cổ tích

Trương Chi Mỵ Nương -

Ngày xưa có anh Trương Chi,
Người thì rất xấu, hát thì rất hay.

Ngày xưa, đã xưa lắm, có một vị quan đại thần có một cô con gái tuyệt đẹp, tên là Mỵ Nương. Cũng như các tiểu thư con nhà trâm anh, nàng sống một cuộc đời quanh năm cấm cung ở chốn lầu trang. Ngày ngày, nàng thêu thùa hay đọc sách ở bên cửa sổ, thỉnh thoảng ngừng tay vén rèm, bâng khuâng nhìn xuống dòng sông chảy lờ đờ cạnh lầu.

Thấp thoáng trên mặt sông bình lặng, một chiếc thuyền con trôi theo dòng nước, mang theo tiếng hát của người chài làm man mác cả không gian. Giọng hát hay qua lời ca thắm thiết buồn từng lúc vẳng đến tai Mỵ Nương.

Lòng cô gái khuê các dậy thì lần đầu tiên thấy rung động theo tiếng hò, điệu hát của anh chàng thuyền chài Trương Chi. Thế rồi hôm nào vắng tiếng hát trên sông là Mỵ Nương thẫn thờ mong đợi, tiếng hát như quanh quất một bên mình nàng cô đơn, theo dõi nàng cả đến trong giấc mộng. Ngày đêm tiếng hát vấn vương lòng cô gái trinh thơ mộng đã không ngờ mê cảm con người xa lạ có giọng hát đa tình.

Thế rồi bẵng đi một dạo, chiều chiều tiếng hát không còn từ mặt sông vẳng đến lầu Mỵ Nương. Nàng mỏi mòn chờ đợi, thương nhớ rồi sinh ốm tương tư. Các vị danh y được mời đến đều tỏ ra bất lực, vì không biết được nguyên do căn bệnh của tiểu thư con quan đại thần. Trong lúc cả nhà đang lo rầu thì bỗng nhiên nàng khỏi bệnh: tiếng hát mê người đã trở lại bên sông!

Nhưng Mỵ Nương lành bệnh được ít lâu rồi bỗng nhiên bệnh lại tái phát và lần này có phần nguy kịch hơn nhiều, vì tiếng hát trên sông im bặt kéo dài. Bao nhiêu danh y mời đến đều bó tay trước bệnh trạng khó hiểu của tiểu thư. Theo lời của nữ tỳ hầu cạnh Mỵ Nương, quan đại thần cho đòi người thuyền chài có giọng ca đắm say đến ra mắt tiểu thư.

Hình dung xấu xí, hiện thân của sự nghèo hèn ở kẻ thuyền chài đã làm cho Mỵ Nương vỡ mộng. Và tiếng hát từ đây không còn rung cảm lòng cô gái đài trang nữa.

Nhưng anh chàng đánh cá Trương Chi, sau khi nhìn thấy Mỵ Nương, trở về mang theo hình ảnh người đẹp trong giây phút đã chiếm đoạt cả lòng mình. Âm thầm khổ đau với mối tình tuyệt vọng, Trương Chi khô héo gầy mòn, rồi chết vì tương tư.

Bao nhiêu năm qua, đến khi người nhà bốc mộ để cải táng cho Trương Chi, giở hòm ra không thấy xương cốt đâu, mà chỉ thấy một khối ngọc đá trong suốt. Bèn lấy gắn ở đầu thuyền của người đã chết để làm kỷ niệm.

Một ngày kia, vị đại thần đi ngang sông, trông thấy ngọc đá lạ, mua về, thuê thợ tiện làm thành một chén trà đẹp. Mỗi lần rót nước vào, trong lòng chén thấy lấp loáng hiện ra một kẻ thuyền chài chèo thuyền quanh trong đó. Mỵ Nương nghe nói thế, đòi xem, rót trà vào chén, thì thấy hình người năm trước hiện ra, và nàng tưởng chừng như văng vẳng đâu đây tiếng hát đã có lần làm rung động lòng mình. Nhớ thương tràn dâng thành nước mắt, một giọt lệ lăn tròn trên má Mỵ Nương rơi vào lòng chén. Chén ngọc đang cầm ở tay người đẹp bỗng tan ra thành nước.





