truyen cuoi-bí quyết kinh doanh - VietCaDao.com

truyện cười

Bí quyết kinh doanh -


Một người không quen biết đã kể lại cho tôi nghe câu chuyện làm ăn khi chúng tôi bước ra khỏi ga xe điện cuối cùng.


- Tôi đã tìm ra một phương thức kinh doanh lý tưởng, không bao giờ bị lỗ cả. Tôi kiếm chác bằng cách bán đi một trong những đồ vật cá nhân của tôi.

Câu chuyện nhăng cuội của anh ta không lấy gì làm hấp dẫn đối với tôi lắm. Sở dĩ tôi đi cùng anh ta là bởi vì chúng tôi đi cùng đường. Vả lại ban đêm đi một mình không phải bao giờ cũng an toàn, nhất là ở những vùng vắng người. Tuy nhiên tôi cũng không thể không bắt chuyện:

- Anh muốn nói rằng anh có rất nhiều đồ dùng cá nhân lắm à?

- Không, tôi bao giờ cũng chỉ bán một thứ.

- Chắc anh đã bán nó một lần và với số tiền thu được anh đã…

- Không tôi bán nó không ngừng.

- Anh làm thế nào mà có thể bán một thứ hàng đến mấy lần?

- Thì chính tôi cũng không hiểu mà lại. Nhưng đó là một sự thật hoàn toàn . Tôi chào hàng, người ta trả tiền cho tôi còn hàng thì không lấy.

- Lạ nhỉ – tôi hỏi – đó là thứ hàng gì vậy?

- Đó là khẩu súng lục của tôi. Cho dù tôi chào hàng với bất cứ ai thì người mua lập tức đưa tôi tiền và điều kỳ lạ nhất là họ không lấy súng. Đôi khi tôi cố trao hàng cho họ bằng cách đi theo họ nhưng không ăn thua gì. Tất cả những khách hàng đều đi rất nhanh, có thể nói là họ chạy một mạch.

- Chắc là anh quảng cáo món hàng, ca ngợi chất lượng của nó, nào là nó dễ sử dụng, nào là đường ngắm chính xác?

- Tôi không kịp làm điều đó. Thông thường tôi nói rằng tôi không phải là người bán hàng chuyên nghiệp, đó là sự thật, tôi không lừa ai bao giờ, và chỉ trong hoàn cảnh túng bấn mới buộc tôi phải giã từ thứ đồ dùng này. Tôi bắt đầu bằng việc giơ cho khách hàng xem khẩu súng và nói: “Tôi nghèo khó! Tôi cần một ít tiền…”. Tôi chưa kịp nói xong thì khách hàng đã trả tiền và bỏ chạy. Tôi rượt theo sau để trao hàng và gọi toáng lên: “Ông kia hãy dừng lại!” nhưng chân anh ta cứ như mọc cánh vậy!

- Lạ thật! Tại sao lại thế nhỉ?

- Tôi cho rằng sở dĩ tôi thắng đậm là bởi vì tôi đã tuân thủ nghiêm ngặt những qui luật buôn bán.

- Những qui luật gì vậy?

- Đó là chỉ chào hàng ở nơi và lúc mà nó cần thiết nhất. Ở đâu và lúc nào thì khẩu súng lục cần nhất? Ở nơi mà cần bảo vệ mình. Chẳng hạn, ban đêm ở trên đường phố vắng. Ai là kẻ cần đến súng? Người không có vũ khí. Thật là ngu xuẩn nếu đem súng lục đi mời kẻ có trong tay khẩu tiểu liên tự động!

- Tất nhiên rồi.

- Vậy là ban đêm tôi đi đến một vùng hẻo lánh và nếu tôi nhìn thấy một người đi bộ một mình có vẻ nhút nhát, thì tôi liền mời anh ta mua súng lục. Đôi khi để tăng thêm sức thuyết phục, tôi nói thêm: “Ông hãy xem đây, súng đã lên đạn rồi. Chỉ cần bấm cò là cái chết đến ngay tức khắc!”

- Còn người đi đường thì sao?

- Thật kỳ cục, anh ta trả tôi một số tiền nhiều hơn giá một khẩu súng, có người trả bằng tiền, có người trả bằng hiện vật. Có người sau khi trao cho tôi số tiền lại còn quẳng cho tôi cái áo khoác rồi cắm cổ chạy mất. Nhưng tôi không dừng lại ở đây. Tôi suy nghĩ xem ai còn cần đến súng lục nũa không? Tỷ dụ như người vừa lĩnh ở ngân hàng một số tiền lớn. Tất nhiên anh ta không cần bảo vệ ở phố xá đông người. Bởi vậy tôi lẽo đẽo theo anh ta một hồi lâu và đưa hàng ra chào ở một góc phố khuất nẻo, nhưng ngay cả trong trường hợp này, đáng lẽ phải tận dụng sự phục dịch tận tâm của tôi và mua thứ hàng hữu ích mà rẻ tiền đó, thì anh ta thậm chí chẳng cần đợi đến lúc tôi nói giá, liền trao ngay cho tôi tất cả gói giấy bạc.

- Và số tiền đó tất nhiên là cao hơn cái giá khiêm tốn của khẩu súng lục chứ?

- Lẽ cố nhiên. Nhưng xin ông hãy nghe tiếp. Do có hiện tượng kỳ quặc như vậy nên tôi bèn đến cửa hàng súng để kiểm tra xem trong khẩu súng của tôi có tàng trữ giá trị gì đặc biệt không? Tôi tới đó trong lúc chủ hiệu đang thiu thiu ngủ sau quầy hàng, tôi lấy súng ra và bắt đầu giải thích: “Tôi bị nghèo túng!”. Thế là y liền đưa toàn bộ số tiền trong két . Tại các cửa hàng khác cũng đều xảy ra cảnh tương tự.

