truyen cuoi-bí quyết kinh doanh - VietCaDao.com

truyện cười

Bí quyết kinh doanh -


Một người không quen biết đã kể lại cho tôi nghe câu chuyện làm ăn khi chúng tôi bước ra khỏi ga xe điện cuối cùng.


- Tôi đã tìm ra một phương thức kinh doanh lý tưởng, không bao giờ bị lỗ cả. Tôi kiếm chác bằng cách bán đi một trong những đồ vật cá nhân của tôi.

Câu chuyện nhăng cuội của anh ta không lấy gì làm hấp dẫn đối với tôi lắm. Sở dĩ tôi đi cùng anh ta là bởi vì chúng tôi đi cùng đường. Vả lại ban đêm đi một mình không phải bao giờ cũng an toàn, nhất là ở những vùng vắng người. Tuy nhiên tôi cũng không thể không bắt chuyện:

- Anh muốn nói rằng anh có rất nhiều đồ dùng cá nhân lắm à?

- Không, tôi bao giờ cũng chỉ bán một thứ.

- Chắc anh đã bán nó một lần và với số tiền thu được anh đã…

- Không tôi bán nó không ngừng.

- Anh làm thế nào mà có thể bán một thứ hàng đến mấy lần?

- Thì chính tôi cũng không hiểu mà lại. Nhưng đó là một sự thật hoàn toàn . Tôi chào hàng, người ta trả tiền cho tôi còn hàng thì không lấy.

- Lạ nhỉ – tôi hỏi – đó là thứ hàng gì vậy?

- Đó là khẩu súng lục của tôi. Cho dù tôi chào hàng với bất cứ ai thì người mua lập tức đưa tôi tiền và điều kỳ lạ nhất là họ không lấy súng. Đôi khi tôi cố trao hàng cho họ bằng cách đi theo họ nhưng không ăn thua gì. Tất cả những khách hàng đều đi rất nhanh, có thể nói là họ chạy một mạch.

- Chắc là anh quảng cáo món hàng, ca ngợi chất lượng của nó, nào là nó dễ sử dụng, nào là đường ngắm chính xác?

- Tôi không kịp làm điều đó. Thông thường tôi nói rằng tôi không phải là người bán hàng chuyên nghiệp, đó là sự thật, tôi không lừa ai bao giờ, và chỉ trong hoàn cảnh túng bấn mới buộc tôi phải giã từ thứ đồ dùng này. Tôi bắt đầu bằng việc giơ cho khách hàng xem khẩu súng và nói: “Tôi nghèo khó! Tôi cần một ít tiền…”. Tôi chưa kịp nói xong thì khách hàng đã trả tiền và bỏ chạy. Tôi rượt theo sau để trao hàng và gọi toáng lên: “Ông kia hãy dừng lại!” nhưng chân anh ta cứ như mọc cánh vậy!

- Lạ thật! Tại sao lại thế nhỉ?

- Tôi cho rằng sở dĩ tôi thắng đậm là bởi vì tôi đã tuân thủ nghiêm ngặt những qui luật buôn bán.

- Những qui luật gì vậy?

- Đó là chỉ chào hàng ở nơi và lúc mà nó cần thiết nhất. Ở đâu và lúc nào thì khẩu súng lục cần nhất? Ở nơi mà cần bảo vệ mình. Chẳng hạn, ban đêm ở trên đường phố vắng. Ai là kẻ cần đến súng? Người không có vũ khí. Thật là ngu xuẩn nếu đem súng lục đi mời kẻ có trong tay khẩu tiểu liên tự động!

- Tất nhiên rồi.

- Vậy là ban đêm tôi đi đến một vùng hẻo lánh và nếu tôi nhìn thấy một người đi bộ một mình có vẻ nhút nhát, thì tôi liền mời anh ta mua súng lục. Đôi khi để tăng thêm sức thuyết phục, tôi nói thêm: “Ông hãy xem đây, súng đã lên đạn rồi. Chỉ cần bấm cò là cái chết đến ngay tức khắc!”

