truyện cười

Nửa đêm bồ gọi điện -


2 giờ sáng, có tiếng chuông điện thoại reo trong phòng ngủ của cặp vợ chồng nọ. Người chồng (C) nhấc điện thoại, người vợ (V) nằm im.
C: Hello… Hello?

Chồng cúp điện thoại, đinh ngủ tiếp nhưng chị vợ đằng hắng:

V: Ai thế?

C: Không biết. Chẳng thấy nói gì cả. Cúp máy.

V: Sao lại cúp máy?

C: Chắc gọi lộn số.

V: Tại sao lại có người gọi lộn số vào giờ này nhỉ?

C: Người ta gọi lộn số giờ nào mà chẳng được.

V: Thế sao lại chọn số của mình mà gọi lộn chứ?

C: Tôi không nghĩ là người ta chọn số của mình mà gọi lộn. Người ta chỉ gọi lộn…

V: Chắc đây là ám hiệu quá.

C: Ám hiệu gì? Ai đưa ám hiệu?

V: Thì “bạn” của ông chứ ai vào đây nữa.

C: Thằng cha đó đâu có phải là bạn tôi đâu mà bà nói vậy.

V: “Thằng cha” đó không phải là bạn ông?

C: Đúng thế.

V: Thế mà ông nói là không nói gì cả.

C: Đúng. Có nói gì đâu.

V: Thế tại sao ông lại biết là “thằng cha”?

C: Tôi có biết gì đâu.

V: Ông vừa mới nói, “Thằng cha đó đâu có phải là bạn tôi”.

C: Thì… nói vậy cho nó tiện thôi chứ đâu có phải là… đáng lẽ tôi phải nói là… “người ta…” … “Người ta không nói gì hết”.

V: Thế tại sao ông không nói như vậy?

C: Tôi đâu có biết… Nếu nói thế thì đã không có chuyện với bà.

V: Có phải đây nằm trong âm mưu của ông không?

C: Âm mưu gì?

V: Âm mưu làm cho tôi rối trí.

C: Làm sao tôi làm bà rối trí được chứ?

V: Dễ quá mà… Ông dùng chữ “thằng cha” trong khi thật ra đó là “con mẹ”… Rồi ông lại đổi sang dùng chữ “người ta” để làm cho tôi rối trí…

C: Tôi bây giờ mới là người bị rối trí. Bà nói “con mẹ” nào?

V: Làm sao tôi biết được. “Con mẹ” đó là bồ của ông mà.

C: Không có “con mẹ” nào hết. Chỉ có người ta gọi lộn số mà thôi.

V: Thế con mẹ đó có đẹp đẽ gì không?

C: Con mẹ nào?

V: Con mẹ bồ của ông chứ còn ai.

C: Bà ăn nói hàm hồ… làm gì có con mẹ nào… Người ta gọi điện thoại… lộn số… chỉ có thế thôi mà bà làm gì dữ vậy?

Chồng đứng lên ra đóng cửa sổ một cái rầm.

V: Lại ám hiệu gì nữa đó?

C: Bà nói gì? Ám hiệu gì?

V: Ám hiệu bằng cách đóng cửa sổ…

C: Tôi đóng cửa sổ lại vì thấy lạnh.

V: Thế tại sao ông không thấy lạnh và đóng cửa sổ lại trước khi ông nhận được ám hiệu bằng cú điện thoại?

C: Tôi không thấy lạnh trước khi nhận được ám hiệu.

V: Thấy chưa. Tôi nói có sai đâu!

C: Để tôi nói cho bà nghe: Không có ám hiệu… mà cũng chẳng có con mẹ nào hết… chỉ có người nào đó gọi lộn số… và tôi đóng của sổ lại vì tôi thấy lạnh… Chỉ có thế thôi. Bà làm ơn đi ngủ đi cho tôi nhờ.

Anh chồng với tay tắt đèn, miệng lẩm bẩm: “Trời đất quỷ thần!!!”

V: Ông có chắc là con mẹ ấy thấy cái ám hiệu của ông không?

C: Thấy cái gì?

V: Cái đèn, bật lên bật xuống đó.

C: Ai thấy?

V: Tại sao ông lại hỏi tôi? Con mẹ bồ của ông chứ ai.

C: (Thở dài) Thôi bà ơi, đi ngủ đi. Hai rưỡi sáng rồi.

V: Sao ông biết là hai rưỡi sáng rồi?

C: Coi đồng hồ thì biết chứ sao nữa?

V: Chứ không phải là con mẹ ấy nói trước với ông là nó sẽ gọi ông lúc hai rưỡi sáng hay sao?

C: Con mẹ nào?

V: Con mẹ đứng ngoài kia chờ ám hiệu đóng cửa sổ và tắt đèn, mở đèn của ông chứ còn ai vào đây.

