Trương Chi Mỵ Nương -

Ngày xưa có anh Trương Chi,
Người thì rất xấu, hát thì rất hay.

Ngày xưa, đã xưa lắm, có một vị quan đại thần có một cô con gái tuyệt đẹp, tên là Mỵ Nương. Cũng như các tiểu thư con nhà trâm anh, nàng sống một cuộc đời quanh năm cấm cung ở chốn lầu trang. Ngày ngày, nàng thêu thùa hay đọc sách ở bên cửa sổ, thỉnh thoảng ngừng tay vén rèm, bâng khuâng nhìn xuống dòng sông chảy lờ đờ cạnh lầu.

Thấp thoáng trên mặt sông bình lặng, một chiếc thuyền con trôi theo dòng nước, mang theo tiếng hát của người chài làm man mác cả không gian. Giọng hát hay qua lời ca thắm thiết buồn từng lúc vẳng đến tai Mỵ Nương.

Lòng cô gái khuê các dậy thì lần đầu tiên thấy rung động theo tiếng hò, điệu hát của anh chàng thuyền chài Trương Chi. Thế rồi hôm nào vắng tiếng hát trên sông là Mỵ Nương thẫn thờ mong đợi, tiếng hát như quanh quất một bên mình nàng cô đơn, theo dõi nàng cả đến trong giấc mộng. Ngày đêm tiếng hát vấn vương lòng cô gái trinh thơ mộng đã không ngờ mê cảm con người xa lạ có giọng hát đa tình.

Thế rồi bẵng đi một dạo, chiều chiều tiếng hát không còn từ mặt sông vẳng đến lầu Mỵ Nương. Nàng mỏi mòn chờ đợi, thương nhớ rồi sinh ốm tương tư. Các vị danh y được mời đến đều tỏ ra bất lực, vì không biết được nguyên do căn bệnh của tiểu thư con quan đại thần. Trong lúc cả nhà đang lo rầu thì bỗng nhiên nàng khỏi bệnh: tiếng hát mê người đã trở lại bên sông!

Nhưng Mỵ Nương lành bệnh được ít lâu rồi bỗng nhiên bệnh lại tái phát và lần này có phần nguy kịch hơn nhiều, vì tiếng hát trên sông im bặt kéo dài. Bao nhiêu danh y mời đến đều bó tay trước bệnh trạng khó hiểu của tiểu thư. Theo lời của nữ tỳ hầu cạnh Mỵ Nương, quan đại thần cho đòi người thuyền chài có giọng ca đắm say đến ra mắt tiểu thư.

Hình dung xấu xí, hiện thân của sự nghèo hèn ở kẻ thuyền chài đã làm cho Mỵ Nương vỡ mộng. Và tiếng hát từ đây không còn rung cảm lòng cô gái đài trang nữa.

Nhưng anh chàng đánh cá Trương Chi, sau khi nhìn thấy Mỵ Nương, trở về mang theo hình ảnh người đẹp trong giây phút đã chiếm đoạt cả lòng mình. Âm thầm khổ đau với mối tình tuyệt vọng, Trương Chi khô héo gầy mòn, rồi chết vì tương tư.

Bao nhiêu năm qua, đến khi người nhà bốc mộ để cải táng cho Trương Chi, giở hòm ra không thấy xương cốt đâu, mà chỉ thấy một khối ngọc đá trong suốt. Bèn lấy gắn ở đầu thuyền của người đã chết để làm kỷ niệm.

Một ngày kia, vị đại thần đi ngang sông, trông thấy ngọc đá lạ, mua về, thuê thợ tiện làm thành một chén trà đẹp. Mỗi lần rót nước vào, trong lòng chén thấy lấp loáng hiện ra một kẻ thuyền chài chèo thuyền quanh trong đó. Mỵ Nương nghe nói thế, đòi xem, rót trà vào chén, thì thấy hình người năm trước hiện ra, và nàng tưởng chừng như văng vẳng đâu đây tiếng hát đã có lần làm rung động lòng mình. Nhớ thương tràn dâng thành nước mắt, một giọt lệ lăn tròn trên má Mỵ Nương rơi vào lòng chén. Chén ngọc đang cầm ở tay người đẹp bỗng tan ra thành nước.





