truyện ma - đứa con ma! - VietCaDao.com

truyện Ma

Đứa Con Ma! -

Vào thời thơ ấu, lúc đó tôi khoảng 8 – 9 tuổi, gia đình dọn đến một vùng quê hẻo lánh để tìm sự yên tĩnh và không khí đồng quê mát mẻ, thiên nhiên. Mửi ngày vào sáng sớm ba mẹ tôi ra đồng làm việc cầy cấy và chăn nuôi gia súc; còn tôi, lúc đó đang là mùa hè nên chỉ ở nhà trông nom nhà cửa, nhiều khi buồn chán tôi thường đi ra ngoài dạo mát.

Một hôm đang tung tăng đuổi theo mấy chú bướm thì tôi nghe có tiếng ai đó đang gọi mình, khi quay lại tôi chỉ thấy một bà già trạc 60 tuổi đang vẫy tay quắt mình. Tôi đi đến gần thì bà ta mỉm cười và nói:

- Nhà bà ở cách đây không xa. Mửi ngày bà đều đi bộ ngang qua đây thấy con chơi đùa vui vẻ trong vườn nên bà không có ý quấy rầy, nhưng hôm nay bà thấy con chạy về phía căn nhà đó, vừa nói bà vừa đưa tay chỉ về phía trước, nên bà mới lên tiếng gọi con trở lại... Bà ngừng lại một vài phút, sau đó bà lấy tay xoa đầu tôi rồi nói tiếp:

- Căn nhà đó rất là ma quái, con không nên đến gần.

Khi nghe đến ma quái, tôi trợn hai mắt lên kinh ngạc hỏi:

- Bà ơi! Sao bà biết.

Bà kéo tôi lại ngồi trên một thân cây nằm ngã gần đó rồi với một giọng chậm rãi bà kể:
Vào khoảng 1880, có một cặp vợ chồng và 3 đứa con gái dọn vào căn nhà đó ở. Ðứa con gái lớn 8 tuổi, đứa kế 5, và đứa út chỉ được 3 tuổi mà thôi. Mọi người chung quanh đây ai cũng yêu mến gia đình này, vì cặp vợ chồng này rất là tử tế và vui vẻ, nhưng đối với đứa con gái 8 tuổi khi gặp nó ai cũng có cảm giác rằng nó rất kỳ lạ, lạnh lùng và quái dị...

Nhiều khi hai đứa em chơi đùa vui vẻ, đong đưa trên chiếc xích đu ngoài sân thì đứa con gái 8 tuổi chỉ ngồi đó chăm chăm nhìn với cặp mắt lạnh lùng băng giá như là nó đang ghen tức vậy đó. Còn khi hàng xóm đến thăm, nó rất là lễ phép, và không bao giờ cằn nhằn hay hửn xượt với cha mẹ, nhưng trên khuôn mặt nó lúc nào cũng nở một nụ cười nham hiểm.

Rồi một hôm, cả gia đình 5 người bửng dưng biến mất một cách kỳ lạ. Hàng xóm đều lo lắng hỏi thăm xa gần nhưng không một ai biết gia đình này đã đi đâu. Cuối cùng họ báo cảnh sát.

Trưởng ty cảnh sát liền ra lệnh cho một nhóm người đến để điều tra. Khi nhóm này đến lục soát khắp nơi nhưng họ chỉ tìm thấy xác của hai vợ chồng đã bị người ta giết chết trên giường một cách kỳ bí, còn ba đứa con thì không thấy bóng dáng nơi đâu. Sau khi kiểm soát trong nhà xong, họ ra ngoài sân thì thấy ngay bên dưới chiếc xích đu có hai mô đất vừa mới đắp, đất hãy còn đậm màu và ươn ướt. Cả nhóm hết thảy là năm người lấy tay bới đất lên. Ðào chừng 1 thước, họ thấy 2 cái xác cứng đơ của hai đứa nhỏ, còn đứa 8 tuổi họ tìm mãi mà vẫn không thấy nơi đâu. Ai cũng nghĩ có thể đứa con gái này đã bị bắt cóc rồi. Cả làng đều hồi hộp lo sợ cho số phận của đứa con gái này, nhưng đến chiều cả làng điều chấn động bởi một tin từ nơi cảnh sát cho biết rằng sự thật gia đình này chỉ có hai người con gái mà thôi. Vậy người con gái 8 tuổi này là ai, không người nào có thể giải thích được... Từ đó, không còn ai đến ở trong căn nhà này nữa. Nhưng vào những đêm khuya hay những ngày mưa gió, người ta thường nghe tiếng cười rùng rợn của đứa con gái 8 tuổi phát ra từ trong nhà bỏ hoang này. Có nhiều người còn thấy bóng dáng của đứa con gái ngồi trên xích đu đong đưa và cười một cách nham hiểm.

