truyện ma - cái mặt biến hình - VietCaDao.com

truyện Ma

Cái mặt biến hình - Trần Thanh Sơn

Tiếng gõ cửa dồn dập, lẫn trong những tiếng gọi gấp gáp "Tâm ơi... Tâm ơi ...", khiến tôi phải dừng gõ bàn phím máy tính, lao vội ra mở cửa. Ối, cha mẹ ơi..., một con mèo đen khổng lồ. Tôi hoảng hốt, bật lùi về sau mấy bước, nghe trong ***g ngực trái những tiếng đập thình thịch, loạn xạ hơn cả khi xem phim kinh dị. Ô, mà không, không phải mèo. Là người, người mặt mèo. Lại không, không phải thế. Sau một lát đứng trừng trừng nhìn tôi, cái mặt mèo ấy đang chuyển dần thành cái mặt người. Ơ, sao lại là mặt... của tôi.

Chỉ trong khoảng vài phút, cái mặt bên trên cái thân thể người đang đứng trước cửa căn hộ của tôi đã biến đổi liên tục như thế khiến tôi hoảng hồn, khắp người túa mồ hôi, run lẩy bẩy như đang bệnh nặng. Tôi định đóng sầm cửa lại, nhưng cái người, giờ mang gương mặt của tôi ấy, đã nói vội: "Đừng sợ, Tâm. Lê đây mà. Để tao vào nhà đã rồi sẽ nói mọi chuyện".

Tôi lại choáng thêm một cú nữa. Trời ạ, đúng là giọng thằng Lê, bạn tôi. Cái dáng người tầm thước, đúng là nó rồi. Mái tóc vuốt keo bóng mượt, đúng là nó rồi. Bộ quần áo, cái đồng hồ đeo tay, cũng giống những thứ mà nó hay dùng. Mà sao cái mặt nó lại biến thành mặt mèo rồi thành mặt tôi nhỉ? Quái lạ thật! Chẳng biết là Lê hay là ma nữa. Chẳng biết hôm nay là ngày gì, có phải ngày ma quỷ hiện hình trêu chọc, quấy đảo nhân gian hay không? Hay là mình ngủ mơ?

Trong lúc tôi còn đứng ngẩn ra với một mớ nghi vấn trong đầu, cái người ấy đã đi vội vào nhà. Tôi quờ tay kéo cánh cửa đóng sầm lại, rồi đảo mắt nhìn vào trong. Người ấy đang lặng lẽ ngồi xuống ghế. Vậy ra, không phải tôi mơ, tôi đang tỉnh đây mà.

Tôi bước vào nhà, rụt rè ngồi xuống chiếc ghế đối diện với người ấy. Tôi chăm chăm nhìn vào mặt hắn, nhưng hắn lại cố không nhìn vào mặt tôi. Và tôi lại thêm một lần kinh ngạc khi thấy cái mặt của hắn đã chuyển từ mặt tôi về đúng mặt của Lê. Vậy đúng là Lê thật rồi.

Vẫn không nhìn tôi, Lê thở dài, nói: "Tao mà nhìn mặt mày nữa là cái mặt tao lại hóa ra mặt mày như lúc nãy". Tôi giật mình. Té ra, lúc nãy cái mặt mèo biến thành mặt tôi là bởi khi tôi mở cửa, Lê đã nhìn vào mặt tôi. Còn cái mặt mèo của Lê, chẳng lẽ...? "Trước khi vào nhà tao, mày nhìn mặt một con mèo phải không?". "Ừ, tao không có ý định vào nhà mày lúc này đâu. Nhưng lúc đi bộ ngang qua chung cư của mày, tao gặp con mèo bộ lông đen tuyền đứng ngu ngơ ngay giữa lề đường. Nó nhìn tao và tao cũng dừng chân, nhìn vào mặt nó. Tao vốn thích mèo mà. Đang định kêu meo meo với nó, tao bị một cơn gió nhỏ cuốn qua, hắt một ít bụi vào mặt. Đưa tay lên chùi mặt, chạm vào một mảng lông êm mượt. Giật mình, tao xoa vội khắp mặt mình, thấy chỗ nào cũng đầy lông cả. Ở hai bên miệng, còn rờ thấy mấy sợi lông dài, cứng như râu mèo. Tao vội ngó vào cánh cửa kính của ngôi nhà bên cạnh và thấy cái mặt mình đã thành ra mặt mèo. Hoảng quá, sợ ai đó nhìn thấy, tao vội lao vào cầu thang chung cư, cứ thế chạy lên đến tận lầu năm rồi nhào tới gõ cửa nhà mày".

Thật là một câu chuyện kỳ quái, ngoài sức tưởng tượng của tôi. Tôi ngồi đần mặt ra, nhìn Lê như nhìn một sinh vật vũ trụ vừa đột nhiên rơi huỵch xuống trái đất này. Lê vẫn không nhìn tôi, chắc vẫn sợ mặt mình lại biến thành mặt tôi như lúc nãy. Ô, mà sao mặt Lê lại không còn sắc nét, rành mạch, đầy cá tính như trước kia nữa. Nom cứ mập mờ thế nào ấy. Quái lạ thật? Hay là nó bị căn bệnh bí hiểm nào đó?

"Trước khi gặp con mèo, mày có... từng bị như vậy không?", tôi hỏi. "Có, trước đó, tao cứ nhìn vào mặt ai một lát là mặt tao lại biến thành mặt người đó. Hôm nay không chỉ biến thành mặt người mà còn biến cả ra mặt mèo. Sợ quá, không biết là sao nữa?". "Mày bị vậy lâu chưa? Có biết vì sao bị không?". "Không..., chẳng biết vì sao cả. Tao chỉ nhớ cách đây một tháng, sếp gọi tao lên gặp riêng. Trong khi sếp nói, tao chăm chú ngồi nghe và kính cẩn nhìn vào thẳng vào mặt ông ta. Mày biết rồi đấy, lâu nay, tao vẫn luôn ngưỡng mộ sếp mà. Tao còn bắt chước những kiểu cách, trang phục, lời ăn tiếng nói, sở thích của sếp nữa... Mày đừng vội chửi tao nhé. Tao chỉ giả vờ thần tượng lão thôi. Để tồn tại và có cơ hội thăng tiến ở cơ quan mà. Chứ lão ấy ngu bỏ mẹ, nhờ có ô dù nên mới lên chức, lên quyền, vậy mà hay lên mặt cao đạo dạy đời, chỉ hứa hẹn những điều viển vông, sẵn sàng bóp mồm, chặn miệng những kẻ ngang ngạnh dưới quyền để không ai dám hó hé, phê phán những cái ngu dốt, bịp bợm, bạo ngược và những trò ăn bẩn của lão. Thôi, nói ngoài lề nhiều rồi, tao kể tiếp nhé...





Chương: 0 | 0 | 1 |

truyện Cái mặt biến hình được đăng bởi nichiranshi, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Cai mat bien hinh. Để có thể đăng và đọc thêm truyện Ma cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Cái mặt biến hình

Đang nói, sếp chợt im bặt, mặt hơi tái đi, trợn mắt nhìn lom lom vào mặt tao. Rồi ông ta hỏi gắt "Cậu... cậu làm trò gì thế?". Tao ngỡ ngàng hỏi lại: "Thưa anh, em có làm gì đâu ạ. Em vẫn đang
3416 lượt đọc

xem thêm