truyện cười

Ven rừng U Minh thuở trước -


Người ta nói ở Cạnh Đề: “Muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lội lềnh như bánh canh”, chớ vùng này, những năm đầu mới khai rừng thì người ta hay hát đưa em như vầy: ” Ở đâu bằng xứ Lung Tràm, chim kêu như hát bội, cá lội vàng như mắm nêm”.

Mỗi buổi sáng, giấc hừng đông, lúc đài Hà Nội báo thức thì lũ giang sen, chàng bè, gà dãy, lông ô, khoan cổ, chàng bè… ra tập “thể dục” rần rần. Con nhỏ đứng trước, con lớn đứng sau chẳng khác nào cuộc duyệt quân, thiên binh vạn mã. Loại trích cồ tuy nhỏ con nhưng làm “thầu hồ” nháy nháy cặp mắt màu ve chai, niểng cái đầu có mồng đỏ chót, là “tò le tét le”. Vợ chồng nhà quạ nghe vậy, từ trong cũng vội vã bay ra “dạ” rân. Đám vạc ăn đêm về ngủ nướng ở những bụi rậm, giật mình thức giấc, “nhảy mũi” hạt hạt. Trong vườn “đội nhạc công” chìa vôi thổi gió véo von. Dòng họ nhà chim bắt muỗi cũng gõ đầu hòa tấu “toang toang”. Đấy chú cưỡng bông đậu chót vót trên cành cao lé mắt “thổi kèn Tây”; chị em tu hú thấy hừng đông, chạnh lòng nhớ quê cất tiếng kêu não nuột. Ngoài mé ruộng nhà, anh chàng nghịch dầm mưa long óc mấy ngày cứ gù lưng “nhảy mũi khìn khịt”. Tội nghiệp cho bác mỏ nhác, ăn chi mà đau bụng rên “tằng yết, tằng yết” sáng đêm. Trời vừa tảng sáng, cậu rắn hổ đất đã thổi bể phù phù cho anh chim trảo chẹt “rèn” những cây phản gỗ nghe choảng choảng…

Ở ven rừng U Minh thưở ấy, vào những buổi sáng thật vui vẽ rộn rã làm sao! Ai đi làm đồng trước đó cũng phải nán lại ít nhất ít phút để nghe bản “nhạc rừng hòa tấu”.

Lũ chim chóc ngày đó dạn khì, chúng sống lẫn lộn với bầy gia súc. Chàng bè rề rề theo đổ trống vịt xiêm, vịt đẻ… khi trứng nở ra con nào con nấy cái mỏ nhọn thon như mũi kéo. Vịt ta đi đạp mái giang sen, làm con cái giang sen chân lùn tịt, con nào cũng có giọng kêu “cạp cạp”. Lạ đời nhất là loại cúm núm, chúng sống chung lộn với gà nhà, lâu ngày cúm núm ngoài đồng, con trống nào cũng có hai cái cựa nhọn lểu. Còn gà trống trong nhà thì đêm đêm cất tiếng gáy vang : “Ò ó o… cúm ! Ò ó o… cúm!”.

xem thêm:






Chương: 1 |

truyện Ven rừng U Minh thuở trước được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Ven rung U Minh thuo truoc. Để có thể đăng và đọc thêm truyện cười cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 4)


Tả con lợn như con gà, con trâu được liên tưởng đến con chó hay nhớ về cô giáo những lúc cô thu tiền… đều là những “áng văn” khó quên được độc giả VnExpress.net sưu tầm và chia
614 lượt đọc

thi chim (new)


truyện này nghe đứa em kể lại, mà nó lại nghe từ mồm đứa khác kể lại, nên giờ tớ rimic lại lần nữa. Ae nhà mình nghe và đánh giá coi. Truyện là thế này…

Ngày xửa ngày xưa, ở 1 làng
621 lượt đọc

Đôi câu đối chọi


Thầy đồ thường dạy học trò đã đối thì phải đối cho chọi mới hay. Một hôm, thầy ra một vế đối: “Thần nông giáo dân nghệ ngũ cốc” (Thần nông dạy dân trồng ngũ cốc).

Tất cả
559 lượt đọc

Bỏ mảnh nào?


Trên bãi biển, cảnh sát tiến đến bên một cô gái trẻ mặc bộ đồ tắm bikini và nói: “Thưa cô, ở đây có quy định chỉ được mặc bộ đồ tắm một mảnh”.

Cô gái hỏi lại:

- Vậy theo ông
533 lượt đọc

Bí mật trong tủ


Cậu bé Johnny hớn hở đón mẹ vừa đi vắng một tuần trở về. “Mẹ biết không? Hôm qua khi con đang chơi trong tủ quần áo ở phòng ngủ của bố mẹ, con thấy bố đi vào phòng cùng với người
511 lượt đọc

ĂN


- Ê, bồi, lại đây nếm món súp này đi !
- Dạ, tôi cũng biết là nó hơi nguội…
- Lại đây nếm món súp này đi !
- Thưa ông, quả thật tôi cũng biết là nó hơi quá mặn….
- Nếm món súp này
612 lượt đọc

Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 1)


Học trò luôn có lối lập luận dí dỏm, tả thực đến bất ngờ.

Đề: Tả ông nội.

Nhà em có nuôi một ông nội, ông nội suốt ngày chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ, đến bữa ăn ông ló đầu
615 lượt đọc

Đau ở đâu


Bác sĩ:
- Anh đau ở đâu, lấy tay chỉ cho tôi xem!
Bệnh nhân:
- Tôi đau ở đây, đây, chỗ này, chỗ này, này, chỉ ở đâu cũng đau hết…
Bác sĩ:
- Như vậy thì đúng anh đau ở ngón tay rồi!