Kể xong câu chuyện bà già đứng lên quay bước đi về. Vừa đi bà vừa nói:

- Nhà bà cách đây chỉ 5 căn. Khi nào rảnh con xin phép cha mẹ đến nhà bà chơi.

Tôi vừa vẫy tay chào, vừa nói:

- Dạ.

Lúc này hoàng hôn cũng vừa buông xuống, những ánh tà dương màu hồng tím nhuộm khắp cả bầu trời. Xa xa từng đàn chim đang bay về tổ... Và ba mẹ tôi cũng đã trở về nhà sau một ngày mệt nhọc ngoài đồng áng.

Sau khi ăn cơm tối xong, tôi leo lên gác nhìn sang hướng ngôi nhà mà bà già đã kể hồi chiều. Dưới ánh trăng lưỡi liềm treo trên nền trời đầy sao, tôi thấy rõ hơn. Căn nhà này nằm trên một khoảng đất rộng khoảng một mẫu, xung quanh nhà mọc rất nhiều cỏ dại. Ngoài ra tôi còn thấy được phía sau khu vườn có chiếc xích đu đã xiêu vẹo, lâu lâu gặp cơn gió thổi mạnh chiếc xích đu hơi di động một chút. Càng nhìn tôi càng bị nó quyến rũ, càng khiêu khích trí óc tò mò non nớt của tôi. Cuối cùng tôi nói với chính mình: “Ngày mai, ta sẽ qua bên đó làm quen với con ma 8 tuổi. Hihihi!”...

Sáng ngày hôm sau, ba mẹ tôi vừa ra khỏi nhà thì tôi cũng khóa cửa lần mò đi qua căn nhà bỏ hoang cách nhà tôi chỉ một đám cỏ lao và một con sông cạn. May là lúc đó là mùa hè cây cỏ vàng úa và thưa thớt nên tôi dễ định được hướng mình đi và không sợ lạc trong đám cỏ lao cao ngất trời. Chỉ năm phút sau, tôi đã đứng trước căn nhà bỏ hoang. Nhìn tường vôi, cột trụ gẫy đổ tiêu điều, tôi không dám bước vào sợ nhà sụp đè chết nên tôi chỉ đứng ở ngoài mà nhìn vào. Ở trong nhà không có tối lắm vì ánh sáng xuyên qua những vết nứt trên tường và những khung cửa sổ bị bể kiếng, nên tôi có thể thấy được ở trong nhà còn có vài cái bàn và vài cái ghế hư hỏng và xiêu vẹo, tất cả đều được phủ bởi một lớp bụi dầy đặc. Ðang nhìn tới nhìn lui, bửng nhiên tôi nghe một vài tiếng xột xoạt ở tầng lầu trên.

À! Tôi quên nói với các bạn là nhà này có hai tầng, nhưng nhìn xa nó giống như một tầng vì tầng trên chỉ như một căn gác nhỏ.

Tôi vội đi thụt lùi ra ngoài hơi xa một chút để nhìn lên tầng thứ hai. Vừa ngước cổ lên, tôi thấy, qua cánh cửa sổ đã bị rạn nứt nhiều nơi, một hình bóng của người con gái độ chừng tuổi tôi, với mái tóc đen dài che một nửa khuôn mặt trắng bệch, đang làm dấu kêu tôi vào nhà. Không hiểu tại sao lúc đó tôi lại định bước vào nhà nhưng vội đổi ý ngay lập tức khi thấy đứa con gái ném cho tôi một nụ cười ma quái; thay vì đi vào căn nhà hoang tôi lại quay lưng nhắm thẳng hướng nhà mình mà chạy. Vừa chạy tôi vừa nghe thấy giọng cười ác quỷ của nó vang vọng trong đầu của tôi rất rõ ràng.

