truyện cười

Bí quyết kinh doanh -


Một người không quen biết đã kể lại cho tôi nghe câu chuyện làm ăn khi chúng tôi bước ra khỏi ga xe điện cuối cùng.


- Tôi đã tìm ra một phương thức kinh doanh lý tưởng, không bao giờ bị lỗ cả. Tôi kiếm chác bằng cách bán đi một trong những đồ vật cá nhân của tôi.

Câu chuyện nhăng cuội của anh ta không lấy gì làm hấp dẫn đối với tôi lắm. Sở dĩ tôi đi cùng anh ta là bởi vì chúng tôi đi cùng đường. Vả lại ban đêm đi một mình không phải bao giờ cũng an toàn, nhất là ở những vùng vắng người. Tuy nhiên tôi cũng không thể không bắt chuyện:

- Anh muốn nói rằng anh có rất nhiều đồ dùng cá nhân lắm à?

- Không, tôi bao giờ cũng chỉ bán một thứ.

- Chắc anh đã bán nó một lần và với số tiền thu được anh đã…

- Không tôi bán nó không ngừng.

- Anh làm thế nào mà có thể bán một thứ hàng đến mấy lần?

- Thì chính tôi cũng không hiểu mà lại. Nhưng đó là một sự thật hoàn toàn . Tôi chào hàng, người ta trả tiền cho tôi còn hàng thì không lấy.

- Lạ nhỉ – tôi hỏi – đó là thứ hàng gì vậy?

- Đó là khẩu súng lục của tôi. Cho dù tôi chào hàng với bất cứ ai thì người mua lập tức đưa tôi tiền và điều kỳ lạ nhất là họ không lấy súng. Đôi khi tôi cố trao hàng cho họ bằng cách đi theo họ nhưng không ăn thua gì. Tất cả những khách hàng đều đi rất nhanh, có thể nói là họ chạy một mạch.

- Chắc là anh quảng cáo món hàng, ca ngợi chất lượng của nó, nào là nó dễ sử dụng, nào là đường ngắm chính xác?

- Tôi không kịp làm điều đó. Thông thường tôi nói rằng tôi không phải là người bán hàng chuyên nghiệp, đó là sự thật, tôi không lừa ai bao giờ, và chỉ trong hoàn cảnh túng bấn mới buộc tôi phải giã từ thứ đồ dùng này. Tôi bắt đầu bằng việc giơ cho khách hàng xem khẩu súng và nói: “Tôi nghèo khó! Tôi cần một ít tiền…”. Tôi chưa kịp nói xong thì khách hàng đã trả tiền và bỏ chạy. Tôi rượt theo sau để trao hàng và gọi toáng lên: “Ông kia hãy dừng lại!” nhưng chân anh ta cứ như mọc cánh vậy!

- Lạ thật! Tại sao lại thế nhỉ?

- Tôi cho rằng sở dĩ tôi thắng đậm là bởi vì tôi đã tuân thủ nghiêm ngặt những qui luật buôn bán.

- Những qui luật gì vậy?

- Đó là chỉ chào hàng ở nơi và lúc mà nó cần thiết nhất. Ở đâu và lúc nào thì khẩu súng lục cần nhất? Ở nơi mà cần bảo vệ mình. Chẳng hạn, ban đêm ở trên đường phố vắng. Ai là kẻ cần đến súng? Người không có vũ khí. Thật là ngu xuẩn nếu đem súng lục đi mời kẻ có trong tay khẩu tiểu liên tự động!

- Tất nhiên rồi.

- Vậy là ban đêm tôi đi đến một vùng hẻo lánh và nếu tôi nhìn thấy một người đi bộ một mình có vẻ nhút nhát, thì tôi liền mời anh ta mua súng lục. Đôi khi để tăng thêm sức thuyết phục, tôi nói thêm: “Ông hãy xem đây, súng đã lên đạn rồi. Chỉ cần bấm cò là cái chết đến ngay tức khắc!”

