truyện cười

Tâm sự về tài năng nấu ăn của vợ chồng trẻ -


Ngay buổi sáng đầu tiên sau đêm tân hôn, anh đã biết tài nghệ nấu ăn của em đạt đến đẳng cấp nào. Nó giúp anh trở thành người đàn ông dũng cảm nhất trên đời.

Em thân yêu…

Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời anh.

Thế nhưng ai cũng biết, cuộc đời có nhiều khía cạnh và nói được đầy đủ các khía cạnh đó là điều tuyệt vọng. Vậy nên anh chỉ nhấn mạnh đến lĩnh vực mà anh thích nhất, thành thạo nhất và em giỏi nhất: Chế tạo các món ăn!

Anh thấy mình phải có trách nhiệm, có vinh dự phát biểu rằng trong lĩnh vực nấu ăn, em là một nghệ sỹ thực sự. Khả năng cao nhất của nghệ sỹ là sáng tạo và tìm tòi, mà em thì có một sức sáng tạo, pha trộn và ngẫu hứng tới vô biên.

Ngay buổi sáng đầu tiên sau đêm tân hôn, anh được hiểu rằng cháo và cơm thực ra không có ranh giới. Món, hay còn gọi “cái em múc ra từ nồi” là cháo, cơm hay súp đều được cả. Nó đều có độ hạt, độ nhão và độ dính giống như nhau.

Để ăn với thứ dinh dưỡng “lai tạo” ấy, em đưa ra một đĩa thịt kho mà màu sắc làm cho đêm đen cũng phải ghen tỵ. Nói về cách thái, đá tảng cũng còn chào thua, về độ cứng, gạch còn kém xa. Và đặc biệt là độ mặn, cứ cắn một miếng thịt cần uống 2 lít nước. Món thịt kho đó bùng nổ đến nỗi nếu bọn khủng bố mang được lên máy bay, anh tin hành khách sẽ lâm nguy.

Em thân yêu…

Anh đã biết trước là khi chung sống với em, cái nỗi ngạc nhiên sẽ kéo dài vô tận. Quả không sai!

Sau thịt, món canh của em cũng vượt lên chính mình. Đấy là lần đầu tiên trong đời anh ăn canh ruột cá nấu với nấm, với thịt băm, với rau muống. Đó là ba thứ anh nhận ra được, nhưng còn ba mươi thứ khác có hình thức và hương vị bí ẩn đến nỗi anh vừa đưa lên mồm, vừa tự hỏi rằng đâu là giới hạn chịu đựng của con người và đâu là khái niệm về dinh dưỡng tổng hợp.

Anh chỉ muốn nhấn mạnh, sau khi dùng hết một bát canh như thế, từ nay anh không còn sợ bất cứ kẻ thù nào.

Thế nhưng, hạnh phúc rõ ràng mới chỉ bắt đầu. Bữa trưa là một cuộc du lịch thực sự vào thế giới ẩm thực, giúp anh phát hiện đó vẫn còn hoang dã và du lịch ấy có tên “Du lịch mạo hiểm”.

Em đã luộc một đĩa rau cải xanh mướt, mướt đến cả con sâu vẫn nằm im trên lá như ngủ ngàn đời.

Em đưa ra món thịt gà xé phay của một cụ gà đã hưởng thọ chừng trăm tuổi, khiến thịt dai như cục cao su. Cụ gà này ngày trước nhất định có tập thể thao nên hai đùi sắt lại như que.

Sau một bữa trưa chói lọi như thế, anh vui mừng kiệt sức nằm vật ra giường để đến tối được em sốc dậy, dìu tới mâm cỗ thịnh soạn mà em đã chuẩn bị suốt cả buổi chiều.

Trong cơn mê, anh chỉ còn nhớ nó gồm một đĩa cà-ri, phần “cà” ở đáy nồi, phần “ri” ở trên vung, cùng một đĩa heo quay rất nóng giòn nếu chưa cất ba ngày trong tủ lạnh.

Ngoài ra, trên bàn còn có một chậu xà lách to như chậu tắm và một con tôm nướng tẩm mật ong nửa sống, nửa tái, nửa cứng, nửa mềm, nửa xanh, nửa đỏ, nửa chua. nửa cay, nửa gầy, nửa béo.