- Còn người đi đường thì sao?

- Thật kỳ cục, anh ta trả tôi một số tiền nhiều hơn giá một khẩu súng, có người trả bằng tiền, có người trả bằng hiện vật. Có người sau khi trao cho tôi số tiền lại còn quẳng cho tôi cái áo khoác rồi cắm cổ chạy mất. Nhưng tôi không dừng lại ở đây. Tôi suy nghĩ xem ai còn cần đến súng lục nũa không? Tỷ dụ như người vừa lĩnh ở ngân hàng một số tiền lớn. Tất nhiên anh ta không cần bảo vệ ở phố xá đông người. Bởi vậy tôi lẽo đẽo theo anh ta một hồi lâu và đưa hàng ra chào ở một góc phố khuất nẻo, nhưng ngay cả trong trường hợp này, đáng lẽ phải tận dụng sự phục dịch tận tâm của tôi và mua thứ hàng hữu ích mà rẻ tiền đó, thì anh ta thậm chí chẳng cần đợi đến lúc tôi nói giá, liền trao ngay cho tôi tất cả gói giấy bạc.

- Và số tiền đó tất nhiên là cao hơn cái giá khiêm tốn của khẩu súng lục chứ?

- Lẽ cố nhiên. Nhưng xin ông hãy nghe tiếp. Do có hiện tượng kỳ quặc như vậy nên tôi bèn đến cửa hàng súng để kiểm tra xem trong khẩu súng của tôi có tàng trữ giá trị gì đặc biệt không? Tôi tới đó trong lúc chủ hiệu đang thiu thiu ngủ sau quầy hàng, tôi lấy súng ra và bắt đầu giải thích: “Tôi bị nghèo túng!”. Thế là y liền đưa toàn bộ số tiền trong két . Tại các cửa hàng khác cũng đều xảy ra cảnh tương tự.

Hai chúng tôi đi ngang qua những ngôi nhà cuối cùng trên phố vắng và đến một khúc quanh.

- Tôi chả phát hiện ra được những giá trị tiềm tàng nào trong khẩu súng của tôi. Có thể nào ông giúp tôi làm việc đó được chăng? – Anh ta rút khẩu súng ra – Như ông thấy đấy, khẩu súng rất hoàn hảo. Chỉ cần khẽ bấm cò.

- Tôi hiểu! – Tôi kêu lên và quẳng cho anh ta số tiền rồi ù té chạy, tai vẫn còn nghe thấy tiếng gọi của anh ta ở phía sau lưng. Sau đó tôi ngoái nhìn lại thì anh ta đã biến mất hút sau khi đút vào túi cái ví của tôi và khẩu súng mà anh ta không thể nào bứt ra được.

Mọi người có thể cho rằng tôi đã vội vàng đưa cho anh ta cái ví, cho nên không còn xu nào dính túi chăng? Không hề. Tôi còn định thưởng cho mình là vì đã tiếp thu được hệ thống của anh ta. Cũng như anh ta, tôi có thể bán một thứ đồ dùng cá nhân nào đó và có thể kiếm được ít tiền mà vẫn giữ được đồ vật ấy. Tôi không có súng lục nhưng có thể thử với thứ khác, với chiếc đồng hồ chẳng hạn.

Quả thật tôi có chiếc đồng hồ mạ vàng tuyệt đẹp của Thụy Sĩ mà một người đi đường nào đó có thể thích thú.

Ở một góc phố tôi nhìn thấy một người ăn mặc xuềnh xoàng và ắt hẳn y không có chiếc đồng hồ như thế này. Tôi mạnh bạo đến gần y và chìa chiếc đồng hồ ra.