Cũng từ đó tôi không bao giờ dám đi ngang hay bén mạng tới căn nhà bỏ hoang này, kể cả những đứa con nít hàng xóm... Có nhiều đêm đang ngủ, tôi nghe tiếng cười ma quái đó trửi lên... Giựt mình thức dậy nhìn dáo dác tôi mới biết mình chỉ nằm mơ, nhưng mồ hôi cũng đã toát ra đầm đìa...


*** Ðây là câu chuyện thật, nó xảy ra đã mười mấy năm rồi nhưng giọng cười ma quái của đứa con gái đó cứ mãi ám ảnh tôi cho đến ngày nay.





Chương: 1 |

truyện Đứa Con Ma! được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Dua Con Ma!. Để có thể đăng và đọc thêm truyện Ma cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Một án mạng

Ddó là một căn nhà vắng vẻ nằm trên đôìthông cuả thành phố Ddà Lạt nổi tiếng thơ mộng của Việt Nam. Một ngôi nhà tồi tàn khá cổ kính, mang đậm nét qúy tộc cuả thế kỉ 19, xung quanh ngôi
1943 lượt đọc

Tiếng Cười Trong Đêm Khuya

Ha... hạ.hạ.ha! há..há..a..ha! Hú... hu... hụ.hu... u!

Thiệt là hãi hùnh, khi không sao lại có tiếng cười ai đó văng vẳng trong đêm làm cho bất cứ ai nghe được cũng cảm thấy rợn người... Sáng hôm
1602 lượt đọc

Người hoá cá

Thái, người trên bốn mươi, làm một chức sở trưởng sở tại Phủ đường Khiêm Chương ở Tứ Xuyên. Phủ quan là một người họ Chu, đồng liêu với ông ta là hai viên phụ tá Lê và Bạch. Mùa thu
2616 lượt đọc

Tiếng nhạt trong đêm

Khi vừa tròn mười một tuổi, tôi nghĩ tất cả mọi thứ lúc nào cũng tươi đẹp cho đến khi ba tôi bị bắn chết vì một bóp tiền chỉ có vài đồng để mua thuốc lá mà thôi. Sau khi ba mất, đời
1586 lượt đọc

Người mẹ ma

câu chuyệ nầy bắt dâu tu môt nơi làng quê, trông làng dó có môt cô gái rât là dẹp , cô ta tên Tuyết, cô ta cái gì cũng giỏi cã tròng làng ai cũng thương cũng miên, trông bụng họ cứ ước ràng niêu
3583 lượt đọc

Lò sát sinh

Cả cái làng ở gần biên giơi Việt -Miên này xôn xao vìcái tin lò sát sinh Tấn Hưng đóng cửa, vì cái lò sát sinh này là nơi cung cấp công ăn việc làm cho phần lớn thanh niên làng này. Ông Tấn Hưng cho
2607 lượt đọc

Ma đem Halloween

Lúc tôi lên bảy gia đình tôi dọn về sống ở Cleveland Ohio trong một khu trung cư lớn gọi là Clifton Manor. Khu trung cư này đã xây lâu năm nên rất cổ xưa và cũ kỷ với những vòng sắt cong chạy dài
1622 lượt đọc

...

Người Việt ở ngoại quốc nói chung, ở Hoa Kỳ nói riêng, sau hơn mấy mươi năm lưu lạc đã trở thành một biểu tượng sâu sắc và gương mẫu khiến cho đa số người dị chủng dành cho sự thán
2001 lượt đọc

Kinh nghiệm lạ lùng

Lúc đó là vào tháng Hai năm 1990, tôi mới học năm đầu trường cao đẳng Oshkosh, Wisconsin. Năm đó có quá nhiều chuyện xảy ra cho tôi đến nỗi tôi đã có ý định bỏ học. Hôm đó, vì buồn bực chán
2040 lượt đọc

Cánh bướm trắng

Vào khoảng thập niên 1940 lúc phong trào kháng Pháp đang lên cao độ, tại một thị trấn nhỏ có một cặp vợ chồng trẻ vừa mới cưới, thương yêu nhau rất đậm đà, chồng là tài xế hỏa xa còn cô
2250 lượt đọc

xem thêm