Sau một bữa tối như thế em yêu ạ, anh chả hiểu tại sao mình còn sống đến hôm sau. Nói chung, anh chả hiểu làm sao mình còn tồn tại tới bây giờ.

Sống với em, ăn những món em nấu khiến anh trở thành người đàn ông dũng cảm, không sợ gian khổ, có hàm răng chắc khỏe, dạ dày mạnh mẽ.

Em thân yêu…

Em là một bằng chứng hùng hồn về khiếu hài hước, về lòng ngây thơ và tư duy không giới hạn của phụ nữ trí thức hiện nay.

Em, những cô gái như em, chẳng những biết chinh phục các đỉnh núi của nghệ thuật nấu ăn mà còn biết san bằng chúng.

Mãi mãi bên em.





Xem thêm








Chương: 1 |

truyện Tâm sự về tài năng nấu ăn của vợ chồng trẻ được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tam su ve tai nang nau an cua vo chong tre. Để có thể đăng và đọc thêm truyện cười cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

SAO LẠI LÀ THẮT LƯNG NHỈ?


Chiều tối ngày hôm qua tôi và bác sĩ Tôn đức Đởm ngồi uống bia tại quánTắcTa (Đường Láng Hạ) đến tận khuya mới về. Sáng sớm ngày hôm nay, vợ BS Đởm hớt hả sang nhà tôi trách: “Anh cho
836 lượt đọc

Cái ô là của tôi


Một ông đi công tác, để quên cái ô trong phòng nghỉ của khách sạn. Lúc ra về mới nhớ ra nên liền quay lại.

Lên đến phòng, ông vô tình nghe được câu chuyện của đôi vợ chồng mới cưới thuê
799 lượt đọc

Ai cũng tự trọng, trừ một người

Trong dịp nghỉ hè, nhà văn Victor Hugo đến một ngôi làng xinh đẹp. Cuộc sống ở đây thật thanh bình, ngày nào ông cũng thả ngựa gặm cỏ trên cánh đồng, còn mình thì lim dim tựa gốc cây tìm ý
823 lượt đọc

Bí mật trong tủ


Cậu bé Johnny hớn hở đón mẹ vừa đi vắng một tuần trở về. “Mẹ biết không? Hôm qua khi con đang chơi trong tủ quần áo ở phòng ngủ của bố mẹ, con thấy bố đi vào phòng cùng với người
560 lượt đọc

Cậu nhỏ” đòi tăng lương!




Một hôm rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, “cậu nhỏ” nhà ta mới nghĩ ra chuyện đòi tăng lương cho mình. Cậu viết hẳn 1 lá đơn:
Kính gửi Hội đồng quản trị!
Tôi, tự “cậu
843 lượt đọc

Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 5)


Việc sử dụng nguyên bài mẫu tả con vật, người… cộng với mô tả chân thực khiến cho các “tác phẩm” của học trò trở nên hài hước.

Đây là những bài văn hoặc đoạn trích do
710 lượt đọc

Trứng rồng ăn xảm xịt mà hôi mùi tro


Số là hồi nẳm, trời hạn, hạn gì đến lung bàu, đìa ao… cả xứ này khô hết trọi. Tới tháng tư, tháng năm rồi mà mây trời cứ vần vũ hoài, không chịu mưa.

Nhà tui thì có cụ bị sẵn sàng
733 lượt đọc

Ai tìm ra châu Mỹ


Trong giờ địa lý, thầy giáo gọi Hà:

- Em hãy chỉ đâu là châu Mỹ?

- Thưa thầy, đây ạ! – Hà chỉ trên bản đò.

- Tốt lắm! Nào, thế bây giờ trò Bi hãy nói cho thầy biết ai đã có công tìm
743 lượt đọc

Hiểu lầm


Cô ca sĩ mới nổi vừa hát xong một ca khúc thịnh hành, đang cúi gập người chào khán giả… Nhiều tiếng reo hò vang lên: “Bis! Bis”

Cô gái quyết định hát thêm lần nữa để chiều ý
598 lượt đọc

Không tin được

Oshin nói với bà chủ:

- Nếu bà không tin tôi thì thôi, bà hãy để cho tôi đi.

- Nhưng tôi rất tin cô. Tôi còn giao cả chìa khoá hòm đựng đồ trang sức cho cô giữ cơ mà.

- Vâng thưa bà. Nhưng mà
609 lượt đọc

xem thêm