- Còn người đi đường thì sao?

- Thật kỳ cục, anh ta trả tôi một số tiền nhiều hơn giá một khẩu súng, có người trả bằng tiền, có người trả bằng hiện vật. Có người sau khi trao cho tôi số tiền lại còn quẳng cho tôi cái áo khoác rồi cắm cổ chạy mất. Nhưng tôi không dừng lại ở đây. Tôi suy nghĩ xem ai còn cần đến súng lục nũa không? Tỷ dụ như người vừa lĩnh ở ngân hàng một số tiền lớn. Tất nhiên anh ta không cần bảo vệ ở phố xá đông người. Bởi vậy tôi lẽo đẽo theo anh ta một hồi lâu và đưa hàng ra chào ở một góc phố khuất nẻo, nhưng ngay cả trong trường hợp này, đáng lẽ phải tận dụng sự phục dịch tận tâm của tôi và mua thứ hàng hữu ích mà rẻ tiền đó, thì anh ta thậm chí chẳng cần đợi đến lúc tôi nói giá, liền trao ngay cho tôi tất cả gói giấy bạc.

- Và số tiền đó tất nhiên là cao hơn cái giá khiêm tốn của khẩu súng lục chứ?

- Lẽ cố nhiên. Nhưng xin ông hãy nghe tiếp. Do có hiện tượng kỳ quặc như vậy nên tôi bèn đến cửa hàng súng để kiểm tra xem trong khẩu súng của tôi có tàng trữ giá trị gì đặc biệt không? Tôi tới đó trong lúc chủ hiệu đang thiu thiu ngủ sau quầy hàng, tôi lấy súng ra và bắt đầu giải thích: “Tôi bị nghèo túng!”. Thế là y liền đưa toàn bộ số tiền trong két . Tại các cửa hàng khác cũng đều xảy ra cảnh tương tự.

Hai chúng tôi đi ngang qua những ngôi nhà cuối cùng trên phố vắng và đến một khúc quanh.

- Tôi chả phát hiện ra được những giá trị tiềm tàng nào trong khẩu súng của tôi. Có thể nào ông giúp tôi làm việc đó được chăng? – Anh ta rút khẩu súng ra – Như ông thấy đấy, khẩu súng rất hoàn hảo. Chỉ cần khẽ bấm cò.

- Tôi hiểu! – Tôi kêu lên và quẳng cho anh ta số tiền rồi ù té chạy, tai vẫn còn nghe thấy tiếng gọi của anh ta ở phía sau lưng. Sau đó tôi ngoái nhìn lại thì anh ta đã biến mất hút sau khi đút vào túi cái ví của tôi và khẩu súng mà anh ta không thể nào bứt ra được.

Mọi người có thể cho rằng tôi đã vội vàng đưa cho anh ta cái ví, cho nên không còn xu nào dính túi chăng? Không hề. Tôi còn định thưởng cho mình là vì đã tiếp thu được hệ thống của anh ta. Cũng như anh ta, tôi có thể bán một thứ đồ dùng cá nhân nào đó và có thể kiếm được ít tiền mà vẫn giữ được đồ vật ấy. Tôi không có súng lục nhưng có thể thử với thứ khác, với chiếc đồng hồ chẳng hạn.

Quả thật tôi có chiếc đồng hồ mạ vàng tuyệt đẹp của Thụy Sĩ mà một người đi đường nào đó có thể thích thú.

Ở một góc phố tôi nhìn thấy một người ăn mặc xuềnh xoàng và ắt hẳn y không có chiếc đồng hồ như thế này. Tôi mạnh bạo đến gần y và chìa chiếc đồng hồ ra.