Chương: 1 |

truyện Trương Chi Mỵ Nương được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Truong Chi My Nuong. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Có Công Mài Sắt, Có

Đến như sắt mài mãi cũng thành kim, thì bất cứ việc gì cũng có thể làm được, miễn là chúng ta biết chịu khó khổ luyện, biết kiên trì nhẫn nại, không quản gian lao vất vả. Lời giáo huấn
3729 lượt đọc

Bà Ðế

Ngày xưa, dưới triều Lê, vào thời Trịnh Nguyễn phân tranh nam bắc, giặc giã nổi lên tứ tung trong nước. Ở làng Đỗ Hải sát ven bờ biển miền Bắc thuyền bọn cướp bể Tàu ô thường hay ra vào
1906 lượt đọc

Vua Hóa Cọp

Ngày xưa, về đời nhà Lý có ông Nguyễn Chí Thành, hiệu Minh Không thiền sư, ở chùa Đạm Xá, tỉnh Ninh Bình, theo học Từ Đạo Hạnh từ thuở còn bé. Minh Không thông minh xuất chúng, sau bốn mươi năm
3635 lượt đọc

Tiên Ðánh Cờ

Ngày xưa, có một người con trai tên là Hiếu, cha làm nghề đốn củi bị cọp tha mất, còn một mẹ già với mấy em dại, Hiếu phải ngày ngày đi vào rừng, làm lụng khó nhọc để nuôi mẹ và các em.
2073 lượt đọc

Trâu Vàng Hồ Tây

Ngày xưa vào thời nhà Lý (thế kỷ thứ 13) ở thành Đại La (Hà Nội này nay) có một nhà sư pháp thuật cao cường, tên gọi Không Lộ. Tục truyền rằng nhà sư Không Lộ là một vị thần nhà Trời
3885 lượt đọc

Lọ Thuốc Trường Sanh

Ngày xưa, ở một làng kia, có một nông dân rất nghèo, cha già đau yếu lâu ngày không tiền thuốc men phải chết. Gặp hôm trời mưa gió lớn nước ngập lụt, anh không mượn ai khiêng giúp đi chôn
2275 lượt đọc

Từ Ðạo Hạnh

Ngày xưa, ở ngôi chùa Thiên Phúc, trên núi Phật Tích (Sài Sơn), gần tỉnh Sơn Tây, có một nhà sư trứ danh tên Lộ, người đời vẫn gọi là sư Đạo Hạnh. Cha Lộ là Từ Vinh làm quan đô sát ở triều
1974 lượt đọc

Thiếu Phụ Nam Xương

Ngày xưa, có một cô gái lấy chồng họ Trương, ăn ở với nhau mới được một con, thì người chồng phải đi thú biên thùy, ở vùng mạn ngược. Thuở ấy, đường đi lại khó khăn, người vợ ở nhà
3456 lượt đọc

Cô Mán Ði Tu

Ngày xưa, trong đời Bắc thuộc, ở phía Nam sông Bình Giang (bây giờ là sông Thiên Đức) có một ngôi chùa thờ Phật gọi là chùa Phúc Nam, có một vị sư Ấn Độ tên là Già-lađdồ-lê đến trụ trì ở
1014 lượt đọc

CỌP ÐƯỢC PHONG THẦN

Trước kia ở làng Long-hương tỉnh Bà-rịa có rất nhiều cọp, vì làng này gần rừng lại thưa thớt dân cự Cọp thường lởn vởn vào xóm bắt trâu bò, đôi khi vồ chết cả ngườị Dân làng sợ
1823 lượt đọc

xem thêm