cha moi mua cho thi bat chot toi nhin thay mot co gai khoang 19,20 tuoi rat xinh dang di doc theo con duong, von tinh mau gai toi chay tu tu theo co va buong
1409 lượt đọc

Hàn Việt Tử

Hàn Việt Tử

Hàn Việt Tử họ Lệnh Hồ , tuy gia thế đã mấy đời hành nghề thương mại , nhưng phong tư tươi đẹp mặt mũi bảnh bao , lại thêm cái tài đàn ngọt hát hay, thơ văn thi phú hơn đời.
2153 lượt đọc

Bài hát chết người

Có thể nào một bài hát làm cho người nghe nó phải chết không? Nghe có vẻ phi lý, nhưng đó là sự thật đối với một bài hát mang tên Gloomy Sundaỵ

\"Gloomy Sunday\" là tên của một bài hát kể về 1
2459 lượt đọc

Hồn thiếu nử Biên Hoà

Toi^ dánh vaì dong` rôì tính post thử lên xem có chạy không? Thành thử chưa viêt\' nhiêù. Bây giờ tôi xin kể ...

Vaò cuôí tháng 4 năm 1975, lúc dó chiến tranh dến lúc cao diêm?, Bắc quân coi như dã dưt\'
3328 lượt đọc

Bút máu

Lương Sinh người ở Mãn Châu, con nhà thế phiệt, nổi tiếng thông minh đỉnh ngộ từ khi tóc để trái đào. Lên tám đã giỏi thơ ca, từ phú, ai cũng ngợi khen là bậc thần đồng.

Năm lên mười hai,
2441 lượt đọc

Ma hay tưởng tượng

Tui với cô bạn gái lên đi thăm ông già thằng bạn đau gần chết ở bệnh viện ở một nơi khá xạ Lúc này ổng đã vào coma không còn biết gì cả nên tụi tui mướn motel ở tạm. Vài ngày sau được
2390 lượt đọc

Người mẹ ma

câu chuyệ nầy bắt dâu tu môt nơi làng quê, trông làng dó có môt cô gái rât là dẹp , cô ta tên Tuyết, cô ta cái gì cũng giỏi cã tròng làng ai cũng thương cũng miên, trông bụng họ cứ ước ràng niêu
4962 lượt đọc

xem thêm