truyện cười

Nhớ vợ quá -


Một người đàn ông lao vào quán ăn như cơn lốc. Vừa ngồi xuống ghế, không kịp cởi chiếc áo khoác phủ đầy bụi đường xa, ông ta đã gọi thảng thốt: “Bồi bàn đâu?”

- Thưa có tôi!

Ông ta trố mắt nhìn anh phục vụ đang đứng trước mặt và hét lớn:

- Một tô cơm vừa khê, vừa nhão, vừa khét!

- Thưa…

Ông ta gạt ngang:

- Chả cần phải thưa với thốt gì ở đây. Này, thêm nữa nhá, một tô canh bầu vừa mặn, vừa chua, vừa ngọt!

- Ồ!

Ông ta nói luôn:

- Ồ với ạ gì nữa, nhớ cho thêm món cá rô chiên khét lẹt nhá!

- Thưa ông, ông còn gọi gì nữa không ạ?

Không trả lời vào câu hỏi, người đàn ông lại hét lớn:

- Nhanh lên nhá, cực nhanh thì tôi sẽ “bo” hậu hĩnh!

Chỉ mười lăm phút sau, tất cả thức ăn quái đản này được bày biện trên bàn. Người phục vụ bàn rụt rè:

- Thưa ông, ông cần thêm gì nữa không?

Nhìn thức ăn trên bàn, người đàn ông bấy giờ mới dịu giọng:

- À, phải thêm thế này nữa chứ! Trong lúc tôi ăn, anh làm ơn đứng chống nạnh, thỉnh thoảng… mắng tôi vài câu, chì chiết tôi vài lời đại loại như: “Đấy! Cơm nhà ngon thế này mà lúc nào ông cũng đòi phở là sao?”, “Ông đi đâu giờ này mới về? Ông có biết khuya rồi không?”, “Cứ nhìn thấy ông là tôi ngao ngán quá rồi!”, “Ông có tôi là sướng như tiên đấy”…

Thế là, người bồi bàn làm theo tắp lự và ngạc nhiên chưa, người đàn ông lại ngồi ăn rất ngon lành. Đợi khách ăn xong, anh ta mới hỏi:

- Thưa ông, đã hai mươi năm phục vụ tại nhà hàng, thú thật tôi chưa thấy ai lập dị như ông? Tại sao như thế, ông có thể tiết lộ bí mật được không ạ?

Bỗng người khách bật khóc nức nở:

- Suốt một tháng trời đi công tác, tôi được lên xe xuống ngựa, được thiên hạ hầu hạ cơm bưng nước rót, được phục vụ chu đáo nên tôi nhớ vợ quá!





Xem thêm








Chương: 1 |

truyện Nhớ vợ quá được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Nho vo qua. Để có thể đăng và đọc thêm truyện cười cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Một nụ cười


Một người thắc mắc với bạn:

- Không hiểu sao cứ mỗi khi mồi điếu thuốc là cậu lại toét miệng cười, chắc là thuốc ngon lắm hả?

- Đâu có, mình vừa đọc sách thấy bảo rằng hút một
546 lượt đọc

Định nghĩa vui về động vật


- Kiến là loài côn trùng thông minh nhất. Vì thế người ta hay hỏi ý kiến.

- Vẹt là loài chim mẫu mực, giỏi giang nhất nên nhiều học trò thích học vẹt.

- La là động vật ăn cỏ duy nhất biết
607 lượt đọc

Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 64)


Hai bàn chân cô giáo như hai viên gạch phồng, mỗi khi cười cô thò ra hai hàm răng trắng phớ, mái tóc của ông trắng như phân cò…
Đề: Tả con lợn.

Nhà em có nuôi một chú lợn đầu
525 lượt đọc

Còn bọn phường khác


Hai cán bộ kế hoạch hoá gia đình gặp nhau:

- Vận động mãi thì chả nghe, đến khi các ông chồng ở phường mình đi thắt ống dẫn tinh thì các bà vợ cũng tranh nhau đi đặt vòng.

- Chỉ cần một
558 lượt đọc

So sánh khập khiễng


Một chàng trai vốn vụng ăn nói đeo đuổi một cô gái. Bữa nọ, chàng mời được cô đi uống nước với mình. Họ đi đến một quán nước và gọi hai chai sữa tươi.

Chàng trai rất nhút nhát và anh
535 lượt đọc

Làm gì bây giờ


Ba ngày sau lễ cưới, Joanna gọi điện cho mục sư:
- Thưa mục sư tôn kính. Con và John vừa đánh nhau một trận sống chết.
- Thôi nào, bình tĩnh đi con. Không tồi như con nghĩ đâu. Mọi cuộc hôn nhân
621 lượt đọc

Muỗi cũng khổ

Tới tuổi trưởng thành, chị em nhà muỗi nọ chia tay nhau mỗi kẻ một phương trời kiếm ăn. Sau một thời gian, chúng gặp lại nhau, tay bắt mặt mừng rồi hàn huyên chuyện làm ăn.

- Muỗi em hỏi
600 lượt đọc

Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 18)


Tóc bố em xoăn như những chú ốc sên đang bò trên đầu, tả con đường về quê xóc đến nỗi đầu lắc như đầu con chó trong xe ôtô…

Đề: Tả buổi tối ở gia đình em.

Buổi tối, gia đình em
522 lượt đọc

sự khác nhau giữa cổng chào của Mĩ và Việt Nam

Một tháng trước tôi có dịp ghé qua các bang ở Mĩ và được xem các kiểu cổng chào ở đó. Đó là một bảng tôn sơn xanh, đôi khi là tấm gỗ đơn sơ treo lủng lẳng trên cành cây.

Dân Mỹ không
1059 lượt đọc

Trả lời vắn tắt


Có anh chàng vốn tính tham ăn, hễ ngồi vào mâm là chú mục vào những món ngon, cắm đầu gắp, lo sao ăn cho đầy bụng. Vì thế, anh ta rất ngại nói chuyện trong bữa cơm.

Một lần đi ăn cỗ ở nhà
569 lượt đọc

xem thêm