C: Thôi bà ơi… không có con mẹ nào hết… không có ai chờ ai hết… chỉ có người nào đó gọi lộn số thôi… bà nghe rõ chưa? Mà tại sao bà lại có cái ý tưởng là tôi léng phéng với con nào cơ chứ? Bà biết là tôi yêu bà đến thế nào mà… Có ai hiểu cho tôi không, khổ quá… Thôi đi ngủ đi, bà ơi!

V: Thôi… tôi xin lỗi ông… có lẽ là tại tôi ghen quá…

C: Có chuyện gì đâu mà bà phải ghen với tuông… thôi đi ngủ đi… mai tôi phải dậy sớm đi làm…

V: Tôi… tôi xin lỗi ông…

C: Thôi được rồi… đừng nghĩ đến những chuyện ấy nữa.

Chồng giả vờ ngủ. Vợ bắt đầu ngáy. Chồng nhẹ nhàng lật chăn sang một bên, đứng dậy, cởi bộ pijama trên người, để lộ bộ quần áo đã mặc sẵn, lấy mũ đội rồi rón rén ra cửa.

Có tiếng súng lên cò. Chồng hết hồn quay lại.

V: Ông mà mở cửa đi thì tôi bắn một phát nát thây ông cho mà coi!







Có thể bạn quan tâm






Chương: 1 |

truyện Nửa đêm bồ gọi điện được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Nua dem bo goi dien. Để có thể đăng và đọc thêm truyện cười cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Sát sinh tội nặng lắm!


Một người đánh cá đem cá vào chợ bán. Có nhà sư trông thấy, bảo:

- Ngày nào ngươi cũng sát sinh, tội nặng lắm! Ðể nhà chùa làm lễ sám hối cho, có bằng lòng không?

Người đánh cá hỏi:
866 lượt đọc

Đỉnh cao của sự vô duyên


Trên xe khách cô gái ngồi cạnh một anh chàng rất đẹp trai nhưng không nói năng câu nào.
Cô bắt chuyện mãi anh ta cũng chẳng mở miệng, bực quá cô ta gắt:

- Anh bị câm à?

- Không, tôi nói
830 lượt đọc

Tôi và chúng ta


Trong lễ báo công mừng thắng lợi của dự án, giám đốc đơn vị phát biểu.

- Nói thật với các đồng chí, rất nhiều người ngạc nhiên trước thành công của dự án nhưng tôi thì không!

Tôi đã
768 lượt đọc

Sân quạ


Ở Phong Lưu, Cạnh Đền có một sân chim, mỗi lần người ta bắt hàng vạn con còng cọc, cò long bong, cò quắm, vạc, diệc mốc… chở ra chợ bán. Sau hậu đất tui thì có “sân quạ”,
841 lượt đọc

Tình yêu màu gì


Chàng: Đố em tình yêu màu gì?

Nàng: Em nghe người ta nói tình yêu màu hồng có khi lại màu đen. Đúng không?
Chàng: Không chính xác. Tình yêu có ba màu cơ bản : màu nho, màu lam và màu pha lê.
Nàng: Tại
767 lượt đọc

Mánh để xe


Người đàn ông bước vào một công ty cho vay nợ và hỏi phải trả lãi bao nhiêu nếu anh ta vay 25 đô la trong sáu tháng.
- Một đô la và năm mươi xen – Nhân viên công ty nói với anh ta.

-
903 lượt đọc

Xin nghỉ việc


Trong cơ thể ông cụ 70 tuổi, các bộ phận họp nhau lại để giải quyết chế độ hưu trí. Não làm chủ trì.
- Cho tao nghỉ thôi, đi suốt rồi mỏi lắm – Chân nói.

- Nghe cũng hợp lí, mày
837 lượt đọc

Tin ma quỷ


Ông chủ nhà hỏi đứa ở:

- Mày có tin ma quỷ không?

- Thưa không.

- Tại sao tuần rồi mày xin phép về chôn ông già vợ mày mà sáng nay ổng lại đến tìm mày?

Xem tiếp
816 lượt đọc

Bao nhiêu phần trăm


Trong giờ toán, cô giáo hỏi một học sinh: “Em hãy cho cô biết: Hai mươi phần trăm là bằng bao nhiêu?”.

- Thưa cô. Hai mươi phần trăm khó quá, không dễ như năm mươi phần trăm
722 lượt đọc

Phải ăn kiêng thôi

Bác sĩ vừa khám xong cho một bệnh nhân, cô y tá thắc mắc:

- Tại sao ông bắt anh ta kiêng nhiều thứ thế, chỉ được ăn rau thôi à?

- Hắn đang nợ tôi một khoản tiền, để hắn ăn tiêu thoải mái
822 lượt đọc

xem thêm