Hai chúng tôi đi ngang qua những ngôi nhà cuối cùng trên phố vắng và đến một khúc quanh.

- Tôi chả phát hiện ra được những giá trị tiềm tàng nào trong khẩu súng của tôi. Có thể nào ông giúp tôi làm việc đó được chăng? – Anh ta rút khẩu súng ra – Như ông thấy đấy, khẩu súng rất hoàn hảo. Chỉ cần khẽ bấm cò.

- Tôi hiểu! – Tôi kêu lên và quẳng cho anh ta số tiền rồi ù té chạy, tai vẫn còn nghe thấy tiếng gọi của anh ta ở phía sau lưng. Sau đó tôi ngoái nhìn lại thì anh ta đã biến mất hút sau khi đút vào túi cái ví của tôi và khẩu súng mà anh ta không thể nào bứt ra được.

Mọi người có thể cho rằng tôi đã vội vàng đưa cho anh ta cái ví, cho nên không còn xu nào dính túi chăng? Không hề. Tôi còn định thưởng cho mình là vì đã tiếp thu được hệ thống của anh ta. Cũng như anh ta, tôi có thể bán một thứ đồ dùng cá nhân nào đó và có thể kiếm được ít tiền mà vẫn giữ được đồ vật ấy. Tôi không có súng lục nhưng có thể thử với thứ khác, với chiếc đồng hồ chẳng hạn.

Quả thật tôi có chiếc đồng hồ mạ vàng tuyệt đẹp của Thụy Sĩ mà một người đi đường nào đó có thể thích thú.

Ở một góc phố tôi nhìn thấy một người ăn mặc xuềnh xoàng và ắt hẳn y không có chiếc đồng hồ như thế này. Tôi mạnh bạo đến gần y và chìa chiếc đồng hồ ra.

- Ông có cần đồng hồ không ạ? – Tôi hỏi – Chiếc đồng hồ này mạ vàng, mác Ômêga có kim giây và mười tám chân kính bằng hồng ngọc…

Tôi chưa kịp nói hết lời. Thay vì trả tiền tôi và bỏ chạy sau khi để lại món hàng trên tay tôi, hắn chộp luôn cái đồng hồ rồi cắm cổ chạy mà chẳng giả xu nào.

Ôi cái bí quyết của nghề kinh doanh!







Xem thêm






Chương: 1 |

truyện Bí quyết kinh doanh được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Bi quyet kinh doanh. Để có thể đăng và đọc thêm truyện cười cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Truyện cười dân gian


Trong một cuộc thi về tốc độ phát triển các nước trên thế giới , Có 3 nước tham gia là Mỹ , Nhật và Việt Nam.

Nước Mỹ lên tiếng trước...

- "Nước tôi là số 1, Nếu chúng tôi đào xuống
432 lượt đọc

Nhường đường

Vị giáo sư nọ đang đi trong ngõ gặp một người cao to, ưỡn ngực:

- Tao không bao giờ nhường đường cho kẻ ngu.

- Vị giáo sư mỉm cười, nép vào bậc thềm: Còn tôi thì luôn làm như vậy.
367 lượt đọc

Hàng xóm láng giềng


Trong phiên tòa xét xử vụ cướp của giết người, quan tòa hỏi nhân chứng là hàng xóm của nạn nhân:

- Anh có nhìn thấy bọn cướp bóp cổ ông hàng xóm của anh không?

- Thưa tòa, nhìn thấy ạ.

-
513 lượt đọc

Đồ khỉ


Một anh chàng nghi vợ mình có quan hệ “lòng thòng” với anh hàng xóm, nên sau chuyến công tác dài ngày, anh ta gọi đứa con nhỏ ra dò hỏi:

- Con ở nhà có thấy mẹ có tình cảm thân thiết với
410 lượt đọc

Kinh nghiệm tán gái


Hàng ngày Adam đều dành những lời có cánh cho Eva như:

- Ôi Eva! Em thật xinh đẹp…

- Làn da của em thật mịn màng…

- Cơ thể em có mùi thơm thật dễ chịu…

- Đôi chân của em mới dài
389 lượt đọc

kiểm tra tới cùng


Một cậu bạn đang ngồi trong phòng hát Karaoke, chợt có ĐT của “bà ngoại” gọi đến. Cẩn tắc vô áy náy, cậu rời khỏi phòng hát ra hẳn ngoài đường cố tình cho âm thanh đường phố lọt
399 lượt đọc

Lý do

Trong công viên, 1 tên cướp biển già bị què, cụt tay, chột mắt và 1 cậu bé ngồi chung trên ghế đá:

- Ông ơi, sao ông lại có cái chân gỗ ạ?

- Một lần tao bị rơi xuống biển đầy cá mập...

-
464 lượt đọc

Khoe

Ba mày râu gặp nhau bàn tính về chuyện ăn :

- Mày râu 1: Tôi có thể ăn một lúc hai quả trứng gà

- Mày râu 2: Tưởng gì! Tôi có thể ăn một lúc được ba quả trứng gà

- Mày râu 3: Thế thì nhằm
456 lượt đọc

NGỰA


Một gã lạ mặt bước vào quán bar và gọi một vại bia. Đang uống gã để ý có một con ngựa buộc ở ngoài hiên, trên cổ có một cái ống đựng đầy tiền. Chốc chốc lại có người đến, thêm
468 lượt đọc

‘Lãng mạn’ hậu hôn nhân


Chiều, trốn chồng trốn con đi đàn đúm với đứa bạn chấy rận. Quay đi quay lại, mới mua được có nhõn 2 cái váy ông giời đã vạch mây ra tè.
Vào quán ngồi được một lúc thì con dở hơi
507 lượt đọc

xem thêm