- Ông có cần đồng hồ không ạ? – Tôi hỏi – Chiếc đồng hồ này mạ vàng, mác Ômêga có kim giây và mười tám chân kính bằng hồng ngọc…

Tôi chưa kịp nói hết lời. Thay vì trả tiền tôi và bỏ chạy sau khi để lại món hàng trên tay tôi, hắn chộp luôn cái đồng hồ rồi cắm cổ chạy mà chẳng giả xu nào.

Ôi cái bí quyết của nghề kinh doanh!







Xem thêm






Chương: 1 |

truyện Bí quyết kinh doanh được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Bi quyet kinh doanh. Để có thể đăng và đọc thêm truyện cười cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Tình yêu của nhà ngoại giao


Anh trai vừa đi chơi về, thằng cu em thông báo: “Vừa có một chị béo ị đến tìm anh”.

- Người yêu tao đấy! Nhưng sao mày ăn nói kém tế nhị thế, làm tao xấu hổ. Nói lại xem nào!

- Dạ
360 lượt đọc

Du lịch Thái Lan 5 ngày giá rẻ





Loại tour: Tour Quốc Tế
Thời gian: 5 ngày 4 đêm
Giá: 320 usd
Phương tiện: Máy bay, ôtô
Khởi hành: Xem lịch
335 lượt đọc

Tiếng Anh, lạy chúa!


Hai vợ chồng cãi nhau:
- … Sugar you you go, sugar me me go! (Đường cô cô đi, đường tôi tôi đi!) -
You think you tasty? (Anh nghĩ anh ngon lắm hả?)
- I love toilet you go go! (Tôi yêu cầu cô đi đi)
- You live a
434 lượt đọc

Chỉ có tính thủ tục


Được sự động viên của người yêu, chàng trai lấy hết cam đảm đến thưa chuyện với bố của người yêu:

- Thưa bác! Cháu biết rằng chuyện này chỉ có tính thủ tục, nhưng cháu vẫn muốn xin
350 lượt đọc

Chuyện về Cuckoo


Sau khi làm quen được 1 cô gái rất chi là xinh xắn hấp dẫn, Cuckoo tốn công đầu tư kha khá cho quà tặng, tiệc tùng, picnic, du lịch,.. mà vẫn không thể nào chạm vào người của nàng ta được. Nghĩ
365 lượt đọc

Lỡ mồm


Hai anh bạn hẹn nhau ở quán bia. Một anh trách: “Sao tuần trước hẹn mà không đến?”.

- Tại lỡ lời.

- Là thế nào?

- Vợ tớ trang điểm lâu quá, tớ nhắc, thế là nàng đùng đùng rút
408 lượt đọc

Động vật có vú biết bay


Một hôm, Vô va đi học về mặt vẫn buồn thiu. Bố hỏi:
- Vô va sao con lại buồn thế
Vô va: con bị 0 môn sinh vật
- Sao lại bị 0
- cô giáo bảo con tìm 2 ví dụ về động vật có vú biết bay.
- ví dụ
369 lượt đọc

Giáo dục giới tính và … ngoáy mũi?


Em gái hỏi cô chị đã lấy chồng về chuyện giới tính.

Em : – Tại sao mọi người thích làm chuyện …. ấy thế chị??

Chị : – Thì cũng giống như mày ngoáy mũi thôi!

Em : – Thế con
395 lượt đọc

Tự kỷ ám thị


Một phụ nữ mắc chứng đau đầu kinh niên và đã thử đủ mọi loại thuốc, qua vô số bác sĩ điều trị nhưng không ăn thua. Một hôm, cô ta ngồi ăn trưa với người bạn thân và được cô bạn
362 lượt đọc

Tương tư ai?


Những cô gái thường dễ mơ mộng vì tình. Khi cô gái kia suốt ngày ủ rũ thì mẹ cô để ý và khẽ khàng hỏi cô:

- Mẹ rõ tâm sự con rồi. Con hãy nói cho mẹ biết đi, có phải con mến cậu trai bên
425 lượt đọc

xem thêm