- Ông có cần đồng hồ không ạ? – Tôi hỏi – Chiếc đồng hồ này mạ vàng, mác Ômêga có kim giây và mười tám chân kính bằng hồng ngọc…

Tôi chưa kịp nói hết lời. Thay vì trả tiền tôi và bỏ chạy sau khi để lại món hàng trên tay tôi, hắn chộp luôn cái đồng hồ rồi cắm cổ chạy mà chẳng giả xu nào.

Ôi cái bí quyết của nghề kinh doanh!







Xem thêm






Chương: 1 |

truyện Bí quyết kinh doanh được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Bi quyet kinh doanh. Để có thể đăng và đọc thêm truyện cười cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Còn sau đấy?


Một cô gái mới lớn đi chơi tối với bạn trai. Mãi tới sáng hôm sau mới lò dò về nhà. Người mẹ đang chờ trước cửa:

- Tối qua con đi đâu?

- Con đi ăn tối với anh ấy.

- Còn sau đó thì sao?

-
612 lượt đọc

Tình yêu dân kế toán


Độc giả Trần Hải Long chia sẻ những vần thơ về tình yêu dưới con mắt của dân kế toán.
Yêu em, anh chấp nhận đầu tư dài hạn.
Dẫu biết mình tài sản chẳng hơn ai.
Phải bổ sung bằng
840 lượt đọc

Ai làm việc nấy


Buổi sáng, cô vợ gọi điện đến cơ quan cho chồng: “Xe máy của em không nổ được. Anh có thể về nhà và sửa cho em được không?”

- Cô nghĩ tôi là ai vậy? Tôi không phải thợ sửa xe
665 lượt đọc

Bộ ngực có tác dụng gì?


Một cậu bé tò mò hỏi mẹ không biết bộ ngực của phụ nữ dùng để làm gì?
Một cậu bé tò mò hỏi mẹ:
- Me ơi, ngực của phụ nữ để làm gì ạ??
- À, ngực để khi phụ nữ chết thì sẽ là
614 lượt đọc

Nhật ký một ông chồng (Phần 3)


Sau một bữa trưa chói lọi như thế, anh vui mừng kiệt sức nằm vật ra giường để đến tối được em sốc dậy, dìu tới mâm cỗ thịnh soạn mà em đã chuẩn bị suốt cả buổi chiều.
Trong
708 lượt đọc

Chế tạo đàn bà


Ông vua xe hơi Henry Ford sau khi chết được đưa lên thiên đàng. Tại cổng thiên đàng có Thánh St Peter chờ sẵn để đón.

Vừa gặp Ford, Thánh Peter cho biết: Ford hồi còn sống, ngươi đã làm nhiều
676 lượt đọc

Sự tích xăng tăng


Ngày nảy ngày nay, ở đất nước nọ có một vị quan, làm to lắm… nên có một cô con gái rất xinh đẹp mà không biết gả cho ai để xứng đôi vừa lứa.
Một hôm, xuất
638 lượt đọc

Nghề nghiệp


Cô giáo bảo học trò:
- Các em chú ý, hãy nhìn cô và nói xem thích cái gì trên người cô thì cô sẽ cho biết, lớn lên các em sẽ làm gì ?
Cô bé Sún nói:
- Thưa cô, em thích mái tóc của cô.
- Ôi, Sún
703 lượt đọc

viết thư cho em


Mặt trời lủng lẳng
Anh nằm thẳng cẳng.
Trên chiếc giường tây.
Anh cầm cây bút.
Chấm chấm mút mút.
Viết thư cho em.
Hỡi em thân yêu.
Từ ngày em đi.
Ở nhà vắng vẻ.
Con chó nó đẻ.
Được những
536 lượt đọc

Vườn…tình


Vườn tình em giấu ở chốn nao

Anh đang muốn biết để…lẻn vào

Thử xem trong đó có gì lạ

Xin thề chẳng dám làm…hư hao.

Nước biếc non xanh rất hữu tình

Trên cành hoa nở những môi
563 lượt đọc

xem thêm