Chương: 1 |

truyện Trương Chi Mỵ Nương được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Truong Chi My Nuong. Để có thể đăng và đọc thêm cổ tích cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Hoa Thủy Tiên

Ngày xưa, có một ông phú hộ có 4 người con trai. Khi biết mình sắp chết, ông gọi 4 người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm 4 phần đều nhau. Bốn người con hứa tuân lời cha
1753 lượt đọc

Chuông, Trống, Mõ

Ngày xưa, có một thư sinh nghèo học hành rất giỏi, hy vọng thế nào rồi cũng được đỗ cao, làm nên nghiệp lớn. Chàng rất sáng dạ, học đâu nhớ đấy, tấn tới lạ thường, thầy dạy cùng bạn
2782 lượt đọc

Ống Nhổ

Ngày xưa, có một vị sư già nổi danh về đạo đức và tu hành khổ hạnh. Thiện nam tín nữ các nơi nghe tiếng thường tìm đến để tỏ lòng ngưỡng mộ. Nhà sư muốn tránh những lời ca tụng cùng
2256 lượt đọc

Tấm Cám

Ngày xưa, con Tấm, con Cám là hai chị em cùng cha khác mẹ. Tấm là con vợ cả, Cám là con vợ lẽ. Bố chúng nó mất rồi, mẹ con Tấm cũng mất rồi. Tấm ở với con Cám và dì ghẻ là mẹ con Cám.

Một
2062 lượt đọc

Hà Ô Lôi

Ngày xưa, về đời vua Trần Dụ Tông, có Đặng Sĩ Dinh, ở làng Ma La làm quan An phủ sứ. Năm Thiệu Phong thứ ba, vâng mệnh vua đi sứ nước Tàu, để vợ là Vũ Thị ở nhà.

Nguyên làng này có một
1264 lượt đọc

Công Chúa Liễu Hạnh

Ngày xưa, vào năm Thiêu Hựu, đời Hậu Lê (1557) ở thôn An Thái, làng Vân Cát, huyện Vụ Bản, thuộc tỉnh Nam Định ngày nay, có một gia đình nhà họ Lê. Phu nhân Lê Thái Công mang thai gần đến kỳ sinh
1611 lượt đọc

Ðoàn Thượng

Ngày xưa, dưới triều vua Huệ Tông nhà Lý, có một tướng tên là Đoàn Thượng quê làng Hồng Thị, huyện Đường Hào, tỉnh Hải Dương, có sức khỏe phi thường, xương cứng như đồng, da rắn tựa
3594 lượt đọc

Người Tiều Phu Hóa Nai

Ngày xưa, ở đất Cao Bằng, có một người tiều phu mộc mạc hiền lành và hiếu thảo. Anh có một bà mẹ già hay đau ốm. Thầy thuốc bảo là cần có sữa nai tẩm bổ, mới mong chữa lành bệnh cho me
3754 lượt đọc

Ông Huyện Khảo Ðá

Ngày xưa, ở Hà Tĩnh, có một người đàn bà rất nghèo túng, cuối năm đem rau ra chợ bán để kiếm tiền mua thức ăn trong ba bữa Tết. Đi đến nửa đường, qua một cái cầu tre, người đàn bà lẩy
1941 lượt đọc

Tú Uyên

Ngày xưa, ở phường Bích Câu, gần kinh đô Thăng Long, dưới đời Trần, có một thư sinh tên là Trần Uyên, người đương thời vẫn gọi là Tú Uyên. Mồ côi cha mẹ từ năm mười lăm tuổi, Tú Uyên
2060 lượt đọc

xem thêm